[ RhyCap ] Em Phải Sống Sót
Chap 1: Tiếng gõ cửa lúc 3 giờ sáng
//hành động//
HÉT
*suy nghĩ*
"nói nhỏ, nói thầm"
📲: Call
💬: Nhắn tin
📞: Điện thoại
Nguyễn Quang Anh = anh
Hoàng Đức Duy = em
Đặng Thành An = cậu
Trần Minh Hiếu = hắn
Tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài cửa sổ
Em ngồi một mình trong phòng, tay cầm quyển nhưng chẳng đọc nỗi chữ nào
Đồng hồ treo tường chỉ 11 giờ 47 phút tối
Cả căn nhà chìm trong yên tĩnh
Nhưng em lại không ngủ được
Mấy ngày nay cậu luôn có cảm giác bất an
Từ nhỏ, em đã nhìn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy
Ban đầu em nghĩ đó chỉ là tưởng tượng
Nhưng càng lớn, những hình bóng ấy càng xuất hiện rõ ràng hơn
Có người đứng dưới gốc cây sau trường
Có người ngồi cuối xe bus
Thậm chí có lúc, em còn nhìn thấy người phụ nữ mặc đồ trắng đứng ngay trước cửa phòng mình
Mỗi lần kể với người khác, ai cũng nghĩ em nói đùa
Dần dần, em học cách im lặng
Em tự nhủ chỉ cần làm ngơ là được
Điện thoại của em rung lên
Đặng Thành An
💬 Mày còn thức không??
Đặng Thành An
💬 Mai đi làng Nguyệt Sơn rồi mà còn chưa ngủ hả?
Hoàng Đức Duy
💬 Không ngủ được
Đặng Thành An
💬 Hồi hộp gặp ma hả?
Hoàng Đức Duy
//bật cười//
Cậu đúng là người duy nhất có thể khiến em cười vào giờ này
Nụ cười ấy nhanh chóng biết mất
Một âm thanh vang lên từ phía cửa sổ
Hoàng Đức Duy
//khựng lại, quay đầu nhìn//
Chỉ có màn mưa trắng xoá ngoài trời
Như có ai đó đang gõ vào mặt kính
Không thể nào có người đứng ngoài cửa sổ được
Tiếng gõ liên tục vang lên
Như muốn kéo sự chú ý của em về phía đó
Hoàng Đức Duy
//tay bắt đầu lạnh đi, mở điện thoại//
Hoàng Đức Duy
💬 Hình như có tao nghe thấy có tiếng gõ cửa sổ
Đặng Thành An
//im lặng vài giây // 💬 Đừng nói với tao là mấy thấy thứ gì đó nha
Hoàng Đức Duy
💬 Tao không biết
Hoàng Đức Duy
//nuốt nước bọt, từng bước đi tới cửa sổ//
Khoảng cách ngày càng gần
Tim em đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực
Hoàng Đức Duy
//kéo mạnh rèm cửa//
Hoàng Đức Duy
//thở phào nhẹ nhõm// phù~ chắc mình tưởng tượng...
Một khuông mặt trắng bệch đột ngột xuất hiện bên lớp ngoài lớp kính
Người phụ nữ đứng lơ lửng ngoài cửa sổ
Mái tóc dài che kín nửa khuôn mặt
Đôi mắt đen ngòm không có lòng trắng, khoé miệng kéo rộng đến tận mang tai
Một nụ cười méo mó. Kinh dị đến mức em cảm thấy máu trong người đông cứng lại
Bàn tay trắng bệch từ từ đặt lên mặt kính
Tiếng gõ tiếp tục vang lên
Ma nữ
//nghiêng đầu, giọng khàn đặc// tìm thấy rồi...
Đặng Thành An
💬 Duy trả lời coi!
Đặng Thành An
💬Mày thấy gì rồi đúng không?!
Hoàng Đức Duy
//bấm gọi video//
Đặng Thành An
//bắt máy// 📲Duy!
Giọng em run đến mức như bật khóc
Đặng Thành An
📲 Mày thấy gì?
Hoàng Đức Duy
📲 Người phụ nữ đó...
Đặng Thành An
📲 Lại là bà ta?
Đặng Thành An
// Đứng dậy// 📲chờ tao
Đặng Thành An
📲 Tao qua liền
Người phụ nữ ngoài cửa sổ biến mất
Hoàng Đức Duy
//đứng chết lặng//
Mọi thứ yên tĩnh đến đáng sợ
Hoàng Đức Duy
Nó biến mất rồi
Nhưng ngay khoảng khắc đó
Em cảm nhận được một luồng khí lạnh sau gáy
Một giọng nói khàn khàn vang lên ngay bên tai
Gần đến mức như có ai đang đứng sát phía sau em
Hoàng Đức Duy
//cứng đờ, điện thoại trên tay rơi xuống sàn//
Bởi vì trong tấm gương đối diện...Em nhìn thấy một người phụ nữ đang đứng ngay phía sau lưng mình
Chap 2: Đường hầm dưới núi
Chiếc xe bus chở học sinh từ từ lăn bánh rời khỏi thành phố
Mọi người đều rất háo hức cho chuyến đi đến làng Nguyệt Sơn
Tiếng nói chuyện rôm rả vang khắp xe
Em ngồi cạnh cửa sổ, bên cạnh là Thành An đang cắm đầu chơi điện thoại
Hoàng Đức Duy
Tối qua tao lại gặp bà ta
Đặng Thành An
//lập tức ngẩng đầu// lại là người phụ nữ đó?
Đặng Thành An
tao tưởng từ năm ngoái không thấy nữa rồi
Hoàng Đức Duy
//im lặng, nhìn ra ngoài cửa kính//
Những hàng cây liên tục lướt qua
Hoàng Đức Duy
*tại sao bà ta lại xuất hiện vào lúc này...?*
Hoàng Đức Duy
*tại sao lại đúng trước chuyến đi này...?*
Hoàng Đức Duy
*từ nhỏ đến giờ mình luôn nhìn thấy những thứ kì lạ*
Hoàng Đức Duy
*nhưng chưa bào giờ cảm giác bất an lại lớn như hiện tại*
Hoàng Đức Duy
*tựa như có thứ gì đó đang đứng chờ mình ở phía trước*
Chiếc xe bắt đầu di chuyển vào khu vực đồi núi
Bác tài
Đường chính bị sạt lở rồi
Giáo viên
Vậy giờ sao anh?
Bác tài
Tôi biết đường tắt
Giáo viên
Vậy phiền anh nhé
Xe nhanh chóng rẽ sang một con đường nhỏ
Con đường hẹp đến mức hai bên đều bị cây cối che kín
Không khí bên ngoài đột nhiên trở nên u ám
Một học sinh phía cuối xe ngáp dài
Tiếp theo là người thứ hai
Tiếng nói chuyện biến mất hoàn toàn
Hoàng Đức Duy
//cau mày// An
Hoàng Đức Duy
Có gì đó không đúng
Đặng Thành An
//nhìn xung quanh, sắt mặt cũng dần thay đổi//
Một giọng nói vang lên từ hàng ghế phía trước
Trần Minh Hiếu
Hai cậu cũng chưa ngủ sao?
Cặp kính phản chiếu ánh mắt nhàn nhạt
Đặng Thành An
ông cũng thức?
Trần Minh Hiếu
//nhìn khắp xe// họ không phải ngủ
Trần Minh Hiếu
Tôi cảm giác giống như một thứ gì đó kéo vào giấc ngủ hơn
Miệng hầm tối đen như một cái miệng khổng lồ đang há rộng
Ngay khoảng khắc bánh xe lăn qua cửa hầm
Từ lúc bước vào đây...cảm giác ấy lại xuất hiện
Giống như đang bị ai đó nhìn chằm chằm
Toàn bộ đèn trên xe tắt ngóm
Chiếc xe dừng hẳn giữa hầm
Không gian chì vào bóng tối
Hoàng Đức Duy
//chạy lên đầu xe//
Bác tài
//đang ngủ gục trên vô lăng//
Như thể không đánh thức được
Em nhìn xuyên qua cửa kính xe
Trần Minh Hiếu
//chắp tay lại, nhắm mắt// Nam mô A Di Đà Phật...
Trần Minh Hiếu
Nam mô A Di Đà Phật...
Trần Minh Hiếu
Nam mô A Di Đà Phật...
Hoàng Đức Duy
//quay đầu lại nhìn, đồng tử lập tức co lại//
Hàng trăm khuôn mặt trắng bệch chen chúc bên ngoài
Tay liên tục đập vào cửa kính
Dấu tay đen xuất hiện kín khắp xe
Tiếng cào cấu vang lên ghê rợn
Đặng Thành An
Đức Phật ơi...
Hoàng Đức Duy
//đứng chết lặng//...
Em cảm thấy được tiếng thì thầm
ánh mắt em trở nên vô hồn
Em chậm rãi đứng dậy bước về phía cửa xe
Như thể bị ai đó điều khiển
Đặng Thành An
//lao tới kéo tay em lại// Duy! Tỉnh lại!
Nhưng sức lực của em lúc này mạnh bất thường
Hoàng Đức Duy
//hất tay cậu ra, tiếp tục tiến về phía trước//
Hoàng Đức Duy
*tại sao cơ thể mình lại tự di chuyển...?*
Hoàng Đức Duy
*mình đang làm gì vậy...?*
Hoàng Đức Duy
*dừng lại...*
Hoàng Đức Duy
*dừng lại đi...*
Một luồng khí lạnh buốt tràn vào
Một khuôn mặt ghê rợn từ trên nóc xe thò xuống
Đặng Thành An
DUYYYYYYYY!!!
Một luồng sáng vàng đột ngột bùng nổ
Chói đến mức không ai mở nổi mắt
Tiếng gào thét vang vọng khắp đường hầm
Những hồn ma bên ngoài đồng loạt lùi lại
Hoàng Đức Duy
//ngã khụy xuống sàn xe//
Em nhìn thấy một bóng người cao lớn đứng ở phía trước
Chỉ nhìn thấy một đôi mắt đang nhìn mình
Như đã gặp từ rất lâu trước đây
Rồi mọi thứ chìm vào bóng tối
Chap 3: Người trong ánh sáng
Tiếng chim hót vang lên bên ngoài
Mùi hương thảo mộc thoang thoảng trong không khí
Hoàng Đức Duy
đây là đâu...?
Đặng Thành An
//mở cửa bước vào// Duy!
Đặng Thành An
//chạy tới// mày tỉnh rồi!
Đặng Thành An
Làm tao sợ chết khiếp
Hoàng Đức Duy
Mọi người sao rồi?
Hoàng Đức Duy
Còn đường hầm?
Đặng Thành An
Tao cũng không biết
Đặng Thành An
Lúc tỉnh lại thì xe đã tới làng rồi
Hoàng Đức Duy
Vậy người cứu tao…
Đặng Thành An
//lập tức nhìn xung quanh rồi kéo ghế lại gần// tao thấy
Hoàng Đức Duy
Mặt thế nào?
Hoàng Đức Duy
Tao hỏi nghiêm túc
Đặng Thành An
Tao cũng đang nghiêm túc
Trần Minh Hiếu
đứng đây làm gì?
Một nam sinh đang tựa vào lan can
Người đó mặc áo sơ mi đen
Hai người nhìn nhau vài giây
Trần Minh Hiếu
Là anh đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Ý cậu là gì?
Trần Minh Hiếu
Người trong đường hầm
Nguyễn Quang Anh
//không trả lời//
Trần Minh Hiếu
Tôi nhìn thấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trần Minh Hiếu
Tại sao anh lain ở đó
Nguyễn Quang Anh
Tôi đang chờ một người
Trần Minh Hiếu
//lập tức cau mày//
Hoàng Đức Duy
Tao muốn ra ngoài
Đặng Thành An
đi nổi không?
Hoàng Đức Duy
//bước xuống giường//
Đặng Thành An
Đi từ từ thôi
Hai người vừa bước ra cửa thì bắt gặp Hiếu đang đứng ngoài hành lang
Trần Minh Hiếu
Tỉnh rồi à?
Đặng Thành An
Ông đứng đây làm gì?
Trần Minh Hiếu
//quay đầu//
Một nam sinh đang đứng cách đó không xa
Gió khẽ thổi qua mái tóc anh
Khoảng khắc nhìn thấy người đó
Như thể đang nhận ra ai đó đã quen từ rất lâu
Nguyễn Quang Anh
//nhìn em, ánh mắt dịu xuống thấy rõ// Em tỉnh rồi
Đặng Thành An
Hai người quen nhau hả?
Đặng Thành An
Vậy sao nói chuyện như quen lâu năm thế?
Trần Minh Hiếu
//đẩy gọng kính// anh là người cứu Duy
Nguyễn Quang Anh
Không cần
Nguyễn Quang Anh
Anh chỉ làm việc mình nên làm thôi
Đặng Thành An
Anh làm cách nào mà đuổi được đám ma đó?
Trần Minh Hiếu
Tôi cũng muốn biết
Nguyễn Quang Anh
Có nhiều chuyện biết quá không tốt đâu
Đặng Thành An
Nghe đáng nghi quá vậy?
Nguyễn Quang Anh
//bước tới trước em// đưa tay đây
Hoàng Đức Duy
//ngoan ngoãn đưa ra//
Anh lấy từ túi áo một sợi dây đỏ nhẹ nhàng buộc vào cổ tay em
Nguyễn Quang Anh
Bùa hộ thân
Nguyễn Quang Anh
Đừng tháo
Hoàng Đức Duy
Nếu tháo thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ giận
Đặng Thành An
Tao cảm giác mình hơi dư
Trần Minh Hiếu
Tôi cũng vậy
Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên mặt anh
Nhưng ánh mắt anh vẫn nhìn em chằm chằm như thể sợ chỉ cần chớp mắt một cái em sẽ biến mất
Tại nhà Văn Hoá Làng Nguyệt Sơn
Một người đàn ông lớn tuổi đang nhìn tấm ảnh cũ đã ố vàng
Trong tấm ảnh là thiếu niên đứng cạnh nhau
NVP - Nam
//siết chặt bức ảnh, giọng run run// "Cuối cùng cũng quay trở về rồi sao"
NVP - Nam
"Và Quang Anh..."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play