Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

| Tokyo Renvengers | — Cơn Mưa Cuối Hạ.

| 第一章. |

.
Tối hôm ấy, mưa phủ kín cả thành phố bằng một màn sương bạc mong manh. Những ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường ướt át, loang ra thành vô số vệt sáng mềm mại như những vì sao vừa rơi xuống đất.
Tiếng mưa tí tách gõ lên tán ô thành một nhịp điệu êm dịu.
Một cậu thanh niên đang ngồi tựa lưng vào bức tường cũ. Mái tóc vàng đen rũ xuống vì nước mưa, chiếc áo sơ mi trắng bị nhuộm đỏ bởi máu.
Một bàn tay anh ôm chặt lấy vết thương bên hông, hơi thở trở nên nặng nhọc.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Anh ơi... Anh ổn không ạ.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Không liên quan đến mày.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Việc nhà mày à?
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Nhưng anh bị thương nặng lắm đó!
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Bố bảo mày cút.
Anh hơi nhíu mày vì cơn đau.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Haizz...
Hotaru chỉ khẽ thở dài, ngồi xổm xuống mở chiếc túi nhỏ luôn mang theo bên mình.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Thằng bố mày bảo mày cút? Con hâm này điếc à?
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Bố đấm chết mày đấy, sợ không?
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Sợ chứ.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Thế sao không đi?
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Không biết nữa, tự nhiên muốn làm nguời tốt thôi.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
" Phiền thật... "
Sau vài giây im lặng, anh chỉ tặc lưỡi, buông bàn tay đang che vết thương xuống.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Hihi, cảm ơn.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Tao đã nói gì đâu?
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Anh chịu ngồi yên là đã giúp rồi.
“ Con nhóc này lắm chuyện thật, sống lỗi quá nên tích phước trả nghiệp à? ”
Anh nghĩ vậy, nhưng cuối cùng vẫn dựa lưng vào tường, mặc cô xử lý vết thương.
Đầu ngón tay Hotaru rất nhẹ nhàng. Cô cẩn thận lau đi vết máu, khử trùng rồi quấn từng vòng băng trắng quanh hông anh. Động tác tuy chưa thật chuyên nghiệp nhưng vô cùng tỉ mỉ, vì sợ làm anh đau.
Khi thuốc chạm vào miệng vết thương, anh khẽ nhíu mày.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Em làm anh đau hả?
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Không có.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Cố chịu một chút nhé, nếu đau quá thì cứ nói em.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Đừng có sĩ diện.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Nói nhiều thật.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Em cảm ơn.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Đang chê đấy?
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Em xem nó là lời khen mà.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
“ Bố con hâm. ”
Cô thắt nốt nút cuối cùng rồi phủi nhẹ tay.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Xong rồi.
Con hẻm nhỏ chìm trong tiếng mưa rơi. Khoảng cách vốn đầy đề phòng dường như được những vòng băng trắng âm thầm kéo lại gần hơn.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Đúng là kì lạ.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Chẳng quen biết gì mà lại đi giúp.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Nực cười vậy.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Tích phước cho đời sau anh ạ.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Em sắp âm phước rồi.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Hihi.
Reng Reng.
Ngay lúc ấy, điện thoại trong túi Hotaru vang lên.
Hotaru đi ra một góc rồi nhấc máy nghe.
Chỉ vài giây sau, nụ cười ấy đã vụt tắt, đôi mắt cô mở lớn khiến đồng tử khẽ run lên.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Được...! cháu đến ngay.
Cuộc gọi kết thúc.
Cô nhìn Shuji.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
A... Xin lỗi nhé, em phải đi rồi.
Cô tháo chiếc ô trong tay mình, đặt nhẹ lên người anh.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Anh cầm lấy.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
Còn mày?
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Không sao, em tự lo được.
Nói rồi cô quay người lao ra khỏi con hẻm. Chỉ trong chốc lát, bóng dáng nhỏ bé ấy đã hòa vào màn mưa trắng xóa, để mặc từng hạt mưa thấm ướt mái tóc.
Shuji vẫn ngồi yên, anh nhìn theo bóng lưng nhỏ bé ấy đang dần biến mất.
Tay anh siết chặt chiếc ô vẫn còn vương chút hơi ấm của cô.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
𝐇𝐚𝐧𝐦𝐚 𝐒𝐡𝐮𝐣𝐢.
“ Cảm ơn... ”
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, giữa một đêm mưa lạnh buốt và mùi máu tanh còn chưa kịp phai, trái tim khẽ lệch một nhịp.
Và cũng chính điều đó khiến khoảnh khắc ấy trở nên đẹp đến lạ. Như một tia sáng nhỏ lặng lẽ giữa màn đêm mênh mang, đủ dịu dàng để làm rung động một kẻ vốn đã quen sống trong bóng tối.
.
⊹ ࣪ ﹏𓊝﹏𓂁﹏⊹˚⋆ִֶָ𓂃 ࣪˖ ִֶ࿐

| 第二章. |

.
Màn mưa vẫn xối xả trút xuống thành phố, như muốn nhấn chìm mọi âm thanh.
Gió lạnh quất vào mặt, nước mưa thấm ướt mái tóc và chiếc váy nhạt màu, nhưng cô chẳng còn cảm nhận được gì nữa. Trong đầu chỉ còn vang vọng giọng nói run rẩy của cuộc gọi kia.
‘ Bố cháu gặp tai nạn, được chuyển vào bệnh viện rồi. ’
Đường phố đêm mưa đông nghịt xe cộ, ánh đèn đỏ xanh chập chờn trước mắt. Hotaru vừa chạy vừa thở gấp, đôi chân mềm nhũn nhưng không dám dừng lại dù chỉ một giây, vì cô sợ mình đến muộn, sợ người thân duy nhất còn lại cũng sẽ rời bỏ mình.
Nguyện cầu cho bố qua khỏi, mong được bình an.
Chỉ một lần thôi... làm ơn.
-ˋˏ✄┈┈┈┈
Mùi thuốc sát trùng nồng đậm bao trùm khắp những chiếc hành lang.
Những ngọn đèn trắng lạnh lẽo khiến không gian xung quanh càng trở nên nhợt nhạt.
Hotaru đứng trước cửa phòng cấp cứu, cả người ướt sũng, mái tóc nhỏ từng giọt nước mưa xuống nền gạch trắng. Hai bàn tay cô siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch, ánh mắt không rời cánh cửa vẫn còn sáng đèn.
Mỗi một phút trôi qua đều dài như một năm.
Thời gian như dừng trôi, nó trở nên nặng nề đến lạ.
Cánh cửa bật mở, ánh đèn vụt tắt.
: ‘ Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. ’
Chân cô mềm nhũn, cô khuỵu xuống.
Nước mắt bất giác trào ra, hòa cùng những giọt nước mưa còn vương trên mặt.
Mọi thứ trở nên im lặng.
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim cô vỡ vụn.
Khi được đưa vào phòng bệnh, người đàn ông đã được phủ lên một tấm chăn trắng tinh. Gương mặt ông rất thanh thản, như chỉ đang ngủ một giấc thật sâu.
Hotaru kéo chiếc ghế nhỏ, ngồi xuống cạnh giường bệnh.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Bố...
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Có vẻ bố mệt rồi nhỉ?
Giọng cô rất khẽ, như sợ đánh thức ông.
Bàn tay nhỏ của cô nắm lấy cánh tay vững chắc của ông, gục đầu xuống giường bệnh mà khóc nức nở.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Bố ơi...
Những giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay của ông.
Trái tim nhỏ bé của cô như bị ai đó bóp nghẹt.
Đau lắm, không thể thở nổi.
Bố vất vả rồi.
Nghỉ ngơi đi nhé!
-ˋˏ✄┈┈┈┈
Đêm đến.
Căn nhà nhỏ nhộn nhịp hôm nào lại yên tĩnh đến đáng sợ.
Cô nằm trên giường, nhìn về một góc nào đó, suy nghĩ về những thứ xa xăm về tương lai.
Hotaru khẽ nhắm mắt.
Cô không biết tương lai ra sao, thời gian sẽ đưa mình đến đâu.
Hy vọng cô sẽ không bị bỏ lại một mình.
.
⊹ ࣪ ﹏𓊝﹏𓂁﹏⊹ ࣪ ˖

| 第三章. |

.
Buổi sáng hôm tổ chức tang lễ, bầu trời xám đục như phủ một lớp tro mỏng lên cả thành phố.
Mưa đã tạnh từ lâu, nhưng mặt đất vẫn còn ẩm lạnh.
Di ảnh của bố được đặt giữa những vòng hoa trắng. Trên bức ảnh, ông vẫn cười hiền như mọi ngày.
Hotaru lặng lẽ quỳ xuống trước linh cữu, cô không thể khóc vì có lẽ nước mắt đã cạn từ lâu.
Vài ngày sau đó, cuộc sống lại như bình thường.
Cô trở lại trường học.
Mái tóc đen mềm được buộc gọn phía sau, vẫn chiếc cặp vải quen thuộc khoác trên vai.
Trong suốt tiết học cô không thể tập trung, cứ mãi suy nghĩ vu vơ.
: ‘ Trò Iwaizumi! ’
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
D-dạ?
: ‘ Trả lời cho tôi câu 3 ’
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Đáp án là 6x ạ.
‘ Ừ. Ngồi xuống đi, tập trung vào. ’
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Vâng.
Reng reng.
Tiếng chuông tan học vang lên.
Học sinh lần lượt rời khỏi lớp, hành lang nhanh chóng trở nên náo nhiệt.
Hotaru chậm rãi cất sách vở vào cặp.
: ‘ Hotaru-chan! ’
Giọng nói quen thuộc vang lên từ tiếng cửa lớp.
Cô quay đầu lại nhìn.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Chifuyu?
Chifuyu đứng đó, mái tóc vàng hơi rối, trên tay ôm một chồng sách bài tập. Vừa thấy cô nhìn sang, cậu liền gãi gãi sau gáy, nở nụ cười có phần ngượng ngùng.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
Cậu có bận gì không?
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Tớ không, cậu tìm tớ có chuyện gì sao?
Hotaru khoác cặp lên vai.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
Tớ muốn nhờ cậu giảng một vài bài toán cho tớ.
Cậu cười ngượng.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
Điểm kiểm tra tớ thảm quá...
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Bao nhiêu?
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
Mười tám...
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Mười tám trên một trăm?
Cô khẽ bật cười.
Chifuyu ôm mặt.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
Đừng nói nữa.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Thôi được, tớ kèm cho cậu.
Ánh chiều xuyên qua những ô cửa kính, phủ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng. Gió đầu thu mang theo hương lá cây nhè nhẹ lướt qua, khiến tà váy của Hotaru khẽ lay động.
Thư viện trường yên tĩnh như thường lệ.
Cô kéo ghế ngồi xuống đối diện Chifuyu.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Đưa vở bài tập đây.
Chifuyu ngoan ngoãn đặt quyển bài tập trước mặt cô.
Hotaru vừa mở ra đã khẽ thở dài.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Trên lớp cậu có tập trung nghe giảng với sửa bài không vậy.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Sắp kiểm tra cuối kì rồi đó?
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
Hihi...
Cô đưa cho cậu vài tờ đề toán.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
𝐈𝐰𝐚𝐢𝐳𝐮𝐦𝐢 𝐇𝐨𝐭𝐚𝐫𝐮.
Làm đi, tí tớ sửa rồi giải thích cho.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
Vâng!
Chifuyu cầm bút, bắt đầu cặm cụi giải bài.
Cô chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những đêm mất ngủ liên tiếp khiến đầu óc cô nặng trĩu.
Ánh nắng cuối ngày dịu dàng như ru ngủ.
Hotaru gục đầu xuống cánh tay, ngủ thiếp đi.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
Hotaru-chan, câu này làm—
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
𝐌𝐚𝐭𝐬𝐮𝐧𝐨 𝐂𝐡𝐢𝐟𝐮𝐲𝐮.
...
Cậu đang định hỏi cô thì chợt khựng lại
Dưới ánh nắng chiều nhàn nhạt, hàng mi dài khẽ rung, vài lọn tóc mềm mại rơi xuống bên má. Gương mặt vốn thanh tú nay lại càng dịu dàng hơn trong giấc mơ ngắn ngủi.
Chifuyu chống cằm, nhìn cô.
Cậu nhẹ nhàng cởi áo khoác đồng phục, khẽ đặt lên vai Hotaru để chắn cơn gió từ cửa sổ đang lùa vào.
Rồi lặng lẽ xoa đầu cô.
“ Hình như tớ lại thích cậu nhiều hơn một chút nữa rồi... ”
.
⊹ ࣪ ﹏𓊝﹏𓂁﹏⊹ ࣪ ˖

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play