Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

「AllMikey」Chấp Niệm Của Người Ở Lại.

Chap 1

NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Tiếng rầm vang lên khép lại một kiếp người đầy đau khổ của Mikey Vô Địch.
Cơn đau xác thịt ập đến trong chớp mắt rồi biến mất, đưa linh hồn của vị thủ lĩnh bất bại vào khoảng không tăm tối vô tận..
___
Hệ thống
Hệ thống
Ting!
Hệ thống
Hệ thống
Phát hiện mảnh linh hồn mang tên Sano Manjirou có độ tương thích lên đến 100%.
Hệ thống
Hệ thống
Quá trình cứu vớt linh hồn đang tiến hành..
5%
...
39%
...
84%
...
100%
Hệ thống
Hệ thống
Quá trình cứu vớt linh hồn thành công!
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Từ từ mở mắt, em liếc nhìn xung quanh một lượt mới nhíu mày ngồi dậy.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
Đây..? Chắc không phải địa ngục chứ? – Cười nhạt.
Hệ thống
Hệ thống
Xin chào kí chủ!
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Đưa mắt nhìn lên. Một con thỏ...biết bay?
Hệ thống
Hệ thống
Chúc mừng kí chủ đã được Hệ thống tối cao chọn để làm nhiệm vụ.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
Nhiệm vụ?
Hệ thống
Hệ thống
Đúng vậy.
Hệ thống
Hệ thống
Thực ra người kéo ngài đến đây không phải tôi, mà là nguyên chủ của thế giới này.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
..Ý gì?
Hệ thống
Hệ thống
Nguyên chủ ở đây bẩm sinh yếu ớt, dăm ba bữa lại nhập viện, lại bị người ngoài khinh bỉ, chửi rủa là rác rưởi, còn bị bạn thân của mình đánh đập chỉ vì đụng đến người yêu bọn hắn nên đã tuyệt vọng đến mức tự tử, linh hồn tự vỡ vụn.
Hệ thống
Hệ thống
Trước khi linh hồn biến mất hoàn toàn, cậu ấy đã dùng chút tàn lực cuối cùng để thực hiện một giao dịch với Hệ thống tối cao.
Nguyên chủ: "Tôi muốn giao xác thịt này cho một bản sao mạnh mẽ nhất của chính mình ở thế giới khác. Một kẻ có thể dẹp tan những lời ác ý, một kẻ đủ lạnh lùng để không bị tổn thương, và có thể thay tôi ở bên cạnh anh Shin, Emma..."
Hệ thống
Hệ thống
Ngay lúc cậu ấy đưa ra ước muốn của mình, thì ngài ở thế giới gốc cũng vừa nhảy từ tòa nhà cao tầng xuống.
Hệ thống
Hệ thống
Hệ thống quét trong toàn bộ đa vũ trụ, ngài chính là phiên bản Sano Manjirou có sức mạnh bá đạo nhất, tâm lý bất ổn nhất, nhưng lại là lựa chọn phù hợp nhất.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
Nếu tôi không chấp nhận?
Hệ thống
Hệ thống
Không, tôi tin chắc ngài sẽ đồng ý.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
..?
Hệ thống
Hệ thống
Chẳng lẽ ngài không muốn hồi sinh mọi người sao?
Hệ thống
Hệ thống
Không muốn hồi sinh anh trai và em gái của mình ư?
Hệ thống
Hệ thống
Cả bạn bè của ngài nữa.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
..Không.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
Họ vì tôi mà chết, tôi không muốn phải nhìn cảnh đó thêm lần nào nữa.
Hệ thống
Hệ thống
Xin lỗi kí chủ, đây là bắt buộc, mong kí chủ hiểu cho.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
Mẹ kiếp! – Em tức giận nắm chặt tay thành nắm đấm.
Hệ thống
Hệ thống
Kích hoạt quá trình cưỡng ép dung hợp cơ thể.
1%
...
27%
...
46%
...
71%
...
93%
...
100%
Hệ thống
Hệ thống
Quá trình cưỡng ép dung hợp cơ thể thất bại!
Hệ thống
Hệ thống
Bắt đầu lại!
Hệ thống
Hệ thống
Kích hoạt quá trình cưỡng ép dung hợp cơ thể.
3%
...
58%
...
100%
Hệ thống
Hệ thống
Quá trình cưỡng ép dung hợp cơ thể thành công!
___
Bệnh viện thành phố.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Nhíu mày nhìn trần nhà trắng xoá. Mùi thuốc sát trùng nồng thật.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Xoay cơ thể đau nhức nằm nghiêng qua một bên, em kéo chăn chùm kín đầu, mắt từ từ khép lại. Tự nhiên...buồn ngủ thế này...
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
Haru...tao muốn ôm... – Cuộn tròn trong chăn.
Nói rồi Mikey ngủ thiếp đi, có lẽ là do tác dụng phụ của thuốc nên em mới cảm thấy buồn ngủ.
Chuyện sẽ không có gì xảy ra cho đến khi cánh cửa "cạch" một tiếng.
Dù động tĩnh rất nhỏ nhưng với một người đã từng là thủ lĩnh Bonten như Mikey cũng phải tỉnh giấc, gương mặt em lạnh tanh, ánh mắt đầy sự cảnh giác.
NPC Nữ
NPC Nữ
♯¹ ⋮ Anh hai, anh nói xem khi nào anh ấy sẽ tỉnh?
NPC Nam
NPC Nam
– Đứng dựa lưng vào tường quan sát em, dường như đã nhận ra gì đó nhưng hắn chỉ di chuyển ánh mắt đi. ♯² ⋮ Không biết.
NPC Nữ
NPC Nữ
– Ánh mắt đánh giá anh trai mình một hồi rồi thu lại. ♯¹ ⋮ Vậy à..?
NPC Nam
NPC Nam
♯² ⋮ Em theo cậu ta về đi, anh ở đây một lát.
NPC Nữ
NPC Nữ
♯¹ ⋮ ...Vâng.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
... – Nằm im lặng trên giường không nhúc nhích, đang muốn xem đối phương định làm gì.
Hai người một đứng một nằm giữ nguyên tư thế đến tận 30 phút.
Một lúc sau, tiếng "cạch" lại vang lên báo hiệu người kia đã đi.
Mikey lật tung chăn, chống tay ngồi dậy, ánh mắt lơ đãng lướt thêm một vòng xung quanh.

Chap 2

Sau khi chắc chắn người đàn ông kia đã rời đi hẳn, Mikey gắng gượng dùng chút sức còn lại dứt khoát giật phăng kim truyền trên tay rồi lê bước xuống giường. Đôi chân trần chạm vào nền gạch bệnh viện lạnh ngắt khiến em hơi rùng mình.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Tiến đến trước tấm gương lớn trong phòng bệnh, lẳng lặng nhìn vào hình ảnh phản chiếu. Vẫn là gương mặt này...nhưng trông thật thảm hại. – Tặc lưỡi đầy chán ghét.
Bỗng, một luồng điện xẹt qua trong đầu Mikey, một lượng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào não bộ. Em khụy gối xuống sàn, một tay ôm chặt lấy đầu, răng cắn chặt để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
10 phút sau.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Cơn đau qua đi, em chậm rãi đứng dậy, ánh mắt đột ngột trầm xuống. ...Đúng là một lũ bản sao rác rưởi thích bắt nạt kẻ yếu.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Nghĩ đến gì đó liền im lặng một hồi lâu, ánh mắt vốn trống rỗng nay lại nhen nhóm một tia sáng phức tạp.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Bước đến cạnh giá treo quần áo, cầm túi quần áo được treo trên đó xuống rồi vào nhà vệ sinh thay đồ.
Em không đi ra lấy giấy xuất viện, chỉ lẳng lặng rời khỏi bệnh viện và bắt taxi theo địa chỉ trong ký ức của nguyên chủ.
Chiếc xe dừng lại trước một dinh thự cổ kính, mang đậm phong cách truyền thống của gia tộc Sano. Mikey bước xuống xe, ngước mắt nhìn cánh cổng lớn.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Đút hai tay vào túi quần. Nơi này...khác xa cái võ đường cũ của ông nội nhiều.
Mikey thong thả bước qua sân rải đầy sỏi. Khi em vừa đẩy cánh cửa gỗ bước vào sảnh chính, bầu không khí bên trong lập tức chùng xuống.
Trên bàn trà lớn, là một người đàn ông trưởng thành, mái tóc đen cắt gọn gàng, đang chăm chú đọc tài liệu.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Tim đột ngột hẫng một nhịp. Ánh mắt dán chặt vào người đàn ông tóc đen. ⟨ Anh Shin... ⟩
𝑆𝑎𝑛𝑜 𝑆ℎ𝑖𝑛𝑖𝑐ℎ𝑖𝑟𝑜𝑢
𝑆𝑎𝑛𝑜 𝑆ℎ𝑖𝑛𝑖𝑐ℎ𝑖𝑟𝑜𝑢
– Cảm nhận được ánh mắt, anh đặt nhẹ tách trà xuống bàn, ngẩng đầu nhìn người vừa bước vào. Manjirou..? Về sao không gọi anh đến đón?
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Bước thẳng về phía Shinichirou, ngồi xuống ghế đối diện. Giọng nói không một chút hơi ấm. Không cần phiền phức vậy đâu anh Shin.
Câu trả lời đầy xa cách và lạnh lùng của Mikey khiến Shinichirou không khỏi ngỡ ngàng. Anh dừng mọi động tác trên tay, chăm chú quan sát đứa em trai trước mặt.
𝑆𝑎𝑛𝑜 𝑆ℎ𝑖𝑛𝑖𝑐ℎ𝑖𝑟𝑜𝑢
𝑆𝑎𝑛𝑜 𝑆ℎ𝑖𝑛𝑖𝑐ℎ𝑖𝑟𝑜𝑢
– Nhìn sâu vào đôi mắt đen sâu hoắm, không một chút gợn sóng của em. Manjirou...em thực sự không sao chứ? ⟨ Em ấy cứ như biến thành một người khác vậy... ⟩
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Tựa lưng vào ghế, khẽ nghiêng đầu nhìn người anh trai bằng xương bằng thịt trước mắt. ⟨ Anh Shin...người mà mình gián tiếp hại chết đang ở ngay đây, tiếc rằng...chỉ là bản sao. ⟩
Chưa kịp lên tiếng thì đúng lúc này, từ phía hành lang chính đường, tiếng bước chân vội vã cùng giọng nói lảnh lót của một cô gái vang lên.
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
Anh Shin! Anh Manjirou về rồi sao?!
Cánh cửa phòng bật mở. Một cô gái nhỏ với mái tóc vàng óng bước vào, gương mặt tràn đầy vẻ lo lắng xen lẫn mừng rỡ khi nhìn thấy Mikey đang ngồi trên ghế.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Đôi mắt bỗng chốc dao động dữ dội, em mím chặt môi. ⟨ Là...Emma. ⟩
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
– Chạy nhanh đến ngồi bên cạnh em. Anh Manjirou! Tự ý xuất viện mà không nói một lời nào, anh có biết em lo cho anh lắm không?!
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Bất giác đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu Emma. Xin lỗi...lần sau anh sẽ không thế nữa.
Hành động dịu dàng này chính là bản năng che chở đã ăn sâu vào xương tủy của Mikey từ kiếp trước.
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
– Sững sờ vì cái xoa đầu của em, hai má khẽ ửng hồng. ...Anh Manjirou hôm nay lạ thật đấy. ⟨ Trước đây anh ấy chưa bao giờ xoa đầu mình như vậy... ⟩
𝑆𝑎𝑛𝑜 𝑆ℎ𝑖𝑛𝑖𝑐ℎ𝑖𝑟𝑜𝑢
𝑆𝑎𝑛𝑜 𝑆ℎ𝑖𝑛𝑖𝑐ℎ𝑖𝑟𝑜𝑢
– Nhìn khung cảnh hòa thuận này, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Thôi được rồi, Manjirou vừa về chắc cũng mệt, em lên phòng nghỉ ngơi trước đi.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Khẽ gật đầu, Mikey đứng dậy. Em lên phòng đây, anh đi trước nhé Emma.
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
Dạ vâng.

Chap 3

Mikey thong thả bước lên những bậc cầu thang gỗ, hướng về căn phòng của nguyên chủ ở góc hành lang tầng hai.
Khi cánh cửa phòng vừa khép lại, em dựa lưng vào cửa, lồng ngực khẽ phập phồng. Cảm giác từ cái xoa đầu dành cho Emma ban nãy vẫn còn vương lại trên lòng bàn tay.
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
𝐒𝐚𝐧𝐨 𝐌𝐚𝐧𝐣𝐢𝐫𝐨𝐮
– Nhìn quanh căn phòng tẻ nhạt, bốn bức tường treo đầy những bức tranh phong cảnh u ám do nguyên chủ tự vẽ. ...Có anh Shin và Emma ở bên, tại sao cậu ta lại chọn ra đi?
Cùng lúc đó, tại phòng khách tầng một. Shinichirou đang đứng bên cửa sổ, châm một điếu thuốc. Khói thuốc mờ ảo che đi ánh mắt đầy suy tư của anh.
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
– Bước đến bên cạnh, khẽ giật gấu áo Shinichirou. Anh Shin, anh cũng nhận ra đúng không? Anh Manjirou...thực sự rất khác.
𝑆𝑎𝑛𝑜 𝑆ℎ𝑖𝑛𝑖𝑐ℎ𝑖𝑟𝑜𝑢
𝑆𝑎𝑛𝑜 𝑆ℎ𝑖𝑛𝑖𝑐ℎ𝑖𝑟𝑜𝑢
– Thở ra một hơi khói dài, ánh mắt xa xăm. Ừm. Anh cảm nhận được sự lạnh nhạt của thằng bé.
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
𝚂𝚊𝚗𝚘 𝙴𝚖𝚖𝚊
Nhưng mà lúc anh ấy xoa đầu em, em cảm giác như...từ trước đến giờ anh ấy vẫn luôn bảo vệ em như vậy.
𝑆𝑎𝑛𝑜 𝑆ℎ𝑖𝑛𝑖𝑐ℎ𝑖𝑟𝑜𝑢
𝑆𝑎𝑛𝑜 𝑆ℎ𝑖𝑛𝑖𝑐ℎ𝑖𝑟𝑜𝑢
– Dập tắt điếu thuốc, quay người trầm ngâm nhìn về phía cầu thang.
___
Trong khi Mikey đang bắt đầu thích nghi với cuộc sống mới tại Nhật Bản, thì ở bên kia bán cầu – tại thủ đô Rome, Italia.
Một dinh thự cổ kính biệt lập được canh gác nghiêm ngặt bởi những tay súng mặc vest đen, tiếng gió rít qua những tán cây tạo nên bầu không khí âm u, lạnh lẽo.
NPC Nam
NPC Nam
– Đứng bên ban công lớn nhìn xuống thành phố cổ, mái tóc màu tuyết khẽ bay trong gió. Đôi mắt tím thạch anh của hắn trống rỗng, chứa đựng sự cô độc đến tột cùng. ♯² ⋮ Nơi này...rốt cuộc chẳng có gì vui, toàn một lũ giả tạo.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên từ phía sau. Một cô gái có mái tóc trắng tuyết cùng đôi mắt tím đặc trưng giống hệt hắn chầm chậm bước đến.
NPC Nữ
NPC Nữ
– Khoác chiếc áo dạ đen dài, ánh mắt khi nhìn bóng lưng người trước mặt. Đối với cô, người anh trai này chính là tín ngưỡng, là cả mạng sống của cô. ♯¹ ⋮ Anh hai, gió đêm ở Rome lạnh lắm.
NPC Nam
NPC Nam
– Không quay đầu lại, giọng điệu hờ hững. ♯² ⋮ Rekiru đấy à? Đám tàn dư của băng đảng địa phương đã xử lý sạch sẽ chưa?
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
– Khẽ mỉm cười, một nụ cười xinh đẹp nhưng lạnh thấu xương. Những kẻ dám bất kính với anh, em đã bắt tụi nó phải trả giá đắt rồi. Không một tên nào có thể sống sót.
Phía sau Rekiru, một người đàn ông cao lớn đang đứng nghiêm nghị. Đó là vệ sĩ thân cận của Rekiru.
𝘑𝘪𝘵𝘴𝘶𝘨𝘦 𝘒𝘢𝘵𝘴𝘶𝘩𝘪
𝘑𝘪𝘵𝘴𝘶𝘨𝘦 𝘒𝘢𝘵𝘴𝘶𝘩𝘪
– Cúi đầu báo cáo, giọng trầm mặc. Thưa thiếu gia Izana, tiểu thư Rekiru đã tự tay kết liễu tên cầm đầu trước khi hắn kịp nói gì.
𝐊𝐮𝐫𝐨𝐤𝐚𝐰𝐚 𝐈𝐳𝐚𝐧𝐚
𝐊𝐮𝐫𝐨𝐤𝐚𝐰𝐚 𝐈𝐳𝐚𝐧𝐚
– Quay người lại, nhìn cô em gái của mình cùng vết thương được băng bó ở cánh tay. Vết thương thế nào rồi?
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
– Rũ mắt nhìn xuống cánh tay mình rồi lại nhìn hắn. Vết thương ổn rồi ạ.
𝐊𝐮𝐫𝐨𝐤𝐚𝐰𝐚 𝐈𝐳𝐚𝐧𝐚
𝐊𝐮𝐫𝐨𝐤𝐚𝐰𝐚 𝐈𝐳𝐚𝐧𝐚
– Khẽ vươn tay chạm nhẹ vào phần băng gạc trắng trên tay em gái, giọng điệu có phần dịu xuống. Lần sau mấy việc cỏn con này cứ để Katsuhi làm, đừng để bản thân bị trầy xước.
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
– Cảm nhận hơi ấm từ những ngón tay của Izana, lồng ngực cô khẽ thắt lại. Một nỗi đau âm ỉ, quen thuộc từ sâu trong linh hồn đột ngột dội về. ⟨ Đôi bàn tay này... ⟩
Trong ký ức nhuốm máu của kiếp trước, nhìn cơ thể đã dần lạnh ngắt của hắn nằm trên nền tuyết trắng, Rekiru quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy thân thể đang dần lạnh đi ấy vào lòng. Tiếng gào khóc nghẹn ứ nơi cổ họng, bị gió tuyết nuốt chửng.
Ký ức ấy như một vết sẹo găm sâu trong trái tim cô, để mỗi đêm khi giật mình tỉnh giấc Rekiru lại bật khóc vì nhớ hắn, người anh trai mà cô xem là cả mạng sống đã ra đi mãi mãi.
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
– Giọng cô trầm xuống, mang theo một nỗi buồn khó tả. Chỉ cần là chuyện liên quan đến anh...em sẽ không đứng nhìn.
𝐊𝐮𝐫𝐨𝐤𝐚𝐰𝐚 𝐈𝐳𝐚𝐧𝐚
𝐊𝐮𝐫𝐨𝐤𝐚𝐰𝐚 𝐈𝐳𝐚𝐧𝐚
– Thu tay lại, quay mặt về phía ánh đèn thành phố Rome. Em lo lắng quá rồi, Rekiru.
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
– Giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng thì thầm. Anh hai...anh có biết điều đáng sợ nhất đối với em là gì không?
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
𝘒𝘶𝘳𝘰𝘬𝘢𝘸𝘢 𝘙𝘦𝘬𝘪𝘳𝘶
– Cúi đầu xuống che đi sự run rẩy trong đôi đồng tử kia. Đó không phải là sự phản bội. Mà là...phải chứng kiến anh biến mất một lần nữa. Thế giới không có anh, đối với em chẳng khác nào địa ngục.
Nghe Rekiru nói vậy, Izana hơi khựng người lại. Hắn nhớ, nhớ cái ngày mình rời bỏ thế giới, bỏ lại cô em gái mà hắn coi là người thân duy nhất.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play