Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hồ Sơ Chưa Khép Lại

Chương 1. Khởi đầu bi kịch

"Tòa tuyên bị cáo vô tội."

Giọng một vị thẩm phán vang lên trong phòng xử án rộng lớn, bầu không khí căng thẳng suốt nhiều tháng qua cũng được giải tỏa. Người phụ nữ ngồi ở hàng ghế bị cáo bật khóc nức nở, người nhà họ ôm chầm lấy nhau.

Giữa khung cảnh ấy, người đàn ông mặc bộ vest đen vẫn đứng lặng. Đôi mắt bình tĩnh đứng nhìn về phía trước, không có quá nhiều cảm xúc.

Cố Liêu Thần, người đàn ông trẻ tuổi nổi tiếng trong giới pháp luật. Từ khi bước chân vào ngành đến nay, số vụ án anh tiếp nhận có thể đếm bằng hai bàn tay, nhưng gần như chưa từng thất bại.

"Cố luật sư, cảm ơn anh!" Người phụ nữ được minh oan, Phương Liên nghẹn ngào cúi đầu. "Nếu không có anh, có lẽ cả đời tôi cũng không thể rửa được oan ức."

Liêu Thần khẽ gật gầu.

"Đó là việc tôi nên làm."

Anh nói xong liền xoay người khỏi phòng tòa án.

Bên ngoài hàng lang, trợ lý vội vàng chạy theo.

"Anh cố lại thắng rồi! Mọi người còn nói anh là người duy nhất có thể kéo công lý trở về."

Liêu Thần không đáp, anh bước đến trước cửa sổ sát đất. Ánh nắng chiều xuyên qua lớp kính, phủ lên gương mặt lạnh lùng ấy.

Người duy nhất có thể kéo công lý trở về sao?

Khóe môi anh khẽ cong lên, mang theo một chút tự giễu. Nếu thật sự là vậy… vậy tại sao năm đó anh lại không cứu được cô?

Trong đầu anh hiện lên một gương mặt đã bị thời gian xóa đi, một cô gái ra đi trong biển lửa mà anh không thể giúp. Mái tóc cô dài ngang lưng cùng đôi mắt trông veo không biết nương tựa vào ai, nhưng không ai nghĩ cô vô tội. Dù bị mất tất cả nhưng cô vẫn nhìn anh và hỏi.

"Anh tin tôi không?"

Ngày hôm đó, anh không trả lời nhưng đã tìm cách cho cô cơ hội tìm ra sự thật. Không ngờ sau khi anh và cảnh sát rời đi, biệt thự nhà họ Bạch bốc cháy, Bạch Như Uyên đã ra đi trong biển lửa. Kỳ lạ là sợi dây chuyền mà cô thường đeo lại nằm ở một góc tường. Vụ án khép lại, nghi phạm bị nghi ngờ là thấy có lỗi nên tự sát. Hồ sơ đóng dấu kết thúc.

Mọi người đều cho rằng công lý đã được thực thi, chỉ có anh biết có điều gì đó không đúng.

Suốt năm năm qua, mỗi khi nhìn thấy một người vô tội được minh oan, anh lại nhớ đến cô gái ấy, người duy nhất anh không thể bảo vệ. Liêu Thần siết chặt tập hồ sơ trong tay, giọng nói khẽ đến mức gần như chỉ đủ cho chính mình nghe thấy.

"Xin lôi… tôi không thể bảo vệ cô, nhưng tôi sẽ đòi lại công lý cho cô."

Bầu trời u ám đến lạ, mây đen kéo đến từ phía chân trời, từng lớp chồng chất lên nhau như muốn nuốt chửng ánh sáng cuối cùng. Cả thành phố chìm trong bóng tối lạnh lẽo cùng màn đêm buông xuống. Trời bắt đầu mưa, cơn mưa dịu nhẹ bỗng trở nên dữ dội, sấm chớp đùng đùng khiến cho những người trong bóng tối đều không muốn nhìn tới.

Ở một căn phòng với ánh sáng mờ ảo, một vị thầy thuốc đang mở một miếng băng vải trên gương mặt một cô gái có dáng người mảnh khảnh lại toát ra một vẻ điềm tĩnh đến lạ.

Khi miếng băng được tháo xuống, có thể thấy được đôi mắt hạnh trong veo nhưng sâu thẳm như cất giấu vô số tâm sự chưa từng thổ lộ. Cô sở hữu đôi mày lá liễu cong nhẹ, mềm mại cùng sống mũi cao thanh thoát và đôi môi nhỏ hồng nhạt. Gương mặt mang nét đẹp dịu dàng như ánh trăng không quá rực rỡ, nhưng đủ khiến người ta nhớ mãi không quên.

"Hai người… không tin tôi là người xấu?"

Người đàn ông lớn tuổi đứng bên cạnh cô lên tiếng.

"Tôi thấy cô bị bỏng nặng nằm tại chỗ như không còn sức đi tiếp nữa nên mới đưa về nhà, tôi không nghĩ cô là người xấu nên mới giúp cô. Bây giờ cô có thể nói cho tôi biết cô là ai và gặp phải chuyện gì rồi chứ?"

Cô thấy cũng yên tâm trước mặt người này, từ từ mở miệng nói.

"Bạch Thị Kim Thành… Tiểu thư Bạch gia, Bạch Như Uyên…"

"Tiểu thư… đừng nhìn ai đang chìa tay về phía cô, hãy nhìn ai đang đứng sau lưng cô. Kẻ phản bội cô, luôn ở nơi cô không đề phòng."

"Các cô sẽ vì một người đàn ông mà trở mặt với nhau."

Bạch Như Uyên đang đi trên đường thì gặp bạn thân của mình, Khúc Như Kiều. Như Uyên không thể tin nổi những lời nói vừa nãy.

"Cậu có biết mới nãy mình gặp phải một ông cụ phán ba đứa mình sẽ vì một người đàn ông mà trở mặt nhau không?"

Người đối diện Như Uyên, khúc Như Kiều cũng tỏ vẻ không tin.

"Sao có thể chứ? Phi Phi cũng xem bói nói cậu ấy cũng được phán y chang cậu. Ba chúng ta là bạn thân, giờ chỉ còn ba ngày nữa thì cậu sẽ làm chị dâu của cậu ấy rồi còn gì?"

"Cậu nói cũng phải, mình đến Lục gia để chuẩn bị cho buổi tiệc đính hôn đây!"

Như Uyên chạy nhanh tới Lục gia, Như Kiều thở dài rồi chạy theo phía sau.

"Đợi mình với."

_

Biệt thự Lục gia

Trong một căn phòng đầy màu hồng, một cô gái đang ngồi tại bàn trang điểm, được người giúp việc tỉ mỉ cẩn thận chỉnh sửa vẻ ngoài của mình, hệt như một cô công chúa vô lo vô nghĩ.

Lục Phi Phi, tiểu thư Lục gia.

"Tiểu thư… tiểu thư, sắp tới có nhiều khách mời đến tiệc đính hôn của cậu chủ và bạn thân cô, trong đó có cậu chủ nhà họ Chu, cậu chủ nhà họ Cố và nhiều vị khác nữa. Cậu chủ sẽ chọn cho tiểu thư một vị hôn phu."

'Cạch'

Chương 2. So sánh

'Cạch'

Một hộp mỹ phẩm trên tay cô công chúa chợt rơi xuống, Lục Phi Phi nước mắt lăn dài.

"Tại sao? Anh Trạch Phong biết ta có tình cảm với anh ấy… mà tại sao lại còn muốn tìm cho ta một vị hôn phu?"

"Tiểu thư." Minh Thi ngồi kế bên cô đồng cảm. "Cậu chủ muốn tìm một chỗ dựa tốt cho tiểu thư thôi… Chẳng phải hai người là anh em sao?"

Lục Phi Phi lấy hai bàn tay che mặt lại, giấu đi những giọt nước mắt đang lăn trên gương mặt mình, vì thân phận hiện giờ chính là một công chúa thực thụ của nhà họ Lục nên không cho phép người khác thấy mình yếu đuối.

"Không… Ta không phải tiểu thư nhà họ Lục. Ta chỉ được nhận nuôi để thay thế tiểu thư nhà họ Lục để nhà họ Lục không có tin xấu lan truyền…"

Minh Thi không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy, mở mắt to ra. "Tiểu thư… được nhận nuôi…?"

Phi Phi lúc này đưa tay xuống nhìn Minh Thi.

"Không… ta không thể để họ kết hôn… Ta không thể nhìn người mình yêu đi Kết hôn với người khác được, dù đó là bạn thân của ta… Ta phải phá đám cưới của họ…"

"Tiểu thư…?"

Bỗng có một giọng nói vọng lại từ dưới lầu vang lên.

"Phi Phi, mình đến rồi đây."

Bạch Như Uyên đi vào sảnh thì Phi Phi đã chạy ra đón, cảnh này đúng là chị em thân tình. Phi Phi thắc mắc hỏi:

"Sắp tới tiệc đính hôn rồi, sao Uyên Uyên còn chưa chuẩn bị gì?"

"Uyên Uyên rồi sẽ chuẩn bị, nếu mình không chuẩn bị thì cũng có Phi Phi thôi mà?"

Như Uyên vui mừng nói thoải mái, còn Phi Phi ở Lục gia so với bên ngoài xã hội thì lại khác. Từ nhỏ Bạch Như Uyên đã được cha cưng chiều vì mẹ mất sớm, từ vị trí tiểu thư nhà họ Bạch đến những mối quan hệ thì cô luôn được đối xử như một cô công chúa. Còn Phi Phi dù thay thế tiểu thư nhà họ Lục, cô vẫn được đối xử như một cô công chúa, nhưng từ khi gặp Như Uyên thì cô bạn này đã khiến cho cô không còn cảm thấy mình như là một cô công chúa nữa rồi.

"…Ừm."

_

Ngày hôm sau

Buổi tiệc đính hôn được tổ chức tại biệt thự Lục gia. Không khí lúc này thật sôi nổi, người người nổi tiếng trong giới thượng lưu đều có mặt để chúc phúc cho nhà họ Lục và nhà họ Bạch.

Lục Trạch Phong có vẻ ngoài hoàn hảo đến mức gần như không có khuyết điểm. Bên ngoài thân hình cao lớn là bộ vest xám đậm, tôn lên khí chất lịch lãm của một người đàn ông thành đạt. Anh có một đôi mắt điềm tĩnh đến đáng sợ, khiến cho người đối diện không dám nữa lời dối trá. Nhưng khi Bạch Như Uyên xuất hiện, đôi mắt ấy nhìn cô lại dịu dàng đến động lòng người.

Bạch Như Uyên với đôi mắt ngây thơ, tính cách không hề tính toán trước sau, vô tư như một cô công chúa. Giọng nói cô không sắc, khiến cho ai nấy đều quý mến, nhưng cũng không kém phần ghen tỵ. Như Uyên dần tiến tới Lục Trạch Phong, cùng lúc đó thì có một giọng nói vang lên.

"Cậu chủ Lục và tiểu thư Bạch hạnh phúc."

Chu Dật Hiên, cậu chủ Dật gia, thường xuất hiện trong nhiều buổi tiệc xa hoa ở giới thượng lưu. Vẻ ngoài thân thiện, tuấn tú, không khó gần với cả nam và nữ giới.

"Cảm ơn cậu chủ Chu."

Như Uyên cười, giọng nói của cô trong trẻo đến mức khiến Cố Liêu Thần đứng từ phía xa cũng phải dừng lại nhìn cô vài giây. Giọng nói ấy cho thấy cô là một người ngây thơ, không toan tính, lại làm áp đảo những suy nghĩ đầy lý trí trong anh.

Đúng lúc, Lục Trạch Phong thấy Phi Phi đang gần đó thì gọi lại.

"Phi Phi, đây là cậu chủ Chu, Chu luật sư, nếu hai em có thể đến với nhau thì anh cũng mừng thay."

Phi Phi nắm chặt tay nhưng vẫn đi đến đó, cô cất giọng.

"Chào cậu chủ Chu, tôi là Lục Phi Phi."

Với thái độ tỏ ra xa lạ của Phi Phi, Chu Dật Hiên không thể không cười.

"Nếu cô cứ giữ thái độ đó, tôi với cô cũng không thể thân được."

"Ai cần thần với anh?"

Lục Trạch Phong thấy không khí không ổn liền dắt Phi Phi tới chỗ Cố Liêu Thần. Cô dù không muốn đi nhưng vẫn bị anh bắt đi.Vừa hay, Như Uyên cũng đi theo. Đây có lẽ là lần đầu tiên cô gặp Cố Liêu Thần, cậu chủ Cố gia. Như Uyên sững người nhìn anh.

Cố Liêu Thần như một quân vương luôn ẩn mình trong bóng tối. Dáng người cân đối, gương mặt anh tuấn mang theo sự trầm ổn của một người trưởng thành. Đôi mắt đen sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng, người khác khó mà đoán được suy nghĩ thật sự. Mỗi cử chỉ đều điềm tĩnh, toát ra khí chất của người nắm giữ quyền lực nhưng không cần phô trương.

"Cậu chủ Cố, đây là em gái tôi, Lục Phi Phi."

Trạch Phong tạo cơ hội, Phi Phi cũng chào lại.

"Chào… cậu chủ Cố."

"Chào."

Liêu Thần đáp gọn, Phi Phi sững lại. Ban đầu cô không chịu làm quen nhưng lúc sau đã ngạc nhiên vì Liêu Thần quá điềm tĩnh, trong lòng cô lại có chút sót xa, Phi Phi cho rằng chắc do mình nghĩ nhiều rồi.

Bỗng có một bọn côn đồ chạy tới lấy Khúc Như Kiều làm con tin, mọi người trở nên hỗn loạn mà xô đẩy nhau, Bạch Như Uyên đang đứng gần hồ nước vô tình bị đẩy.

Chương 3. Lựa chọn

Như Uyên ban đầu còn vùng vẫy, tầm một, hai phút thì chìm xuống. Cố Liêu Thần đứng gần đó vô tình thấy trên mặt nước có cánh tay dần chìm xuống, anh vội cởi lớp áo vest bên ngoài lộ lớp áo sơ mi trắng. Khi cởi vest sẽ giúp người cứu bơi lội linh hoạt, giảm trọng lượng cơ thể, tránh bị quần áo thấm nước kéo chìm. Sau khi cởi vest, Liêu Thần vội nhảy xuống nước.

Bên này, thủ lĩnh bọn côn đồ có trong tay là Khúc Như Kiều và chỉa súng vào đầu Lục Phi Phi, hai người sợ đến mức không thể phát ra tiếng. Bọn đàn em của hắn cũng dùng súng khiến mọi người đang chạy tán loạn bỗng dừng lại, hắn uy hiếp Lục Trạch Phong.

"Cậu chủ Lục, từ bỏ Lục thị hay đổi mạng?"

Trạch Phong nghĩ đi nghĩ lại thì Khúc Như Kiều là bạn của Như Uyên và Phi Phi lại là em gái mình nên…

"Tôi sẽ từ bỏ Lục thị."

Phi Phi nhìn anh mà cảm động biết bao, bỗng một giọng nói nghiêm túc vang lên.

"Đừng cử động, cảnh sát đây."

Cảnh sát vây bắt bọn côn đồ, Trạch Phong nhân lúc tên thủ lĩnh đang không chú ý thì liền bẻ khớp tay hắn rồi giật lấy cây súng, Như Kiều và Phi Phi được thả. Sau đó, bọn cướp bị cảnh sát bắt hết đưa về đồn.

Sau khi đưa Như Uyên từ dưới nước lên, Liêu Thần bình tĩnh, đi về hướng phòng khách. Lục Trạch Phong thấy anh đang bế cô thì nổi giận ghen tuông mà chặn lại.

"Cậu chủ Cố, đây là vợ của tôi."

Phi Phi nhìn Trạch Phong mà đau lòng.

"Vợ anh?" Liêu Thần không ngoảnh mặt. "Hai người còn chưa kết hôn… Nếu anh thật sự xem cô ấy là vợ thì sẽ không bỏ mặt."

"Sao anh và cô ấy… lại ướt thế này? Như Uyên đã xảy ra chuyện gì?"

Liêu Thần không trả lời, mặc cho Lục Trạch Phong lặp lại câu hỏi mà đưa thẳng cô vào phòng khách. Bạch lão gia, Bạch Duân thấy anh bế cô cũng đi theo vào phòng khách. Anh thấy ông cũng đi theo thì hơi nghiêng đầu lại trấn an.

"Bạch tiểu thư vẫn ổn, Bạch lão gia không cần lo."

Như Uyên vừa mở mắt, nhìn người trước mặt thì lại có một cảm giác quen thuộc rất lạ. Thấy mình đã được cứu, có phần yên tâm nên nhắm mắt nghỉ ngơi.

Như Uyên thay đồ xong thì đứng trước phòng Phi Phi gõ cửa, vì Phi Phi vừa nhắn hẹn cô đến phòng mình. Cũng không biết là chuyện gì, Phi Phi mở cửa, cô chậm rãi bước vào. Họ đứng ngoài ban công, Phi Phi mở miệng hỏi.

"Như Uyên… cậu có thật sự yêu anh Trạch Phong không?"

"Sao cậu lại hỏi vậy?" Cô lấy làm lạ. "Tất nhiên là mình yêu anh ấy rồi."

Phi Phi cười khổ.

"Chẳng phải quá rõ ràng sao? Vừa nãy người cứu cậu là Cố Liêu Thần, cậu vô dụng như thế thì sẽ gây ra rất nhiều chuyện… cậu cưới anh Trạch Phong thì có giúp gì được cho anh ấy không?"

Vô dụng? Như Uyên nhìn người bạn trước mắt rồi xem lại mình.

"Mình không vô dụng, chỉ là mình không biết bơi!"

"Như Uyên… Cậu nhường anh Trạch Phong lại cho mình được không?" Phi Phi thể hiện ý cầu xin. "Ai cũng quý cậu, còn mình… chỉ có anh Trạch Phong thôi. Mình cầu xin cậu…"

Sấm chớp bên ngoài sáng đùng đùng nghịch lại so với trong căn phòng tối của Lục Phi Phi, phản chiếu hình bóng Phi Phi đang ngồi xổm xuống, càng nhìn lại càng đau lòng.

Phi Phi đột nhiên đứng dậy, vịn mạnh vào vai Như Uyên, cô chịu không được lại đẩy Phi Phi ra. Lưng Phi Phi đập vào lan can, đúng lúc lan can gãy ra làm Phi Phi rơi xuống. Cô bắt được tay Phi Phi lại, cố gắng kéo lên.

"Phi Phi, cố thêm chút nữa… mình sẽ kéo cậu lên."

Thấy Như Uyên sắp kéo không nổi nữa, Phi Phi lên tiếng.

"Cậu thả mình ra đi, nếu không… cả hai chúng mình sẽ cùng rớt xuống."

Như Uyên cố kéo, vì không đủ sức nên bị giuộc mất. "Phi Phi…"

Cảnh này vừa hay Khúc Như Kiều đi ngang qua thấy được, liền chạy đi báo cho Lục Trạch Phong biết. Đến chỗ Trạch Phong, Như Kiều vừa nói vừa thở.

"Trạch Phong… Phi Phi bị Như Uyên… đẩy từ lan can phòng xuống rồi."

"Cô nói gì?"

Lục Trạch Phong vội vàng chạy ra sân thì thấy Phi Phi đang nằm bất động mà đổ máu, mọi người hỗn loạn cũng xúm lại gần xem.

"Sao Bạch tiểu thư ác đến vậy?"

"Rõ ràng Bạch tiểu thư và Lục tiểu thư là bạn thân."

"Họ còn sắp thành chị em dâu cơ mà…"

Riêng Liêu Thần vân bình tĩnh phát hiện trên cổ tay Phi Phi có những vết nhỏ gần đây cho thấy có người dùng sức kéo không quá lớn, nên rất có khả năng người kéo là Bạch tiểu thư. Liêu Thần bước đến căn phòng đó, anh thấy Như Uyên đang ngồi thất thần gần lan can và chú ý căn biệt thự này được xây không lâu, được dùng chất liệu rất kiêng cố mà lan can chỗ phòng này lại không chắc chắn, anh đoán không phải do sự cố tự nhiên.

Ánh trăng soi bóng dáng anh cao, đứng thẳng nhìn về phía một người đang run sợ như cô. Không cần phải hứa hẹn, trăng đã cho biết rằng anh sẽ bảo vệ và đứng về phía cô.

Như Uyên không thể chịu kích động quá lâu nên chạy xuống sân, Liêu Thần cũng đi theo cô. Như Uyên định lại gần Phi Phi thì Trạch Phong ngăn lại.

"Cô muốn làm gì? Là do cô đẩy Phi Phi nên con bé mới như vậy."

"Em không có… em…"

"Bạch tiểu thư không đẩy Lục tiểu thư." Liêu Thần chậm rãi đi tới cắt ngang, phong thái chuẩn của một người đang phá án. "Tôi tin cô ấy."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play