Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cô Gái Được Thuê Đến Để Sửa Chữa Cuộc Đời Tôi

Chương 1

NovelToon
Mùa thu ở London luôn được bao phủ bởi những cơn mưa phùn dai dẳng và bầu trời xám xịt như đổ chì.
Thế nhưng, sự ẩm ướt và lộn xộn của thời tiết ngoài kia hoàn toàn bị ngăn cách bởi bức tường kính cách âm dày ba lớp của căn penthouse xa hoa. Bên trong, không gian tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ nhích từng giây.
Helena
Helena
Arthur Vincent! Anh dừng lại đi, tôi chịu hết nổi rồi!
Một tiếng la vang lên phá vỡ bầu không khí ngột ngạt
Cô tiểu thư tài phiệt xinh đẹp, người vừa được hai bên gia đình sắp xếp cho một buổi xem mắt tại gia với Arthur đứng bật dậy
Gương mặt trang điểm cầu kỳ của cô ta vặn vẹo vì giận dữ và nhục nhã. Cô ta không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa trong cái "nhà tù vô trùng" này.
Arthur Vincent
Arthur Vincent
Đáp lại tràng pháo hoa giận dữ của Helena, người đàn ông ngồi đối diện thậm chí còn không thèm chớp mắt
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế sofa da cao cấp//
Ánh mắt anh không đặt trên người vị hôn thê hụt, mà đang chăm chú nhìn vào chiếc ly thủy tinh cô ta vừa đặt mạnh xuống bàn.
Một giọt nước ép bưởi hồng dính ở đáy ly đã trượt xuống, để lại một vệt mờ dính dớp dài đúng 2 centimet trên mặt bàn đá marble bóng loáng
Helena
Helena
// Tức giận giậm gót giày cao gót, thẳng thừng quay lưng và khó chịu rời đi//
Và tất nhiên, người đàn ông vừa bị mắng chửi có vẻ chẳng quan tâm gì mấy.
Đối với Arthur, sự rời đi của cô ta giống như một loại rác rưởi vừa được tự động quét sạch khỏi tầm mắt.
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm, lập tức đứng dậy và bắt đầu quy trình vệ sinh quen thuộc//
Arthur không gọi người hầu. Anh bước đến chiếc tủ khảm xà cừ ở góc phòng, dùng mu bàn tay đẩy nhẹ để tuyệt đối không để lại dấu vân tay.
Anh lấy ra một đôi găng tay cao su y tế màu trắng tuyết, từ tốn đeo vào, miết chặt từng kẽ ngón tay cho đến khi lớp cao su ôm sát vào da. Tiếp theo là một chai xịt khuẩn chuyên dụng chứa cồn 99 độ và một chiếc khăn lau sợi vi mảnh mới tinh.
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Tiến lại gần chiếc bàn, xịt liên tục dung dịch lên vết nước ép bưởi//
Mùi cồn nồng nặc bốc lên, át đi chút hương nước hoa Chanel nồng nặc mà Helena cố tình để lại trong không khí
Anh ta Cúi người, mắt hạ thấp bằng mặt bàn để kiểm tra góc độ, sau đó dùng khăn lau theo một chiều duy nhất từ trái sang phải.
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Chà sát liên tục lên mặt kính//
Một lần. Hai lần. Ba lần.
Cho đến khi mặt đá phản chiếu lại ánh đèn trần sáng loáng, không còn một vệt mờ, không còn một phân tử đường nào sót lại, cơ mặt căng cứng của Arthur mới giãn ra một chút
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Vứt thẳng chiếc khăn lau trị giá hàng chục bảng Anh vào thùng rác chuyên dụng, lột đôi găng tay ra //
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Rút trong túi áo vest một chai xịt sát khuẩn mini, xịt liên tục ba nhát vào lòng bàn tay rồi xoa đều.//
Arthur Vincent
Arthur Vincent
Tình yêu, hôn nhân, hay phụ nữ...// Nheo mắt nhìn chỗ Helena vừa ngồi//
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Nhìn bàn tay sạch sẽ của mình, lẩm bẩm với nụ cười// Tất cả chỉ là những thực thể chứa đầy vi khuẩn và sự hỗn loạn...
..................
Sau khi đã làm sạch xong vết bẩn từ cuộc viếng thăm của Helena, Arthur rời khỏi căn penthouse để trở về biệt thự chính của dòng họ Vincent nằm biệt lập tại ngoại ô London.
NovelToon
Ngay khi chiếc Rolls-Royce dừng lại trước cổng sắt hoa văn cổ điển. Cánh cửa chính mở rộng, và từ phía trong, bà Beatrice là mẹ của Arthur đã đứng ở đó.
bà Beatrice
bà Beatrice
// Nở một nụ cười rạng rỡ, đôi tay đeo nhẫn kim cương đắt giá giang rộng ra như muốn ôm lấy con trai mình //
bà Beatrice
bà Beatrice
Arthur! Con trai yêu quý của mẹ, con đã về..
Nhưng...
Khoảng cách chỉ còn chừng nửa mét, bà Beatrice định sáp lại gần thì Arthur khựng lại.
Đôi mắt anh nheo nhẹ, quét qua người bà một cách cực kỳ cẩn trọng. Mũi anh khẽ nhướng lên, như thể đang phân tích bầu không khí.
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Lịch thiệp lùi lại một bước //
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Đưa tay ra hiệu dừng lại // Mẹ, con rất vui khi thấy mẹ khỏe. Nhưng làm ơn... xin mẹ hãy giữ khoảng cách
Nụ cười trên môi bà Beatrice cứng đờ. Bà cúi xuống nhìn bộ trang phục lộng lẫy của mình, rồi nhìn sang Arthur với vẻ khó hiểu
bà Beatrice
bà Beatrice
Con bị sao vậy? Mẹ chỉ định ôm con một cái..
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Không trả lời thẳng, rút từ túi áo ra chiếc khăn tay lụa trắng, nhẹ nhàng lau qua khu vực không khí mà bà Beatrice vừa đứng//
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Bình thản nói, giọng điệu khô khốc như một bản báo cáo công việc//. Mẹ vừa đi dự tiệc trà chiều về. Mẹ đã bắt tay ít nhất mười người, tiếp xúc với những chiếc cốc thủy tinh đã qua sử dụng
Arthur Vincent
Arthur Vincent
Và... ôi Chúa ơi, mẹ có biết chiếc khăn choàng lông thú mẹ đang quàng chứa bao nhiêu bụi mịn và vi khuẩn không? Nó là một ổ dịch sống động . // Nhanh chóng lùi thêm bước nữa//
bà Beatrice
bà Beatrice
// sững sờ //
bà Beatrice
bà Beatrice
// Thu tay về, đôi mắt ánh lên vẻ tổn thương xen lẫn sự bất lực//
bà Beatrice
bà Beatrice
Arthur, con đang ngày càng điên rồ đấy. Đó là con người, không phải vật thể vô tri. Con không thể sống cả đời trong một cái kén vô trùng như thế!
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Không hề nao núng , xoay người, bước thẳng vào trong biệt thự, không quên lấy chai xịt sát khuẩn từ túi quần ra, xịt một vòng tròn quanh không gian mình vừa đứng//
Arthur Vincent
Arthur Vincent
Con người tạo ra rác rưởi, mẹ ạ. Cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Mẹ cứ giữ lấy sự kết nối xã hội của mẹ, còn con, con chỉ cần sự sạch sẽ tuyệt đối của bản thân mình
…..
bà Beatrice
bà Beatrice
//Nhìn bóng lưng cô độc của con trai mình khuất sau hành lang dài, lòng đau nhói.//
Bà biết, di chứng từ cuộc ly hôn của bà và bố anh năm xưa đã khắc sâu vào tâm trí anh một vết sẹo không bao giờ lành .Đặc biệt hội chứng mà anh mắc phải cũng phần lớn là do bố anh tác động mạnh.
bà Beatrice
bà Beatrice
//Gọi vọng theo// Con sẽ chết già trong sự cô độc nếu cứ tiếp tục thế này, Arthur!
Đáp lại bà là tiếng cửa phòng làm việc đóng lại cái "cạch" khô khốc
bà Beatrice
bà Beatrice
// Thở dài // ...
—————-
Phòng ngủ:
Arthur đứng trong căn phòng vắng lặng, anh tháo đôi găng tay, nhìn vào gương.
Trong đó, một người đàn ông hoàn hảo, giàu có , nhưng tâm hồn lại đang bị giam cầm trong những tiêu chuẩn khắc nghiệt mà chính anh tự đặt ra.
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Khẽ cau mày// ......Mọi thứ... Đều khiến ...Ông ấy khó chịu đúng không?
————-
Bữa tối tại biệt thự Vincent không phải là một bữa ăn, mà là một màn trình diễn của sự kỷ luật.
Phòng ăn rộng lớn, lộng lẫy với ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, nhưng không khí lại lạnh lẽo như một phòng thí nghiệm.
Trên chiếc bàn dài mười hai ghế, Arthur chỉ chiếm một góc riêng biệt
Trước mặt anh, bộ dụng cụ ăn bằng bạc được sắp xếp theo đúng quy chuẩn hình học: dao cách mép đĩa 2 centimet, nĩa phải đặt song song với dao, khăn ăn gấp vuông vức không một nếp nhăn.
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Dùng bữa trong im lặng //
Mọi cử động của anh đều chậm rãi, chính xác. Mỗi miếng thức ăn đều được anh cắt tỉa với kích thước đồng nhất, nhai đúng 20 lần trước khi nuốt. Anh không bao giờ để thức ăn chạm vào mép đĩa hoặc rơi vãi ra ngoài mặt bàn.
Đối diện phía xa, bà Beatrice ngồi ở đầu bàn bên kia, nhìn con trai mình qua làn khói mờ ảo của nến thơm.
bà Beatrice
bà Beatrice
Arthur !! con không định cứ mãi như thế này chứ? Mẹ đã liên hệ với vài chuyên gia tâm lý tốt nhất, họ nói rằng—
Arthur Vincent
Arthur Vincent
Con đang ăn ,Mẹ ! // Cắt ngang, mắt vẫn dán chặt vào miếng thịt bò//
Arthur Vincent
Arthur Vincent
//Dùng dao gạt nhẹ một vệt nước sốt nhỏ vừa lỡ rơi lệch hướng.//
bà Beatrice
bà Beatrice
Mẹ chỉ lo cho con thôi! Con cứ sống thế này, không bạn bè, không người yêu, lúc nào cũng lo sợ vi khuẩn. Chẳng lẽ con định lặp lại cái cách mà bố con—
Cạch!
Tiếng dao bạc chạm mạnh vào đĩa sứ tạo ra một âm thanh khô khốc, chói tai, cắt ngang lời bà Beatrice.
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Dừng hẳn mọi cử động//
Cả căn phòng như rơi vào trạng thái tĩnh lặng chết chóc
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Sống lưng cứng đờ, đôi vai khẽ run lên vì sự khó chịu dữ dội đang bùng lên như ngọn lửa //
Cái tên "bố" là nguồn cơn của mọi ám ảnh, mọi sự áp đặt về sự hoàn hảo trong quá khứ ,giống như một vết bẩn không bao giờ được phép xuất hiện trong không gian vô trùng của anh.
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Ngẩng đầu lên , Nhìn thẳng vào mắt của bà Beatrice //
Bà Beatrice nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt con trai, bà biết mình đã chạm vào vùng cấm.
bà Beatrice
bà Beatrice
// Cười trừ // Mẹ... mẹ xin lỗi, Arthur. Mẹ không cố ý.
Anh rút chiếc khăn ăn, lau khóe miệng một cách tỉ mỉ, dù chẳng có gì dính bẩn ở đó. Sau đó, anh đứng dậy, xoay lưng bước đi .
Arthur Vincent
Arthur Vincent
Con không còn đói nữa. !
Tiếng bước chân của anh xa dần, rồi tiếng cửa phòng làm việc trên lầu đóng lại mạnh mẽ
Bà Beatrice ngồi lại một mình giữa căn phòng rộng lớn, nhìn bộ đồ ăn hoàn hảo của con trai vẫn còn nguyên vẹn, bà chỉ biết thở dài.
Anh đã bỏ đi. Anh lại trốn vào cái kén vô trùng của mình, nơi không ai có thể chạm tới, nơi quá khứ và những nỗi đau đều bị anh cách ly tuyệt đối bằng sự sạch sẽ cực đoan.
........................

Chương 2

NovelToon
Đêm đó, sau bữa tối lạnh lẽo, bà Beatrice ngồi trong phòng ngủ lộng lẫy, tay cầm ly rượu vang lắc lư, cố tìm một chút bình yên.
Bà Beatrice thực ra là một người phụ nữ cực kỳ lạc quan, hào phóng và có phần "tưng tửng". Bà yêu thích sự náo nhiệt, thích mua sắm và luôn nghĩ mọi chuyện trên đời đều có thể giải quyết bằng tiền, hoặc... rất nhiều tiền. Nhưng đối mặt với cậu con trai độc nhất, năng lượng tích cực của bà thỉnh thoảng cũng bị "chập mạch".
Reng... Reng...
bà Beatrice
bà Beatrice
// Chép miệng, hớp một ngụm rượu rồi bấm nghe, giọng điệu chuyển sang chế độ xã giao thảo mai quen thuộc//
bà Beatrice
bà Beatrice
Ôi, phu nhân yêu quý! Tôi đang định gọi cho bà đây...
Chưa kịp dứt lời, đầu dây bên kia đã nổ tung như một sàn diễn thời trang bị cháy:
📲 : Beatrice! Tôi nể tình tình bạn lâu năm mới cho con gái tôi đến gặp Arthur. Nhưng con trai bà thật quá quắt! Helena vừa về đã khóc trôi cả lớp phấn đắt tiền, nó nói Arthur coi nó như một ổ vi khuẩn di động, lau bàn ngay trước mặt nó như thể nó mang mầm bệnh bò điên!
📲 : Thằng bé bị điên rồi, bà lo mà thuê bác sĩ tâm lý cho nó đi, chứ không có tiểu thư khuê các nào chịu đựng nổi loại đàn ông dị hợm đó đâu!
Tút... tút... tút...
bà Beatrice
bà Beatrice
// Ngơ ngác nhìn cái điện thoại bị cúp ngang xương//
bà Beatrice
bà Beatrice
// Không tức giận, ngược lại còn phì cười một tiếng, lẩm bẩm// Ôi dào, con bé Helena đó bình thường xịt cả lít nước hoa nồng nặc như cái cửa hàng miễn thuế ở sân bay ấy chứ
bà Beatrice
bà Beatrice
// Tặc lưỡi, ngửa cổ uống cạn ly rượu//
bà Beatrice
bà Beatrice
Thuê bác sĩ tâm lý sao? Nghĩ thì dễ lắm!
Bà Beatrice thở dài, tựa lưng vào ghế và nhớ lại chuỗi "chiến tích" tiễn đưa bác sĩ của con trai mình mà vừa buồn lòng vừa thấy buồn cười.
————————————-
Giai đoạn: Arthur 14 tuổi
Cái tuổi nổi loạn của người ta là trốn học đi chơi, còn nổi loạn của Arthur là điên cuồng tẩy trùng.
Ngày đó, bà bỏ ra một số tiền khổng lồ thuê vị bác sĩ tâm lý hàng đầu London.
Bác sĩ
Bác sĩ
// Mỉm cười // Bà cứ yên tâm ! Thằng bé này chắc chỉ xem mấy cái phim hoạt hình nào đó rồi ảo tưởng ý mà .
bà Beatrice
bà Beatrice
// Thở phào // Vâng vậy nhờ ngài giúp tôi !
Ông ta vừa bước vào phòng, định dùng chiêu "thân thiện" vỗ vai cậu thiếu niên Arthur một cái.
Ai dè, Arthur nhìn ông ta bằng ánh mắt như muốn phóng dao, rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh, xối nước nóng đến mức da dẻ đỏ rực như tôm luộc chỉ để "tẩy rửa" cái chạm ấy
Vị bác sĩ đó sau một tuần chịu đựng áp lực đã tức giận thu dọn hành lý, ném lại một câu
Bác sĩ
Bác sĩ
Phu nhân, con trai bà không cần bác sĩ, cậu ta cần một phép màu để chấp nhận loài người!
Lúc đó, bà Beatrice còn hào phóng đưa thêm một xấp tiền để "bù đắp tổn thương tinh thần" cho ông ta.
———————————
Giai đoạn: Arthur 20 tuổi
Chứng bệnh của anh ngày càng tiến triển .
Bà Beatrice lặn lội sang tận Đức, dùng tiền đè chết người để mời bằng được một giáo sư tâm thần học nổi tiếng .
Kết quả là gì?
Chỉ sau ba ngày sống chung, vị giáo sư già tóc bạc phơ đã phải thu dọn hành lý ngay trong đêm, gương mặt tái mét, vừa chạy ra cổng biệt thự vừa khóc mếu máo với bà Beatrice
Giáo sư
Giáo sư
Thưa phu nhân, tôi xin lạy cậu Vincent! Cậu ta không những không chịu chữa bệnh, mà còn bắt tôi phải rửa tay ba mươi lần một ngày theo đúng quy trình của cậu ta. Sống cạnh một người dị hợm như vậy, chính tôi mới là người sắp phát điên đây này!
Lúc đó, bà Beatrice đã cuống cuồng rút tấm séc trống, bảo ông muốn điền bao nhiêu số 0 cũng được, tăng giá gấp năm gấp mười lần để ông ở lại. Nhưng vị giáo sư kia thà giữ mạng và sự tỉnh táo chứ không thèm tiền, vắt chân lên cổ chạy mất hút sang mối khác.
Giáo sư
Giáo sư
Thôi chào bà ! Tôi nghĩ tôi có nhiều việc bận ở Đức lắm ! Không hẹn gặp lại // Trèo lên xe rời đi//
bà Beatrice
bà Beatrice
// Đứng đơ ra//
————————
Quay trở lại thực tại...
bà Beatrice
bà Beatrice
// suy nghĩ //
bà Beatrice
bà Beatrice
...
bà Beatrice
bà Beatrice
// bất chợt nghĩ ra được ý kiến nào đó//
Bác sĩ tâm lý chính quy thì chê tiền vì sợ sứt mẻ dây thần kinh, vậy thì tại sao bà không đổi chiến thuật?
Thay vì tìm người chữa bệnh, bà sẽ tìm một kẻ chịu đựng được cái bệnh đó của con trai mình!
bà Beatrice
bà Beatrice
//Lập tức vớ lấy chiếc điện thoại, bấm số gọi cho gã trợ lý thân cận vào lúc nửa đêm //
bà Beatrice
bà Beatrice
Alo, Thomas đấy à? Nghe đây, hủy ngay cái danh sách bác sĩ tâm thần cho tôi. Sáng mai, tôi muốn cậu rải một bài thông báo tuyển dụng cho tôi .
Đầu dây bên kia, giọng Thomas ngái ngủ nhưng vẫn cố tỉnh táo
📲 : Vâng thưa phu nhân, nội dung tuyển dụng là gì ạ? Vị trí thư ký hay quản gia?
bà Beatrice
bà Beatrice
Không, tuyển 'Trợ lý thanh lọc môi trường sống cấp cao'! // Hào hứng ra lệnh//
Yêu cầu: -Không cần bằng cấp y khoa -Không cần kinh nghiệm tâm lý, chỉ cần có cái thần kinh tốt - Có khả năng chịu đựng khi bị bắt lau dọn tỉ mỉ đến từng milimet theo quy trình điên rồ của Arthur và làm cho con trai bà thay đổi dù một chút thôi cũng được . -Ngoại hình sạch sẽ và không có tiền án hình sự gì.
📲 : Dạ vậy còn mức lương thì sao ?
bà Beatrice
bà Beatrice
// Nhếch môi, giọng điệu sực mùi tiền // Ghi rõ vào: Mức lương khởi điểm là 200.000 bảng Anh một năm. 💵
bà Beatrice
bà Beatrice
Cho thử việc mấy tháng . Và tiền vẫn chả đầy đủ
bà Beatrice
bà Beatrice
// Cúp máy//
Sau khi cúp máy, bà Beatrice thả mình xuống chiếc nệm êm ái, tâm trạng bỗng chốc phấn chấn hẳn lên.
bà Beatrice
bà Beatrice
Bác sĩ thì chê tiền, nhưng chắc chắn ngoài kia sẽ có người vì tiền mà chịu đựng chứ nhỉ?
bà Beatrice
bà Beatrice
// Bật cười, tự an ủi bản thân// Để xem đứa nhỏ nào tốt số lọt vào mắt xanh của 'Ngài Sạch Sẽ' nhà mình đây!
——————
Ở trên phòng ngủ của Arthur lúc này ...
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Đang đọc sách//
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Hắt xì//
Arthur Vincent
Arthur Vincent
// Cau mày // ... Mình đã lau đủ quấn sách này 10 lần chưa nhỉ ?

Chương 3

Rời xa thủ đô London sương mù, tại Woodbury .Một thị trấn ngoại ô yên bình nhưng không kém phần sầm uất thuộc bang New York, Mỹ.
Buổi sáng muộn tại quán cà phê The Daily Grind luôn là một bãi chiến trường thực sự với tiếng máy xay hạt bơ chan chát, tiếng thực khách trò chuyện rôm rả và mùi bánh sừng bò nướng chín tới sực nức không gian.
Xoảng!
Tiếng ly thủy tinh va chạm mạnh vào mặt bàn gỗ vang lên, theo sau đó là một tiếng thét chói tai của một vị khách nữ:
Khách
Khách
Ôi Chúa ơi! Cô làm cái trò gì thế này?!
Một dòng chất lỏng màu nâu đậm, nóng hổi của cốc Americano vừa đổ tràn ra, nhuộm bẩn một mảng lớn trên vạt chiếc áo khoác dạ màu kem đắt tiền của cô tiểu thư sành điệu.
Khách
Khách
// Đứng bật dậy, khuôn mặt vặn vẹo vì khó chịu//
Cô lập tức quay sang trách móc cô nhân viên tội nghiệp đang đứng trân trân bên cạnh.
Khách
Khách
Cô không có mắt à? Đây là áo mới mua của tôi đấy! Làm ăn cái kiểu gì vậy hả?!
Lily William
Lily William
Tôi... tôi thành thật xin lỗi phu nhân! Tôi hoàn toàn không cố ý, để tôi lau ngay cho cô ạ!
Lily William
Lily William
// Cuống cuồng cúi đầu.//
Cô vội vàng rút xấp giấy ăn trên bàn, vừa run rẩy chấm nhẹ lên vạt áo đầy vết ố của vị khách, vừa quỳ rụp xuống lấy chiếc giẻ đa năng lau sạch bãi chiến trường loang lổ trên mặt đất.
Tai cô lùng bùng trước những lời mắng nhiếc gay gắt của khách hàng và cái nhìn hình viên đạn từ gã quản lý đứng ở quầy thu ngân.
Một người luôn nhanh nhẹn và cẩn thận như Lily, điều gì lại có thể khiến cô mất tập trung đến mức phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn như vậy?
Tất cả là vì cuộc điện thoại kinh hoàng cách đây đúng 15 phút.
..................................................................
15 phút trước...
Lily William
Lily William
// Đang đứng trong phòng kho phía sau quán để kiểm tra lại các thùng sữa//
Chiếc điện thoại cũ kỹ trong túi tạp dề bỗng rung lên bần bật
Lily William
Lily William
// Cầm máy lên //
Nhìn cái tên "Bố dượng" hiện trên màn hình, tim cô thắt lại một nhịp đầy bất an.
Lily William
Lily William
// Áp điện thoại lên tai//
Đầu dây bên kia đã dội đến tiếng ồn ào hỗn tạp của một sới bạc ngầm, tiếng chửi thề chát chúa và giọng nói khàn đặc, hớt hải của gã bố dượng nát rượu:
📲 Lily! Lily cứu bố với! Gửi ngay cho bố năm ngàn đô, không, mười ngàn đô! Nhanh lên!
Lily William
Lily William
// Sững người//
Cô nắm chặt gấu áo, cố kìm nén sự run rẩy trong chất giọng
Lily William
Lily William
Ông lại mò đến sới bạc đúng không? Tôi lấy đâu ra số tiền lớn như thế chứ? Tiền lương tháng này tôi đã đưa hết cho ông để trả tiền thuê nhà rồi mà!
📲 Mày câm miệng lại cho tao !
Gã bố dượng gầm lên qua điện thoại, thở hồng hộc như một con thú bị dồn vào đường cùng
📲 Lần này tao chơi lớn, tao định gỡ lại hết nhưng... nhưng tao đen quá!
📲Bọn cho vay nặng lãi đang giữ tao ở đây, chúng nó bảo nếu trước tối nay không có tiền, chúng nó sẽ chặt ngón tay tao, rồi kéo đến tận quán cà phê mày đang làm để đòi tiền!
📲Mày là con tao, mày phải có trách nhiệm gánh cái khoản này! Mau kiếm tiền đi, nếu không cả tao và mày đều chết chìm đấy!"
Tút... tút... tút...
Lily William
Lily William
// Đứng trân trân giữa phòng kho tối tăm//
Khoản nợ cờ bạc khổng lồ của gã giống như một chiếc thòng lọng khổng lồ, ngày càng siết chặt lấy cổ cô, hút cạn từng chút hy vọng sống cuối cùng.
Chính sự hoảng loạn, sợ hãi và bất lực từ cuộc gọi ấy đã bám lấy tâm trí Lily khiến cô bước ra sảnh quán với đôi bàn tay run rẩy, để rồi lỡ tay làm đổ cả ly Americano nóng hổi lên người vị khách tài phiệt.
..........................................
Sau một hồi chịu đựng những lời sỉ vả, gã quản lý quán cà phê rốt cuộc cũng…
Quản lí
Quản lí
// Lạch bạch chạy ra//
Gã liên tục cúi đầu xin lỗi vị khách quý, hứa hẹn sẽ miễn phí toàn bộ bữa ăn và đền bù chi phí giặt là cho chiếc áo khoác dạ đắt tiền.
Cho đến khi vị phu nhân kia hậm hực rời đi, gã quản lý mới quay ngoắt lại, nhìn Lily bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
.................................
Cuối giờ làm hôm đó...
Lily bị gọi vào phòng kho. Trận lôi đình của gã quản lý kéo dài hơn mười lăm phút.
Gã mắng cô không tiếc lời, chỉ trích cô làm việc lơ đãng, làm xấu mặt quán và thẳng tay trừ một khoản lớn vào tiền công nhật của cô để bù vào tổn thất của cốc Americano và bữa ăn miễn phí kia.
Lily William
Lily William
// Chỉ biết cắn răng chịu đựng, hai tay đan chặt vào nhau, nuốt ngược nước mắt vào trong.//
..............................
Tối hôm đó ...
Lily lầm lũi trở về căn nhà thuê tồi tàn nằm ở rìa thị trấn Woodbury.
Căn nhà tối tăm, nồng nặc mùi rượu rẻ tiền và khói thuốc mốc meo bốc ra từ đống đồ đạc ngổn ngang mà gã bố dượng vứt lại trước khi bỏ đi sới bạc.
Lily William
Lily William
// Khóa chặt cửa phòng ngủ nhỏ của mình, mệt mỏi ngồi bệt xuống sàn nhà//
Lily đưa tay kéo từ sâu trong gầm giường ra một chiếc hộp sắt cũ kỹ gỉ sét...đây là nơi cô chắt chiu từng đồng tiền tip, tiền làm thêm giờ suốt hơn một năm qua để dành cho ước mơ
Cạch
Lily William
Lily William
// Đổ sạch số tiền trong hộp ra sàn.//
Những tờ năm đô, mười đô nhăn nhúm, cùng một vạt tiền xu leng keng. Cô dùng đôi bàn tay run rẩy, đếm đi đếm lại ba lần.
Tổng cộng chỉ có vỏn vẹn gần 1.200 đô-la.
Nó chưa bằng một phần mười số tiền nợ mà gã bố dượng vừa hét lên trong điện thoại lúc sáng.
Lily William
Lily William
// Gom hết số tiền ít ỏi ấy nhét vào một chiếc túi vải, rồi nặng nề bước ra khỏi nhà//
Cô Hướng về phía khu phố đèn đỏ của thị trấn ,nơi có sới bạc ngầm mà gã bố dượng đang bị giam lỏng.
................................................
Cô đứng trước cửa một quán bida xập xệ, mùi khói thuốc và tiếng chửi thề nồng nặc bốc ra
Gã bố dượng nát rượu vừa nhìn thấy cô liền lao tới như một con hổ đói, giật phắt lấy chiếc túi vải trên tay cô. Gã cuống cuồng đếm tiền, nhưng ngay sau đó liền tức giận ném chiếc túi không xuống đất, gầm lên:
Bố dượng
Bố dượng
Có bấy nhiêu đây thôi sao?! Mày đùa tao đấy à Lily? Số tiền này còn không đủ trả tiền lãi ngày hôm nay cho tụi nó nữa
Lily William
Lily William
// Lùi lại một bước, ánh mắt chứa đầy sự căm phẫn//
Lily William
Lily William
Đó là tất cả những gì tôi có! Tôi đã dốc cạn cả tiền tiết kiệm rồi! Nếu ông còn tiếp tục đánh bạc, tôi thà để tụi nó chặt tay ông còn hơn!
Bố dượng
Bố dượng
// Định giơ tay lên tát cô//
Nhưng gã đại ca canh cửa sới bạc đã ho khẽ một tiếng, khiến gã rụt tay lại, hậm hực cầm tiền quay vào trong cờ bạc tiếp, bỏ mặc Lily đứng trơ trọi giữa cái lạnh thấu xương của màn đêm ngoại ô.
..............................
Đêm hôm đó ...
Lily không tài nào chợp mắt nổi. Cô nằm trằn trọc trên chiếc giường lò xo cũ kỹ, ánh mắt vô định nhìn lên trần nhà loang lổ vết ố mốc.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc trong đêm thanh vắng như tiếng đếm ngược của một quả bom nổ chậm.
Cứ nhắm mắt lại, cô lại thấy gương mặt dữ tợn của gã bố dượng và những lời đe dọa từ bọn cho vay nặng lãi.
Reng... Reng...
Lily William
Lily William
// giật nảy mình//
Cô với tay lấy máy, trên màn hình hiển thị cái tên "Chị Margaret" người chị họ lớn hơn cô vài tuổi, hiện đang làm bác sĩ nội trú tại một bệnh viện lớn.
Lily William
Lily William
//Hít một hơi thật sâu, cố nén tiếng thở dài rồi bấm nút nghe //
Lily William
Lily William
Alo, em nghe đây chị Margaret. Sao muộn thế này chị còn chưa ngủ?
📲 Lily đấy à? Chị vừa mới xong ca trực đêm
Giọng Margaret ở đầu dây bên kia vang lên, vừa mang theo sự mệt mỏi của công việc, vừa tràn đầy sự quan tâm
Nhưng chỉ sau một giây im lặng, với bản năng của một người bác sĩ và sự nhạy cảm của người thân, Margaret lập tức nhận ra điều bất thường
📲 Lily, giọng em làm sao thế? Sao nghe khàn vậy? Có chuyện gì xảy ra đúng không?
Lily William
Lily William
//Giật mình, vội vàng thanh minh để che giấu.// À... không có gì đâu chị. Chắc tại hôm nay ở quán đông khách quá, em phải chạy đi chạy lại nhiều nên hơi mệt thôi. Với lại trời hơi lạnh.
📲Đừng có lừa chị, Lily!
📲 Chị lớn lên cùng em, em nghĩ em giấu được chị sao? Có phải gã bố dượng khốn khiếp của em lại gây chuyện rồi không? Ông ta lại đòi tiền đúng không?!
Nghe đến hai từ "đòi tiền", bức tường phòng thủ cuối cùng trong lòng Lily hoàn toàn sụp đổ.
Những uất ức, sợ hãi và kiệt sức kìm nén suốt cả ngày trời bỗng chốc vỡ òa. Nước mắt cô lặng lẽ tràn ra, bết dính vào hai bên tóc mai.
Lily William
Lily William
// Nghẹn ngào nói, giọng run lên bần bật// Chị Margaret... em... em thực sự hết cách rồi. Ông ta lại nướng sạch tiền vào sới bạc ngầm. Lần này ông ta nợ một khoản khổng lồ. Bọn xã hội đen đe dọa sẽ dỡ nhà, đến tận quán cà phê tìm em nếu không trả nợ
Lily William
Lily William
Tối nay em đã gom hết sạch sành sanh số tiền tiết kiệm hơn một năm qua để đưa cho ông ta, nhưng... nhưng nó chỉ như muối bỏ bể, còn không đủ trả tiền lãi ngày hôm nay cho tụi nó nữa. Em không biết ngày mai phải sống thế nào nữa chị ơi..
Margaret im lặng một lúc lâu ở đầu dây bên kia, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt đầy xót xa.
Chị hiểu rất rõ hoàn cảnh của Lily, và chị cũng thừa biết nếu cứ để cô tiếp tục ở lại cái thị trấn Woodbury này, gã bố dượng nát rượu kia sẽ hút cạn chút máu cuối cùng của cô em gái tội nghiệp.
Sau một hồi đắn đo, Margaret lên tiếng, giọng dứt khoát
📲 Nghe chị nói đây, Lily. Sáng mai chị sẽ chuyển cho em một khoản tiền. Số tiền này không đủ để xóa sạch nợ, nhưng ít nhất em có thể đem đến đưa cho bọn xã hội đen để xin tụi nó khất lại, đóng băng tiền lãi một thời gian.
📲 Đừng cãi chị, mạng sống và sự an toàn của em là trên hết!
Lily William
Lily William
Nhưng chị Margaret, tiền của chị..
📲Tiền bạc tính sau đi!
📲 Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời thôi. Chị thấy em cứ cắm mặt làm ở cái quán cà phê nghèo kiết xác kia thì cả đời cũng chẳng khấm khá nổi, lấy đâu ra tiền mà trả nợ?
📲Chị vừa nhận được quyết định chuyển công tác dài hạn, tuần sau chị sẽ bay sang Anh để làm bác sĩ nội trú cho một bệnh viện lớn ở London
Margaret dừng lại một chút để Lily kịp tiếp thu thông tin, rồi đưa ra lời đề nghị dứt khoát
📲 Lily, thu xếp quần áo đi. Em bay sang Anh cùng với chị! Sang bên đó, chị sẽ nuôi em thời gian đầu. London là một thành phố lớn, cơ hội nhiều hơn cái thị trấn này gấp trăm lần.
📲 Để chị dò hỏi các mối quan hệ xem có công việc nào lương cao, đãi ngộ tốt hơn cho em. Phải tách em ra khỏi gã bố dượng đó thì em mới có cơ hội làm lại cuộc đời được!
Lời đề nghị của Margaret giống như một tia sáng mặt trời đột ngột xé toạc màn đêm tăm tối đang bủa vây lấy Lily.
Bay sang Anh... đến một đất nước hoàn toàn mới, một thế giới mới. Nơi đó không có mùi rượu rẻ tiền của bố dượng, không có những trận mắng chửi vô lý của gã quản lý quán cà phê.
Lily William
Lily William
// nắm chặt chiếc điện thoại//
Cô khẽ gật đầu, dù biết chị mình không nhìn thấy
Lily William
Lily William
Vâng... em nghe chị. Em sẽ đi cùng chị, Margaret!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play