Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Ngọn Lửa Sau Những Năm Tháng

Chap 1: Giới thiệu nhân vật – Những người xa lạ chung một bầu trời

Thái đoàn Phước minh 18 tuổi. Thiếu gia tập đoàn Thái Đoàn. Vẻ ngoài lạnh lùng, ít nói, lý trí, luôn giữ bình tĩnh. Nhưng bên trong lại là người quan tâm bằng hành động, có trách nhiệm với người mình thương. Nguyễn Lê Trọng Nhân (Nhân) 18 tuổi. Một người nhìn ngoài hoạt bát, đáng yêu nhưng thật ra rất nhạy cảm. Luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, ghét để người khác thấy mình yếu lòng. Là người sống bằng tình cảm. Trần Gia Hân (Hân) 18 tuổi. Thẳng thắn, quyết đoán, mạnh mẽ. Không thích vòng vo nhưng lại dễ mềm lòng trước người mình yêu thương. Trần Nguyễn Gia Hân (Phan Hân) 19 tuổi. Chín chắn, trưởng thành hơn tuổi. Luôn gánh trách nhiệm, hay tự chịu đựng một mình vì sợ làm phiền người khác. Từ Ngọc Hy (Hy/Ryn) 18 tuổi. Nhân vật trung tâm của nhóm. Thông minh, quan sát tốt, là người hay đứng giữa giải quyết mọi chuyện. Bề ngoài ổn định nhưng cũng có những góc không ai biết. Nguyễn.hoàng việt tuân(Tuân) 19 tuổi. Lạc quan, ấm áp, biết cách làm người khác nhẹ lòng. Là người nhìn mọi chuyện bằng sự bao dung. Trần thị Bích Thảo (Thảo) 18 tuổi. Điềm tĩnh, có chiều sâu. Thích đọc sách, tìm hiểu tâm lý. Không dễ bộc lộ cảm xúc nhưng yêu rất sâu. Dương hoàng Như Ý (Ý) 18 tuổi. Thẳng tính, dễ xúc động, luôn cần sự rõ ràng trong tình cảm. Quế Ngọc nghi(Chin) 18 tuổi. Vui vẻ, nghịch ngợm, là nguồn năng lượng của nhóm. Nguyễn.hoàng việt anh(Cem) 18 tuổi. Thông minh, hài hước, thích quan sát mọi người. Là người hay phát hiện bí mật trước tiên.
Thể loại: học đường • thanh xuân • từ ghét thành yêu • tình cảm • gia tộc • thừa kế • du học • trưởng thành Không có H
T/g
T/g
Chào các nàng
T/g
T/g
Lần đầu tui viết truyện
T/g
T/g
Mong mọi người góp ý để tui sữa nha
T/g
T/g
Cũng như ủng hộ và giúp đỡ tui
T/g
T/g
Rất cảm ơn các nàng đọc ạ
T/g
T/g
Các nhân vật đây
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
.
Trần thị Bích thảo
Trần thị Bích thảo
.
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
.
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
.
Quế ngọc nghi
Quế ngọc nghi
.
Trần Nguyễn gia Hân
Trần Nguyễn gia Hân
.
Trần gia Hân
Trần gia Hân
.
Dương hoàng như ý
Dương hoàng như ý
.
 Nguyễn hoàng việt tuân
Nguyễn hoàng việt tuân
.
Trần Khánh việt anh
Trần Khánh việt anh
.
T/g
T/g
Trong truyện thì sẽ có ngôn tình , gl,bl luôn nha
T/g
T/g
Pai

Chap 2: Cuộc gặp đầu tiên – Người khiến ta khó chịu

Buổi sáng đầu năm học. Trường trung học danh tiếng nhất thành phố hôm nay trở nên náo nhiệt hơn thường ngày. Những chiếc xe sang lần lượt dừng trước cổng trường. Những học sinh mới tò mò nhìn nhau. Ai cũng có một câu chuyện riêng. Và hôm nay… Một vài câu chuyện bắt đầu từ một cuộc va chạm nhỏ. ⸻ Thái Đoàn Phước Minh bước xuống xe. Bộ đồng phục được mặc chỉnh tề, gương mặt không biểu cảm. Một vài học sinh nhìn theo.
Học sinh
Học sinh
Đó là Minh đúng không?
Học sinh
Học sinh
Nghe nói là người thừa kế tập đoàn Thái Đoàn
Học sinh
Học sinh
Nhìn lạnh quá…
Minh không quan tâm. Anh quen với những ánh nhìn đó rồi. Anh chỉ muốn một năm học yên bình. Không phiền phức. Không drama. Không ai bước vào cuộc sống của anh. ⸻ Ở một góc khác của sân trường.
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Hy! Chờ tao với!
Một giọng nói vang lên.
Từ Ngọc Hy quay lại nhìn. Nhân chạy tới, vừa chạy vừa cầm ly nước.
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
Đi học thôi mà làm như chạy marathon vậy.
Hy bật cười
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Xin lỗi nha, tại tao ngủ quên.
Tuân đi phía sau lắc đầu
 Nguyễn hoàng việt tuân
Nguyễn hoàng việt tuân
Ngày nào cũng ngủ quên mà vẫn sống được hay thật
Nhân bĩu môi
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Tại tao có sức sống
Cem và chin đi phía sau cười lớn
Nhìn nhóm bạn đó, ai cũng có cảm giác họ đã quen nhau rất lâu. Họ ồn ào. Nhưng lại khiến người khác thấy dễ chịu.
Cùng lúc đó. Minh vừa bước vào lớp. Anh ngồi xuống bàn cuối. Một chỗ yên tĩnh. Ít người chú ý. Nhưng sự yên bình ấy kéo dài chưa tới năm phút.
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Bạn ơi , tránh ra một chút được không?
Một giọng nói vang lên. Minh ngước mắt. Một cậu con trai đang đứng trước bàn. Là Nhân. Minh nhìn cậu.
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Có chuyện j?
Nhân chỉ vào chiếc ghế
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Đây là chỗ của tao
Minh nhìn bảng tên trên bàn
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Không có tên
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//khựng//
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Nhưng tao ngồi đây mấy ngày r
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Không có nghĩa là của cậu
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//bình thản//
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//nhìn anh vài giây//
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//nhíu mày//Bạn mới mà khó chịu vậy
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Cậu nói nhiều
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
...
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//im lặng//
5 giây
7 giây
Rồi quay sang hy
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Hy,tao ghét người này
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
//bật cười//mới gặp mà đã ghét bạn
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
Vì?
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Vì mặt anh ta giống kiểu mất mẹ cơ quan cười r
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//nghe nhưng không phản ứng //
Tiết học đầu tiên Giáo viên bước vào
Giáo viên
Giáo viên
Hôm nay, chúng ta chào đón hai bạn mới
Cả lớp
Cả lớp
//xôn xao//
Giáo viên
Giáo viên
Thái đoàn Phước minh
Giáo viên
Giáo viên
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//nhìn anh//
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//nhìn cậu//
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//nhỏ giọng// đúng là oan gia ngõ cụt
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//nghe thấy//cậu phiền thật
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//Trợn mắt// Thấy chưa tên khó ưa
Giờ ra chơi
Nhân đang lấy nước thì vô tình va phải Minh. Ly nước trên tay cậu đổ xuống. Một vài giọt rơi lên áo Minh. Cả lớp im lặng. Ai cũng nghĩ Minh sẽ nổi giận. Nhưng Minh chỉ nhìn áo mình. Rồi nhìn Nhân.
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Xin lỗi
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//hơi bất ngờ //
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Tao...xin lỗi
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//lấy khăn giấy //không sao
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//bỏ đi//
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//đúng im//
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
//bước tới//sao?
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//nhìn theo bóng minh//Không giống tao nghĩ
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
Ý?
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Cứ tưởng là kiểu thiếu gia khó ở
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
//bật cười//
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
Có khi mày hiểu sai rồi
Buổi chiều
Minh đang rời trường. Anh nghe thấy tiếng ồn phía sau. Quay lại. Nhân đang bị một nhóm học sinh khóa trên gây khó dễ.
Kẻ điên kiếm chuyện
Kẻ điên kiếm chuyện
Nghe nói mày thân với mấy người nổi tiếng trong trường?
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//vẫn cười//Thân ăn hết của mẹ m hả
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//định bỏ đi//
Nhưng rồi… Anh nhớ ánh mắt của Nhân lúc sáng. Một người luôn tỏ ra vui vẻ. Nhưng thật ra dễ bị tổn thương. Minh quay lại.
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Có chuyện gì
Kẻ điên kiếm chuyện
Kẻ điên kiếm chuyện
//nhìn anh//Không liên quan tới mày
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Giờ liên quan rôi
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//nhìn anh//
Lần đầu tiên… Cậu thấy người này không lạnh lùng như mình nghĩ.
Sau khi nhóm kia rời đi.
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Cảm ơn
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Không cần
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Nhưng tao vẫn cảm ơn
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//im lặng //
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//cười//minh này
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Gì?
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Cos thể mày không đáng ghét như tao nghĩ
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//nhìn cậu//Còn cậu...
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Gì?
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Vẫn rất ồn ào không có lí do
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
...
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Tôi rút lại lời vừa nói
Minh quay đi. Nhưng khóe môi anh hơi cong lên. Một nụ cười rất nhỏ. Mà chính anh cũng không nhận ra.
Ngày đầu tiên. Hai người xa lạ. Một người luôn giấu cảm xúc. Một người luôn che giấu tổn thương. Không ai biết rằng… Cuộc gặp gỡ tưởng như khó chịu này… Lại là khởi đầu của một câu chuyện kéo dài nhiều
-hết chap 2-

Chap 3: Những mảnh ghép đầu tiên

Sau ngày hôm đó. Không ai trong lớp nghĩ rằng hai người tưởng như chẳng liên quan lại bắt đầu xuất hiện cạnh nhau nhiều hơn. Minh vẫn là Minh. Ít nói. Điềm tĩnh. Luôn giữ khoảng cách với mọi người. Còn Nhân vẫn là Nhân. Nói nhiều. Năng lượng. Lúc nào cũng khiến cả lớp ồn hơn vài phần. Hai người hoàn toàn trái ngược. Nhưng có lẽ vì quá khác nhau… Nên lại dễ chú ý đến nhau.
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Minh//đặt hộp sữa lên bàn cậu//
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//nhìn//Gì đây?
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Cho
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Tại sao?
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Không tại sao
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//nhíu mày //
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Tôi không uống đồ người lạ đưa
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//chống cằm//ủa?hôm qua ai cứu tao vậy?
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Chuyện đó khác
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Khác j
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//im lặng //
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//cười// thấy chưa bí gòi
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//nhìn cậu vài giây r cầm hộp sữa//
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Cảm ơn
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//bất ngờ //
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Không nghĩ thiếu gia cũng biết nói cảm ơn
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
...
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Cậu muốn tôi trả lại
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Không không không uống đi
Ở bên cạnh
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
//nhìn thấy cảnh đó r bật cười //
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
Nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Hả
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
Không ghét nữa à
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Vẫn hơi
Từ ngọc hy
Từ ngọc hy
Hửm
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Nhưng mà
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//nhìn về phía anh đang đọc sách// ảnh không giống như tao nghĩ
 Nguyễn hoàng việt tuân
Nguyễn hoàng việt tuân
//nghe thấy bật cười //vậy từ ghét thành tò mò r
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//đỏ mặt//Không có!
Trần Khánh việt anh
Trần Khánh việt anh
//chen vào//người ta gọi là chú ý
Quế ngọc nghi
Quế ngọc nghi
//gật gù// chuẩn
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Im hết coi
Cùng lúc đó. Ở lớp bên cạnh. Một cô gái đang tranh luận với giáo viên.
Trần gia Hân
Trần gia Hân
Em nghĩ cách giải bài này chưa hợp lí
Đó là trần gia Hân
Mạnh mẽ. Thẳng thắn. Không ngại nói ý kiến. Bên cạnh cô là một cô gái yên lặng hơn. Trần thị Bích Thảo. Thảo nhìn bài làm.
Trần thị Bích thảo
Trần thị Bích thảo
Nhưng cách này cũng cao điểm đúng
Trần gia Hân
Trần gia Hân
//quay sang//mày bênh người ta
Trần thị Bích thảo
Trần thị Bích thảo
//bình tĩnh //không tao chỉ nói sự thật
Trần gia Hân
Trần gia Hân
//nhìn//
Không hiểu sao… Người này khiến cô hơi khó chịu. Quá bình tĩnh. Quá lý trí.
Trần gia Hân
Trần gia Hân
Bích thảo
Trần thị Bích thảo
Trần thị Bích thảo
J
Trần gia Hân
Trần gia Hân
Mày lúc nào cũng vậy hả
Trần thị Bích thảo
Trần thị Bích thảo
Là sao
Trần gia Hân
Trần gia Hân
Lúc nào cũng như ko có cảm xúc
Trần thị Bích thảo
Trần thị Bích thảo
//im lặng//Còn mày lúc nào cũng để cảm xúc đi trước
Hai người nhìn nhau. Không ai chịu thua. Một cuộc gặp không mấy tốt đẹp
Ở sân trường. Phan Hân đang giúp giáo viên sắp xếp tài liệu. Một mình. Một chồng giấy cao hơn cả người.
Dương hoàng như ý
Dương hoàng như ý
Để tui giúp cho
Một giọng nói vang lên. Cô quay lại. Là Dương hoàng Như Ý.
Trần Nguyễn gia Hân
Trần Nguyễn gia Hân
Không cần
Dương hoàng như ý
Dương hoàng như ý
Nhìn là biết cần
Dương hoàng như ý
Dương hoàng như ý
//cầm một phần//đừng tự làm mọi thứ
Một câu đơn giản nhưng khiến cô ấy im lặng
Chiều hôm đó. Nhóm bạn của Hy chính thức đông hơn. Nhân kéo Minh lại.
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Đi chung ko
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//nhìn//đi đâu?
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Ăn
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Không
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Đi đi
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Không
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//nhìn anh//minh
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Bạn bè mà
Một câu rất đơn giản. Nhưng Minh khựng lại. Bạn bè. Anh đã lâu rồi không nghe ai nói với mình như vậy. Cuối cùng. Minh đứng lên.
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Chỉ lần này
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
//cười //biết ngay mà
Bữa ăn hôm đó. Là lần đầu tiên Minh ngồi cùng nhóm. Những người hoàn toàn khác nhau. Nhân nói chuyện liên tục. Hy quan sát mọi người. Tuân tạo không khí. Chin chọc cười. Cem kể chuyện. Hân và Thảo vẫn tranh luận. Ý vẫn thẳng thắn. Trần Nguyễn hân vẫn âm thầm chăm sóc mọi người. Nhưng không ai nhận ra… Một nhóm bạn đang dần hình thành. Những con người từng xa lạ. Từng khó chịu. Từng không hiểu nhau. Lại bắt đầu trở thành một phần trong cuộc sống của nhau.
Cuối ngày. Minh đứng trước cổng trường. Nhân vẫy tay.
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Mai gặp
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
//nhìn câu//ừm
Nhân đi vài bước lại quay lại
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Minh đừng lạnh lùng quá
Thái đoàn Phước minh
Thái đoàn Phước minh
Tại sao
Nguyễn Lê trọng nhân
Nguyễn Lê trọng nhân
Vì có người muốn làm bạn với mày đó//cười//
Minh đứng yên. Nhìn bóng lưng Nhân rời đi. Lần đầu tiên sau rất lâu… Anh thấy trường học không còn nhàm chán nữa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play