TẬN THẾ SINH TỒN: SIÊU THỊ THẦN CẤP
CHƯƠNG 1: ĐIỀM BÁO 1
Cái nóng của tháng Sáu ở thành phố Giang Hải giống như một lồng hấp khổng lồ.
Trần Phong ngồi sau quầy thu ngân của tiệm tạp hóa Bình An, chiếc quạt bàn cũ kỹ quay vù vù thổi ra những luồng gió nóng hầm hập. Cậu kéo vạt áo phông thấm đẫm mồ hôi, mắt chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại đang quay vòng vòng biểu tượng tải dữ liệu.
TRẦN PHONG
Mạng mẽo dạo này bị cái quái gì thế không biết?
Trần Phong bực bội lẩm bẩm.
Không chỉ riêng mạng di động của cậu, mà cả tuần nay, sóng wifi lẫn tín hiệu truyền hình khắp khu phố cũ này đều chập chờn một cách kỳ lạ. Trên các diễn đàn mạng xã hội lớn, từ tối qua đã ngập tràn những bài đăng than phiền về tình trạng mất kết nối cục bộ.
Ban đầu người ta chỉ nghĩ do cáp quang biển lại đứt, nhưng càng về sau, những tin đồn quái dị bắt đầu xuất hiện ngày một nhiều.
Trần Phong lướt qua một bài đăng vừa mới tải xong trên một hội nhóm ẩn danh, tiêu đề vỏn vẹn mấy chữ.
Có biến lớn ở phía Bắc, thành phố lân cận đã bị phong tỏa hoàn toàn. Không phải dịch bệnh bình thường!
Bên dưới là một đoạn video ngắn mờ nhòe, quay cảnh một chiếc xe cứu thương bị lật nhào giữa đường phố hoang vắng, tiếng còi hú inh ỏi vang lên trong đêm, và thấp thoáng ở góc khuất là một bóng người có dáng đi vặn vẹo, quái dị đang lao vào một nhân viên y tế.
Đoạn video chỉ kéo dài vỏn vẹn năm giây trước khi màn hình hiện dòng chữ.
Bài viết đã bị xóa do vi phạm quy chuẩn cộng đồng.
TRẦN PHONG
Lại là mấy tin đồn nhảm câu view.
Trần Phong tắt điện thoại, ném lên bàn. Cậu tự trấn an mình như vậy, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác bất an khó tả.
CHƯƠNG 2 ĐIỀM BÁO 2
Cậu năm nay hai mươi bốn tuổi, kế thừa tiệm tạp hóa này từ người ông nội quá cố nửa năm trước.
Tiệm nằm trong một con ngõ sâu của khu phố cổ, diện tích chưa đầy hai mươi mét vuông, tường sơn vàng úa và chất đầy những mặt hàng nhu yếu phẩm bình dân.
Giữa một thành phố hiện đại với những siêu thị tiện lợi lung linh, tiệm tạp hóa của cậu giống như một kẻ bị thời gian bỏ quên.
Cậu thích sự yên bình này, thích cái cách cuộc sống trôi qua chậm rãi, nhưng bầu không khí của ngày hôm nay rõ ràng có gì đó rất sai.
Trời đã sập tối, nhưng bầu trời không có màu đen hay xanh thẫm như mọi khi. Thay vào đó, một màu tím sẫm kỳ dị bao phủ khắp không gian, giống như một vết bầm tím khổng lồ rỉ máu.
Không có một gợn gió, lá cây phượng đầu ngõ đứng im phăng phắc. Sự im lặng đến mức ngột ngạt, như thể toàn bộ âm thanh của thành phố đã bị nuốt chửng bởi thứ ánh sáng màu tím kia.
Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Trần Phong. Vương đại thúc, người bán đậu phụ ở đầu ngõ, bước vào với khuôn mặt đầy mồ hôi, tay cầm một chiếc quạt nan phành phạch.
VƯƠNG ĐẠI THÚC
Tiểu Phong, cho thúc bao thuốc với hai chai nước lạnh.
Vương đại thúc vừa móc tiền ví vừa cằn nhằn.
VƯƠNG ĐẠI THÚC
Thời tiết cái kiểu gì không biết, oi bức đến mức tim thúc cứ đập thình thịch. Mà này, cháu có nghe thấy tiếng còi xe bên ngoài phố lớn không? Nãy thúc ra đầu ngõ, thấy xe cảnh sát với xe quân sự chạy rầm rầm hướng về phía ngoại ô. Nghe bảo có bạo động hay dịch bệnh gì đấy, người ta đang tranh nhau mua gạo ở siêu thị lớn ngoài kia kìa.
Trần Phong đưa thuốc và nước cho ông, cười khổ.
TRẦN PHONG
Cháu cũng vừa thấy trên mạng người ta đồn thổi dữ lắm. Thúc bảo có khi nào là dịch cúm mới không?
VƯƠNG ĐẠI THÚC
Cúm gì mà phải điều cả quân đội.
Vương đại thúc lắc đầu, thở dài một tiếng rồi cầm đồ bước ra ngoài.
VƯƠNG ĐẠI THÚC
Thôi, thúc về đóng cửa sớm. Cái màu trời này nhìn xúi quẩy quá.
Nhìn theo bóng lưng của Vương đại thúc, Trần Phong nhìn lại số hàng hóa trên kệ của mình. Do mấy ngày nay lười biếng, cậu chưa nhập thêm hàng mới. Trên kệ chỉ còn khoảng mười mấy thùng mì ăn liền, vài két nước khoáng, một ít đồ hộp và băng gạc y tế thông thường.
TRẦN PHONG
Có khi nào mình cũng nên tích trữ một ít không?
Sự thực dụng và nhạy bén của một người làm kinh doanh khiến Trần Phong suy nghĩ. Cậu quyết định không đóng cửa tiệm lúc 10 giờ như mọi khi, mà tiếp tục ngồi đợi, bật chiếc radio cũ chạy bằng pin của ông nội lên để nghe ngóng tình hình.
CHƯƠNG 3: ĐIỀM BÁO 3
Đài phát thanh vốn đang phát nhạc bỗng nhiên rè qua một tràng âm thanh chói tai vút... xè xè.... Tiếp theo đó là giọng nói gấp gáp, mất bình tĩnh của phát thanh viên.
PHÓNG VIÊN
Thông báo khẩn cấp từ Ủy ban Phòng chống Thiên tai... Toàn bộ người dân thành phố Giang Hải hãy ở yên trong nhà, khóa chặt cửa chính và cửa sổ. Tuyệt đối không tiếp xúc với những người có biểu hiện sốt cao, mất kiểm soát hành vi hoặc có xu hướng tấn công người khác... Nhắc lại, tuyệt đối không ra ngoài...
Một tiếng nổ lớn từ trạm biến áp phía xa vang lên. Toàn bộ đèn đường, đèn neon của các nhà xung quanh đồng loạt phụt tắt.
Tiệm tạp hóa của Trần Phong cũng chìm vào bóng tối dày đặc, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại đang báo mất hoàn toàn tín hiệu di động.
Sự im lặng tuyệt đối kéo dài trong vòng hai phút. Trần Phong có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Cậu mò mẫm dưới gầm quầy, lôi ra chiếc đèn pin cầm tay vỏ sắt cũ và cây gậy bóng chày bằng hợp kim nhôm mà cậu mua từ thời đại học để phòng thân.
Sau hai phút yên lặng đó, thế giới chính thức sụp đổ.
Giết người rồi! Buông tôi ra!
Những tiếng la hét thảm thiết, xé lòng đột ngột bùng phát từ đầu ngõ, rồi nhanh chóng lan lan rộng ra khắp các khu nhà xung quanh.
Tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng kim loại va quệt vào lòng đường bê tông tạo nên những âm thanh ghê rợn.
Trần Phong nín thở, cậu rón rén bước lại gần cửa chính, hướng ánh sáng đèn pin ra ngoài qua lớp cửa kính mờ bụi.
Dưới ánh sáng tím lờ mờ từ bầu trời, cậu thấy một khung cảnh như bước ra từ địa ngục.
Hàng chục người đang điên cuồng chạy thục mạng vào trong ngõ nhỏ. Phía sau họ, một nhóm sinh vật có hình dáng con người nhưng tư thế chạy vặn vẹo, điên cuồng lao theo.
Một người đàn ông trung niên vấp ngã. Ngay lập tức, ba kẻ đuổi theo phía sau vồ lấy ông ta.
Qua ánh đèn pin, Trần Phong kinh hoàng nhìn thấy một con quái vật trong số đó, vốn là bà béo bán tạp hóa ở chợ bên cạnh, há cái miệng đỏ lòm máu, cắn phập vào vai người đàn ông, giật mạnh ra một mảng thịt lớn. Người đàn ông chỉ kịp hét lên một tiếng đau đớn rồi co giật mạnh, dòng máu đỏ tươi phun ra xối xả trên mặt đường.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play