[ KeonHoon ] Sứ Mệnh
Chap 1
--------------------------
Tiếng còi hú xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu phố cũ
Ngọn lửa đỏ rực bốc cao từ tòa nhà chung cư mini, nuốt chửng lấy những khung cửa sổ và thả những cột khói đen đặc quánh lên bầu trời
Vũ Phàm – James
Đội trưởng!
Vũ Phàm – James
Phía bên trong góc khuất tầng hai vẫn còn một cụ già chưa kịp thoát ra!
Vũ Phàm, tiểu đội trưởng với gương mặt lem luốc nhọ nồi, lớn tiếng hét qua chiếc bộ đàm cầm tay khi vừa lao ra khỏi biển lửa
Kiên Hạo chỉnh lại chiếc mũ bảo hộ, ánh mắt sắc lạnh và kiên định dưới lớp khói mờ
Dù mang trên vai trọng trách của một đội trưởng, Kiên Hạo năm nay mới bước sang tuổi đôi mươi, độ tuổi mà nhiều người trẻ vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, nhưng cơ thể cao lớn và sự điềm tĩnh của cậu lại mang phong thái vững chãi của một người đàn ông trưởng thành thực thụ
Kiên Hạo – Keonho
Sơn Hoàng, cậu khóa van bình dưỡng khí phụ cho tôi chưa?
Kiên Hạo quay sang hỏi người bạn thân chí cốt kiêm đồng đội sát cánh lâu năm
Cả hai bằng tuổi nhau và luôn vào sinh ra tử cùng đội cứu hoả
Sơn Hoàng – Seonghyeon
Xong rồi đây, đội trưởng trẻ tuổi!
Sơn Hoàng – Seonghyeon
Cẩn thận cái cột nhà bên trái nhé, nó sắp sập rồi đấy!
Sơn Hoàng vỗ mạnh vào vai Kiên Hạo, giọng điệu mang theo sự lo lắng dù cố tỏ ra bất cần
Kiên Hạo – Keonho
Biết rồi
Kiên Hạo – Keonho
Ở lại yểm trợ đi
Không chần chừ thêm một giây, Kiên Hạo lao thẳng vào tòa nhà đang chìm trong biển lửa
Nhiệt độ bên trong nóng như thiêu như đốt, sức nặng của bộ đồ bảo hộ cùng bình dưỡng khí áp đảo từng nhịp thở
Bằng sự quyết đoán và bản lĩnh, Kiên Hạo nhanh chóng định vị được cụ già và đưa ngài ra ngoài an toàn thông qua lối thoát hiểm phụ, nơi đội ngũ y tế đang túc trực
Bên ngoài hiện trường, khung cảnh hỗn loạn với tiếng kèn xe cấp cứu vang dội liên hồi
Đèn chớp đỏ xanh phản chiếu lên mặt đường ướt sũng nước phun
Duy Hưng mặc chiếc áo blouse trắng tinh khôi, lớn hơn Kiên Hạo mấy tuổi, đôi bàn tay thon dài đang cẩn thận kiểm tra nhịp thở cho một nạn nhân vừa được đưa ra ngoài
Khi tiếng bước chân nặng nề tiến đến, Duy Hưng ngẩng đầu lên
Mái tóc màu tối của Kiên Hạo bết lại vì mồ hôi, gương mặt góc cạnh dính đầy vết nhọ đen nhưng đôi mắt sâu thẳm lại mang một vẻ uy nghiêm, kiên cường
Cánh tay trái của Kiên Hạo rách một mảng áo lớn, để lộ vết thương dài rướm máu do va phải thanh sắt nóng bên trong
Duy Hưng – Juhoon
Cậu em cứu hoả, cậu bị thương rồi kìa
Giọng nói của Duy Hưng trầm ấm, vang lên giữa không gian ồn ào hỗn tạp
Kiên Hạo khựng lại, cúi nhìn cánh tay đang rỉ máu rồi ngước lên nhìn vị bác sĩ trẻ trước mặt
Ánh đèn cấp cứu hắt lên sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng đang mím chặt của Duy Hưng, tạo nên một khung cảnh trái ngược hoàn toàn với sự hỗn độn xung quanh
Sạch sẽ, tĩnh lặng và bình yên đến kỳ lạ
Kiên Hạo – Keonho
Vết thương nhỏ thôi, tôi không sao đâu bác sĩ
Kiên Hạo nhếch mép cười trừ, định quay lưng đi tiếp tục công việc
Duy Hưng – Juhoon
Đứng lại
Duy Hưng bước đến, bàn tay lạnh và mềm mại bất ngờ nắm lấy cổ tay Kiên Hạo kéo lại
Lực tay không quá lớn nhưng đủ khiến chàng đội trưởng trẻ tuổi phải khựng bước
Duy Hưng – Juhoon
Bác sĩ bảo đứng lại thì đừng có cứng đầu
Duy Hưng – Juhoon
Ngồi xuống đây
Duy Hưng kéo Kiên Hạo ngồi xuống bậc thềm chiếc xe cứu thương
Bằng những thao tác thành thạo và dịu dàng, anh mở hộp dụng cụ y tế, lấy ra chai nước sát trùng và bông băng
Cảm giác xót rát từ cồn chạm vào da thịt khiến cơ thể Kiên Hạo khẽ co lại, nhưng ánh mắt cậu lại dán chặt vào gương mặt tập trung cao độ của người đối diện
Dưới ánh đèn trắng, làn da trắng ngần và hàng mi cong dài của Duy Hưng thu hút toàn bộ sự chú ý của Kiên Hạo
Duy Hưng – Juhoon
Nhìn mặt còn non choẹt thế này chắc mới vào nghề chưa lâu đúng không?
Duy Hưng – Juhoon
Lần sau phải cẩn thận hơn một chút
Duy Hưng – Juhoon
Không phải lúc nào cũng có người đứng đây chờ băng bó cho cậu đâu
Duy Hưng – Juhoon
Đội trưởng trẻ
Duy Hưng vừa quấn lớp băng gạc trắng tinh quanh cánh tay vạm vỡ vừa cất lời nhắc nhở, giọng điệu mang theo chút trách móc nhẹ nhàng của một người anh lớn
Kiên Hạo nhìn chằm chằm vào khoảng cách gần đến mức có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát phảng phất trên người vị bác sĩ, trái tim bỗng trật đi một nhịp
Kiên Hạo – Keonho
Tôi tên Kiên Hạo, năm nay hai mươi bốn tuổi
Kiên Hạo – Keonho
Không còn nhỏ nữa đâu bác sĩ
Kiên Hạo nghiêm túc đính chính lại, ánh mắt mang theo tia cười ngầm
Duy Hưng ngước mắt lên, đối diện trực tiếp với ánh nhìn nóng bỏng của cậu nhóc kém tuổi, khẽ phì cười
Duy Hưng – Juhoon
Được rồi, đội trưởng Kiên Hạo
Duy Hưng – Juhoon
Tôi là Duy Hưng, lớn hơn cậu vài tuổi
Duy Hưng – Juhoon
Nhớ kỹ đấy nhé
Cách đó không xa, Mạnh Tiến đứng tựa lưng vào thành xe cấp cứu, khoanh tay nhìn toàn bộ màn chạm trán giữa hai người với một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý
Mạnh Tiến là bác sĩ đồng nghiệp cùng khoa, đồng thời cũng là người bạn thân bằng tuổi, lớn lên cùng Duy Hưng từ thuở bé
Mạnh Tiến – Martin
Này, Duy Hưng!
Mạnh Tiến – Martin
Mày có vẻ đặc biệt ân cần với cậu nhóc cứu hoả kia đấy nhé?
Mạnh Tiến – Martin
Lại còn ra dáng anh lớn cơ đấy
Mạnh Tiến vừa bước tới vừa trêu chọc khi Kiên Hạo đã đứng dậy quay lại với đội ngũ của mình
Duy Hưng thu dọn hộp dụng cụ, gò má trắng ngần thoáng hiện một vệt hồng nhạt khó nhận ra, anh lườm Mạnh Tiến một cái
Duy Hưng – Juhoon
Mày rảnh rỗi lắm đúng không Mạnh Tiến?
Duy Hưng – Juhoon
Bệnh nhân bên kia đang chờ kìa
Trong khi đó, ở phía bên kia hiện trường, Sơn Hoàng huých nhẹ khuỷu tay vào người Kiên Hạo, cười ranh mãnh
Sơn Hoàng – Seonghyeon
Này đội trưởng, nhìn cái gì mà đần mặt ra thế?
Sơn Hoàng – Seonghyeon
Tay đau hay là... vừa bị bác sĩ người ta dạy cho một bài học nên câm nín rồi?
Kiên Hạo không đáp lại câu trêu chọc của bạn thân, giơ cánh tay đã được băng bó cẩn thận lên ngắm nghía, trên đó còn vương lại chút hơi ấm và sự tỉ mỉ của người tên Duy Hưng
Cậu nhếch môi cười nhẹ, trong lòng thầm nghĩ vị bác sĩ lớn tuổi hơn ấy quả thực rất thú vị
--------------------------
Chap 2
--------------------------
Ba ngày sau vụ hỏa hoạn tại khu phố cũ, trạm cứu hoả của Kiên Hạo tiếp tục trải qua một tuần lễ bận rộn với hàng loạt vụ cứu hộ lớn nhỏ
Cánh tay trái dính chút vết thương nhẹ của Kiên Hạo nhờ có lớp băng gạc cẩn thận của Duy Hưng mà mau chóng khép miệng, không để lại chút ảnh hưởng nào đến công việc
Thế nhưng, hình ảnh vị bác sĩ mặc chiếc áo blouse trắng với mùi hương bạc hà thanh mát cứ vương vấn mãi trong tâm trí cậu đội trưởng trẻ
Sáng hôm ấy, Kiên Hạo cùng Sơn Hoàng được phân công đến bệnh viện trung tâm thành phố để kiểm tra sức khỏe định kỳ và bổ sung vật tư y tế khẩn cấp cho đội
Sơn Hoàng – Seonghyeon
Này, nhìn mày có vẻ hào hứng thế nhỉ?
Sơn Hoàng – Seonghyeon
Không phải vì sắp được gặp lại vị bác sĩ hôm trước chứ?
Sơn Hoàng vừa đi vừa liếc mắt sang trêu chọc, huých vai Kiên Hạo khi cả hai bước qua cánh cửa kính tự động sáng loáng của khoa cấp cứu
Kiên Hạo – Keonho
Câm miệng đi, lo kiểm tra giấy tờ của cậu đi kìa
Kiên Hạo nhướng mày, cất giọng trầm trầm nhưng khóe môi lại vô thức cong lên
Đúng lúc đó, từ hành lang đối diện, một bóng người quen thuộc bước ra
Duy Hưng đang cầm trên tay tập hồ sơ bệnh án, vừa đi vừa trao đổi công việc với một đồng nghiệp bên cạnh
Vẫn là chiếc áo blouse trắng khoác hờ bên ngoài bộ trang phục gọn gàng, mái tóc đen rủ nhẹ trước trán và gương mặt thanh tú toát lên vẻ chuyên nghiệp, điềm tĩnh
Mạnh Tiến đi ngay phía sau, vừa nhìn thấy bóng dáng của hai anh chàng lính cứu hoả liền huých nhẹ vào tay Duy Hưng, cười gian xảo
Mạnh Tiến – Martin
Này Hưng, nhìn kìa
Mạnh Tiến – Martin
Khách quen của cậu đến kìa, đúng là ghét của nào trời trao của nấy nhé
Duy Hưng khựng lại, ngước mắt lên nhìn theo hướng Mạnh Tiến chỉ
Ánh mắt anh vừa vặn chạm phải đôi mắt sâu thẳm, rực lửa của Kiên Hạo đang đứng cách đó không xa
Cả hai bước chậm lại rồi dừng hẳn trước mặt nhau
Không gian xung quanh dường như thu nhỏ lại giữa tiếng bước chân vội vã của bệnh nhân và tiếng loa phát thanh từ xa vọng lại
Duy Hưng – Juhoon
Lại gặp nhau rồi, đội trưởng Kiên Hạo
Duy Hưng là người phá vỡ sự im lặng, khóe môi thoáng hiện nụ cười mờ nhạt nhưng đủ khiến trái tim người đối diện lỡ nhịp
Duy Hưng – Juhoon
Vết thương hôm trước thế nào rồi?
Duy Hưng – Juhoon
Có dám táy máy làm rách băng gạc ra không đấy?
Kiên Hạo – Keonho
Nhờ công của bác sĩ Duy đây chăm sóc kỹ quá, nên nó lành từ mấy ngày trước rồi
Kiên Hạo bước lên một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, giọng nói trầm ấm hạ thấp xuống chỉ đủ để hai người nghe thấy
Kiên Hạo – Keonho
Hôm nay đội chúng tôi đến bổ sung thiết bị y tế, không ngờ lại có cơ hội gặp lại bác sĩ
Mạnh Tiến đứng bên cạnh khoanh tay nhìn, không kìm được mà bật cười phá lên, kéo vai Sơn Hoàng sang một bên
Mạnh Tiến – Martin
Này đồng chí lính cứu hoả, hai chúng ta đi kiểm tra kho vật tư bên kia đi
Mạnh Tiến – Martin
Để cho hai vị tiền bối đây tự nhiên nói chuyện công việc
Sơn Hoàng chớp mắt một cái, lập tức hiểu ý, cười hì hì
Sơn Hoàng – Seonghyeon
À vâng, đúng rồi đấy!
Sơn Hoàng – Seonghyeon
Khoa cấp cứu rộng thế này chắc tụi mình phải đi tham quan kỹ một chút
Sơn Hoàng – Seonghyeon
Đi thôi bác sĩ Tiến!
Bỏ lại khoảng không gian riêng tư cho hai người, Mạnh Tiến và Sơn Hoàng nhanh chóng rời đi
Duy Hưng nhìn theo bóng lưng của hai người bạn, khẽ lườm nhẹ một cái rồi quay lại đối diện với Kiên Hạo, hàng mi cong khẽ chớp
Duy Hưng – Juhoon
Xem ra đồng đội của cậu rất biết điều đấy chứ
Kiên Hạo – Keonho
Bọn họ đôi khi hơi phiền phức, nhưng chuyện này thì thông minh
Kiên Hạo đáp gọn lỏn, ánh mắt dán chặt vào gương mặt trắng ngần của Duy Hưng
Càng nhìn gần, cậu càng phát hiện ra làn da của người lớn hơn mịn màng và không tì vết, lại còn có một nốt ruồi nhỏ ẩn ngay dưới đuôi mắt trái, tăng thêm vài phần quyến rũ chết người
Duy Hưng – Juhoon
Nhìn cái gì dữ vậy?
Duy Hưng cảm thấy sống lưng hơi nóng lên trước ánh nhìn quá đỗi táo bạo của cậu nhóc kém tuổi, liền giơ tập hồ sơ bệnh án ra che nhẹ trước ngực
Duy Hưng – Juhoon
Nếu đã khỏe rồi thì mau đi làm việc đi
Duy Hưng – Juhoon
Đừng có lảng vảng ở khu vực cấp cứu gây cản trở trật tự
Kiên Hạo – Keonho
Đâu có lảng vảng
Kiên Hạo – Keonho
Tôi đang thực hiện nhiệm vụ ngoại giao giữa đội cứu hoả và bệnh viện mà
Kiên Hạo bật cười trầm thấp, bước sát thêm chút nữa khiến Duy Hưng phải hơi ngả người ra sau lưng chạm vào bức tường hành lang mát lạnh
Hương bạc hà từ người Duy Hưng hòa quyện cùng mùi thuốc sát trùng quen thuộc của bệnh viện phảng phất vào lồng ngực Kiên Hạo, kích thích từng dây thần kinh hiếu chiến trong cơ thể cậu
Vị bác sĩ lớn tuổi này rõ ràng bề ngoài thì lạnh lùng, điềm tĩnh, nhưng khi ở cự ly gần lại mang đến một sức hút khó cưỡng khiến người ta muốn dung túng, muốn tiến thêm một bước
Duy Hưng – Juhoon
Cậu... càng ngày càng gan lớn nhỉ?
Duy Hưng nhíu mày, đưa tay định đẩy ngực Kiên Hạo ra nhưng lại bị đối phương nhanh tay nắm lấy cổ tay
Lực tay của lính cứu hoả vốn dĩ vô cùng rắn rỏi, nhưng lúc này khi chạm vào cổ tay Duy Hưng lại dịu dàng đến lạ thường, chỉ đủ để giữ lại chứ không hề gây đau đớn
Kiên Hạo – Keonho
Gan lớn hay không, lát nữa tan ca bác sĩ Duy cứ thử đi ăn cùng tôi một bữa sẽ rõ
Kiên Hạo cúi đầu thấp xuống, đôi môi kề sát bên tai Duy Hưng, hơi thở nóng rực phả vào vành tai trắng mịn khiến nó lập tức đỏ bừng lên
--------------------------
Chap 3
--------------------------
Vành tai trắng mịn của Duy Hưng lập tức đỏ lựng lên dưới sự tấn công bất ngờ từ cự ly gần của Kiên Hạo
Hơi thở nóng rực phả phảng phất bên tai khiến anh có chút bối rối, vội vàng rút tay lại rồi lùi nửa bước để kéo giãn khoảng cách
Duy Hưng – Juhoon
Cậu... đúng là cái đồ gan lì này...
Duy Hưng lườm Kiên Hạo một cái, nhưng ánh mắt ấy không mang chút uy lực nào mà lại vô tình chứa đựng vẻ hờn dỗi khó tả
Anh hắng giọng, cố lấy lại phong thái điềm tĩnh thường ngày của một bác sĩ trưởng khoa
Duy Hưng – Juhoon
Bệnh viện nhiều người qua lại, đừng có ở đây mà ăn nói linh tinh
Kiên Hạo bật cười trầm thấp, sự rung động trong lồng ngực lan tỏa ra ánh mắt
Cậu không ép tới nữa mà đứng thẳng người lên, nhường lại không gian cho đối phương thở dốc
Kiên Hạo – Keonho
Vậy là bác sĩ Duy đồng ý rồi nhé?
Kiên Hạo – Keonho
Tôi tan ca sớm hơn khối cấp cứu của anh, đúng bảy giờ tối nay, quán thịt nướng đầu phố viện
Kiên Hạo – Keonho
Đừng có trốn việc đấy
Duy Hưng – Juhoon
Ai thèm trốn việc với cậu..
Duy Hưng lầm bầm, nhưng chưa kịp từ chối thì Kiên Hạo đã quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn vững chãi mang theo phong thái dứt khoát của một người lính thực thụ
Đúng lúc đó, Mạnh Tiến từ phía góc hành lang thò đầu ra, vừa thấy Kiên Hạo đi khuất liền chạy vội lại chỗ Duy Hưng, cười hề hề
Mạnh Tiến – Martin
Ôi chao, mặt đỏ như gấc thế kia cơ à?
Mạnh Tiến – Martin
Cậu nhóc cứu hoả vừa nói gì mà khiến vị bác sĩ lạnh lùng của chúng ta mất bình tĩnh thế hả?
Duy Hưng – Juhoon
Mày rảnh quá phải không Mạnh Tiến?
Duy Hưng – Juhoon
Khoa bên kia thiếu việc cho mày làm à?
Duy Hưng lườm bạn thân một cái cháy mặt, đưa tay sờ thử vành tai vẫn còn hơi nóng ran của mình
Mạnh Tiến – Martin
Này, tao thấy cậu nhóc đó được đấy chứ!
Mạnh Tiến – Martin
Trẻ tuổi, nhiệt huyết, tướng tá lại cao lớn vạm vỡ, đứng cạnh bác sĩ Hưng nhà ta đúng là một đôi
Mạnh Tiến cười hì hì trêu chọc, vỗ vai Duy Hưng
Mạnh Tiến – Martin
Mà này, định tối nay đi ăn thịt nướng thật à?
Mạnh Tiến – Martin
Đừng có mà từ chối lòng tốt của người ta nha
Duy Hưng hít một hơi sâu, quay người bước về phòng làm việc để che đi vành tai đang đỏ bừng
Duy Hưng – Juhoon
Làm việc đi, nhiều chuyện quá!
Đúng bảy giờ tối, quán thịt nướng nhỏ cách bệnh viện trung tâm không xa tỏa ra làn khói thơm phức mùi thịt ba chỉ xèo xèo trên bếp than hồng
Không gian quán ấm cúng, tấp nập tiếng cười nói của khách hàng sau một ngày dài mệt mỏi
Kiên Hạo đã ngồi chờ sẵn ở chiếc bàn góc trong cùng
Cậu mặc một chiếc áo thun đen đơn giản tôn lên cơ bắp rắn rỏi, tay áo ngắn để lộ vết thương đã lành hẳn
Khi thấy bóng dáng quen thuộc của Duy Hưng bước vào quán với chiếc áo sơ mi đơn giản và quần tây thanh lịch, đôi mắt Kiên Hạo lập tức sáng lên
Duy Hưng bước tới, có chút ngượng ngùng kéo ghế đối diện ngồi xuống
Đây là lần đầu tiên anh đi ăn riêng với một người kém tuổi quen qua tình huống oái oăm như vậy, trong lòng không tránh khỏi chút hồi hộp lạ lẫm
Kiên Hạo – Keonho
Cứ tưởng bác sĩ Hưng bận ca trực đếm không đến chứ
Kiên Hạo đẩy menu sang phía đối diện, khóe môi cong lên nụ cười trêu chọc
Duy Hưng – Juhoon
Tôi là người giữ chữ tín, đã nhận lời thì kiểu gì cũng đến
Duy Hưng nhận lấy menu, lướt qua một lượt rồi gọi vài món nhẹ nhàng
Kiên Hạo không nói gì thêm, tự tay cầm chiếc kẹp gắp từng miếng thịt ba chỉ dày dặn đặt lên vỉ nướng
Tiếng mỡ xèo xèo vang lên, hòa cùng làn khói mỏng bay lơ lửng trong không gian ấm áp
Cậu pha sẵn một chén nước chấm, tỉ mỉ nướng thịt chín tới rồi gắp thẳng vào bát của Duy Hưng
Kiên Hạo – Keonho
Ăn nhiều một chút, bác sĩ các anh suốt ngày trực đêm
Kiên Hạo – Keonho
Người ngợi gầy gò thế này là không được
Giọng nói Kiên Hạo trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành khiến trái tim Duy Hưng khẽ lỡ một nhịp
Duy Hưng – Juhoon
Cậu... sao cứ thích quản chuyện của người khác thế?
Duy Hưng cúi đầu nhìn miếng thịt thơm lừng trong bát, vành tai lại vô thức hửng hồng
Kiên Hạo – Keonho
Không phải quản người khác, chỉ quản bác sĩ Hưng thôi
Kiên Hạo chống cằm, ánh mắt đăm đăm nhìn thẳng vào người đối diện, không giấu giếm chút ý tứ tình cảm nào trong đó
Duy Hưng cảm nhận được ngọn lửa ấm áp không chỉ đến từ bếp than trước mặt mà còn lan tỏa từ ánh nhìn trực diện của chàng lính cứu hoả trẻ tuổi
Lần đầu tiên, vị bác sĩ vốn quen với sự tỉnh táo nơi phòng mổ lại cảm thấy phòng tuyến của mình bị một cỗ nhiệt huyết tuổi trẻ từng bước xâm chiếm và dung túng
--------------------------
Download MangaToon APP on App Store and Google Play