Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Rhycap ] Khế Ước

GIỚI THIỆU

Người ta thường nói hôn nhân là khởi điểm đầu của một câu chuyện tình yêu.
Nhưng có những cuộc hôn nhân sinh ra từ những thứ hoàn toàn trái ngược
Từ quyền lực
Từ lợi ích
Từ lòng kêu hãnh
Và từ những cái tôi lớn đến mức chẳng ai chịu cúi đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con người có thể mang theo đầy những vết thương mà vẫn tiếp tục sống. Nhưng một khi lòng tự trọng đã chết đi, phần còn lại chỉ là một cái xác biết thở.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con người sống cả đời để giữ lấy một thứ gọi là phẩm giá. Nếu ngay cả nó cũng đem ra đánh đổi, vậy tôi còn lại gì ngoài một cái tên?
Có người phải dành cả đời để đi tìm tình yêu
Nhưng cũng có người vừa gặp mặt đã bị buộc phải ở cạnh nhau cả quãng đời còn lại.
Quang Anh và Đức Duy thuộc về vế thứ hai
Họ không được lựa chọn , không được hỏi ý kiến
Càng không được phép quay đầu.
Từ khoảnh khắc tên hai người cùng xuất hiện trên một bản khế ước , thì mọi thứ đã được định sẵn.
Trong giới của họ tiền bạc có thể mua được lòng trung thành.
Quyền lực có thể đổi lấy sự kính sợ
Danh tiếng có thể che giấu vô số bí mật.
Nhưng không một thứ nào có thể đủ sức khiến một con người chịu khuất phục trước một người khác.
Nhất là khi cả hai đều mang trong mình lòng kêu hãnh gần như ngang với cả sinh mạng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không cần ai công nhận giá trị của mình. Một viên kim cương không vì bị ném vào bùn mà trở thành đá cuội.
Với họ mối quan hệ không còn đơn thuần là yêu hay không yêu nữa.
Nó trở thành một cuộc giằng co giữa lý trí và bản thân, giữa giữ lấy một người và giữ lại chính mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không sợ mất anh. Tôi chỉ sợ trong lúc cố giữ lấy anh, tôi lại đánh mất chính mình.
Có những cuộc chiến được bắt đầu bằng súng đạn.
Cuộc chiến của họ bắt đầu bằng một chữ ký.
Có những nhà tù được xây bằng dây thép
Nhà tù của họ được xây từ trách nhiệm , danh dự và hai chữ "phải chăng"
Có những người bị trói buộc bằng dây xích
Còn họ bị trói buộc bởi một mói quan hệ mà từ đầu chẳng ai biết gì về nhau.
Người đời nhìn thấy một cuộc hôn nhân, họ gọi đó là môn đăng hộ đối.
Nhìn thấy hai con người đứng cạnh nhau trước lễ đường, họ nói đó là duyên số trời định.
Nhưng không ai biết, phía sau tấm màn hoa lệ ấy không phải là tình yêu hay lựa chọn, mà là một khế ước lạnh lẽo..nơi mỗi nụ cười chỉ là phép che giấu, mỗi cái nắm tay chỉ là sự ràng buộc.
Họ không phải người yêu, càng không phải vợ chồng.
Họ chỉ là những quân cờ bị đặt lên bàn, buộc phải bước tiếp trong một ván cờ của quyền lực và lợi ích, nơi trái tim không có quyền lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi là đứa con của quyền lực, nhưng lại là kẻ xa lạ với tự do.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đứng trên đỉnh của những ánh nhìn ngưỡng mộ, nhưng dưới chân lại là con đường không in dấu bước chân mình.
Trong thế giới của địa vị và gia thế, con người không được chọn cuộc đời mình, chỉ được kế thừa nó. Khế ước có thể ràng buộc danh nghĩa và quyền lực, nhưng không thể kiểm soát lòng kiêu hãnh hay cảm xúc thật sự.
Vì thế, mọi thứ bắt đầu bằng sắp đặt, đi qua im lặng và hiểu lầm, kết thúc bằng những khoảng cách không ai chịu phá bỏ.
Và rồi người ta nhận ra: khế ước có thể giữ hai người đứng cạnh nhau… nhưng không thể khiến họ thuộc về nhau.

CHIẾC LỒNG SON

// .... // : hành động , cử chỉ " .... " : nói nhỏ , thì thầm * ... * : suy nghĩ ...? : câu hỏi 📲... : gọi điện 💬... : nhắn tin ( ... ) : chú thích.
_____________________
Người ta thường ngưỡng mộ những người sinh ra đã ở vạch đích
Họ nhìn những căn biệt thự , những chiếc xe đắt đỏ , những cái tên được xuất hiện trên báo chí mà mơ tưởng rằng đó là một cuộc sống hoàn hảo.
Nhưng ít ai biết trong giới thượng lưu thứ quý giá nhất nào phải tiền..mà là cái họ đứng trước tên mình.
_________________
Tầng cao nhất của The Aurelia Grand - một trong những chuỗi khách sạn lớn nhất cả nước vẫn đang sáng đèn
Buổi tiệc từ thiện thường niên quy tụ gần như toàn bộ những nhân vật có tiếng trong giới kinh doanh.
Tiếng ly rượu chạm nhau, tiếng cười xã giao
Những lời khen nói ra một cách hoàn hảo , mọi thứ đều đẹp
Đẹp đến mức giả tạo.
NVP
NVP
Nghe nói Hoàng gia sắp giao dự án cảng biển cho cậu chủ
NVP
NVP
Không phải gần như mà nó là chắc chắn rồi
NVP
NVP
Ông Hoàng đúng là có một người thừa kế xuất sắc
Những lời bàn tán vang lên ngay khi cậu xuất hiện
Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo càng làm nổi bật lên khí chất của cậu.
Nhưng chỉ riêng ba chữ " Hoàng Đức Duy " khắc trên bảng tên đeo trước ngực áo cậu cũng đã khiến mọi người phải ngoái nhìn.
NVP
NVP
Chào cậu Duy , lâu rồi không gặp // đưa tay ra //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Bắt tay // chào chú.
NVP
NVP
Nghe nói năm nay cháu lại mang về nhiều hợp đồng lớn?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tin tức trong giới nhanh thật
NVP
NVP
// Bật cười khẽ // vậy là có thật?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có lẽ.
NVP
NVP
Cháu khiêm tốn quá
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải khiêm tốn
NVP
NVP
Vậy là gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cháu không muốn nhận công cho những việc chưa hoàn thành
Người đàn ông khựng lại rồi bật cười lớn.
NVP
NVP
Đúng là cháu trai ông Hoàng
Sau khi rời đi , cậu ra thẳng ban công
Tiếng nhạc bên trong vẫn vang lên chỉ là ở đây yên tĩnh hơn hẳn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở đây thoáng hơn hẳn..// chống tay lên lang can //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu không hợp với những bữa tiệc như vầy // đứng cạnh chổ cậu //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cũng vậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm , nhưng ít nhất tôi ở đó lâu hơn cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Quay sang nhìn // Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm
Nguyễn Quang Anh
Cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong giới những năm gần đây
Họ nói Nguyễn Quang Anh rất giỏi.
Họ nói anh quá lạnh lùng.
Và một điều ai cũng công nhận , anh chưa từng thất bại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe nói Nguyễn gia đang muốn mở rộng thị trường sang quốc tế.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nghe nói Hoàng gia cũng vậy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh học tôi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không , tôi đang trả lời theo cách cậu hỏi // nhìn cậu //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Cười khẽ // có ai nói anh rất khó chịu chưa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Và?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không quan tâm.
Gió đem thổi qua ban công
Bên trong đại sảnh mọi người vẫn đang nâng ly chúc tụng.
Nhưng ở đây như một thế giới khác yên tĩnh và dễ chịu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Nhìn thành phố phía xa //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu một ngày nào đó anh bị buộc làm chuyện mình không thích..anh sẽ làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phụ thuộc vào chuyện đó là gì.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu là hôn nhân?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hôn nhân?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy tôi sẽ tìm cách
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để người đưa ra quyết định phải đổi ý.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kiêu ngạo thật.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người nói câu đó với tôi nghe không thuyết phục lắm
Cả hai cùng im lặng
Bởi họ điều hiểu..
Có những thứ có thể thay đổi bằng năng lực bằng quyền lực
Nhưng cũng có những thứ dù rằng bạn đứng ở vị trí nào..bạn cũng chẳng có quyền thay đổi nó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu đang lo lắng điều gì à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ đang ghét cảm giác.. có người quyết định cuộc đời thay mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Nhìn cậu // trùng hợp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cũng vây?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ít nhất chúng ta có cùng một điểm chung.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đôi khi đó là điều nguy hiểm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nói chuyện nghe triết lý thật.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đó là kinh nghiệm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh mới hơn hai mươi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng đủ để hiểu..một số chuyện.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..Ừm..
Không ai biết rằng
Chỉ vài ngày nữa thôi
Hai người ở đây sẽ cùng bị kéo vào vòng xoáy của một sự việc
Một sự việc không ai mong muốn. Được rằng buộc bởi danh dự , quyền lực và lợi ích.
Và họ cũng sẽ nhận ra thứ khó khuất phục nhất chưa bao giờ là đối thủ mà đó là một người giống mình đến đáng ghét.

VÁN CỜ DANH MÔN

Trong giới thường truyền tay nhau rằng
Muốn biết một gia tộc có giá trị bao nhiêu..thì đừng nhìn vào khối lượng tài sản
Mà hãy nhìn xem họ có thể quyết định bao nhiêu cuộc đời.
____________
Ba ngày sau buổi tiệc
Tại Hoàng Gia
Căn phòng họp rộng lớn chìm trong sự yên tĩnh quen thuộc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Bước vào //
Hoàng Vĩnh Khang < Ba cậu >
Hoàng Vĩnh Khang < Ba cậu >
Ngồi đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Ngồi xuống //
Trên bức tường là bức tranh gia huy đã tồn tại qua nhiều thế hệ
Mọi thứ trong căn phòng này đều mang theo dấu vết của quyền lực.
Cậu ngồi ở cuối bàn xung quanh là những người có tiếng nói nhất trong gia tộc
Đối diện cậu là ông Hoàng - người nắm giữ toàn hộ quyền quyết định của Hoàng Gia
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gọi con về có chuyện gì?
Ông Hoàng < ông nội >
Ông Hoàng < ông nội >
Nguyễn Gia đã đồng ý.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Dựa lưng vào ghế // cho nên?
Ông Hoàng < ông nội >
Ông Hoàng < ông nội >
Phải gặp Nguyễn quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Với tư cách gì?
Ông Hoàng < ông nội >
Ông Hoàng < ông nội >
Hôn phu tương lai.
Căn phòng im phăng phắc
Không phải vì bất ngờ nà là vì không ai nghĩ cậu sẽ hỏi câu đó
Ông Hoàng < ông nội >
Ông Hoàng < ông nội >
Cháu có ý kiến?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Bật cười khẽ //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ý kiến của cháu có thể làm thay đổi quyết định không?
Ông Hoàng < ông nội >
Ông Hoàng < ông nội >
Không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì hỏi để làm gì?
Hoàng Vĩnh Khang < Ba cậu >
Hoàng Vĩnh Khang < Ba cậu >
Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con chỉ nói sự thật thôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu kết quả đã quyết từ trước thì hỏi ý kiến chỉ là thủ tục.
Không ai phản bác , bởi đó là sự thật.
Và chính họ cũng biết trong thế giới này người sinh ra trong gia tộc lớn sẽ được dạy cách lãnh đạo
Nhưng không ai dạy họ cách từ chối chính gia tộc mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin phép
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con đi trước // quay đầu đi //
Ông Hoàng < ông nội >
Ông Hoàng < ông nội >
Năm giờ chiều Nguyễn gia đến Hoàng Thị.
Ông Hoàng < ông nội >
Ông Hoàng < ông nội >
Nhớ rõ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tùy.
Nói rồi cậu cũng đi thẳng ra xe mà đến Hoàng Thị.
Còn về phía Nguyễn Gia
Ông Nguyễn < ông nội >
Ông Nguyễn < ông nội >
Hoàng Gia đã đồng ý.
Ông Nguyễn < ông nội >
Ông Nguyễn < ông nội >
Năm giờ chiều nay đến Hoàng Thị gặp Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ép buộc?
Ông Nguyễn < ông nội >
Ông Nguyễn < ông nội >
Ừm, vì lợi ích gia tộc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Bật cười khẽ //
Ông Nguyễn < ông nội >
Ông Nguyễn < ông nội >
// Cau mày // không đi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sẽ đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đã là con cờ thì làm gì có quyền lựa chọn nước đi cho mình.
Nguyễn Trí Dũng < Ba anh >
Nguyễn Trí Dũng < Ba anh >
Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sự thật thôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kể từ lúc sinh ra trong gia tộc này..con nào dám có quyền lựa chọn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con xin phép // quay lưng đi //
Ông Nguyễn < ông nội >
Ông Nguyễn < ông nội >
Tch..cao ngạo.
__________
Buổi chiều hôm đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Đứng trước cửa kính văn phòng //
Thành phố phía dưới trải dài như một bàn cờ khổng lồ.
Tùng Dương < thư ký >
Tùng Dương < thư ký >
Cậu chủ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Quay lại //
Tùng Dương < thư ký >
Tùng Dương < thư ký >
Người của Nguyễn Gia đến rồi ạ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đúng giờ thật
Tùng Dương < thư ký >
Tùng Dương < thư ký >
Ngài có muốn chuẩn bị gì không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không cần.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ gặp mặt thôi với lại chẳng phải người quan trọng.
Mười phút sau
Cậu có mặt ở phòng tiếp khách
Nguyễn Quang Anh ngồi ở đó
Bộ vest đen và chiếc đồng hồ quen thuộc
Trên bàn còn có một tách cà phê đen vẫn còn nghi ngút khói
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Nhìn anh ta như đang trong cuộc họp*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chờ lâu chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Kéo ghế ngồi xuống //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mười phút
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tính luôn à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thói quen.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khó sống thật.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vẫn sống tốt.
Lát sau phục vụ cũng đem nước ra cho cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh biết lý do hôm nay mình gặp nhau chứ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Biết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Và?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không thích.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thẳng thắn thật.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lúc nào cũng vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần nói dối.
Một khoảng lặng ngắn.
Cậu nhìn người trước mặt.
Lần đầu tiên cậu cảm thấy mình đang nói chuyện với một người không hề cố làm hài lòng mình.
Điều đó khá hiếm..và cũng khá thú vị.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu thật sự phải cưới.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Xoay chiếc ly trong tay //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh định làm gì
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không biết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh mà cũng có chuyện không biết?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chẳng phải Hoàng Đức Duy cũng có chuyện không kiểm soát được sao?
Hai ánh mắt chạm nhau
Không ai né tránh
Chẳng ai chịu thua.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đáng ghét thật..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lúc nào cũng trả lời bằng một câu hỏi khác.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu cũng vậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Luôn nghĩ mình đúng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Cười nhẹ //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cũng vậy thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không phủ nhận.
Một lần nữa
Không ai chịu nhường ai nữa bước
_______
Gần cuối bữa gặp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Nhìn bảng hồ sơ đặt giữa bàn //
Trên đó là những đều khoản liên quan đến cuộc liên hôn
một bản kế hoạch hoàn hảo
Hoàn hảo đến mức khiến người ta khó chịu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có bao giờ anh nghĩ..người ngoài nhìn vào chúng ta thấy rất buồn cười không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì họ nghĩ chúng ta có tất cả
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng thật ra đến việc kết hôn mình cũng không có quyền tự quyết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Những thứ càng quan trọng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Càng không thuộc quyền lựa chọn của mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Nhìn anh // nghe giống an ủi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là thực tế.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đi trước // đứng dậy chỉnh lại ống tay áo//
Đến cửa anh dừng lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Ngẩng lên //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng ký chỉ vì họ muốn cậu ký
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chứ ký vì gì?
Một khoảng lặng kéo dài
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ít nhất hãy để quyết định đó là của chính cậu.
Cánh cửa đóng lại
Cậu vẫn ngồi đó
Lần đầu tiên kể từ khi biết đến cuộc liên hôn
Cậu không nghĩ về gia tộc
Không nghĩ về lợi ích
Mà nghĩ về người vừa mới rời đi
Người duy nhất từ đầu đến giờ không xem cậu là một quân cờ.
Và cũng là người duy nhất đủ kiêu ngạo để đứng ngang hàng với cậu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play