[RhyCap] Chẳng Tin Vào Tình Yêu
Giới thiệu
Tác giả nè
Lại là fic mới đây
Tác giả nè
Giới thiệu nhoaaa
[RhyCap] CHẲNG TIN VÀO TÌNH YÊU NỮA
Nguyễn Quang Anh
Tuổi: 25
Nghề nghiệp: Chủ tịch Công ty Rhy
Tính cách:
Điềm tĩnh, trưởng thành
Thông minh, quyết đoán trong công việc
Chung tình và luôn hết lòng vì người mình yêu
Sau cú sốc tình cảm, trở nên lạnh lùng và khép kín
Hoàng Đức Duy
Tuổi: 23
Nghề nghiệp: Chủ một shop hoa nổi tiếng trong thành phố
Tính cách:
Ấm áp, chân thành
Hoạt bát, vui vẻ
Kiên trì và giàu tình cảm
Luôn mang năng lượng tích cực đến mọi người
Phan Minh Anh
Tuổi: 24
Nghề nghiệp: Tự do
Tính cách:
Thực dụng
Thích cuộc sống xa hoa
Giỏi che giấu cảm xúc thật
Trần Minh Hiếu
Bằng tuổi Quang Anh
Bạn thân lâu năm của Quang Anh
Điềm đạm, đáng tin cậy
Luôn là người đưa ra những lời khuyên tỉnh táo
Đặng Thành An
Bằng tuổi Duy
Bạn thân nhất của Đức Duy
Hiền lành, chu đáo
Luôn ủng hộ những quyết định của Duy
Trần Đăng Dương
Bằng tuổi Quang Anh
Vui tính, hay pha trò
Thường cố gắng làm Quang Anh cười sau biến cố tình cảm
Nguyễn Thanh Pháp
Bằng tuổi Đức Duy
Hoạt bát, nhiều chuyện
Chuyên gia "đẩy thuyền"
Nguyễn Thái Sơn
Bằng tuổi Quang Anh
Mạnh mẽ, thẳng tính
Là người phản đối Minh Anh nhiều nhất ngay từ đầu
Trần Phong Hào
Bằng tuổi Quang Anh
Hài hước, năng động
Mang lại nhiều tình huống vui vẻ
Bùi Anh Tú
Anh trai Đức Duy
Tuổi: 28
Tính cách:
Chững chạc
Cưng chiều em trai
Không yên tâm khi Duy theo đuổi một ai đó
Nguyễn Trường Sinh
Anh họ của Quang Anh
Tuổi: 29
Tính cách:
Trưởng thành, tinh tế
Là người anh mà Quang Anh tin tưởng nhất
Thường giúp Quang Anh nhìn nhận lại cảm xúc của bản thân
Ba Đức Duy
Chủ một cửa hàng kinh doanh nhỏ
Chân thành, chất phác
Mẹ Đức Duy
Hiền hậu, yêu thương gia đình
Rất quý bạn của con
Ba Quang Anh
Doanh nhân thành đạt
Nghiêm khắc nhưng rất thương con trai
Mẹ Quang Anh
Dịu dàng, tâm lý
Luôn lo lắng cho hạnh phúc của Quang Anh
Tác giả nè
7 chap đầu Duy sẽ không xuất hiện ạ
Tác giả nè
Sau đó sẽ có Duck Di
Tác giả nè
Mọi người ủng hộ tui nhaa
Chap 1. Bốn năm bên nhau
Buổi chiều cuối tuần, Quang Anh hiếm khi tan làm sớm
Anh nhìn đồng hồ trên cổ tay rồi mỉm cười, hôm nay là ngày anh đã hứa sẽ dành trọn thời gian cho Minh Anh
Vừa bước xuống sảnh công ty, điện thoại đã rung lên
Phan Minh Anh
Anh xong việc chưa ?
Nguyễn Quang Anh
Đang xuống bãi xe đây
Phan Minh Anh
Nhanh nha, em đợi nãy giờ luôn đó
Nguyễn Quang Anh
Có ai dám để công chúa của anh đợi lâu đâu
Nguyễn Quang Anh
Đứng yên đó, năm phút nữa anh tới
Phan Minh Anh
Em nhớ anh quá
Nhìn dòng tin nhắn ấy, khóe môi Quang Anh bất giác cong lên
Chiếc xe dừng trước trung tâm thương mại
Minh Anh mặc chiếc váy trắng dịu dàng, đứng chờ dưới ánh đèn
Vừa nhìn thấy anh, cô lập tức chạy tới
Nguyễn Quang Anh
Chạy từ từ thôi
Phan Minh Anh
Em nhớ anh mà
Cô vòng tay ôm lấy cánh tay anh
Nguyễn Quang Anh
Mới có một ngày không gặp thôi
Phan Minh Anh
Một ngày cũng dài lắm
Nguyễn Quang Anh
Vậy sau này cưới nhau rồi chắc em bám anh 24/24 mất
Nguyễn Quang Anh
/bật cười/
Nhà hàng quen thuộc nằm trên tầng cao nhất, nhân viên vừa thấy Quang Anh đã niềm nở cúi đầu
all nv nam
Chào chủ tịch Nguyễn, bàn của anh vẫn như cũ ạ
Minh Anh nhìn khung cảnh lung linh trước mặt rồi cảm thán
Phan Minh Anh
Em thích chỗ này thật
Nguyễn Quang Anh
Thích thì mình tới thường xuyên hơn
Phan Minh Anh
Nhưng ở đây đắt lắm
Nguyễn Quang Anh
Miễn em thích là được
Phan Minh Anh
Anh lúc nào cũng chiều em
Nguyễn Quang Anh
Không chiều em thì chiều ai ?
Cô hơi cúi đầu, giấu đi nụ cười đắc ý
Một lúc sau, nhóm bạn của Quang Anh cũng tới
Minh Hiếu vừa ngồi xuống đã huýt vai Dương
Trần Minh Hiếu
Trời ơi, nhìn hai người mà tôi muốn đeo kính râm
Trần Đăng Dương
Tới ăn tối chứ đâu phải tới xem phim tình cảm
Phan Minh Anh
Hai anh lại trêu em
Trần Minh Hiếu
Không trêu sao được?
Trần Minh Hiếu
Quang Anh cưng em như cưng trứng vậy mà
Trần Đăng Dương
Hôm trước họp quan trọng, vừa thấy em gọi là nó bỏ mặc tụi anh luôn
Trần Đăng Dương
Người ta yêu nhau bốn năm rồi
Trần Minh Hiếu
Tôi đoán cuối năm nay kiểu gì cũng có thiệp cưới
Nghe vậy, Minh Anh giả vờ ngượng ngùng
Phan Minh Anh
Anh Hiếu nói gì vậy...?
Trần Minh Hiếu
Chẳng lẽ không đúng ?
Trần Đăng Dương
Quang Anh mà không cưới Minh Anh thì cưới ai
Mọi người đều cười
Chỉ có Thái Sơn ngồi im uống nước
Nguyễn Quang Anh
Sơn, sao không nói gì
Nguyễn Thái Sơn
Tao đang ăn
Trần Minh Hiếu
Xạo vừa thôi
Trần Đăng Dương
Mày lúc nào cũng mặt lạnh
Nguyễn Thái Sơn
Không có gì để nói
Phan Minh Anh
/mỉm cười dịu dàng/
Anh Sơn không thích em à ?
Nguyễn Thái Sơn
Không tới mức đó
Phan Minh Anh
Vậy là có chút chút rồi
Nguyễn Thái Sơn
Tao chỉ nghĩ mày nên cẩn thận hơn thôi Quang Anh à
Nguyễn Quang Anh
Cẩn thận cái gì ?
Nguyễn Thái Sơn
Không có gì
Phan Minh Anh
Anh Sơn thương Quang Anh nên mới vậy
Cô nói rất nhẹ nhàng
Nhưng ánh mắt Thái Sơn vẫn lạnh nhạt
Bữa ăn tiếp tục
Minh Anh đột nhiên chống cằm nhìn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh nghe, sao vậy ?
Phan Minh Anh
Sinh nhật em sắp tới rồi
Nguyễn Quang Anh
Muốn gì ?
Phan Minh Anh
Em chưa nghĩ ra.
Nguyễn Quang Anh
Vậy nghĩ đi
Phan Minh Anh
Nếu em muốn một chiếc túi phiên bản giới hạn thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nếu em thích
Trần Đăng Dương
Quang Anh, mày tỉnh táo lại đi
Phan Minh Anh
Em nói gì anh ấy cũng đồng ý
Nguyễn Quang Anh
Vì em là bạn gái anh
Phan Minh Anh
Anh không sợ em lợi dụng anh à
Nguyễn Quang Anh
/bật cười/
Người yêu anh mà nói chuyện như vậy sao ?
Phan Minh Anh
Em hỏi thật mà
Nguyễn Quang Anh
Anh tin em
Khoảnh khắc đó, Minh Anh hơi sững lại, nhưng rất nhanh cô lại cười
Phan Minh Anh
Em cũng tin anh
Sau bữa ăn, mọi người cùng ra ban công ngắm cảnh
Minh Hiếu lấy điện thoại ra
Trần Minh Hiếu
Nào nào, chụp một tấm
Nguyễn Thái Sơn
Tao về trước
Trần Đăng Dương
Đứng sát vào
Phan Minh Anh
Quang Anh, lại đây
Phan Minh Anh
Khoác tay anh
Bức ảnh lưu lại nụ cười hạnh phúc của tất cả mọi người
Phan Minh Anh
/nhìn tấm ảnh/
Sau này mình già rồi mở lại xem chắc vui lắm
Nguyễn Quang Anh
Chắc chắn rồi
Phan Minh Anh
Lúc đó tóc anh bạc hết rồi
Nguyễn Quang Anh
Tự tin quá nhỉ
Phan Minh Anh
Vì có anh nuôi mà
Khi bạn bè đã về hết, chỉ còn lại hai người
Gió đêm thổi nhẹ
Minh Anh tựa đầu lên vai anh
Phan Minh Anh
Anh có yêu em nhiều không ?
Nguyễn Quang Anh
Nhiều hơn em nghĩ
Phan Minh Anh
Nếu một ngày em biến mất thì sao ?
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ tìm em
Phan Minh Anh
Nếu không tìm thấy ?
Phan Minh Anh
Em sẽ không bao giờ rời xa anh đâu
Quang Anh siết chặt vòng tay, trong lòng anh lúc này chỉ có hạnh phúc và sự tin tưởng tuyệt đối
Anh không hề biết rằng...
Lời hứa vừa rồi sẽ là điều đau đớn nhất mà anh phải nhớ về sau
Tác giả nè
Quang Anh thua con 🐮mỗi cọng dây thoaiii
Tác giả nè
Tym cho tui nha
Chap 2. Tương lai trong mơ
Ánh nắng buổi chiều chiếu qua lớp kính trong suốt của căn hộ mẫu trên tầng cao
Quang Anh đứng cạnh cửa sổ, nhìn xuống thành phố nhộn nhịp phía dưới rồi quay sang Minh Anh
Nguyễn Quang Anh
Em thấy sao
Minh Anh nhìn quanh căn hộ rộng rãi, đôi mắt hơi sáng lên
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là đẹp thôi à
Phan Minh Anh
Còn... rất đẹp nữa
Nguyễn Quang Anh
/bật cười/
Anh đã mất cả tháng để tìm đấy
Phan Minh Anh
/ngạc nhiên/
Mất cả tháng ?
Phan Minh Anh
Chỉ để tìm một căn hộ thôi sao
Phan Minh Anh
Vậy để làm gì ?
Nguyễn Quang Anh
/ánh mắt dịu dàng/
Để tìm nơi phù hợp cho tương lai của chúng ta
Phan Minh Anh
Anh lại nói mấy lời này nữa rồi
Nguyễn Quang Anh
Sao ? Anh nói thật mà
Nguyễn Quang Anh
Yêu nhau bốn năm rồi còn ngại
Phan Minh Anh
Thì vẫn ngại chứ
Nguyễn Quang Anh
/tiến lại gần/
Anh tưởng em quen rồi
Phan Minh Anh
Không quen được đâu
Nguyễn Quang Anh
Tại sao ?
Phan Minh Anh
Vì mỗi lần anh nói về chuyện tương lai là em lại thấy
Nguyễn Quang Anh
Thấy gì ?
Phan Minh Anh
/cúi đầu/
Thấy tim đập nhanh
Nguyễn Quang Anh
/bật cười thích thú/
Đáng yêu thật
Phan Minh Anh
Đừng cười em
Nguyễn Quang Anh
Không cười sao được
Nguyễn Quang Anh
/xoa đầu cô/
Người yêu anh dễ thương quá
Phan Minh Anh
/đỏ mặt/
Quang Anh
Phan Minh Anh
Anh nghiêm túc chút đi
Nguyễn Quang Anh
Anh đang rất nghiêm túc mà
Nguyễn Quang Anh
/nhìn quanh căn hộ/
Anh đã nghĩ rồi
Nguyễn Quang Anh
Phòng này sẽ là phòng ngủ
Nguyễn Quang Anh
Còn phòng bên kia làm phòng làm việc
Phan Minh Anh
Anh lúc nào cũng nghĩ đến công việc
Nguyễn Quang Anh
Một nửa cho công việc
Nguyễn Quang Anh
Làm phòng thay đồ cho em
Phan Minh Anh
/cười/
Em cần nhiều quần áo đến vậy sao ?
Nguyễn Quang Anh
Anh nghĩ là có
Phan Minh Anh
Tốn tiền lắm đấy
Nguyễn Quang Anh
Anh kiếm tiền để làm gì ?
Nguyễn Quang Anh
Để chiều em nữa
Cô bước đến ban công
Gió nhẹ thổi qua mái tóc dài
Quang Anh đi theo phía sau
Phan Minh Anh
Em thích ban công này
Nguyễn Quang Anh
Anh cũng thích
Phan Minh Anh
Buổi tối đứng đây chắc đẹp lắm
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta có thể ngắm thành phố
Nguyễn Quang Anh
Uống cà phê
Nguyễn Quang Anh
Hoặc ăn tối
Nguyễn Quang Anh
/nhìn cô/
Hoặc ôm nhau
Phan Minh Anh
/quay mặt đi/
Anh thôi đi
Nguyễn Quang Anh
Lại ngại nữa
Phan Minh Anh
Không thèm nói chuyện với anh
Nguyễn Quang Anh
/giơ tay đầu hàng/
Anh chịu thua
Nụ cười ấy khiến Quang Anh bất giác ngẩn người, anh nhìn cô rất lâu
Phan Minh Anh
Sao nhìn em ghê vậy ?
Nguyễn Quang Anh
Anh đang nghĩ
Phan Minh Anh
Anh nghĩ gì ?
Nguyễn Quang Anh
Sau này em mặc váy cưới sẽ thế nào ?
Trong khoảnh khắc ấy, Quang Anh cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế giới
Hai người đi sang khu vực phòng khách, nhân viên đã chuẩn bị sẵn một góc trang trí mẫu
Quang Anh cầm một chiếc gối tựa lên
Nguyễn Quang Anh
Cái này được không ?
Phan Minh Anh
/nhìn qua/
Màu tối quá
Nguyễn Quang Anh
Vậy cái này ?
Nguyễn Quang Anh
Cái này nữa
Nguyễn Quang Anh
Em khó tính ghê
Phan Minh Anh
Đây là nhà tương lai mà
Phan Minh Anh
Đương nhiên phải chọn kỹ
Nguyễn Quang Anh
/gật gù/
Vợ tương lai nói gì cũng đúng
Phan Minh Anh
Ai là vợ tương lai của anh
Phan Minh Anh
Em chưa đồng ý
Nguyễn Quang Anh
Sớm muộn gì cũng đồng ý thôi
Nguyễn Quang Anh
Anh đẹp trai
Nguyễn Quang Anh
Anh yêu em
Nguyễn Quang Anh
/cười/
Hết phản bác rồi à ?
Phan Minh Anh
Câu cuối cùng không phản bác được
Nguyễn Quang Anh
Vậy là thừa nhận rồi
Phan Minh Anh
Không nói với anh nữa
Một lúc sau
Hai người cùng chụp vài tấm ảnh
Minh Anh xem lại hình rồi cười
Phan Minh Anh
Được không ?
Nguyễn Quang Anh
Tại sao không ?
Phan Minh Anh
Lỡ ảnh hưởng công việc của anh
Nguyễn Quang Anh
Anh có người yêu là chuyện đáng tự hào mà
Phan Minh Anh
/nhìn anh/
Anh không ngại người khác biết sao
Nguyễn Quang Anh
Anh còn muốn cả thế giới biết em là bạn gái anh
Phan Minh Anh
/nhìn anh vài giây/
Quang Anh
Phan Minh Anh
Vì luôn đối xử tốt với em
Nguyễn Quang Anh
/nắm lấy tay cô/
Em xứng đáng được đối xử tốt
Phan Minh Anh
Nếu một ngày em không tốt như anh nghĩ thì sao ?
Nguyễn Quang Anh
/bật cười/
Em nói gì vậy ?
Phan Minh Anh
Em đang hỏi thật
Nguyễn Quang Anh
Dù em thế nào thì vẫn là em
Phan Minh Anh
Anh tin em đến vậy sao ?
Phan Minh Anh
Lỡ em làm anh thất vọng
Nguyễn Quang Anh
Không có chuyện đó đâu
Minh Anh khẽ siết điện thoại trong tay
Buổi tối
Quang Anh đưa Minh Anh đến quán ăn quen thuộc
Hiếu và Dương vừa thấy hai người đã trêu chọc
Trần Minh Hiếu
/cười lớn/
Nhìn kìa, đôi uyên ương tới rồi
Trần Đăng Dương
/cười/
Làm tụi này ghen quá
Nguyễn Quang Anh
/kéo ghế cho Minh Anh ngồi/
Ghen thì tự kiếm người yêu đi
Trần Đăng Dương
Mày nói dễ quá
Trần Minh Hiếu
/nhìn Minh Anh/
Bao giờ hai người cưới ?
Trần Đăng Dương
Nhìn mặt em ấy đỏ rồi kìa
Nguyễn Quang Anh
/cười/
Từ từ chứ
Nguyễn Thái Sơn
/lên tiếng/
Cẩn thận vẫn hơn
Trần Minh Hiếu
/đá chân Sơn/
Nói gì vậy ?
Nguyễn Thái Sơn
/nhún vai/
Không có gì, chỉ nó sự thật thôi
Phan Minh Anh
/hơi run, cố giữ bình tĩnh/
Nguyễn Quang Anh
/cười/
Mày lúc nào cũng đa nghi
Nguyễn Thái Sơn
Tao chỉ nói thế thôi
Phan Minh Anh
/miễn cưỡng cười/
Đúng lúc đó
Điện thoại Minh Anh rung lên
Màn hình hiện một dãy số lạ, sắc mặt cô thoáng thay đổi
Nguyễn Quang Anh
Em nghe máy đi
Phan Minh Anh
À... không sao đâu
Phan Minh Anh
Chắc quảng cáo thôi
Điện thoại tiếp tục rung
Minh Anh vội vàng tắt máy
Nguyễn Thái Sơn
Gọi liên tục thế cơ à
Phan Minh Anh
Chắc nhầm số thôi
Quang Anh không nghĩ nhiều, anh chỉ dịu dàng gắp thức ăn cho cô
Sau khi đưa Minh Anh về nhà
Quang Anh một mình lái xe qua một cửa hàng trang sức
Anh dừng lại trước tủ kính
all nv nữ
Anh muốn xem mẫu này sao
Nguyễn Quang Anh
/khẽ gật đầu/
Vâng
Anh cầm chiếc nhẫn lên
Khóe môi bất giác cong lên
Trong đầu hiện lên hình ảnh Minh Anh mặc váy cưới, cười với anh như ngày đầu gặp mặt
Quang Anh siết nhẹ chiếc hộp nhẫn trong tay, ánh mắt tràn ngập hy vọng
Nguyễn Quang Anh
Chờ anh thêm một chút thôi
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ cho em một lời cầu hôn hoàn hảo nhất
Bên ngoài cửa kính, thành phố vẫn rực sáng
Còn Quang Anh chỉ mỉm cười, nghĩ về ngày mình sẽ chính thức nắm tay người con gái anh yêu bước vào tương lai
Tác giả nè
Ai cho cưới mà cầu hôn
Tác giả nè
Tym cho tui nhaa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play