WEMMBU | UNSTABLE UNIVERSE . QUỸ ĐẠO
E1. [Khởi đầu mới]
yah yah, i love Eggchan so much.
Hí luu. =)))
yah yah, i love Eggchan so much.
Các bạn tò mò vì sao tất cả các chap cũ đã bay màu và giờ tự nhiên có một chap mới ư?
yah yah, i love Eggchan so much.
Thì Eli xin phép thông báo là Eli đang lên chap remake và việc remake này sẽ có cắt cảnh cũ và di chuyển một số cảnh cũ sang những chap khác để tránh khởi đầu quá dài ạ.
yah yah, i love Eggchan so much.
Eli rất mong việc remake này sẽ không gây quá nhiều ảnh hưởng đến trải nghiệm của độc giả cũ lẫn độc giả mới. Xin cảm ơn. 🫶
"Nào kiki, dậy đi. Gà gáy rồi, dậy lẹ không nó mổ mày đấy con trai."
Giọng nói ấy vang lên bên tai hắn khiến hắn không thể ngủ được thêm nữa, đôi mắt lờ đờ của hắn dần mở ra để nhận lấy ánh sáng của ban ngày.
Ủa mà Wemmbu là ai ấy nhỉ? Suy nghĩ của hắn trong lúc vừa tỉnh ngủ quả thật rất kì lạ. Cho đến khi tỉnh hẳn hắn mới nhớ ra hắn là Wemmbu.
Wemmbu xoa xoa đầu của mình, hắn ngước lên nhìn thằng bạn. Nó có mái tóc trắng như tuyết giữa mùa đông, luôn luôn nhắm lại mắt. Nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến việc nó không thể nhìn thấy cả.
Wemmbu.
Eggchan... Hôm nay có chuyện gì mà mày phải gọi tao dậy sớm sao...?
Eggchan.
Hơ! Mày quên hôm nay là ngày nhập học rồi à?
Eggchan chống hai tay lên hông, nhìn người bạn vẫn còn hơi chút ngáy ngủ này mà bất lực ngang.
Eggchan.
Thay đồ đi, đồ tao để sẵn bên trong rồi đấy.
Hắn đứng dậy, đôi mắt cứ lim dim nên chẳng nhìn thấy rõ gì. Nhưng mãi cũng lết được đến nhà vệ sinh, quả thật là bất ngờ.
Khi hắn bước xuống, trên bàn đã có một tô đồ ăn sáng và một cốc sữa nóng. Wemmbu vui lắm! Nó chạy đến ngay lập tức, chiếc bụng của nó cuối cùng cũng được cứu rỗi.
Eggchan.
Ăn từ từ thôi kẻo nghẹn đấy.
Giọng nói đang ăn của Wemmbu quá tệ hại, tệ hại đến mức Eggchan sợ cậu sẽ đột quỵ chết ngay tại chỗ nếu dám làm vậy.
Tầm mười mấy phút sau, Wemmbu hình như vừa nhớ chuyện gì đó. Nó nhìn sang Eggchan, nhìn người vẫn đang rất ung dung mà chẳng sợ hãi gì.
Wemmbu.
Hình như tao quên gì đúng không...?
Wemmbu.
Ờm... Tao không biết...
Eggchan.
Tch, quên túi kìa bro.
Hắn quay lại nhìn, nhìn thấy một cái túi đang nằm chễm trệ trên bàn rồi hắn mới nhớ ra đây là túi của hắn.
Eggchan.
Dưới đất lâu quá nên đầu bị thẩm à bro?
Wemmbu.
Ngày không chửi tao là mày không sống nổi à bro?
Eggchan.
Hơ, chẳng chấp mấy thằng nhóc con.
Wemmbu.
NÀY!!! MÀY BẢO AI LÀ NHÓC CON ĐẤY HẢ EGGCHAN!!!
Một lúc sau, Wemmbu vẫn chịu thua trước một thế lực mang tên bánh ngọt. Hắn vừa đi vừa ăn ngấu nghiến món ăn ngọt buổi sáng này.
Wemmbu.
"Sao không dùng phép dịch chuyển cho nhanh mà phải ta..."
Eggchan.
Mày chắc biết thưởng thức gì cả...
Wemmbu.
Khoan, sao mày đọc được suy nghĩ của tao???
Eggchan.
Đó gọi là kỹ năng.
Eggchan nhếch mép rồi đi hẳn trước mặt hắn, hắn tức lắm. Muốn đấm lắm mà chợt nhận ra là khẩu vị của hắn chỉ có mình nó hiểu nên hắn đành phải nhịn.
Đến cổng học viện, một cánh cổng khang trang với hàng trăm năm xây dựng. Những vân gỗ quý được khắc trên cổng thành khiến cho Wemmbu nảy ra một suy nghĩ.
Wemmbu.
"Vậy giờ mình đốt có được không ta..."
Eggchan vừa kéo tay Wemmbu vừa đi đến cổng trường, nơi này học viên mới đến nhập học cùng vô cùng đông. Không chỉ có bọn năm nhất mà còn có mấy người chuyển trường nữa.
Wemmbu.
Ơ, chúng ta đi đâu đây Egg?
Eggchan.
Tao cũng không biết nữa bro.
Wemmbu.
What??? Vậy mấy cuốn sách mày đọc ở nhà là vô dụng hết à???
Eggchan.
Hơ, mấy cái đó tao đọc để tìm hiểu lịch sử chứ có phải tìm hiểu địa điểm đâu bro???
Wemmbu chu môi, hắn chẳng thích việc nhớ lịch sử chút nào cả. Nếu bắt hắn nhớ thì đó là một tội ác tày trời, hắn thở dài nhìn nó đang kéo tay hắn đi khắp toà nhà mà chẳng muốn nói thêm gì.
Sau một hồi dạo quanh trường, cuối cùng Wemmbu với Eggchan cũng dừng tại một chỗ... Nhìn vừa quen mà cũng vừa lạ.
Hắn nhìn lên bảng tên phòng rồi nhìn sang Eggchan đang háo hức, Wemmbu cảm thấy đại não của mình hình như thiếu gì đó thì phải...
À, hắn nhớ rồi. Hắn chưa chạy, thế là trước khi Eggchan kịp phản ứng. Wemmbu đã xách đít lên chạy khỏi chỗ mà hắn xem là chán ngắt.
Wemmbu.
Mày đừng kéo tao nữa... Áo tao dơ hết rồi...
Wemmbu.
"Tôi muốn báo lính, làm sao cuộc đời tôi lại bị thế này cơ chứ..."
yah yah, i love Eggchan so much.
Xin chàooo. =)))
yah yah, i love Eggchan so much.
Eli đâyy.
yah yah, i love Eggchan so much.
Eli sẽ bù lại các bạn bằng một event Q&A nhê, tất nhiên là không có thử thách rồii. Các bạn chỉ cần hỏi thui nhê.
yah yah, i love Eggchan so much.
Sau đây là những lưu ý đến Q&A ạ.
Lưu ý:
- Không đào sâu quá nhiều về cuộc sống riêng tư (năm sinh, nơi ở,...) Miễn câu hỏi của bạn không đụng quá nhiều quyền riêng tư của Eli.
. Về câu hỏi: Để tránh tình trạng câu hỏi quá nhiều mình sẽ chỉ đặt tối đa 6 câu hỏi thôi ạ.
. Mình sẽ trả lời ngay trong cmt của các bạn nhê. Hihi, cảm ơn vì đã ủng hộ ạ. 🫶
yah yah, i love Eggchan so much.
Chào mấy bạn!!
E2: [Hai kẻ lạ mặt?]
Cái nơi mà Eggchan kéo Wemmbu đến là thư viện, nơi được mệnh danh là nơi lưu trữ những cuốn sách đã bị thất lạc từ lâu.
Wemmbu bị người bạn của mình kéo đi mà không chút thương tiếc, hắn cảm thấy bản thân bị xúc phạm. Nhưng trước sức ép của đồ ăn, hắn đành im lặng chịu đựng.
Wemmbu.
Mày đọc cái gì vậy...
Hắn nhìn cuốn sách với những kí tự lộn xộn mà hắn chẳng hiểu gì, thật ra hắn hiểu mà hắn không nhận ra thôi.
Eggchan.
Truyền thuyết đô thị? Có lẽ là vậy, mà mày hỏi cái này làm gì?
Wemmbu.
Ơ, tò mò tí cũng không cho à bro?
Wemmbu.
Được rồi được rồi, đừng giảng đạo lý nữa mà.
Wemmbu.
Tao nghe rồi được chưa?
Wemmbu ôm hai cái tai của mình lại, còn Eggchan ngồi kế bên cũng bất lực ngang. Mặc dù bọn họ đã thuê bàn riêng ngồi một góc nên chẳng ai thấy và cũng chẳng ai nghe, mà Eggchan vẫn cảm thấy bản thân thật xấu hổ.
Nó không quan tâm Wemmbu nữa, nó lại quan tâm đến mấy câu chuyện kì dị trong đó. Những câu chuyện được kể dưới nét bút của các tác giả ngàn năm trước quả thật rất tài năng.
Nó miêu tả linh hoạt về những câu chuyện mà người đời cũng chẳng thể nghĩ, giải thích từng vấn đề khiến cho Eggchan càng thêm hứng thú.
Cho đến khi hai tiếng động bước đến gần vào bên trong nơi bọn họ đang ngồi.
Người đầu tiên phản ứng lại là Wemmbu, đôi mắt vàng của hắn liếc qua lại biết là ai.
Wemmbu vẫy tay chào như thường lệ, ấy thế mà kẻ bên ngoài lại phớt lờ hắn, chuyển sự chú ý qua Eggchan.
Flamefrags.
Chào Eggchan, lâu rồi không gặp.
Eggchan nhạt nhẽo đáp lại lời chào hỏi đó, bỗng đâu ra một cái đầu tóc nâu xuất hiện. Nó vừa nhìn đã nhận ra ai.
Lomedy làm động tác chữ V, còn Eggchan chỉ mỉm cười chốc lát rồi im lặng. Nó nhìn hai người bên ngoài, biết hẳn bọn họ có điều gì quan trọng mới tìm.
Eggchan.
Hai người muốn sách tôi đang cầm?
Flamefrags.
Quả thật là người thông minh, nhìn phát là biết.
Eggchan.
Hừm, với loại các người, không đoán không được.
Lomedy.
Ây, đừng căng thẳng thế chứ Eggchan!!
Lomedy đứng ra hoà giải, nhưng vì lớp kết giới chỉ cho phép 2 người ở bên trong nên Lomedy và Flamefrags đành đứng ở ngoài.
Eggchan.
Vậy thì lý do gì phải để sách trên tay tôi cho mấy cậu?
Hắn đang nằm gục trên bàn, thật sự hắn chẳng muốn nhìn mấy đâu. Hắn biết cuốn sách Eggchan cầm là cuốn sách rất quan trọng với hai người kia.
Nhưng thì làm sao chứ? Hắn đâu có quan tâm với lại hắn với bọn họ chưa thân tới mức hắn phải ra mặt giúp đỡ, bởi vậy nên giờ Wemmbu vẫn đang gục mặt xuống bàn.
Flamefrags.
Này bro, bro đừng nghĩ tao không biết bro đang trốn tránh nhé?
Hắn quay mặt lại, nhìn Flamefrags đang cười mà thấy mắc ớn...
Wemmbu.
Thế thì làm sao...?
Flamefrags.
Nghe như người sắp chết đuối vậy?
Wemmbu.
Ừ, sắp bị nước bọt của mấy người nhấn chìm hết rồi.
Flamefrags và Lomedy phì cười, còn Eggchan lại có chút hơi bất lực. Lúc này Wemmbu vẫn chẳng hiểu chuyện gì xảy ra cả.
Wemmbu.
"Bộ mình nói sai gì à..."
Lomedy.
Eggy, chỉ là chúng tớ cần sách của cậu một lát thôi...? được không?
Eggchan.
Nó quan trọng cỡ nào để tôi phải đưa?
Flamefrags.
Bạn màu xanh lá nào đó cần...
Wemmbu nhăn mặt khó chịu, hắn thật sự không nghĩ ra được chuyện ParrotX2 nhờ hai tên này. Hắn nhéo đỉnh mũi rồi nhìn Eggchan như thể đang hỏi ý kiến nó vậy.
Nó im lặng rồi nhìn cuốn sách, nó nhớ lại một vài vấn đề rồi nó cười.
Eggchan.
Được thôi, nếu tôi đưa cho các cậu vậy tôi có được điều gì không?
Flamefrags.
Bro? Đây là sách công cộng đấy? Chúng tôi chỉ xin phép lấ-
Lomedy ngăn Flamefrags lại, anh nhìn Eggchan. Gật đầu rồi suy nghĩ, anh dường như nghĩ ra điều gì đó rồi nhép nhép miệng.
Lomedy.
Vậy chúng tôi sẽ nợ cậu một lời hứa? Được chứ?
Nó đưa cho Lomedy, Lomedy nhìn sang Flamefrags rồi gật đầu. Cả hai rời đi, nhưng Wemmbu vẫn chưa hiểu chuyện gì.
Wemmbu.
Tại sao phải làm vậy?
Wemmbu quả thật không hiểu anh bạn của mình có ý định gì nhưng rồi hắn nghĩ điều gì đó rồi hắn cũng im lặng.
E3: [Phòng 109]
Khi ánh chiều tà buông xuống cũng là lúc Wemmbu trở về kí túc xá của mình.
Ánh trăng sáng kéo dài bóng của hắn trên dãy hành lang xa lạ, Wemmbu bước nhanh về phòng kí túc xá.
Đứng trước mặt của hắn là phòng 109, tờ giấy của hắn cũng là phòng 109. Hắn đang háo hức chờ bạn mới thì Wemmbu đã nhìn sang bảng thành viên phòng.
Và rồi, nó khiến Wemmbu như chết lặng tại chỗ.
Một cậu trai lạ mặt xuất hiện, khiến Wemmbu suýt nữa té bởi vì cú nhảy đó. Hắn đang định chửi thằng nào nhảy lên người bố thì khuôn mặt đen thui đập vào mắt hắn.
Wemmbu.
Spoke? Vãi l##, mày làm đéo gì mà suýt nữa tao té đây này???
Spokeishere.
Mồm mày vẫn như ngày nào, vẫn văng tục.
Spokeishere.
Không biết khi mày quay lại vị trí đó mày còn văng tục nữa không ta??
Trong lúc Spokeishere với Wemmbu đang vật lộn với nhau thì tiếng mở cửa vang lên, đó là một thiếu niên trông khá tuấn tú.
Mái tóc xanh lá với đôi mắt đen đang nhìn hai người, người ấy nghiên đầu rồi khẽ cười.
Flamefrags.
Đù, nhìn tuất nào đây này.
Wemmbu.
Đêm rồi nên khí lạnh tràn vào não mày à?
Hết đen tím rồi lại đỏ tím, ba người này không biết khi nào mới hết cãi lộn. ParrotX2 nhìn Wemmbu rồi gật đầu mời vô, hắn thì kiểu???
Wemmbu.
"Con vẹt nay có vấn đề thần kinh à..."
ParrotX2.
Wem, đừng nghĩ tớ không biết cậu đang suy nghĩ cái gì.
Wemmbu.
*Lại giống Eggy... Hai đứa này đi chơi cùng nhau là được rồi...*
ParrotX2 lườm Wemmbu đang lủi thủi đi vào phòng, con vẹt nó chẳng quan tâm mấy nên cũng đi vào chỗ ngồi của mình.
Hắn cũng không nói con vẹt nữa mà đi vô chỗ của mình. Đó là một giường tầng khá sang trọng, ít nhất là theo đánh giá của Wemmbu.
Wemmbu nhìn xung quanh, chỗ của hắn đối diện với ParrotX2 và kế bên tên đối thủ hắn. Chẳng hiểu ai lại nghĩ cái trò này nữa, nếu hắn mà biết chắc chắn hắn sẽ bẻ cổ người ta ngay lập tức.
Hắn nhìn thằng người lửa đang lau thanh kiếm của gã đến sáng bóng mà khinh bỉ trong lòng. Rồi Wemmbu nhìn chỗ của mình, nó trống đến mức mà... Hắn không thể diễn tả nỗi, nhưng mà nhìn vẫn ổn.
Hắn tính dọn một chút cho đỡ trống, nhưng mà nhìn thùng hàng của mình đang nằm chễm trệ ngay trước mặt mình mà có chút nhức nhối.
Rồi một lúc sau, cả ba người cùng phòng của Wemmbu chẳng thấy hắn đâu. Phòng vệ sinh cũng chẳng có đóng cửa hay mở đèn.
Flamefrags thấy hơi lạ nên gã nghĩ gì đó rồi lên chỗ nằm của hắn và rồi mọi chuyện đúng như gã nghĩ.
Wemmbu đang ngáy khò khò trong chăn thay vì ở dưới.
Flamefrags.
"Thật sự tên này không ngủ chính là chết à..."
Wemmbu.
Ưm... Thịt nướng ngon quá...
Flamefrags.
Vãi c#t bro? Trong mơ thèm cả đồ ăn à??
Spokeishere.
Uầy, có vẻ cậu ta đói rồi!!!
Flamefrags.
Mày định làm gì đấy bro?
Spokeishere.
Hì hì... Đừng nhìn tao với ánh mắt đó chứ, chỉ là tao nghĩ ra được vài trò khá vui thôi...
Vì đã ngủ đủ giấc nên Wemmbu cũng dậy khá sớm. Khi hắn vừa ngồi dậy để dụi dụi mắt thì trước mặt hắn là Spokeishere, mọi chuyện sẽ bình thường cho đến khi hắn thấy cậu ta cầm...
Hai con thằn lằn đã chết.
Spokeishere.
Hôm qua nghe bảo ai đó thèm thịt nên tôi sáng sớm dậy lọ mọ đi tìm 'thịt' á nha.
Wemmbu giật giật khoé mắt, Spokeishere hình như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm gì đó. Cậu ta liền chạy xuống, sau đó Wemmbu lao xuống để đập Spoke.
Spokeishere.
KHÔNG KHÔNG, TAO KHÔNG ĐỨNG LẠI ĐÂU!!!
Spokeishere trốn sau lưng ParrotX2, nhìn Wemmbu với ánh mắt khiêu khích. Hắn dừng lại trước Parrot, mochi khoai tím giờ không biết nên đánh thằng đen thui hay dừng lại trước mặt con vẹt.
ParrotX2.
Hai cậu phiền thật đấy.
Wemmbu.
Nó làm phiền tôi trước!
Flamefrags.
Nào, bro thèm thịt mà. Spoke chỉ có lòng tốt lấy thịt về nướng cho bro thôi.
ParrotX2.
Spoke, đem vứt đi. Hôi chết đi được, còn Wem thì đừng để tôi báo cáo với quản lý ký túc xá.
Wemmbu nghiến răng, hắn nhìn hai người rồi quay về chỗ của mình.
Hắn quả thật không muốn nhịn, nhưng việc này hắn sẽ ghim. Hắn sẽ đáp lại trò nghịch của Spoke bằng điều khác.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play