"tôi nói rồi , chúng ta ly hôn đi"
Kèm theo tiếng nói như dao găm vào tim ấy là hàng loạt những âm thanh của mảnh sứ vỡ tung tóe đến chói tai.
Người đàn ông trung niên đang lớn tiếng quát mẹ cô chính Tô Phục Sa , ông ta giận dữ như phát tiết hết ném bát đĩa trong nhà đến cả bình hoa cũng vỡ tan tành dưới nền nhà lạnh lẽo .
Từng cánh hoa hồng đỏ thắm từng là biểu tưởng cho tình yêu sự hạnh phúc nay lại chết đi giữa tiếng cãi vã ồn ã của đôi vợ chồng trung niên ấy.
Trước mắt là cảnh gia đình sắp tan vỡ , nhưng Tô Mãn chỉ bình thản đóng sập cửa phòng lại mà chẳng có lấy một tiếng khóc gào van xin nào như bao đứa trẻ khác khi chứng kiến cảnh bố mẹ nó cãi nhau .
Bởi dẫu sao một phần do cô biết được rằng dù có khóc lóc ỉ ôi thế nào thì tình cảm giữa bố mẹ cô cũng chẳng cứu nổi nữa .Và phần khác cô hiểu rằng ngay từ khi cô mười hai tuổi , gia đình cô đã không thiếu gì những vụ cãi nhau đòi ly dị như thế.
Hồi mới xảy ra những lần cãi vã ,cô cũng từng là đứa trẻ nhỏ ngây thơ bật khóc rồi ôm lấy chân bố van xin ông đừng buông lời cay đắng như thế . Nhưng kết quả cô nhận lại là gì? Chỉ là một trận đòn không có chỗ xả hay là những cái tát rồi tiếng chửi rủa khiến cô dần trở nên chai sạn và câm nín trước những lần cãi nhau của họ.
Tô Mãn không ngốc , dù là bản nhỏ hay bản lớn hiện tại , cô không cố chấp sau những trận đòn roi ấy thế lên đứng trước những tiếng cãi vã cô chỉ biết lặng thing trốn trong phòng học bài , mặc cho số phận đưa đẩy thế nào.
Sống dưới một mái nhà người mẹ thì ngoại tình với tình đầu của mình , còn người bố hám sắc bao nuôi bồ nhí . Tô Mãn chẳng còn cảm thấy cái cuộc hôn nhân này còn lại gì để níu giữ nữa.
Bởi dẫu sao bố mẹ cô đến với nhau hoàn toàn là ép buộc.
Hồi ấy mẹ cô từng có một mối tình đầu say đắm đến khắc cốt ghi tâm là Châu Nam.Tình yêu của họ dành cho nhau say đắm giống như hai mảnh đời sống chết có nhau.
Trong năm tháng tuổi trẻ của bà , Châu Nam như hình bóng khiến bà nhớ nhung , hay nói cách khác Châu Nam chính là tương lai mà bà luôn hướng tới . Bà cùng người đàn ông ấy kết tóc se duyên thề non hiện biển cưới nhau rồi bên nhau tới đầu bạc răng long không lìa.
Ấy thế mà cuộc đời nghiệt ngã biết bao, bà không biết mình nên cảm thấy xui xẻo hay may mắn khi lọt vào mắt xanh của cậu cả nhà họ Tô nổi tiếng giàu có nhất vùng.
Nhà bà năm ấy rất nghèo , cha còn nghiện cờ bạc dẫn đến nợ nần tiền của nhà họ Tô một khoản không nhỏ , đứng trước những lời đe dọa và áp lực tài chính Triều Mẫn Lễ chỉ có thể cắn răng cắt đứt duyên tình với Châu Nam để mà bước lên xe hoa gả cho Tô Phục Sa trả nợ thay cha thay mẹ.
Ngày cưới hôm ấy trong lòng Tô Phục Sa là sự đắc ý với một kẻ hám sắc như ông , nhưng đối với bà đặc biệt là đối với Châu Nam không khác gì là bản án tử với sợi tơ tình họ gieo cho nhau.
Suốt dòng dã nhiều năm trời Châu Nam không ngừng vươn lên từ một chàng trai nghèo nơi làng quê vô danh , không cha không mẹ , hai bàn tay trắng trở thành một thương nhân nhỏ nơi thành đô xa xỉ.
Trong những năm tháng ấy họ chưa từng từ bỏ lẫn nhau , Triều Mẫn Lễ tuy dù bị ép buộc sinh cho Tô Phục Sa một đứa con là Tô Mãn, nhưng bà chưa từng vì tiền bạc mà quên đi mối tình khắc cốt ghi tâm năm xưa.
Châu Nam cũng vậy , từ ngày bà lên xe hoa gả chồng , người đàn ông ấy thà cô độc suốt nhiều năm dài cũng nhất quyết không để bóng hồng nào vào lòng ngoài người thương khi ấy.
Phải nói rằng thời gian có thể bào mòn được nhan sắc con người nhưng tuyệt nhiên không thể bào được hai linh hồn định mệnh khi đã coi nhau là bến đỗ trọn đời sống chết bên nhau nguyện ý không rời.
Vì thế dù nghiệt duyên ép họ chia xa nhưng Triều Mẫn Lễ lẫn Châu Nam không phải hai con người sẵn sàng ngả mũ trước số phận đắng chát . Bà vẫn âm thầm tích góp , âm thầm lén lút một lòng qua lại bên tình xưa.
Đứng trước cảnh vợ mình ngoại tình với tình cũ Tô Phục Sa cũng chẳng buồn quản. Bởi dẫu sao mục đích ban đầu ông cưới bà chỉ vì ham mê dung mạo lẫn nhà bà nợ lần nhà ông chồng chất , cưới vợ vừa xinh vừa không tốn một đồng sính lễ , vợ còn khúm núm sợ mình một bậc , thử hỏi mà xem liệu có người đàn ông nào lại không thích cơ chứ?
Nhưng năm xưa ông bỗng bột thích bà nhanh thế nào thì trải qua vài năm tháng thế ấy ông lại chán ghét bà.
Đàn ông đã hám sắc mê hoa như Tô Phục Sa sao cam lòng cả đời trói thân bên một người phụ nữ cho được?
Vì thế rất nhanh sau những năm tháng hôn nhân ấy , ông hết lần này tới lần khác đi sớm về khuya bao nuôi bồ nhí trẻ bên mình .
Nếu trong cuộc tình này nói bà ngoại tình sai trái thì cũng chẳng đúng , dẫu sao Triều Mẫn Lễ dám cả gan quay lại với tình xưa đều là những lần phát hiện Tô Phục Sa bao nuôi bồ nhí bên ngoài .
Những con chim hoàng yến trẻ không biết thân biết phận đều tìm đến bà đe dọa nhục mạ nhằm cướp vị trí bà Tô một bước trèo cao lên mây.
Biết chuyện bồ nhí bên ngoài của mình bị lộ , Tô Phục Sa cũng chẳng có bất cứ phản ứng gì . Ông làm ngơ như không thấy , tần suất về nhà cũng dăm ba tháng mới xuất hiện một lần .
Nếu Tô Phục Sa đã công khai lăng nhăng , cũng không thể trách bà quay về với tình xưa chốn cũ được.
Trong tất cả những tình nhân bên ngoài mà Tô Phục Sa nuôi, cuối cùng cũng có một con hồ ly mê hoặc khiến ông điên đảo thần trí nghe lời cô ta cứ hễ về nhà là làm ầm nên đòi ly hôn.
Không chỉ lần một lần hai , mà chính xác hơn là đã kéo dài đến gần hai năm rồi.
Ngay từ đầu khi biết tin Tô Phục Sa muốn ly hôn , Triều Mẫn Lễ cũng rất vui nhưng bà vẫn cố giữ chân ông thêm hai năm nữa... Dẫu sao bà vẫn chưa gom đủ khoản tiền để trang trải cho cuộc sống về sau với tình cũ Châu Nam.
Nhưng năm nay chỉ vì con hồ ly kia mang thai con của ông , lại là sinh đôi một nam một nữ . Cũng do dỗ cô ta , mà Tô Phục Sa lần này quyết không ra tòa sẽ không để yên cho bà.
Cứ ngỡ Triều Mẫn Lễ sẽ lại như bao lần khác cố gắng níu kéo ông nhưng không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ hơn Tô Phục Sa đã lầm tưởng.
Sau hàng loạt tiếng đập vỡ và quát tháo, Triều Mẫn Lễ lạnh nhạt cầm lấy chiếc bút máy lạnh lẽo trên bàn mà từ tốn không chút do dự ký vào tờ đơn ly hôn.
Ký xong bà để tờ giấy ấy xuống bàn , từ tốn chỉnh lại tay áo , điệu bộ nhã nhẵn không hề mang một chút đau khổ hay tang thương nào của người phụ nữ sắp sửa ly hôn mà ngược lại lại có chút nhẹ nhõm thản nhiên như thể được về nơi hạnh phúc thật sự của đời bà.
Tô Phục Sa không mấy kiên nhẫn vội cầm lấy tờ giấy ly hôn bà vừa ký mà lạnh nhạt quay về phía cửa vừa đi vừa nói:
"Y Y không thích con riêng , cô nuôi Tô Mãn đi , mỗi tháng tôi chu cấp cô đủ tiền , đừng đòi hỏi thêm"
Y Y nghe thân mật thật.
Như những mũi tên đâm xuyên qua lớp màng ký ức của thời không , Triều Mẫn Lễ chẳng biết nên cảm thấy đau khổ và ghê tởm trước nhưng lần thân mật mà Tô Phục Sa dành cho bà hay nên cảm thấy vui vẻ một cách gượng gạo nữa.
Trước đây, rất lâu trước đây Tô Phục Sa đã từng yêu thương từng thích và từng gọi Triều Mẫn Lễ là Lễ Lễ.
Có lẽ trái tim của một gã hám sắc cũng chỉ đến thế mà thôi , dễ dàng thân mật nhưng cũng dễ dàng chán ghét... Chỉ tội cho cô gái nhỏ Y Y... Một kẻ hám sắc một con hám tiền .... Chẳng hơn nhau là bao.
Tiếng cửa chính đóng sầm lại , ánh sáng vàng nhạt đáng lẽ lên mang theo hơi ấm của buổi mai nắng rực nhưng ngược lại lại tô đậm nên sự tan thương cô quạnh không ngừng chiếu xuyên qua tấm rèm mỏng mà chậm rãi nhảy nhót trên gương mặt nhẹ nhõm của người phụ nữ trung niên vừa ly hôn người chồng đã chung chăn gối mấy chục năm dài không có tình yêu.
Triều Mẫn Lễ bình nhiên đi tới trước cánh cửa phòng Tô Mãn, bà không cảm xúc gõ cửa nhẹ nhàng.
Điệu bộ vô cùng xa cách , giọng nói vô tình không kèm theo bất cứ lời giải thích nào mà giống như đang ra lệnh thì đúng hơn:
"Tô Mãn , dọn đồ đi, theo mẹ ra ngoài, năm nay con học cấp 3 rồi , tự lập sớm thôi , mẹ và chú Châu đã kiếm cho con một căn nhà thuê gần trường rất hợp lý"
Hợp lý trong ý họ là một căn nhà thuê giá rẻ ,bị bỏ hoang nhiều năm với một lý do duy nhất đó là từng xảy ra vụ hỏa hoạn khiến trong này lưu truyền có một hồn ma trú ngụ.
Nhưng có ma thì đã sao chứ , tuy Tô Mãn có chút nhút nhát e dè và sợ hãi, nhưng cô đã không còn lựa chọn nào khác ngoài ở đây nữa rồi.
Cô sợ thì sợ chứ , nhưng thà ở trong căn nhà không rõ thực hư là có ma hay không còn hơn là ngủ lay lắt ngoài đường lạnh lẽo.
Dù sao cô là cô nhóc luôn tin vào khoa học, thời đại nào rồi còn ai tin vào những thứ giả thần giả quỷ ấy cơ chứ.!!!
Chưa kịp để cô tự khích lệ tinh thần mình xong , Triều Mẫn Lễ lạnh lùng ngước đôi mắt có dấu chân chim nhưng lại thản nhiên vô cùng nói lời xa cách rồi quay gót rời đi bên tình cũ Châu Nam:
"tiền nhà và tiền học phí Tô Phục Sa sẽ lo cho con theo đúng như tòa yêu cầu , còn tiền tiêu vặt mỗi tháng mẹ sẽ chuyển vào tài khoản cho con , chỉ đúng hạn mức mà mẹ đã thỏa thuận với tòa. Cho nên con hãy tiêu cho cẩn thận hết tiền thì tự kiếm mà tiêu đừng gọi xin mẹ. Mẹ không có bổn phận nuôi con nhiều đến thế... Nếu có trách cũng chỉ trách con là con của Tô Phục Sa mà thôi"
Với một đứa trẻ mười bảy tuổi khi ấy , những lời đó không khác gì xát muối vào vết thương lòng rách toạc do cuộc ly hôn của cha mẹ nó.
Từng chữ cứ ngỡ nhẹ hẫng không giá trị nhưng đối với cô nó lại chẳng khác nào vạn tên xuyên tim đau thấu tâm can tới tận linh hồn.
Trong lời Triều Mẫn Lễ có ẩn ý.
Cả thế giới này không ai cần cô , Tô Phục Sa coi cô là đồ bỏ đi , Triều Mẫn Lễ coi cô là vết nhơ lòng , là gánh nặng . Họ chu cấp và nuôi cô chỉ vì sự trói buộc của pháp lý... Từ trước đến nay đối với Tô Mãn, dù là Tô Phục Sa hay Triều Mẫn Lễ cũng chưa từng thật lòng yêu thương thật lòng để ý.
Tuổi thơ của cô bất hạnh , lớn lên trong gia cảnh tuy khá giả giàu có nhưng đổi lại là gì?
Là cha không yêu mẹ không chỉ không thương mà thậm chí còn căm hận cô như kẻ thù của đời bà.
Cũng đúng thôi để có cô , Triều Mẫn Lễ đã phải đánh đổi chục năm thanh xuân mộng ước tươi đẹp bên người thương Châu Nam của mình .
Thử hỏi mà xem , không phải Triều Mẫn Lễ nhỏ mọn hẹp hòi ... Mà là bất cứ người phụ nữ nào cũng thế thôi... Cũng căm ghét đứa con của tội ác này . Làm gì có ai thánh mẫu được như tưởng chứ?
Càng nghĩ càng đau , hai dòng lệ nóng hổi từ đôi mắt mèo long lanh của Tô Mãn bỗng như dây châu sa đứt đoạn , từng hạt từng hạt ngọc to nóng hổi tuôn rơi lã chã trên khuôn mặt chất chứa đầy sự tủi thân hận đời của cô gái.
Một áp lực tâm lý trước sự ghẻ lạnh của cha mẹ , dù có là đứa trẻ mạnh mẽ cỡ nào đi chẳng nữa cũng sẽ có những giây phút tủi thân yếu lòng mà gửi gắm toàn bộ vào tiếng khóc thật to đau thấu tim gan như vậy.
Nhưng cứ khóc mãi khóc mãi như vậy cũng chẳng thay đổi được thực tại tàn khốc vốn vạch sẵn cho cô thế này.
Tô Mãn chậm rãi đưa tay áo đồng phục trắng tinh của mình ra qua loa lau quệt đi những dòng lệ dư thừa trên má. Thế rồi cô cắn môi, như chấp nhận số phận sắp đặt mà lặng lẽ hệt con rối vô hồn cúi xuống xách từng túi hành lý lặng trĩu không phải vật chất mà là lỗi đau từ từ tiến bước vào căn nhà âm u trước mắt.
Phía bên này , ở góc độ mà không ai để ý , gièm căn phòng tầng hai hơi lay động nhẹ nhàng theo gió.
Nếu nhìn kỹ có thể nhận ra đâu đó thấp thoáng một bóng hình thiếu niên toàn thân vừa trong suốt như ẩn như hiện lại vừa trắng toát lạnh lẽo đầy tử khí.
Chỉ là với góc độ ấy mọi đau thương của Tô Mãn đều bị người đàn ông đó nhìn thấu tất cả.
Trên gương mặt không chút huyết sắc vốn chỉ có tử khí đuổi người nay bỗng lạ lùng xuất hiện thêm cả sự thương cảm và xót xa một cách khó hiểu giữa coi chết hòa cùng cõi đời lạnh băng thế này.
Bước vào đến cửa Tô Mãn mới bắt đầu dần tin lời đồn ma ám của căn nhà này là có thật.
Bởi nơi đây không chỉ tối tăm u quạnh mà còn lạnh đến run người.
Rõ ràng nơi vừa lạnh vừa thiếu sinh khí , thiếu ánh sáng thế này vốn không dành cho người sống mà. nhưng kệ đi , cô nhất quyết không quan tâm , dù sao không có cảnh máu me hù dọa gì đã là may lắm rồi.
Tô Mãn hiểu hoàn cảnh hiện tại của mình , không thể kén cá chọn canh đỏng đảnh như các tiểu thư khuê các được lớn lên bằng tình yêu gia đình được .
Dù sao có ma thì có ma , chí ít cô không nằm ngoại đường là tốt rồi . Ma cũng có gì đáng sợ đâu chứ , chỉ là linh hồn của một người mất đi mang nặng chấp niệm và oán hận dẫn đến không thể siêu thoát khỏi trần gian mà cứ mãi mắc kẹt quanh quẩn nơi họ kết thúc cuộc đời mình thôi mà.
Làm công tác tư tưởng đầy đủ , Tô Mãn lần cuối hít sâu một ngụm khí lạnh rồi gom hết dũng khí cả đời hét lớn vào khoảng không vô hình trước mắt:
"Xin chào. Tôi là Tô Mãn , Mãn trong mãn nguyện , tôi biết tôi đến đây ở rất làm phiền không gian sống của ngài.. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác,có gì mong ngài chiếu cố giúp tôi.... Cảm ơn"
Lời vừa dứt cánh cửa chính không biết do gió hay lực vô hình nào mà vô tình hoặc cố ý đóng sập một tiếng rõ to khiến Tô Mãn giật nảy mình run rẩy như mèo nhỏ trong cơn bão lớn.
Như để trêu trọc cô gái nhỏ nhát gan vờ như mảnh mẽ, trước khi xuất hiện chính thức, bên tai Tô Mãn không khỏi có những tiếng nói mơ hồ đến ớn lạnh cơ thể... Tuy vậy nếu tập trung nghe kỹ hơn giọng nói ấy không mang nhiều âm hưởng kinh dị mà đa phần là sự trầm ấm , khàn khàn của một người đàn ông đang độ tuổi thiếu niên.
Không đúng càng nghe càng thấy giọng nói này phần lớn là sự mị hoặc từ tính...
Con ma nào lại có cái giọng hay đến nhường ấy chứ? Tô Mãn không khỏi thắc mắc lẫn tò mò về dung mạo thật của chủ nhân giọng nói này .
Chẳng để cô đợi lâu , theo vài cơn gió lạnh thấu xương mang nặng tử khí của cõi chết. Trong màn sương đục , có thể lờ mờ thấy bóng dáng một nam tử khá cao , mang dáng vẻ nam sinh nho nhã tựa như công tử bột trong tranh cổ bước ra.
Thân hình có thể nói là chuẩn gu quốc dân khi vai rộng eo thon vừa thư sinh vừa mang nét gợi cảm quyến rũ chết người.
Mái tóc bạch kim hơi rối tựa hồ lười nhát càng tôn lên hơn vẻ lạnh lùng hờ hững không vướng bụi trần trong đôi mắt hồ ly mê hoặc .
Chưa kể đến ngũ quan của tên hồn ma trước mắt vô cùng tinh tế đến lạ , mũi cao , lông mi dài phủ bóng xuống khuôn mặt trắng đến nhợt nhạt ,bờ bôi mỏng cùng hàng mày kiếm chính là tiêu chuẩn của sắc đẹp trong mắt phụ nữ mọi thời.
Khuôn mặt đẹp đến lao lòng khiến Tô Mãn bất giác quên cả sợ hãi khi chính cô đang đứng đối diện với một linh hồn đã chết .
Hơn thế nữa ánh mắt cô còn vô thức liếc nhìn yết hầu gợi cảm đang nhấp nhô nơi cổ họng , và xương quai xanh đẹp như tạc tượng đang nằm dưới làn da trắng nhợt tựa đồ gốm sứ cao cấp khó với.
Chắc vì muốn hiện hình trước mắt cô , nên cơ thể anh không hề trong suốt như bao con ma khác mà Tô Mãn thường thấy trong phim kinh dị.
Nào là máu me be bét , tóc dài lòa xòa, móng tay đỏ chót .....
Mà hồn ma trước mắt cô đây đẹp còn hơn mỹ nam hạng A trong giới giải trí , quần áo vô cùng sạch sẽ , một màu đen đến một giọt máu tanh cũng chẳng có.
Đó là một bộ đồ ngủ kèm áo choàng ngủ , gam màu tổng thể đều là đen bí ẩn hệt con người anh hiện tại .
"Tôi không già hơn cô nhiều tuổi như thế , tên tôi là Mạn Kiêu Tước, Kiêu trong kiêu hãnh, Tước trong tước vị.... "
Nói đến đây Mạn Kiêu Tước lười biếng khoang tay dựa vào cột la mã bên cạnh xác định cô gái nhỏ vừa nhìn mình đắm đuối đến hồn xác lên mây cuối cùng cũng ngơ ngác hoàn lại liền trầm ngâm nói tiếp :
"Mua nhà chắc cô cũng được nghe qua, căn nhà này vốn dĩ tôi là chủ của nó.. Nhưng không may nhiều năm về trước lại xảy ra hỏa hoạn khiến linh hồn tôi mãi kẹt ở đây vì một chấp niệm cũng có thể vì một oán hận mà mãi chẳng siêu độ... Làm một hồn ma không hương không khói.. Không người thân nhớ đến , cả ngày chỉ quanh quẩn nơi căn nhà mình từng chết nhàm chán biết bao nhiêu.."
Ngắt lời một chút , Mạn Kiêu Tước ngước đôi mắt hồ ly vừa hơi rũ xuống nhìn thẳng vào cô nói lời ít ý nhiều:
"vậy nên cô hiểu ý tôi mà phải không? "
Như sợ cô không hiểu anh còn cố ý nhất mạnh bốn chữ cuối rồi cứ vậy biến mất vào làn sương mù huyền ảo:
"Tôi rất cô đơn"
Mạn Kiêu Tước đi rồi , Tô Mãn lúc này mới thấm nhuần ý tứ của anh .
Hóa ra kể lể một tràng dài như thế chỉ để tóm gọn rằng bị kẹt trong căn nhà này anh rất cô đơn, thế gian vạn vật đầu sợ và né tránh sự tồn tại của anh... họ coi anh là thứ gì đấy không sạch sẽ lẫn không nên thuộc về trần thế tươi đẹp này.
Vậy nên cô đến đây ở anh rất vui , bởi dẫu sao chí ít trong những tháng năm vô hạn của một hồn ma lạnh lẽo cuối cùng cũng có một sinh vật sống bầu bạn cùng anh... Cũng anh trải qua nhân gian tẻ nhạt từng ngày.
Có lẽ anh không những không thấy phiền khi Tô Mãn ở đây mà ngược lại anh còn mong cô đừng rời đi , cũng đừng né tránh bổn phận làm bạn cùng nhà bầu bạn với anh mỗi ngày.
Ngộ hiểu ra ý anh , Tô Mãn bất giác cay cay sống mũi
Cõ lẽ vì đồng cảm hoặc xót thương cho anh
Dẫu sao không chỉ mình cô bị thế giới này ruồng bỏ mà nhay cả Mạn Kiêu Tước cũng vậy.
Và cô hiểu .... Hiểu cảm giác bị bỏ rơi , cảm giác cô đơn lay lắt qua ngày nó đau đớn và trống vắng tới nhường nào.
Ôm hy vọng phi thực tế Tô Mãn muốn cùng một hồn ma không thuộc về thế gian là Mạn Kiêu Tước ngày đêm bầu bạn , ngày đêm sưởi ấm , ngày đêm đùm bọc lấy nhau giữa dòng đời khắc nghiệt mà chính cô cũng là nạn nhân của sự ghẻ lạnh, ghê tởm giống anh.
Hóa ra hồn ma không đáng sợ, chúng chỉ là những linh hồn khao khát được nhớ tới , được gần gũi mà thôi.
Đối với Tô Mãn thứ đáng sợ nhất có lẽ là sự vô cảm và lòng người....
Download MangaToon APP on App Store and Google Play