[ĐN Murder Drone]Ánh Bình Minh
Chap 1: Solaris...Khởi Đầu Của Một Cuộc Gặp Gỡ.
//Hành Động//
💭Suy Nghĩ💭
💢🔥Một Số Thứ💥⚡
__Chuyển Cảnh__
Trên hành tinh Copper-9, tại một khu trú ẩn của các Worker Drone.
Skoll
//mở cửa phòng rồi nhìn xung quanh//
Bên trong phòng khá là bừa bộn, trên sàn có khá nhiều những bức tranh vẽ mặt trời với khung cảnh.
Skoll
//khẽ thở dài//
Lại chạy đi đâu nữa rồi...
Ông cúi xuống nhặt những bức tranh nằm rải rác dưới đất, cẩn thận phủi bụi rồi xếp gọn sang một bên.
Khi đến gần bàn học, ánh mắt ông chợt dừng lại trước một khung ảnh nhỏ.Skoll nhẹ nhàng cầm nó lên.
Ngón tay ông khẽ lướt qua mặt kính, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười.
Trong hành lang chính của khu trú ẩn, một thiếu niên Worker Drone đang chạy băng qua những cánh cửa tự động.
Thấy cậu, vài Worker Drone đang làm việc gần đó liền vẫy tay gọi.
All Worker Drone
1:Solar đấy à? Lại trốn ra ngoài nữa sao?
Solaris quay đầu lại, nở nụ cười rạng rỡ.
Solaris
Cháu chỉ đi một lát thôi! Cháu sẽ về trước khi cha phát hiện ra!
All Worker Drone
1: Nhớ cẩn thận đấy nhé!
Solaris giơ ngón tay cái lên thay cho câu trả lời trước khi biến mất sau khúc cua.
All Worker Drone
2://nhìn theo lắc đầu cười//
Thằng bé lúc nào cũng tràn đầy năng lượng nhỉ?
Chẳng mấy chốc, hành lang lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có, chỉ còn tiếng máy móc vận hành đều đặn vang lên.
Phía Solaris...Cậu nhanh nhẹn leo hết những bậc thang dẫn lên lối thoát hiểm.
Tiếng gió rít qua khe cửa mỗi lúc một rõ hơn, mang theo cái lạnh cắt da của hành tinh băng giá. Thế nhưng đôi mắt cậu lại sáng bừng vì mong đợi.
Cậu đẩy mạnh cánh cửa sắt nặng nề rồi trèo lên mái cao nhất của khu trú ẩn.
Luồng gió lạnh lập tức ập tới, hất tung mái tóc.Nhưng Solaris chẳng bận tâm.
Cậu ngồi xuống mép đá quen thuộc, hai chân đung đưa trong khoảng không.
Phía chân trời xa xôi của Copper-9 đang dần xuất hiện một vệt sáng mờ nhạt.
Màu xanh lam nhạt hòa cùng sắc vàng cam từ từ lan rộng, nhuộm lên bầu trời xám tro một chút sức sống hiếm hoi.
Nhưng với Solaris, nó đẹp hơn bất cứ thứ gì trên hành tinh này.
Solaris
//chống cằm, mỉm cười//
Đẹp thật đấy...Giá mà cha cũng chịu lên đây ngắm cùng mình.
Ngay lúc đó, từ khe đá bên cạnh vang lên một tiếng lạch cạch nho nhỏ.
Solaris quay sang. Thì thấy một chú bọ máy bé xíu với lớp vỏ kim loại sáng bóng đang chậm chạp bò ra ngoài.
Nó nhìn quanh một lượt rồi nhanh nhẹn bò về phía cậu, leo thẳng lên vai Solaris và đứng yên vị ở đó.
Solaris
//đưa ngón tay vuốt nhẹ lên cái đầu kim loại nhỏ xíu//
Solaris
Cậu cũng đến xem bình minh à, Chip?
Chú bọ máy khẽ rung rung hai chiếc râu phát sáng, phát ra mấy tiếng bíp vui tai như đang đáp lời.
Solaris lại hướng mắt về phía đường chân trời. Sắc cam lúc này đã lan rộng hơn, từng chút một xua tan màn đêm lạnh giá của Copper-9.
Solaris
Ước gì một ngày nào đó...
Solaris
Cả hành tinh này sẽ ngập trong ánh nắng như trong những bức tranh tớ vẽ.
Chip [Cockroaches]
//nghiêng đầu, khẽ kêu một tiếng//
Solaris
Đến lúc đó, tớ sẽ cùng cha đi thật nhiều nơi.
Solaris
Chắc chắn sẽ vui lắm.
Nói đến đây, giọng cậu chợt nhỏ đi. Nụ cười trên môi cũng nhạt dần.
Solaris
Tớ sẽ được gặp mẹ một lần nữa.
Một khoảng lặng kéo dài...Gió lạnh lướt qua, Solaris cúi người ôm lấy đầu gối.
Solaris
Tớ chẳng còn nhớ rõ lần cuối gặp mẹ là khi nào nữa.
Solaris
//ngước nhìn bầu trời đang sáng dần//
Nhưng tớ vẫn nhớ mẹ từng nói...
Solaris
Dù bóng tối có kéo dài đến đâu, chỉ cần con không từ bỏ hy vọng, bình minh sẽ dẫn đường cho con tìm thấy những người mình yêu thương.
Chip [Cockroaches]
//khẽ cọ cái đầu kim loại vào má cậu. Một cử chỉ vụng về nhưng đầy an ủi//
Solaris bật cười. Nỗi buồn trong mắt nhanh chóng được thay thế bằng vẻ kiên định quen thuộc.
Cậu đứng bật dậy, dang rộng hai tay đón lấy cơn gió lạnh đang thổi tới.
Solaris
Cho nên tớ nhất định sẽ không bỏ cuộc đâu!
Chip lập tức phát ra một tràng tiếng bíp vui vẻ, nhảy phóc xuống đất rồi chạy vòng quanh chân cậu như để cổ vũ.
Một lúc sau, khi ánh sáng nơi chân trời đã rõ hơn, Solaris vô tình liếc qua đồng hồ hệ thống trên cổ tay.
Cậu khựng lại. Rồi đôi mắt mở to.
Cậu nhìn chằm chằm vào con số trên màn hình vài giây trước khi kêu lên.
Solaris
Chết rồi! Đã muộn thế này rồi sao!?
Solaris luống cuống nhảy khỏi mép đá.
Solaris
Kiểu này cha chắc đang đi tìm tớ khắp nơi mất!
Solaris
Phải về ngay mới được!
Cậu vội vàng cúi xuống chìa tay về phía Chip. Con bọ máy hiểu ý, nhanh nhẹn bò dọc theo cánh tay rồi chui tọt vào túi áo.
Chip [Cockroaches]
Bíp bíp!
Nói rồi cậu xoay người, lao nhanh về phía lối vào khu trú ẩn.
Một khoảng thời gian dài đã trôi qua. Cuộc sống của Solaris vẫn diễn ra bình lặng như mọi ngày.
Sáng sớm, cậu lại lén ra ngoài ngắm bình minh.
Ban ngày đến lớp học cùng những Worker Drone khác.
Chiều xuống thì theo Skoll đi kiểm tra hệ thống, sửa chữa máy móc và bảo trì khu trú ẩn.
Ngày nối tiếp ngày. Mọi thứ lặp lại đều đặn đến mức Solaris từng nghĩ cuộc sống của mình sẽ mãi như thế.
Hôm đó, Solaris ra ngoài sớm hơn thường lệ. Mang theo tâm trạng háo hức quen thuộc, cậu chạy một mạch lên điểm ngắm bình minh yêu thích.
Nhưng ngay khi vừa đặt chân tới nơi, bước chân cậu bỗng khựng lại.
Nụ cười trên môi lập tức biến mất. Trước mặt cậu...Có người đang đứng đó.
Serial Designation C
//nghe thấy âm thanh phía sau, lập tức quay đầu lại//
Ánh mắt màu vàng trên màn hình khẽ híp lại. Cô ta đã thấy cậu...
Không chút do dự, cậu xoay người bỏ chạy.
Serial Designation C
//bung cánh đuôi theo sau//
Tiếng bước chân dồn dập vang lên giữa những phế tích đổ nát.
Solaris lao qua những con hẻm hẹp, len lỏi giữa các bức tường bê tông sụp đổ.
Nhưng dù cậu đổi hướng bao nhiêu lần...Dù cố gắng ẩn mình kỹ đến đâu. C vẫn luôn xuất hiện phía sau như một cái bóng.
Solaris
//nấp sau một bức tường nứt vỡ, ôm ngực thở dốc//
Solaris
Không...không được để bị bắt...
Solaris
//hé mắt nhìn ra ngoài, không thấy ai//
Mình cắt đuôi được cô ta rồi sao?
Serial Designation C
//đột ngột xuất hiện phía trên bức tường//
Tìm thấy rồi nhé!
Chưa kịp phản ứng, một bàn tay đã chộp lấy cổ tay Solaris. Cậu bị kéo mạnh ngã xuống nền đất.
Serial Designation C
//đè Solaris xuống đất//
Solaris
//vùng vẫy//
Thả tôi ra!!!
Serial Designation C
//giữ chặt không buông//
Đừng chống cự.
Serial Designation C
Việc này sẽ kết thúc nhanh thôi.
C giơ tay lên. Những móng vuốt kim loại sắc bén từ từ lộ ra nơi đầu ngón tay.
Solaris cứng người...Đây là kết thúc rồi sao?
Ngay lúc ấy...Một tia sáng đầu tiên của buổi bình minh bất ngờ vượt qua đường chân trời.
Ánh mặt trời chiếu thẳng xuống khu phế tích.
Serial Designation C
//khựng lại, quay đầu nhìn//
Tia nắng chạm vào cánh tay cô ta. Lập tức, lớp kim loại bắt đầu bốc khói.
C giật mình lùi lại, nhưng đã quá muộn. Khói trắng bốc lên nghi ngút từ cơ thể, những đốm lửa li ti bùng lên trên vai cô rồi nhanh chóng lan rộng.
Serial Designation C
//ôm chặt cánh tay, giọng run lên//
Không...Không được!Mình phải rời khỏi đây!
Trong cơn hoảng loạn, C cố đứng dậy, đập mạnh đôi cánh kim loại để bay vút lên cao tìm đường thoát.
Nhưng nhiệt độ tăng quá nhanh. Các động cơ vừa khởi động đã phát ra những tiếng rè rè bất ổn.
Serial Designation C
//nghiến răng//
Chết tiệt!
C vừa nhấc chân khỏi mặt đất được một chút thì mất thăng bằng. Rồi ngay sau đó cả người cô ta ngã mạnh xuống nền đất.
Serial Designation C
Agh...!
Solaris đứng chết lặng cách đó không xa. Đây là cơ hội hoàn hảo để chạy trốn.
Chỉ cần bỏ mặc cô ta ở đây.
Solaris
//lùi lại một bước//
Nhưng khi nhìn thấy C đang quằn quại dưới ánh mặt trời, bước chân cậu lại khựng lại.
Những ngọn lửa vẫn tiếp tục lan rộng trên cơ thể cô ta.
Serial Designation C
//cố chống người dậy//
Tiếng kêu đau đớn bị cô ta cố nén xuống. Dù vậy, Solaris vẫn có thể nhận ra cơ thể cô ta đang run lên vì quá nhiệt.
Solaris
Haha...Không thể nào...
Solaris
Mình đang nghĩ cái gì vậy chứ?
Cậu siết chặt hai bàn tay. Lý trí liên tục thúc giục cậu bỏ chạy.
Nhưng cuối cùng...cậu vẫn quay người trở lại.
Serial Designation C
//ngẩng đầu lên//
Solaris
//lao tới, khoác một cánh tay của C qua vai mình//
Serial Designation C
//đôi mắt vàng đang nhòe đi vì lỗi hệ thống khẽ mở to//
Ngươi...?
Solaris
Nếu còn muốn sống thì đứng dậy mau lên!
Nhiệt lượng từ lớp giáp đang cháy nóng đến mức khiến Solaris nhăn mặt.
Solaris dùng hết sức kéo cô chạy khỏi khoảng sân trống.
Hai người loạng choạng băng qua đống đổ nát, cuối cùng lao vào phía sau một bức tường bê tông đã sập.
Bóng râm lập tức che khuất ánh mặt trời. Những ngọn lửa trên người C dần yếu đi rồi tắt hẳn. Chỉ còn lại những làn khói mỏng âm ỉ bay lên.
Solaris
//ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển//
Mệt thật... suýt chút nữa thì mình cũng bị nướng chín rồi.
Serial Designation C
Tại sao...
Serial Designation C
Tại sao ngươi lại cứu ta?
Không khí bỗng trở nên yên lặng. Solaris gãi gãi má, tránh ánh mắt của C.
Solaris
Tôi cũng không biết nữa!
Solaris
Chỉ là tôi không thể đứng nhìn người khác bị thiêu sống trước mặt mình được.
Solaris
Với mẹ tôi cũng từng nói với tôi rằng...
Solaris
Nếu con có thể cứu ai đó, thì đừng quay lưng bỏ mặc họ.
C khẽ im lặng sau câu trả lời ấy. Đôi mắt vàng lặng lẽ nhìn Solaris một lúc rồi mới dời đi nơi khác.
Bầu không khí giữa hai người bất giác dịu xuống.
Phía xa, mặt trời đã hoàn toàn nhô lên khỏi đường chân trời, nhuộm ánh vàng lên những tàn tích đổ nát.
Solaris tựa lưng vào bức tường, ngẩng đầu nhìn bầu trời rồi bật cười.
Solaris
Hôm nay không ngắm được bình minh như mọi ngày rồi.
Serial Designation C
Là vì ta sao?
Solaris
Ừ. Nhưng chắc cũng đáng.
C hơi khựng lại trước câu trả lời đó. Một lúc sau, cô mới khẽ lên tiếng.
Serial Designation C
Ngươi thật kỳ lạ.
Solaris
//cười nhẹ//
Tôi cũng thấy vậy.
Cả hai lại chìm vào im lặng, nhưng lần này không còn cảm giác nặng nề đề phòng như lúc trước.
Giữa ánh nắng ban mai và những phế tích hoang tàn, một cuộc gặp gỡ kỳ lạ đã vô tình diễn ra.
chap 2
Cánh cửa phòng khẽ hé mở.
Solaris thò đầu vào trước, đảo mắt nhìn quanh hành lang. Sau khi chắc chắn không có ai ở gần, cậu mới lén lút chuồn vào trong rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
Solaris
//thở phào//
May quá...Cha chưa phát hiện ra.
Cậu đưa tay bật công tắc đèn.
Ánh sáng tràn ngập căn phòng. Nụ cười trên mặt Solaris lập tức đông cứng lại.
Trên chiếc giường đối diện, Skoll đang ngồi khoanh tay từ lúc nào. Đôi mắt nghiêm nghị nhìn thẳng về phía cậu.
Theo bản năng, cậu chậm rãi xoay người định mở cửa lần nữa.
Skoll
//chậm rãi đứng dậy, từng bước tiến về phía Solar//
Con vừa đi đâu về?
Solaris căng thẳng. Cậu siết chặt tay sau lưng, cố nặn ra một nụ cười vô tội.
Solaris
C-Con chỉ đi dạo quanh khu vực thông gió thôi ạ...
Solaris
Tiện thể kiểm tra vài thứ một chút...
Câu nói càng về cuối càng nhỏ dần. Ngay cả Solaris cũng biết lời giải thích đó chẳng thuyết phục nổi ai.
Skoll im lặng...Ông bước tới gần hơn một bước, đưa tay phủi lớp bụi tuyết còn bám trên vai áo con trai.
Ánh mắt Skoll dừng lại trên gương mặt đang cố tránh né của cậu.
Skoll
Nếu chỉ đi dạo quanh khu thông gió, chắc hẳn sẽ không dính nhiều tuyết như thế này.
Solaris cứng người, không biết phải đáp lại thế nào.
Skoll
//khẽ thở dài//
Dạo gần đây, bên ngoài không còn an toàn như trước nữa.
Skoll
Những báo cáo về Murder Drone xuất hiện ngày một nhiều.
Ông xoa đầu Solaris rồi tiếp tục nói.
Skoll
//ánh mắt dịu lại//
Ta không cấm con tò mò hay muốn khám phá thế giới ngoài kia.
Skoll
Nhưng thế giới ấy không đẹp đẽ và dịu dàng như những bức tranh con vẫn vẽ đâu, Solaris.
Skoll
Ta chỉ có một đứa con trai thôi.
Skoll
Vì vậy...đừng khiến ta phải lo cho con thêm nữa.
Solaris
//cúi đầu//
Con biết rồi...Con xin lỗi, cha.
Skoll
//khẽ gật đầu//
Ta không trách con.
Skoll
Nhưng nhớ những gì ta vừa nói.
Skoll
Giờ thì nghỉ ngơi đi.
Skoll
Lát nữa còn phải đến lớp nữa.
Nhìn Skoll quay người rời khỏi phòng, Solaris mới lén thở phào một hơi.
Nếu cha cậu mà biết cậu vừa bị một Murder Drone săn đuổi ngoài kia, chắc chắn mọi chuyện sẽ không kết thúc đơn giản như thế này.
Solaris
//leo lên giường nằm//
Cậu nằm ngửa, hai tay gối sau đầu, lặng lẽ nhìn lên trần nhà. Căn phòng đã trở nên yên tĩnh, nhưng trong đầu cậu lại ngổn ngang những suy nghĩ.
Hình ảnh buổi sáng hôm nay liên tục hiện lên.
Cuộc truy đuổi. Ánh mặt trời. Và cả cô gái Murder Drone ấy.
Solaris
//khẽ trở mình, kéo chăn lên//
Mình đã làm đúng chứ...?
Cậu nhìn vào khoảng không trước mặt, như đang tự hỏi chính mình.
Solaris
Cứu một Murder Drone...
Solaris
Nhất là khi cô ta vừa định giết mình nữa chứ.
Trước những câu hỏi của Solaris không có ai trả lời. Chỉ có tiếng động cơ thông gió khe khẽ vang lên trong phòng.
Solaris
Nhưng lúc đó...mình đâu thể bỏ mặc cô ấy được.
Solaris khẽ thở dài rồi lắc đầu cười một mình.
Mặc dù lý trí không ngừng nhắc nhở rằng đó là một quyết định hết sức mạo hiểm, nhưng kỳ lạ thay, cậu lại không cảm thấy hối tiếc.
Ngược lại, trong lòng còn xuất hiện một cảm giác nhẹ nhõm khó diễn tả.
Solaris
Dù sao thì mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi.
Cậu đan hai tay sau đầu, ngước nhìn lên trần nhà.
Solaris
Nếu cô ấy thực sự là một mối đe dọa...
Solaris
Thì mình sẽ nghĩ cách giải quyết sau vậy.
Một nụ cười bất lực hiện lên trên môi cậu.
Solaris
Còn bây giờ, mình nên lo cho buổi học hôm nay thì hơn.
Tại lớp học của khu trú ẩn.
Một giáo viên Worker Drone đang đứng trên bục giảng, đều đều giải thích về lịch sử của Copper-9.
Nhưng cũng giống như mọi ngày, chẳng mấy học sinh thật sự chú ý.
Vài người đang nói chuyện riêng. Một số khác tranh thủ ngủ gật.
Còn Solaris thì ngồi ở cuối lớp với cuốn sổ phác thảo quen thuộc trên bàn.
Cây bút chì không ngừng di chuyển trên mặt giấy.
Ban đầu, cậu chỉ định vẽ vài nét nguệch ngoạc để giết thời gian.
Nhưng đến khi hoàn hảo bức vẽ gần xong, Solaris mới chợt nhận ra mình vừa vẽ cái gì.
Solaris
//nhìn chằm chằm vào bức phác họa vài giây//
Hả!?
Cậu chớp mắt. Rồi nhìn lại bức tranh thêm lần nữa.
Đúng là cô ấy. Không hiểu vì sao, cậu lại trong vô thức vẽ ra hình ảnh của C.
Solaris
Mình đang làm cái gì vậy chứ!?
Cậu vội vàng đóng cuốn sổ lại, nhưng hình ảnh cô nàng Murder Drone kia vẫn không ngừng xuất hiện trong đầu.
Điều đó khiến Solaris bắt đầu có một cảm giác kỳ lạ mà chính cậu cũng không hiểu nổi.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ bên cạnh.
Solaris giật nảy người, vội ôm cuốn sổ vào lòng rồi quay phắt sang bên.
Người vừa lên tiếng là Haley.
Một Worker Drone nữ cùng lớp với cậu. Mái tóc trắng dài được buộc gọn sau lưng, chiếc nơ xanh trước cổ áo khẽ đung đưa khi cô chống cằm nhìn cậu đầy tò mò.
Haley
//nghiêng đầu//
Nghi ngờ nha.
Haley
Tớ thấy cậu nhìn bức vẽ đó từ nãy đến giờ rồi.
Haley
Đừng nói là cậu đang vẽ bạn gái đấy nhé?
Solaris
Làm gì có chuyện đó!!!
Haley
Phản ứng dữ vậy luôn à?
Haley
Tớ mới hỏi có một câu thôi mà.
Solaris
Vì cậu hỏi linh tinh quá đó thôi!
Haley chống cằm nhìn Solaris, khóe môi khẽ nhếch lên.
Haley
Vậy là người trong tranh không phải bạn gái cậu?
Solaris
Đương nhiên là không rồi!
Haley
Vậy cho tớ xem bức vẽ đi.
Haley
Càng giấu càng khả nghi.
Solaris
Tớ chỉ đang vẽ linh tinh thôi!
Nói là tin, nhưng vẻ mặt Haley lại chẳng giống đang tin chút nào.
Solaris chỉ biết ôm chặt cuốn sổ vào người rồi quay mặt đi chỗ khác.
May mắn là Haley không hỏi thêm.
Tiết học tiếp tục, nhưng Solaris chẳng tập trung nổi. Thỉnh thoảng cậu lại nhìn xuống cuốn sổ và nhớ đến cô nàng Murder Drone tóc bạc.
Dù chỉ mới gặp một lần không mấy tốt đẹp, hình ảnh ấy vẫn quanh quẩn trong đầu cậu.
Lúc sau tiếng chuông hết giờ vang lên.
Tất cả học sinh nhanh chóng thu dọn đồ đạc.
Haley
//quay lại cười//
Mà nếu cậu có bạn gái thì nhớ giới thiệu cô ấy với tớ đấy nhé.
Solaris
ĐÃ BẢO LÀ KHÔNG CÓ RỒI MÀ!!!
Haley
//bật cười rồi chạy mất//
Một lúc sau, Solaris đi một mình trên hành lang khu trú ẩn.
Hai tay đút túi áo, cậu chậm rãi bước đi. Và một lần nữa không hiểu sao, hình ảnh của Murder Drone kia lại bất ngờ hiện lên trong đầu cậu.
Solaris
Không biết giờ cô ấy thế nào rồi nhỉ?
Vừa buột miệng nói ra, Solaris lập tức khựng lại.
Solaris
Khoan đã?Tại sao mình lại quan tâm đến chuyện đó chứ?
Cậu lắc đầu, cố xua đi những suy nghĩ kỳ quặc ấy.
Dù sao thì đó cũng là lần đầu tiên cậu gặp một Murder Drone ở khoảng cách gần như vậy.
Ít nhất cậu muốn tin là thế.
Giữa những tàn tích bị tuyết phủ trắng xóa, C đang ngồi dựa lưng vào một bức tường đổ nát.
Cơn đau do ánh mặt trời gây ra đã gần như biến mất. Lớp kim loại bị cháy trên cánh tay cũng đang dần tự phục hồi.
Mọi thứ đáng lẽ đã trở lại bình thường.
Vậy mà trong đầu cô lại liên tục hiện lên hình ảnh của một Worker Drone tóc cam ngốc nghếch nào đó.
Kẻ đáng lẽ phải bỏ chạy. Nhưng cuối cùng lại quay lại cứu cô.
Điều đó khiến cô cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu.
Serial Designation C
//khẽ cau mày//
Tên ngốc.
Cô kéo thấp vành mũ xuống, như muốn che đi những suy nghĩ đang làm phiền mình.
Don Quixote [TG]
🙂 Trình độ viết truyện ngày càng tệ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play