Anh Đã Không Còn Giống Anh Ấy Nữa
chap 1
khanhlinh linne
vô truyện nha
ngoài cửa sổ ,tuyết vẫn đang rơi biệt thự nhà họ Dương vẫn đang sáng đèn như mọi ngày
nhưng hôm nay ,trong lòng kỳ Hàm lại có dự cảm chẳng lành
Dương khắc bác
Thanh Thanh sắp về rồi /đứng trước cửa sổ , ko quay đầu lại /
căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh
Tả kỳ Hàm _ nhím
/đứng sững tại chỗ /
Dương khắc bác
đã đến lúc cậu pk rời đi rồi /giọng nói bình thản /
Tả kỳ Hàm _ nhím
được /cúi đầu /
ko hỏi lý do, ko níu kéo ko trách móc
bởi vì cậu biết, ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến
Thanh Thanh là ánh trăng sáng trong lòng Dương khắc bác cuối cùng cũng trở về rồi
Dương khắc bác
biệt thự phía nam đã chuẩn bị xong
Dương khắc bác
sau khi rời đi cậu có thể đến đó ở
Tả kỳ Hàm _ nhím
/khẽ cười/
ngay cả lúc đuổi cậu đi Dương khắc bác vẫn dùng giọng điệu bố thí như vậy
Tả kỳ Hàm _ nhím
ko cần đâu
Dương khắc bác
tuỳ cậu /cuối cùng cũng quay đầu lại /
bốn năm rồi , vẫn giống quá ,đôi mắt , nụ cười ,gương mặt ấy giống người kia đến đáng sợ
Tả kỳ Hàm _ nhím
/khẽ siết chặt tay /
dù biết Dương khắc bác ko pk Dương bác Văn nhưng, cậu vẫn ở lại chỉ vì muốn nhìn thấy gương mặt đó thêm một chút.
Dương khắc bác
ngày mai Thanh Thanh sẽ đến /nhìn kỳ Hàm và nói /
Dương khắc bác
đừng xuất hiện trước mặt cô ấy
Tả kỳ Hàm _ nhím
/im lặng nhìn anh /
bốn năm bên cạnh, đổi lại chỉ là một câu : đừng xuất hiện trước mặt cô ấy
Tả kỳ Hàm _ nhím
/Chậm rãi quay người / tôi biết rồi
cánh cửa khép lại Dương khắc bác ko nhìn thấy
ngày khoảnh khắc bước ra khỏi căn phòng. Tả kỳ Hàm đã lấy từ trong túi áo ra một lá thư đã cũ
Tả kỳ Hàm _ nhím
/khẽ vuốt lên những nếp nhăn trên lá thư/
khanhlinh linne
cắt đã nha
chap 2
khanhlinh linne
nối tiếp chap trước nha
căn phòng yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng gió ngoài cửa sổ
Tả kỳ Hàm _ nhím
/ngồi trên giường/
trong tay cậu, là lá thư đã ngả vàng theo năm tháng . Mỗi khi nhớ đến Cừu, cậu đều lấy nó ra đọc
Tả kỳ Hàm _ nhím
/chậm rãi mở lá thư /
những dòng chữ quen thuộc đập vào mắt "Bạn Tả của tớ "
chỉ bốn chữ đầu của bức thư khiến hốc mắt cậu nóng nên, bởi vì từ ngày ấy ko còn ai gọi cậu như vậy nữa
Tả kỳ Hàm _ nhím
/khẽ cười/
Cừu luôn thích gọi hàm là "bạn Tả "
những lần bác Văn gọi cậu cũng toàn là "bạn Tả "
từng câu nói vẫn rõ ràng như hôm qua ,nhưng người nói những câu ấy đã ko còn trên thế giới này nx r
Tả kỳ Hàm _ nhím
/cúi đầu/ nhìn về phía cửa sổ
ngày mai Thanh Thanh sẽ trở về ,ngày mai cậu sẽ rời khỏi nhà họ Dương
nhà họ Tả và nhà họ Dương ở cạnh nhau
Tả kỳ Hàm đã quen Dương bác Văn
hai người cùng lớn lên cùng đi học ,cùng bị người lớn đem ra so sánh
Dương bác Văn _ Cừu
sau này lớn lên e nhất định pk cảm ơn anh đó/cười vô cùng tự tin /
Tả kỳ Hàm _ nhím
tại sao ?
Dương bác Văn _ Cừu
bạn Tả ,em vừa mắng anh đúng ko ? 😒
ngày đó bác Văn lúc nào cũng cười, giống như trên đời này ko có gì có thể khiến anh buồn đc
Tả kỳ Hàm _ nhím
/ngồi dưới gốc cây đọc sách /
Dương bác Văn _ Cừu
lại đọc nữa à /đưa cho cậu cây kem /
Tả kỳ Hàm _ nhím
anh ăn đi
Dương bác Văn _ Cừu
anh mua cho em mà
rất nhiều năm sau kỳ Hàm vẫn nhớ cây kem ấy
vì mùa hè đó là mùa hè đẹp nhất cuộc đời cậu
chap 3
mùa hè năm ấy, trời rất nắng
Tả kỳ Hàm _ nhím
/đứng bên đường đua ngựa /
hôm đó là buổi tập cưỡi ngựa của nhà họ Dương
Tả kỳ Hàm ko muốn đến nhưng Dương bác Văn nhất quyết kéo cậu đi
Dương bác Văn _ Cừu
kỳ Hàm đứng xa ra một chút
Tả kỳ Hàm _ nhím
anh định làm gì ? /khó hiểu lùi về sau /
Dương bác Văn _ Cừu
/cười/
Dương bác Văn _ Cừu
thử ngựa mới thôi /vừa nói vừa leo lên lưng ngựa /
quản gia
cậu Dương, con ngựa đó chưa thuần /lo Lắng nhìn bácVăn/
Dương bác Văn _ Cừu
ko sao / nói bác quản gia /
nhưng vừa dứt lời con ngựa liền giật mạnh
Tả kỳ Hàm _ nhím
Bác Văn ! /lo lắng gọi bác Văn /
con ngựa lao đi nhanh như một tia chớp 💥
tiếng là hét vang khắp sân
người giúp việc
giữ nó lại ! /hét lên với bácVăn/
Dương bác Văn _ Cừu
chết tiệt💢/cố giữ dây cương /
nhưng con ngựa mất kiểm soát, lao thẳng về phía Tả kỳ Hàm
Tả kỳ Hàm _ nhím
!!!/đứng sững /
Bác Văn lao xuống kéo theo cả kỳ Hàm ngã sang bên
Dương bác Văn _ Cừu
/ôm chặt Hàm / im!
một cú va chạm mạnh, máu thấm ra từ vai Văn
Tả kỳ Hàm _ nhím
anh bị chảy máu rồi !/lo lắng nhìn bác Văn /
Dương bác Văn _ Cừu
ko sao /cố cười /
quản gia
mau đưa cậu chủ tới bệnh viện /hét lên với người giúp việc /
người giúp việc
/gọi xe cấp cứu/
bác Văn đc đẩy ngay vào phòng cấp cứu
ánh đèn nhấp nháy trước phòng cấp cứu và mùi thuốc sát trùng khiến kỳ Hàm cảm thấy rất khó chịu
y tá và bác sĩ đi qua đi lại ở hành lang bệnh viện
kỳ hàm nhìn chằm chằm cánh cửa phòng cấp cứu ko chớp mắt lấy một cái
Đúng 9 giờ tối cánh cửa phòng cấp cứu bật mở
bác sĩ
ai là người nhà của bệnh nhân ?
Tả kỳ Hàm _ nhím
/bước lên theo bản năng /
bác sĩ
hiện tại cậu ấy đã qua cơn nguy kịch !
Tả kỳ Hàm _ nhím
/dựa vào tường/
khanhlinh linne
mong mọi người sẽ thích truyện của mình
Download MangaToon APP on App Store and Google Play