(Dr. Stone) Senku X Y/N
Thế giới trước khi bị hoá đá
trước khi toàn bộ thế giới hóa đá – khi khoa học vẫn còn là “cuộc chơi” giữa hai đứa trẻ thiên tài.
Từ nhỏ, Yuu đã không giống những đứa trẻ khác. Trong khi người ta học cách sợ thuốc, cô lại học cách hiểu thuốc.
Mẹ cô là bác sĩ, người từng quen biết cha của Senku Ishigami — và cũng chính từ mối liên hệ đó mà Yuu và Senku lớn lên gần như lúc nào cũng có mặt nhau trong cùng một quỹ đạo.
Hai đứa trẻ, hai kiểu thiên tài.
Một người nhìn thế giới như công thức vật lý. Một người nhìn thế giới như bản đồ sinh học sống.
Lần đầu Senku nhận ra Yuu “không bình thường”
Kid Senku
Cậu đang làm gì vậy?
Senku đứng khoanh tay, nhìn Yuu đang ngồi dưới đất, nghiền nát một vài loại lá cây trong cối nhỏ.
Kid Yuu
Chiết xuất alkaloid nhẹ.
Kid Yuu
Độc tố thực vật. Nếu pha sai thì gây tê thần kinh. Nếu pha đúng thì có thể dùng làm thuốc giảm đau.
Kid Senku
Cậu đang tự thử à?
Yuu cuối cùng cũng ngẩng lên, cười nhẹ:
Kid Yuu
Ừ. Phải thử trên cơ thể thật mới biết phản ứng chính xác.
Senku nhìn cô như thể vừa phát hiện ra một nguyên tố mới.
Sự khác biệt giữa hai thiên tài
Senku nghiên cứu để hiểu thế giới.
Yuu nghiên cứu để chạm vào nó bằng chính cơ thể mình.
Một người tránh rủi ro bằng logic. Một người dùng bản thân làm thí nghiệm.
Và chính vì vậy, Senku luôn theo dõi Yuu nhiều hơn mức anh thừa nhận.
Senku
Khả năng chết vì sai liều của cậu là 37% nếu tiếp tục kiểu này.
Yuu
Cậu nói như thể tớ là dự án vậy.
Senku
Dự án sinh học nguy hiểm cần được giám sát.
Khoảnh khắc Senku thật sự khó chịu
Một lần, Yuu thử một hợp chất mới.
Cô nói là “liều thấp, an toàn”.
Nhưng 15 phút sau, tay cô run nhẹ.
Chỉ bước tới, giật luôn lọ thuốc khỏi tay cô.
Senku hiếm khi nâng giọng.
Yuu
Không phải đã kiểm soát rồi sao…
Senku
Cậu đang chơi xác suất trên chính cơ thể mình.
Yuu
Nhưng nếu không có ai thử trước… thì khoa học sẽ chậm lại.
Senku
Không cần cậu hy sinh để khoa học tiến bộ.
Senku
Chỉ cần cậu còn sống để tiếp tục nghiên cứu.
Thanh mai trúc mã không gọi tên là “quan tâm”
Từ ngày đó, Senku bắt đầu để ý một cách rất… Senku.
Anh không cấm Yuu nghiên cứu.
* kiểm tra liều lượng
* đọc lại công thức
* chỉnh sai số
* thay độc tố mạnh bằng phiên bản an toàn hơn
Yuu nhận ra, nhưng không nói.
Chỉ thỉnh thoảng nhìn anh và cười:
Yuu
Cậu đang chăm sóc tớ à?
Senku
Đang tối ưu hóa rủi ro.
Yuu
Nghe giống chăm sóc hơn đấy.
Ngày hôm đó, Yuu thử một hợp chất chiết từ thực vật độc.
Chỉ sau vài phút, tầm nhìn cô mờ đi.
Cô ngã xuống trong phòng thí nghiệm nhỏ.
Trước khi mất ý thức, cô nghe tiếng cửa mở mạnh.
Lần đầu tiên cô nghe anh gọi tên mình như vậy.
Khi Yuu tỉnh lại, cô đang nằm trên sàn gỗ, có mùi thuốc trung hòa độc.
Senku ngồi cạnh, mắt không rời khỏi cô.
Senku
Cậu suýt phá hỏng 3 năm nghiên cứu của tớ.
Yuu
Cậu lo tớ chết hay lo nghiên cứu?
Senku không trả lời ngay.
Một lời thỏa hiệp không được nói ra
Từ hôm đó, Yuu vẫn làm độc dược.
Nhưng luôn có Senku ở đó.
Nhưng luôn có Senku ở đó.
Mà để “tính toán cùng cô”.
Một người kéo lại đúng lúc.
Và thế giới của họ bắt đầu không còn là “khoa học” đơn thuần nữa.
“Khoa học + một người luôn giữ mình lại đúng một bước trước ranh giới chết.”
Cuộc hội ngộ sau 3700 năm
Thế giới đã hóa đá sau 3700 năm
Chỉ có ý thức bị khóa trong đá.
___________________________
Yuu – khoảnh khắc tỉnh lại
Cảm giác đầu tiên là lạnh.
Yuu mở mắt, hít một hơi mạnh như thể vừa thoát khỏi đáy biển.
Cơ thể cô vẫn còn cảm giác tê dại như vừa bị giam trong chính mình.
Không còn thành phố. Không còn điện. Không còn phòng thí nghiệm.
Và những bức tượng người… rải rác khắp nơi.
Tên đó bật ra gần như vô thức.
_________________________
Yuu tìm thấy “dấu hiệu khoa học” đầu tiên.
Yuu đi không biết bao lâu.
Một đống chai lọ thủy tinh.
Dụng cụ thí nghiệm thô sơ.
Cô chạy tới. Và thấy nó. Một bảng công thức viết trên đá.
Chữ khắc sâu, đều, chính xác đến mức ám ảnh.
Trong khi đó, ở một nơi khác…
Senku
3700 năm là đủ dài để quên mọi thứ.
Senku đứng giữa rừng, áo choàng thô ráp, ánh mắt sắc như dao.
Senku
Nhưng không đủ dài để giết khoa học.
Bên cạnh anh là những công thức mới, thiết bị tự chế, và dấu vết của một hệ thống đang được xây lại từ con số 0.
Gen
Senku, cậu chắc là còn nhớ hết mọi thứ sao?
Có những công thức không nằm trong sách. Mà nằm trong ký ức.
__________________________
Đêm đó, Senku nhìn ngọn lửa.
Cái tên đó không nên tồn tại trong thế giới này nữa.
* cách cô nghiền lá cây
* cách cô nói về độc tố như nói về nghệ thuật
* cách cô thử liều đầu tiên mà không chớp mắt
* và cách cô cười khi biết mình vừa “thoát chết lần nữa”
Senku
Cậu mà còn sống… chắc lại đang tự thử cái gì đó ngu ngốc nữa.
Và trong khoảnh khắc đó, mọi công thức trong đầu anh như dừng lại.
Senku
…Cậu vẫn còn sống à.
Yuu
Câu chào nghe tệ thật đấy.
Senku
Không. Nó là thống kê đáng kinh ngạc.
Tỷ lệ sống sót sau 3700 năm là gần bằng 0.
Senku nhìn cô từ đầu tới chân.
Senku
Hoặc cậu phiền đến mức cả vũ trụ không chịu cho cậu chết.
Nhưng rồi ánh mắt cô dịu lại.
Yuu
Cậu vẫn nhớ công thức của tớ không?
Yuu
Ngay cả mấy thứ nguy hiểm nhất?
Senku
Nhất là mấy thứ nguy hiểm nhất.
hai thiên tài đứng lại cùng một thế giới mới
Tro tàn của thế giới cũ. Và hai người đứng giữa đó.
Một người đã từng dùng cơ thể mình làm phòng thí nghiệm.
Một người đã từng dùng trí óc mình để giữ cả nhân loại không biến mất.
Yuu
Vậy lần này… cậu sẽ không để tớ thử bừa nữa đúng không?
Senku
Tớ sẽ tự tính liều cho cậu.
Yuu
…Nghe còn đáng sợ hơn.
Senku
Đó là tiến bộ khoa học.
Và lần đầu tiên sau 3700 năm,
khoa học không chỉ được hồi sinh.
Mà còn có thêm một biến số nguy hiểm: Yuu – người không biết sợ độc, và Senku – người không để cô chết lần thứ hai.
Thói quen ở gần nhau
Yuu gia nhập làng Ishigami
Làng Ishigami không giống bất cứ nơi nào Yuu từng biết.
Không có phòng thí nghiệm đúng nghĩa.
Không có “điều kiện an toàn”.
* người sống bằng tay
* rìu đá
* và một nền khoa học đang được dựng lại từ tro tàn
Yuu đứng giữa làng, nhìn xung quanh.
Yuu
…Mức độ thô sơ này đúng là đáng kinh ngạc.
Một vài người nhìn Yuu hơi dè chừng.
Cô không phải kiểu “làng chấp nhận dễ dàng”.
Quá giống người đang tính toán thứ gì đó.
__________________________
Senku bước ra, giọng như mọi khi:
Senku
Đây là Yuu. Nhà sinh học.
Senku
Và là người từng tự thử độc lên cơ thể mình nhiều hơn số lần tớ muốn nhớ.
Gen nhìn Yuu từ đầu tới chân.
Gen
Ồ~ một cô gái có vibe giống kiểu ‘cười nhẹ’ nhưng có thể khiến người ta chết bất cứ lúc nào.
Gen
…Senku ơi, cô ấy đáng sợ hơn Tsukasa đấy.
Senku giao nhiệm vụ – và một điều kiện
Senku đưa cho Yuu vài nguyên liệu thô.
Senku
Cậu sẽ phụ trách sinh học.
Yuu
Tớ có thể tự thử nghiệm không?
Senku cuối cùng quay lại.
Senku
Cậu thử cái gì cũng phải báo trước.
Senku
Không phải điểm đó.
_________________________
Yuu bắt đầu lén thí nghiệm
Yuu ngồi trong rừng, gom lá cây, nấm, nhựa cây.
Yuu
Không có phòng thí nghiệm… thì tự tạo phòng thí nghiệm.
Cô nghiền nhỏ, đun nước, chiết xuất.
Yuu
Alkaloid mức nhẹ… nếu đúng thì gây tê nhẹ…
Senku
Cậu đang làm gì vậy?
Ánh lửa chiếu lên mặt anh.
Yuu
…Tớ đang kiểm tra môi trường sinh học.
Senku
Trong rừng, lúc 2 giờ sáng?
_________________________
Senku ngồi xuống cạnh cô.
Senku
Cậu muốn chết sớm sau 3700 năm à?
Yuu
Nếu tớ không thử, ai sẽ hiểu độc tố mới?
Yuu
Cậu đâu hay thử thí nghiệm.
Senku
Nhưng tớ tính được xác suất cậu chết.
Senku
Cậu không được thử một mình.
Yuu
Vậy là được thử cùng cậu?
Senku
Cậu thử cái gì, tớ đứng cạnh.
Yuu
Khác gì nhau vậy trời =)))).
Gen nhìn Yuu đang pha một dung dịch khác.
Gen
Cô ấy thật sự không phải vũ khí sinh học tự đi bộ à?
_________________________
Yuu tiếp tục… nhưng “có giám sát”
Yuu vẫn làm thí nghiệm
* nhưng Senku luôn ở gần
* luôn kiểm tra liều
* luôn sửa sai số
* luôn ngăn cô đi quá xa
Yuu
Cậu kiểm soát tớ hơi nhiều rồi đấy.
Senku
Không phải kiểm soát.
Senku
Mà là tránh rủi ro.
__________________________
Nhưng Yuu vẫn nguy hiểm như cũ
Một lần Yuu vô tình tìm ra một hợp chất giảm đau mạnh từ cây rừng.
Gen
…Cái này mà dùng đúng thì cứu được rất nhiều người.
Yuu
Ừ. Nhưng nếu sai liều thì tê liệt.
Gen
Các cậu nói chuyện như đang nói về nước uống vậy…
Cô đang ghi chép, tóc rối, tay dính đất.
Senku
Vẫn đứng ở ranh giới giữa khoa học và nguy hiểm.
anh là người đứng ngay bên cạnh ranh giới đó.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play