Người Duy Nhất.
Bản nháp
Mùa thu năm ấy, tôi đặt chân đến ngôi trường mới với chiếc vali còn chưa kịp mở hết.
Sau nhiều năm sống ở nước ngoài, mọi thứ ở đây đều xa lạ với tôi. Từ cách mọi người trò chuyện, đồng phục học sinh cho đến những dãy hành lang ngập nắng.
Buổi trưa đầu tiên, sau khi hoàn thành thủ tục nhập học, bụng tôi đã đói đến mức chỉ muốn tìm thứ gì đó để ăn.
Tôi mua một phần bánh mì và một hộp sữa ở căn tin rồi đưa mắt tìm chỗ ngồi.
nhưng căn tin đông hơn tôi tưởng, bàn nào cũng có người.
Trần Dược Nhiên
//nhìn thấy một bàn ngay cửa sổ không ai ngồi//
không suy nghĩ nhiều,tui liền đi tới ngồi xuống
Ngay lúc đó, những tiếng xì xào bỗng vang lên từ khắp căn tin.
nv phụ/1
Cậu ấy vừa ngồi xuống đó hả?
nv phụ/2
Thôi xong rồi, tội thật.
nv phụ/3
Từ trước giờ không ai dám ngồi đó đâu.
lúc đó một bóng hình cao lớn đứng ngay sau tôi.
Cả căn tin im bặt, không ai nói gì.
Trần Dược Nhiên
//ngẩng đầu lên//
Trương Gia Luân
Chổ này ngồi thoải mái không?
Khoảnh khắc ấy, tôi không biết rằng mình vừa ngồi vào chiếc bàn độc quyền của học sinh nổi tiếng nhất trường.
Nhìn thấy ánh mắt của mọi người xung quanh, tôi cuối cùng cũng nhận ra có lẽ mình đã ngồi nhầm chỗ.
Tôi vội vàng đứng dậy, suýt nữa làm đổ cả hộp sữa trên bàn.
Trần Dược Nhiên
Xin... xin lỗi, tôi không biết đây là chổ của cậu//cuối đầu ngượng ngùng//
Vừa định bước đi, cổ tay tôi bỗng bị giữ lại.
Trần Dược Nhiên
//giật mình quay đầu lại//
Nam sinh trước mặt nhìn tôi một lúc rồi kéo chiếc ghế đối diện ra.
Trương Gia Luân
Tôi bảo cậu ngồi đi, không có lổ tai à?
Trần Dược Nhiên
À.. à//ngồi xuống/)
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cả căn tin đã vang lên những tiếng hít khí đầy kinh ngạc.Ai cũng biết cậu ấy ghét người khác đụng vào đồ của mình.Càng không thích người lạ ngồi chung
Nhưng lúc này, người đó lại bình thản ngồi xuống đối diện tôi như thể chuyện này hoàn toàn bình thường.
Trần Dược Nhiên
Tôi.. thật sự được ngồi sao?
Cậu ấy chống cằm nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên.
Trương Gia Luân
Chẳng phải cậu đang đói sao?
Không hiểu vì sao, tim tôi bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
Bữa ăn kết thúc trong bầu không khí kỳ lạ.Chủ yếu là vì tôi không biết phải nói gì, còn cậu ấy thì cứ thỉnh thoảng lại nhìn tôi.
Trần Dược Nhiên
À.. cảm ơn cậu vì đã cho tôi ngồi đây nhé.
Trương Gia Luân
không có gì, mai mốt cứ ngồi chổ đó.
Trần Dược Nhiên
Vậy tôi đi trước nhé.
Trương Gia Luân
Tôi vừa rời khỏi căn tin, phía sau đã lập tức bùng nổ tiếng bàn tán.
Tôi vừa rời khỏi căn tin, phía sau đã lập tức bùng nổ tiếng bàn tán.
nv phụ/4
Cậu ấy là ai vậy?
nv phụ/5
Lần đầu tiên thấy ai ngồi cùng với đàn anh đấy.
nv phụ/4
Đừng nói là đàn anh thích người ta rồi nha.
Trương Gia Luân
Có lẽ vậy//cười khẽ//
Buổi chiều hôm đó, tôi nhận lớp mới
Tôi được xếp vào lớp 11A3.
Bản nháp
Sau khi giáo viên chủ nhiệm giới thiệu xong, tôi ngồi xuống cạnh cửa sổ.
Mỗi thứ diễn ra khá bình thường
Giờ ra chơi vừa bắt đầu, bàn học của tôi đã bị một nhóm bạn nữ vây quanh.
nv phụ/1
Tân học sinh đúng không.
nv phụ/2
Cậu thật sự quen anh ấy à?
Trần Dược Nhiên
//Ngơ Ngác//
cả nhóm đồng loạt trợn mắt
nv phụ/2
Đàn anh ngồi ăn với cậu hồi trưa đó!
nv phụ/1
Từ lúc vào trường tới giờ chưa từng thấy anh ấy cho ai ngồi vào chỗ đó đâu.
nv phụ/6
Đúng đó, tụi tớ còn tưởng hôm nay sẽ có người bị đuổi khỏi bàn cơ.
Trần Dược Nhiên
//Cười gượng//
Trần Dược Nhiên
Chắc là anh ấy thấy tôi là học sinh mới thôi.
Nghe vậy, cả nhóm nhìn nhau rồi đồng loạt lắc đầu.
nv phụ/2
Tớ đẩy thuyền cặp này trước nha!!
Một bạn nữ lấy điện thoại ra, vẻ mặt đầy phấn khích.
nv phụ/2
OTP mới của trường xuất hiện rồi.
nv phụ/1
Khoan đã, tụi mình còn chưa biết tên tân học sinh."
Tôi còn chưa kịp trả lời thì cả nhóm đã bắt đầu bàn luận sôi nổi.
nv phụ/2
Không biết ai trên ai dưới nhưng đẹp đôi lắm.
nv phụ/6
Nhìn ánh mắt đàn anh lúc ở căn tin chưa.
nv phụ/6
"Tớ thề là có gì đó.
nv phụ/6
Từ hôm nay chính thức thành fan couple này!!
Trần Dược Nhiên
//Mặt nóng bừng//
Rõ ràng tôi mới gặp người đó lần đầu tiên.Vậy mà trong mắt đám con gái này, chúng tôi đã thành một cặp rồi.
Khi tôi vô tình nhìn ra cửa lớp, người đang được nhắc tới lại đứng ở hành lang phía đối diện.
Ánh mắt cậu ấy vừa lúc chạm phải ánh mắt tôi.Rồi cậu ấy khẽ cười.
nv phụ/1
AAAAA! ẢNH CƯỜI KÌA!
nv phụ/2
OTP CỦA TÔI THẬT RỒI!"
Tan học, tôi trở về nhà trong trạng thái mệt rã rời.Ngày đầu tiên ở trường mới đã xảy ra quá nhiều chuyện khiến đầu óc tôi vẫn còn quay cuồng.
Sau khi tắm rửa và ăn tối xong, tôi nằm dài trên giường, vừa nghe nhạc vừa lướt điện thoại.
nv phụ/7
💬:Ê!!! Cậu lên diễn đàn trường chưa???
Trần Dược Nhiên
💬Chưa, có chuyện gì vậy?
nv phụ/7
💬 Người ta đang đăng bài về cậu kìa!
Trần Dược Nhiên
//Tò mò,bấm vào diễn đàn trường.//
Ngay đầu trang là một bài đăng đang đứng đầu bảng thảo luận.
[HOT] Ngoại lệ của Trùm Trường xuất hiện rồi?
Khi mở bài viết, tôi lập tức nhận ra bức ảnh được đăng chính là cảnh ở căn tin lúc trưa.Phía dưới là hàng trăm bình luận.
nv phụ/2
💬:Lần đầu tiên thấy có người ngồi được vào chỗ đó.
nv phụ/6
💬:Ngoại lệ thật rồi.
nv phụ/1
💬:Tôi cược Trùm Trường thích người ta.
nv phụ/3
💬:Không thể nào, ảnh đâu dễ rung động vậy.
Trần Dược Nhiên
//Đọc mà chỉ biết câm nín//
Đúng lúc đó, một bình luận mới xuất hiện.Tài khoản được xác thực của Trùm Trường.
Cả diễn đàn lập tức bùng nổ.
Trần Dược Nhiên
//Cũng thử bấm vào//
Trương Gia Luân
💬:Là thật.
Trong vài giây ngắn ngủi, toàn bộ bình luận phía dưới nổ tung.
nv phụ/7
TÔI KHÔNG NHÌN NHẦM CHỨ?
nv phụ/6
ẢNH THỪA NHẬN KÌA!!!
nv phụ/2
DIỄN ĐÀN SẬP MẤT THÔI!!!
Trần Dược Nhiên
//ngồi chết lặng trước màn hình.//
Tim đập nhanh đến mức chính bản thân cũng không hiểu vì sao.
𝐇𝐚𝐧𝐢𝐢🍡🍡
Lần này thì 573 chữ🤘🤘
chap 3
Tối hôm đó, tôi trằn trọc rất lâu mới ngủ được.Trong đầu cứ liên tục hiện lên hai chữ ngắn ngủi mà người kia để lại trên diễn đàn.
Chỉ nghĩ tới thôi, tim tôi đã đập loạn lên rồi.
Vừa bước chân vào lớp, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn.Mọi ánh mắt đều đang nhìn về phía tôi.Chưa kịp ngồi xuống, một đám bạn học đã ùa tới.
nv phụ/5
Cậu thật sự quen Trùm Trường hả!
nv phụ/3
Hai người gặp nhau từ trước rồi đúng không?
nv phụ/2
Hôm qua ảnh bình luận 'Là thật' luôn đó!
nv phụ/1
Cả diễn đàn sập vì sốc luôn!
Trần Dược Nhiên
//vội xua tay//
Trần Dược Nhiên
Không phải đâu, tụi mình mới gặp nhau hôm qua thôi.
nv phụ/3
Tụi tớ học ở đây mấy năm rồi còn chưa thấy ảnh đối xử với ai như vậy.
Cả lớp còn đang ồn ào thì đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng xì xào.
Trần Dược Nhiên
//theo phản xạ quay đầu lại.//
Cậu ấy bình thản bước vào như thể đây là lớp của mình.Sau đó dừng lại trước bàn tôi.
Trần Dược Nhiên
//Ngơ Ngát//
Trương Gia Luân
//Cậu đặt một hộp sữa dâu lên bàn.//
Trương Gia Luân
Lúc trước cậu thích uống cái này đúng không?
Trần Dược Nhiên
//chớp mắt//
Trương Gia Luân
Tôi thấy hôm qua cậu mua.
Nói xong, cậu ấy quay người rời đi.
Để lại cả lớp chết lặng.
Rồi cả lớp đồng loạt nổ tung.
nv phụ/2
CÒN MUA SỮA DÂU NỮA KÌA!!!
Trần Dược Nhiên
//chỉ biết ngồi đơ người nhìn hộp sữa trên bàn.//
Tôi đang định xuống căn tin mua đồ ăn thì có người xuất hiện trước cửa lớp.Lần này không cần nhìn cũng biết là ai.
Cả lớp lại bắt đầu hú hét.Người kia hoàn toàn mặc kệ.
Trương Gia Luân
Có đói không?
Trần Dược Nhiên
//ngẩn người.//Có...
Trương Gia Luân
Đi ăn cơm với tôi không?
Trương Gia Luân
Tôi đang hỏi cậu.
Tôi còn chưa kịp trả lời thì phía sau đã vang lên tiếng hét đầy phấn khích.
nv phụ/2
ĐỪNG ĐỂ TỤI TỚ THẤT VỌNG!!!
Trần Dược Nhiên
//mặt nóng bừng//
Còn người trước mặt chỉ khẽ cười
Không hiểu sao, nhìn ánh mắt ấy, tôi lại gật đầu.Và thế là dưới sự chứng kiến của cả lớp, tôi cùng Trùm Trường đi xuống căn tin.
Phía sau lưng, tiếng hú hét vẫn còn vang vọng khắp hành lang.
Suốt quãng đường xuống căn tin, tôi có thể cảm nhận được vô số ánh mắt đang nhìn về phía mình.Hay đúng hơn là nhìn về phía người đang đi bên cạnh tôi.
Trần Dược Nhiên
//hỏi giọng nhỏ//cậu nổi tiếng lắm hả?
Trương Gia Luân
Bình thường.
Trần Dược Nhiên
//im lặng//
Nếu đây là bình thường thì chắc tôi chưa hiểu định nghĩa của từ đó rồi.
Vừa bước vào căn tin, những tiếng bàn tán lập tức vang lên.
nv phụ/8
Đi cùng nhau thật kìa.
nv phụ/2
Diễn đàn sắp nổ tiếp cho xem.
Trần Dược Nhiên
//cúi đầu, cố giả vờ như không nghe//
Người kia lại kéo ghế cho tôi.
Trần Dược Nhiên
Lại ngồi đây à?//ngồi xuống//
Trần Dược Nhiên
//nhìn chiếc bàn quen thuộc.//
Trần Dược Nhiên
Tôi ngồi nữa được hả?
Cậu ấy chống cằm nhìn tôi.
Trương Gia Luân
Chỗ này vốn dĩ đâu cấm cậu.
Tim tôi đập lệch mất một nhịp.
Sau khi lấy cơm xong, hai người ngồi đối diện nhau.Khác với hôm qua, bầu không khí hôm nay bớt xa lạ hơn một chút.
Trương Gia Luân
Cậu mới về nước bao lâu rồi?
Trương Gia Luân
Có quen cuộc sống ở đây không?
Sau đó đẩy hộp sữa dâu sang phía tôi.
Trần Dược Nhiên
//ngơ ngác.//
Trần Dược Nhiên
Cậu mua từ sáng rồi à?
Trần Dược Nhiên
Sao lại mua cho tôi?
Người kia im lặng vài giây.
Trương Gia Luân
Cứ xem như muốn làm quen.
Trần Dược Nhiên
//khẽ cười//
Đây là lần đầu tiên kể từ khi chuyển trường, tôi cảm thấy thoải mái đến vậy.
𝐇𝐚𝐧𝐢𝐢🍡🍡
Lần này 670 chữ🤟🤘🤟🤘
Download MangaToon APP on App Store and Google Play