Không Yêu Em Thì Yêu Ai ? [LinhGill]
Chap1: Rơi hộp thuốc
#Ewien
Đọc giới thiệu của truyện trước đi hơ
Một buổi chiều tà, gió nhẹ, trời xanh. Anh bước xuống phố.
Chiếc áo rộng, mũ được kéo nhẹ xuống, khẩu trang che kín mặt, chỉ còn đôi mắt vô hồn khẽ hé. Đôi chân dài lướt nhanh trên phố và dòng người đông đúc.
Một lúc... anh dừng lại. Nhìn quanh
#TruongLinh
• Đến nơi quen thuộc rồi, yên tĩnh thật •
#TruongLinh
// Ngồi xuống một chiếc ghế //
Mùi cỏ thơm, mùi hoa sữa tỏa nhè nhẹ trong không khí. Giờ anh thoải mái hơn bao giờ hết.
Anh nghe thấy một tiếng ngân nga từ đâu đó bên tai.
#TruongLinh
// Quay qua sau //
M-một cậu trai nhỏ nhắn ?
#TruongLinh
• Bấy lâu nay làm gì có ai ở đây đâu •
#TruongGiang
// Phát hiện ra anh //
Chiếc răng khểnh kia khiến anh hút hồn mất. Ngơ ra rồi mắt khẽ động
H-hình như cậu ấy nhìn thấy anh rồi ?!
#TruongGiang
Chào ? // nhìn anh //
#TruongLinh
// Kéo mũ che đi khuôn mặt mình //
#TruongGiang
Anh sao vậy ?
Tiến lại gần định nói chuyện vài câu, em thấy người này đang run rẩy không ngừng
Không phải là không muốn nói mà là hình như người ấy đang lo lắng quá mức, không biết nói gì.
Đầu anh ong ong, những luồng suy nghĩ ập đến nhanh chóng: 'Người này là ai ?' 'Có làm hại mình không ?' 'Có cầm hung khí không ?' 'Có ý gì với mình ?' ... Nhanh đến mức anh không thể kiểm soát nó.
#TruongLinh
// Đầu choáng váng //
#TruongGiang
Ơ-ơ anh sao không ? // hoảng //
#TruongGiang
B-bình tĩnh anh ơi...
Tình cảnh loạn lên. Em vội ngồi bên cạnh anh rồi kìm lấy người anh đang run.
Nói không ngừng để anh bình tĩnh
#TruongLinh
// Em càng nói anh càng hoảng //
#TruongGiang
Âyyy phải làm sao bây giờ ?
#TruongLinh
// Hất em ra //
#TruongLinh
X-xin lỗi... // chạy đi //
#TruongGiang
Ơ-ơ anh gì ơi...
#TruongGiang
Anh rơi hộp thuốc gì này ?!
#TruongGiang
" Thuốc chữa trị hội chứng lo âu ? "
Chap2: Ra ăn với tao
#Ewien
Dowy với Trn ơi truyện mới ra mà tặng quà nhiều khủng bố vậy -))?
Cửa phòng được khóa dứt khoát từ bên trong, không gian lập tức chìm vào một khoảng tối tăm u ám.
Anh hoảng loạn, người co ro trong góc phòng quen thuộc. Đầu bắt đầu choáng hơn bao giờ hết. Theo thói quen anh đưa tay tìm kiếm một vật bất ly thân trong túi áo. Hoảng loạn khi nhận thấy nó không ở nơi vốn ở.
#TruongLinh
" Ch-chết rồi ... "
#TruongLinh
" Nó rơi rồi sao ? "
Anh cố gắng lục tìm lại trí nhớ luôn trong trạng thái trống rỗng. Càng nghĩ lại càng hoảng
Tim đập lên liên hồi, mồ hôi tuôn không kiểm soát.
Anh chẳng thể nghĩ thêm được gì cả...
Bệnh tình chắc đã trở nặng hơn so với trước.
Bây giờ chỉ có thể dò soát lại con đường anh đã đi qua thôi.
#TruongLinh
" Kh-không, mình không muốn r-ra ngoài ... "
#TruongLinh
" Quay lại gặp cậu ấy thì sao ? " // nhìn vào khoảng không //
Anh tự nghi ngờ chính bản thân mình, nghi ngờ những người xung quanh, nghi ngờ và cảm thấy những người thân kia thật giả trân, nghi ngờ thế giới này chẳng có ai là không lừa dối nhau, ...
Nên anh sợ quá... cậu ấy cũng tốt nhưng chỉ là nhất thời mà thôi
#TruongLinh
" Phải làm thế nào khi hôm nay không có thuốc đây ? "
#TruongLinh
" Nay mình chưa uống đủ liều mà ... "
Tiếng gõ cửa kéo anh khỏi suy nghĩ tạm thời để ngước lên nhìn cách cửa - tấm gỗ bảo vệ vùng an toàn duy nhất của bản thân
Mắt khẽ động một cái rồi hành mi rũ xuống, không trả lời người ngoài cửa.
Bên ngoài, cậu e dè nói thật nhẹ như sợ bị từ chối giống bao lần.
#HoangLong
Mày ra ăn với tao chút được không ?
#HoangLong
Ăn trong nhà thôi, toàn đồ tao nấu cả
#HoangLong
Sẽ không có ai ngoài hai bọn mình đâu
Chap3: Người thứ 2
Cậu ngoài cửa kiên nhẫn chờ đợi một câu trả lời của anh từng chút. Lần nào cũng mong hôm nay có chuyển biến tốt hơn hôm qua.
Mong người mở cửa là Trường Linh của xưa bước đến và ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu, dù chỉ một lần.
#HoangLong
// Thở ra một hơi dài //
#HoangLong
Đêm mày có ăn thì lấy ở trong bếp nhá
Lại thất bại thêm một lần
#TruongLinh
" Xin lỗi Long "
#TruongLinh
" Tao không thể "
Đêm nay mất ngủ như mọi ngày, tinh thần trống rỗng và một cơ thể mệt mỏi khiến anh khó chịu.
#TruongLinh
• Phải chi không đánh rơi hộp thuốc •
Anh đứng dậy, mặc bộ đồ che kín như hồi chiều. Chân bước từng bước ra khỏi ' vùng an toàn '. Đôi mắt mệt mỏi nhìn quanh nhà một vòng không thấy Long mới yên tâm cúi đầu chạy ra trên con đường.
Trên đường không một bóng người, đôi mắt kia lại tìm kiếm vật quen thuộc.
Đi gần đến chỗ gặp em hồi chiều nhưng không thấy nó đâu, tim anh lại bắt đầu đập dữ dội.
#TruongLinh
• Xui lắm mới rơi vào tay cậu ấy đấy •
#TruongLinh
• Chắc không thể đâu •
An ủi lòng là vậy nhưng bệnh của anh là bệnh rối loạn lo âu cơ mà ?
#TruongGiang
Sao đêm ở đây gió rít quá...
#TruongGiang
// Buồn ngủ //
#TruongGiang
// Nhìn về hướng phía trước //
#TruongGiang
Anh ấy có đến không ?
Em tra mạng rồi, hộp thuốc này phải quan trọng với anh ấy lắm
Em không cầm mà bỏ về được
Em biết anh sẽ cần đến nó, chỉ là anh có dám quay lại không thôi
#TruongLinh
• Cậu ấy vẫn ở đây •
#TruongLinh
• Quay về thôi •
#TruongGiang
N-này tôi thấy anh rồi
#TruongGiang
Đứng im đó đi, tôi không làm gì anh đâu
#TruongGiang
Hộp thuốc của anh đây
#TruongGiang
Đừng nghĩ xấu về tôi
#TruongGiang
Nếu anh không muốn lại gần thì tôi có thể để ở đây
#TruongGiang
Tôi đi rồi anh lấy cũng được
#TruongGiang
// Đặt hộp thuốc xuống ghế //
Vậy mà có người kiên nhẫn chờ đợi anh 8 tiếng chỉ để trả thuốc điều trị lỡ đánh rơi
#TruongLinh
• Bản sao của Hoàng Long à •
Biết bao nhiêu lần thì người thứ 2 khiến anh có thiện cảm là em
Sao lại nhanh có thiện cảm thế nhỉ ?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play