Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Tội Phạm Cấp Cao Của Tôi?

1.Vấn Đề Năm Ấy

//...//: hành động "... ": nói nhỏ *... *: suy nghĩ 📲: nói chuyện điện thoại 💬: nhắn tin, bình luận (tùy trường hợp) 📞: nói qua bộ đàm ~~: nói dẹo ABC: mắng quát , nói lớn (tùy trường hợp) ----: thoại ẩn Em, cậu: Đức Duy Anh, hắn: Quang Anh ab-... : bị ai đó ngắt lời .....
còn lại vô chuyện sẽ rõ..
______________
7 năm về trước...
Không khí ngột ngạt, lạnh lẽo trong phòng khách của biệt thự nhà Nguyễn, hắn đứng đối diện với cha mình, ông ấy ngồi trên sofa, trên tay ông là tập hồ sơ của công ty CTN.
Ông từ từ đặt tách trà xuống bàn, giọng điềm tĩnh nhưng không cho phép sự chối từ chối...
Ba Anh
Ba Anh
Tháng sau ta chính thức bàn giao. Công ty đã ổn định, con chỉ việc tiếp quản và đi vào quỹ đạo thôi. Đừng theo con đường vớ vẩn của con nữa.
Quang Anh
Quang Anh
//siết chặt tay// *Vợ Vẩn!?* Ba, con đã nói nhiều lần rồi. Con không có ý định làm kinh doanh. Công ty đó là tâm huyết của ba, nhưng không phải là thứ con muốn dành cả đời để theo đuổi.
Ông không trả lời ngay chỉ nhìn thẳng vào mắt con trai, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa mang chút thất vọng
Ba Anh
Ba Anh
Ta không bắt con làm điều gì xấu. Ta chỉ đang lo cho tương lai của con. Con tưởng tự do tự tại là hay sao? Cuối cùng cũng phải có chỗ đứng vững chắc, đừng để phí phạm năng lực của mình vào mấy việc không đâu
Quang Anh
Quang Anh
Đối với ba đó là phí phạm, còn con thấy đó là cuộc sống của con. Con biết ba muốn tốt cho con, nhưng cái 'tốt' đó... nó giống như một cái lồng kính đẹp đẽ. Ba muốn con ở trong đó, nhưng ba à con chỉ muốn được ra ngoài..
Ba Anh
Ba Anh
Lồng kính hay không là do con tự chọn cách sống. Ta chỉ đưa cho con chìa khóa, còn con không muốn mở thì tùy con. Nhưng hãy suy nghĩ kỹ, ngoài kia không dễ dàng như con nghĩ, nhớ kĩ ta nói//đứng dậy//
Quang Anh
Quang Anh
//nhìn bóng lưng ba mình// Con biết... nhưng nếu con cứ làm điều mình ghét, thì dù có đứng trên đỉnh cao, con cũng chỉ là kẻ thất bại trong chính cuộc đời mình thôi, ba à..
Ba Anh
Ba Anh
//đi vào phòng// suy nghĩ kĩ đi!
Quang Anh
Quang Anh
//im lặng nhìn lên trần nhà//
Quang Anh
Quang Anh
*Ba có chính kiến riêng, nhưng con cũng vậy mà.., chỉ là con không muốn là người khiến ba buồn thôi..Nhưng con cũng không thể đánh mất bản thân con được...*
Đêm về là lúc khiên con người ta suy nghĩ...
Hắn đấu tranh, sự mạnh mẽ trong lời nói dường như chỉ là lớp vỏ bọc cho một tâm hồn đang lung lay.
Quang Anh
Quang Anh
*Nếu từ chối? Nếu sự từ chối ấy làm ba buồn?*
Nghĩ đến ánh mắt thất vọng của ông, hắn thấy lòng mình chùng xuống. Sự kiên định vốn có bỗng chốc vỡ vụn
Nhưng cái gì đến thì vẫn đến...
Quang Anh
Quang Anh
//kí//
Ba Anh
Ba Anh
Tốt lắm! //cười hài lòng//
___________________

2.Mảnh Vỡ Năm 12 Tuổi

Tất cả đã là quá khứ, nhưng sức nặng của nó hình như chưa bao giờ vơi đi.
Quay lại hiện tại.. :
Nguyễn Quang Anh, hắn bây giờ đã là một Giám đốc điều hành CTN, một người đàn ông quyền lực mang phong thái lạnh lùng, tàn nhẫn và vô cùng cọc cằn. Trong mắt nhân viên, hắn là "cơn ác mộng" với những cơn thịnh nộ không báo trước và tiêu chuẩn công việc khắt khe đến mức khiến ai cũng phải run sợ.
Nhân Viên Công Ty CTN
Nhân Viên Công Ty CTN
//gõ cửa//
Cốc Cốc Cốc
Quang Anh
Quang Anh
//xoa thái dương// Vào
Nhân Viên Công Ty CTN
Nhân Viên Công Ty CTN
Thưa giám đốc, về yêu cầu tuyển trợ lý cá nhân mà anh đề ra... Phòng nhân sự đã chọn lọc được danh sách các ứng viên sáng giá nhất rồi ạ.
Nhân Viên Công Ty CTN
Nhân Viên Công Ty CTN
//đặt tệp hồ sơ xuống bàn//
Quang Anh
Quang Anh
*Quỳnh Chi, Minh Tuấn, Hà My,...Đ-..* //khựng lại//
Quang Anh
Quang Anh
*Đức Duy? Hoàng Đức Duy??*//thoáng bất ngờ//
Quang Anh
Quang Anh
Xuống phòng đi, cần tôi sẽ gọi
Nhân Viên Công Ty CTN
Nhân Viên Công Ty CTN
Vâng //thở phào//
Quang Anh
Quang Anh
Duy... //chìm vào suy nghĩ//
Quay về 17 năm vừa trước.. :
Ánh nắng chiều vàng vọt trải dài trên cánh đồng. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng chân chạy huỳnh huỵch trên cỏ.
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Đức Duy•Lúc Nhỏ
đưa đâyyy!!//mếu//
Quang Anh•Lúc Nhỏ
Quang Anh•Lúc Nhỏ
xin chưa? //giơ lên cao//
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Không thèm//quay mặt đi//
Quang Anh•Lúc Nhỏ
Quang Anh•Lúc Nhỏ
Chắc chưa, anh mang đi đấy nhé//lùi từ từ//
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Đức Duy•Lúc Nhỏ
nàyyy!! //quay lại đánh anh//
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Quang Anh xấu tính!!
Quang Anh•Lúc Nhỏ
Quang Anh•Lúc Nhỏ
thế sao, có xin không? //nhếch mép//
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Xin được chưa//phụng phịu// Anh... anh đúng là đồ đáng ghét nhất trên đời!
Quang Anh•Lúc Nhỏ
Quang Anh•Lúc Nhỏ
//đưa em// đáng ghét mà nhóc vẫn chơi với anh đấy thôi!
Suốt chín năm, Quang Anh và Đức Duy từng là hình với bóng, thân thiết đến mức chỉ cần nhìn ánh mắt đã hiểu đối phương muốn gì. Họ chia sẻ với nhau mọi bí mật, mọi giấc mơ, gắn bó bền chặt như hơi thở.
Thanh mai trúc mãi nhỉ?
Nhưng đâu gì tồn tại được mãi...
Vào một hôm mưa bão, gió lớn
Căn phòng nồng mùi thuốc lá. Ánh đèn báo động đỏ quay chậm chạp, găm vào mắt. Đức Duy – lúc này mới tròn 12 tuổi
Ba Em
Ba Em
Duy, mạng lưới bên này đã quá nguy hiểm. Ba đã quá tuổi để gánh vác việc điều hành. Con phải qua Mỹ, trực tiếp tiếp quản tổ chức ở đó.
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Đức Duy•Lúc Nhỏ
//bàng hoàng// Con không đi! Ba là người dẫn dắt, con chỉ là con trai ba thôi mà!
Ba Em
Ba Em
//túm lấy vai cậu//Ba không còn sức để xoay xở nữa! Kẻ thù đang vây từ mọi phía. Con phải làm thủ lĩnh, phải học cách điều khiển, học cách quản trị. Không nắm quyền kiểm soát, con sẽ bị xóa sổ!
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Nhưng con còn Quang Anh... Con không bỏ cậu ấy được!
Ba Em
Ba Em
//trầm xuống//Quang Anh là điểm yếu lớn nhất của con. Nếu ở lại, nó sẽ chịu chung nguy hiểm. Muốn nó an toàn... con phải đi ngay.
Duy lặng người, bàn tay nắm chặt vạt áo cha. Một lúc lâu sau, cậu ngẩng đầu, giọng lạc đi
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Cho con... cho con gọi cho cậu ấy lần cuối. Một cuộc điện thoại thôi, ba nhé?
Ba Em
Ba Em
Được! //đưa điện thoại cho em//
​Duy run rẩy bấm số. Tiếng tút dài vang lên. Đầu dây bên kia bắt máy
Quang Anh•Lúc Nhỏ
Quang Anh•Lúc Nhỏ
📲Alo? Duy hả? Sao giờ này còn gọi? Đang trốn ngủ à?
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Đức Duy•Lúc Nhỏ
//nấc nghẹn// 📲Quang Anh... là em.
Quang Anh•Lúc Nhỏ
Quang Anh•Lúc Nhỏ
📲Biết rồi. Nhóc sao thế? Giọng em lạ vậy?
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Đức Duy•Lúc Nhỏ
📲Anh phải nhớ em đấy nhé. Dù có chuyện gì xảy ra... thì xin anh cũng đừng quên tên em...
Quang Anh•Lúc Nhỏ
Quang Anh•Lúc Nhỏ
📲Cái thằng này, bị sao đấy?
Tút tút tút...
​Duy đặt máy xuống. Cậu không khóc nữa, ánh mắt 12 tuổi trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ.
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Đức Duy•Lúc Nhỏ
Chào ba! Con đi..
nói xong câu cậu liền lên chiếc xe đã đợi cậu từ lâu ngay cổng nhà, và biến mất ngay trong đêm...
vì làm trong trong tổ chức nên phải bảo mật hoàn toàn thông tin, chẳng ai biết cậu đã đi đâu và làm gì suốt 10 năm cả..
Quang Anh thật ra vẫn không hề hay biết gì về cuộc đối thoại của ba cậu và cậu năm ấy. Trong mắt hắn, Đức Duy chỉ là kẻ đã nhẫn tâm bặt vô âm tính, bỏ mặc hắn lại với nỗi đau bị phản bội. Cậu chưa từng giải thích lấy một lời, khiến Quang Anh cứ mãi quay quắt trong sự oán hận về một người đã vĩnh viễn biến mất khỏi đời mình.
__________________
Sry(tgia)
Sry(tgia)
avt ry chọn theo kiểu dễ thương thôi, mọi người tưởng tượng là lúc nhỏ nha, hoan hỉ ạ
Sry(tgia)
Sry(tgia)
💐💐

3.Món Nợ Mười Năm

Quang Anh nhìn chằm chằm vào tấm ảnh cũ, nụ cười nhếch mép đầy tàn nhẫn hiện lên trên gương mặt góc cạnh. Mười năm, hắn sống trong nỗi hận vì bị bỏ mà không hề biết đến cuộc đối thoại nghiệt ngã năm xưa. Hắn cầm điện thoại, giọng lạnh băng
Quang Anh
Quang Anh
Hoàng Đức Duy! Sắp xếp cho cậu ta vào vị trí trợ lý cá nhân. Sáng mai, tôi muốn chính tay mình phỏng vấn cậu ta tại phòng tôi.
Nhân Viên Công Ty CTN
Nhân Viên Công Ty CTN
//sững sờ// Nhưng thưa sếp, trước giờ việc này đều do phòng nhân sự xử lý...
Quang Anh
Quang Anh
Tôi gọi là để thông báo, không phải đưa lời khuyên hay ý kiến
Nhân Viên Công Ty CTN
Nhân Viên Công Ty CTN
à.. dạ..dạ
_______________
​Bên phía em...
Tại quán Cafe New:
Ting!
Đức Duy
Đức Duy
Đù, lẹ vậy//ngạc nhiên//
Thành An
Thành An
Vụ gì//đặt ly cafe xuống bàn//
Đức Duy
Đức Duy
Tao được nhận rồi. Trợ lý cá nhân cho sếp tổng.
Thanh Pháp vừa hớp ngụm cà phê đã sặc sụa, phun sạch ra ngoài, còn Thành An thì trợn tròn mắt nhìn cậu như sinh vật lạ
Thành An
Thành An
Mày điên rồi à? Đó là tập đoàn đứng đầu đó, quy tắc khắc nghiệt đến mức nhân viên còn chẳng được thở mạnh, vậy mà mày dám xin vào vị trí trợ lý cá nhân?
Thanh Pháp
Thanh Pháp
Muốn làm nhân viên quèn thì cứ nộp hồ sơ bình thường, sao phải đâm đầu vào nơi đầu sóng ngọn gió đó?
Đức Duy
Đức Duy
//nhấp ngụm nước// Tao cũng đâu có chọn vị trí đó, là phía công ty tự chỉ định. Hơn nữa, họ yêu cầu sáng mai đúng 7 giờ, tao phải có mặt tại văn phòng riêng để phỏng vấn trực tiếp với hắn.
Thành An
Thành An
//hoảng// Phỏng vấn riêng? Mày có biết gã đó là kẻ đó là ai không? Đích thân hắn phỏng vấn thì khác nào bước chân vào hang cọp?
Duy không đáp, chỉ khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn trên tay, ánh mắt đượm vẻ trầm tư tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm
Đức Duy
Đức Duy
Có lẽ định mệnh đã sắp đặt thế. Sau tất cả, tao nợ anh ấy một lời giải thích cho sự biến mất đột ngột của mười năm về trước. Tao muốn về, không phải để làm trợ lý, mà để đối diện với món nợ lòng mình mà tao đã trốn tránh quá lâu rồi.
Thanh Pháp
Thanh Pháp
//thở dài bất lực// Tao đến chịu mày. Chỉ mong mày biết mình đang làm gì, đừng để bản thân bị tổn thương thêm lần nào nữa.
Đức Duy
Đức Duy
Yên tâm đi, tụi mày cũng biết tao không phải dạng bình thường mà//nhếch mép//
All trừ ai thì trừ
All trừ ai thì trừ
//lắc đầu ngao ngán//
__________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play