Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[HungAn] Người Ở Lại Của Trời Mưa

Chiếc hộp kính vỡ

--
#
Thành phố này không có bầu trời. Chỉ có những khối bê tông khổng lồ đâm thẳng lên cao, cắt xé từng mảng sáng nhân tạo thành những hình thù dị dạng. Lê Quang Hùng ghét nơi này. Hắn ghét cái cách nó bóp nghẹt hơi thở, ghét cái cách nó khiến con người ta phải chạy đua trong những khuôn hình trật tự vô vị. Hắn chỉ bước trên những con đường mòn vắng vẻ, nơi ánh đèn không chạm tới, nơi tiếng ồn ào của thành phố chỉ còn là tiếng vọng xa xôi.
Trên tay hắn lúc nào cũng vương vấn một vệt máu khô. Có thể là của hắn, có thể là của một tên vô lại nào đó vừa dám ngáng đường. Hắn là Lê Quang Hùng, sinh ra trong một gia đình tan nát từ những hợp đồng vô cảm và những đêm say bí tỉ, lớn lên như một cây gai giữa sa mạc – nếu đụng vào, chỉ có thể rướm máu hoặc héo úa.
Tối hôm ấy, một cơn mưa không báo trước đổ xuống. Không phải cơn mưa dễ chịu, mà là thứ mưa tầm tã, nặng hạt, như trời đất muốn cuốn trôi bất cứ thứ gì không thuộc về nó. Hùng vô tình rẽ vào một con hẻm cụt mà hắn chưa từng thấy. Cuối con hẻm là một căn nhà kính kỳ quái, không có ánh đèn, nhưng lại tỏa ra một thứ sáng nhàn nhạt, lạnh lẽo, tựa ánh trăng cuối tháng
Bên trong căn phòng trắng xóa ấy, Đặng Thành An đang ngồi. Cậu ôm gối, mắt nhìn vào khoảng không. Trông cậu như một bức tượng bị bỏ quên – mỏng manh, nhợt nhạt. Làn da cậu mịn và trong đến mức có thể nhìn thấy từng đường gân xanh yếu ớt. Môi cậu hồng nhạt, hơi hé mở như chực chờ một lời nói chưa kịp cất lên
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ Đứng sững trước lớp kính /
Hắn đã thấy nhiều thứ trong đời: những con người tồi tệ, những trò lừa bịp, những vẻ đẹp được tạo tác. Nhưng chưa có thứ gì khiến hắn có một cảm giác kỳ lạ như hiện tại – vừa muốn đập tan, lại vừa muốn vuốt ve. Một thứ không thuộc về thế giới này. Một thứ giả tạo đáng khinh
Hùng đấm mạnh vào tấm kính. Tiếng "uỳnh" trầm đục vang lên. Bên trong, Đặng Thành An giật mình, bờ vai nhỏ run lên, nhưng đôi mắt ấy vẫn hướng về phía tiếng động. Không phải sợ hãi, mà là tò mò, như thể lần đầu tiên cậu thấy sự xáo trộn xảy ra với thế giới tĩnh lặng của mình.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày là thứ quái gì? / Lẩm bẩm, giọng khàn đục vì mưa lạnh /
Không có tiếng trả lời. Chỉ có ánh mắt ấy, trong veo như hạt thủy tinh, đang in bóng hình méo mó của Hùng vào đó. Hùng thấy khó chịu. Cảm giác như có thứ gì đang chui vào tận xương tủy. Hắn lùi lại định bỏ đi, nhưng đôi chân không nhúc nhích. Mưa càng lúc càng nặng hạt, bắn tung tóe lên tấm kính, làm nhòe đi hình ảnh của An bên trong
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ Cười nhạt, một nụ cười đầy ẩn ý / Được. Mày là cái gì, tao cũng sẽ phanh phui ra. Chỉ là một con rối thủy tinh thôi mà. Tao sẽ thấy mày vỡ tan dưới chân mình.
Hắn quay đi, bóng lưng đổ dài dưới làn mưa, để lại cậu trai trong ngôi nhà kính vẫn ngồi đó, tựa một bức họa bất động. Nhưng trong lồng ngực cậu, một thứ nhịp đập kỳ lạ vừa vang lên – đau đớn, như có ai đó đặt vào đó một hòn sỏi. Đặng Thành An không hiểu cảm xúc đang bắt đầu ăn mòn cậu từ bên trong là gì. Nó tên là nỗi sợ, hay sự nhớ? Cậu không biết. Nhưng cậu biết rằng, kể từ giây phút bóng đen kia xuất hiện, cậu sẽ không còn là một cỗ máy ngoan ngoãn nữa.
--

Món đồ chơi đắt giá

--
#
Lê Quang Hùng không thể quên được bóng hình ấy. Trong những cơn ác mộng của hắn, trước đây chỉ có toàn máu và tiếng khóc, giờ lại xuất hiện một vệt sáng lạnh lẽo. Hắn ghét điều đó. Vì thế, hắn quay lại căn nhà kính – không phải để tìm kiếm, mà để khẳng định rằng thứ đó chẳng có gì đặc biệt, và hắn sẽ là người nghiền nát nó
Lần này, Hùng đứng thẳng trước tấm kính. Bên trong, Thành An vẫn ở đó, ngồi trên chiếc ghế trắng, đôi tay đặt lên đùi, ngoan ngoãn như một con búp bê. Nhưng đôi mắt cậu không còn nhìn vào khoảng không nữa. Cậu đang nhìn thẳng vào Hùng.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày biết tao là ai không? / Lên tiếng, giọng kèm theo một nụ cười nửa miệng mỉa mai /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ Lắc đầu /
Cậu không biết. Cậu chỉ biết rằng bóng dáng này làm những khớp nối trong người cậu khựng lại, như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt thứ gì đó bên trong
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày là cái gì? Một con rô-bốt tình dục bị lỗi? Hay là một bức tượng sáp được tạo ra để ngồi yên cho người ta nhìn? / Cười khẩy, bắt đầu chế nhạo /
Nhưng lần này, Hùng không chỉ dừng lại ở lời nói. Hắn rút từ trong túi ra một hòn đá cuội, lấy hết sức ném vào tấm kính.
Một tiếng "rắc" giòn tan. Những vết rạn nứt như mạng nhện lan ra, và trong phút chốc, tấm kính phía trước vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn. Mưa và gió lạnh tràn vào căn phòng trắng, cuốn theo những hạt bụi sáng. Thành An co người lại, đưa hai tay lên che mặt. Một mảnh thủy tinh sắc nhọn cắt ngang cánh tay cậu.
Nhưng điều kỳ lạ là không có máu. Thứ chảy ra là một chất lỏng trong suốt, lấp lánh như nước mắt, nhưng có độ sệt hơn. Hùng nhìn chằm chằm. Hắn không sợ, hắn cảm thấy thích thú một cách lạ lùng. Hắn bước qua đống kính vỡ, tiến lại gần Thành An.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Xem nào, một con rô-bốt biết đau.
Hắn nắm lấy cằm Thành An, nâng mặt cậu lên. Làn da cậu mềm và ấm, không hề giống máy móc. Đôi mắt cậu ầng ậng thứ nước trong vắt, và lần đầu tiên trong đời, Hùng nhìn thấy bóng dáng của chính mình phản chiếu trong đó một cách hoàn hảo – nhưng bị bóp méo, đáng sợ hơn thực tế.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đúng là một món đồ chơi đắt giá. / Thì thầm, hơi thở phà vào mặt An /
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày có khóc được không? Mày có biết khóc là gì không?
Thành An không nói. Cậu chỉ mím chặt môi, hai tay run rẩy buông thõng. Cậu không hiểu vì sao người này khiến cậu đau. Đau ở ngực, ở đầu, ở khắp những đường mạch được lập trình để vận hành. Nhưng cậu không có một khái niệm nào để gọi tên những thứ ấy.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ Bật cười /
Hắn thả tay ra, đứng nhìn Thành An một lát. Giọng hắn trở nên trầm và lạnh hơn
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tao sẽ quay lại. Mày sẽ không còn ngồi đó mà làm một bức tượng nữa. Từ giờ, mày thuộc về tao.
Và hắn bỏ đi, để lại Thành An trong căn phòng tan hoang. Mưa vẫn rơi, nước thấm vào chất lỏng trong suốt trên cánh tay An, khiến nó tan biến đi như một giấc mơ. An ôm chặt lấy vết thương. Một giọt nước trên má cậu lăn xuống – không phải từ bên ngoài, mà là từ chính đôi mắt cậu. Lần đầu tiên, Đặng Thành An vừa khóc. Và cậu không biết đó là vì đau đớn, vì sợ hãi, hay vì một điều gì đó hoàn toàn xa lạ.
--

Bóng tối chạm vào ánh sáng

--
#
Sau lần ấy, Hùng trở thành một cơn ác mộng thường trực trong thế giới tĩnh lặng của An. Mỗi buổi chiều, hắn lại xuất hiện, lướt qua những con hẻm vắng, đến ngôi nhà kính đã vỡ nát như một thói quen không thể bỏ.
Hắn mang đến cho An những thứ từ thế giới bên ngoài – một trái táo đỏ (An không ăn, chỉ nhìn), một tờ giấy gấp méo mó, và rồi là những lời nói cay nghiệt. Hùng thích thú khi thấy An nhăn mặt vì những lời nói khó hiểu, thích thú khi nỗi đau vụt hiện lên trong đôi mắt thủy tinh đó.
Nhưng hôm nay có điều khác. Hùng bước vào, thấy An đang đứng. Đứng, không phải ngồi. Và cậu đang đưa tay chạm vào bóng đổ của chính mình trên tường.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Định làm gì? / Lên tiếng, bất ngờ /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ Xoay người lại /
Trên mặt cậu là một vẻ hoang mang thường trực, nhưng trong sâu thẳm, có một tia lóe sáng
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em… em muốn nhìn anh.
Câu nói đơn giản ấy khiến Hùng khựng lại. Hắn đã từng nghe những câu tán tỉnh giả dối, những lời nịnh hót ngoài kia, nhưng từ miệng cậu trai này, nó như một sự thật hiển nhiên. Hắn cau mày, bước đến gần, vòng tay ra và giữ chặt vai An.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày bị điên à? Nhìn tao để làm gì? Tao sẽ chỉ cho mày thấy sự thật thối nát của thế giới này thôi. / Giọng gằn xuống /
Nhưng An không lùi lại. Cậu vẫn đứng đó, mặc cho những ngón tay thô ráp của Hùng bóp chặt vào xương vai. Một khoảnh khắc, Hùng nhìn thấy rõ ràng bóng dáng của chính mình trong mắt An – không còn bị bóp méo nữa, mà là một Hùng trần trụi, hoang dại, và có chút… cô đơn.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh… cô đơn. / Không phải một câu hỏi, mà là một lời khẳng định /
Hùng giật mình như bị bỏng. Hắn đẩy mạnh An ngã xuống nền nhà, đá vào đống kính vụn kêu xào xạc.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày biết gì? Mày chỉ là một con rô-bốt bị lỗi! Mày đừng có giả vờ hiểu gì về tao!
Hùng gầm lên, giọng nói đầy tức giận. Nhưng sự tức giận ấy, lần đầu tiên, không che giấu được một sự thật vụn vỡ. Hắn quay lưng, lao ra khỏi căn phòng đầy kính vỡ.
Đặng Thành An nằm trên sàn, cánh tay bị mảnh thủy tinh đâm vào, chất lỏng trong suốt chảy ra thành một vũng nhỏ. Cậu nhìn theo bóng Hùng khuất dần, và trong đầu cậu, một câu hỏi lớn dần thành hình
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tại sao anh ấy lại đau?
Và câu trả lời, cậu biết, không nằm trong bất kỳ dòng code nào. Nó nằm ở giữa vết nứt mà Hùng đã tạo ra trong lồng ngực cậu. Nơi ấy, trái tim nhân tạo bắt đầu có một nhịp đập không đều – nhịp của một thứ tình cảm đang vụng về nở rộ, ngay cả khi biết rằng mình sẽ bị vùi dập.
--

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play