Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bản Án Tử Hình Từ Trái Tim

Chap 1 : Công Lý Thối Rữa

T/g
T/g
Hi Mọi Người
T/g
T/g
Đây là lần đầu tiên mình viết truyện á có gì thì cho mình xin lỗi nha
T/g
T/g
Giờ thì giới thiệu chút nha
Trần Phong
Trần Phong
Trần Phong là một luật sư của 1 tòa án năm nay Anh 30 tuổi
Nạn Nhân
Nạn Nhân
Là Một cô gái bị Em trai của Trần Phong gi.ết
T/g
T/g
He He giới thiệu nhiêu đó thôi nào có nhân vật nữa thì Shin giới thiệu tiếp vì trong chap này có hai người này Thoại à =)
Vô truyện nhaa
Tiếng búa của vị thẩm phán gõ xuống mặt bàn vang lên khô khốc: “Tuyên án: Bị cáo vô tội!”
Cả phòng xử án vỡ òa. Người nhà của bị cáo ôm nhau khóc nức nở trong hạnh phúc. Phía bên kia, gia đình nạn nhân gào thét thảm thiết, họ lao vào đòi vạch trần sự thật nhưng nhanh chóng bị lực lượng an ninh lôi ra ngoài.
Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, Trần Phong đứng lặng im. Anh cẩn thận sắp xếp lại xấp hồ sơ tài liệu trên bàn, gương mặt phẳng lặng không một chút cảm xúc. Anh là luật sư bào chữa chính trong vụ án này, và anh vừa lập chiến công hiển hách: cứu một kẻ tình nghi giết người thoát án tử hình ngoạn mục.
Người đời nhìn vào sẽ nghĩ Phong là một thiên tài luật học. Nhưng không ai biết, bàn tay anh đang run lên bần bật bên dưới lớp áo comple đắt tiền.
Kẻ vừa được tuyên án vô tội kia chính là em trai ruột của anh.
Và Phong biết rõ hơn ai hết: Em trai anh thực sự đã giết người. Chính tay Phong đã dùng kiến thức pháp luật của mình để xóa sạch dấu vết, ngụy tạo bằng chứng ngoại phạm, biến một vụ giết người phân xác man rợ thành một chuỗi những sự trùng hợp ngoại phạm hoàn hảo. Anh đã phản bội lại cán cân công lý để bảo vệ dòng máu của mình.
...
12 giờ đêm .
Cơn mưa xối xả của thành phố dội xuống cửa kính văn phòng luật sư của Phong. Đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn ánh sáng leo lét từ màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt hốc hác của anh. Phong không dám về nhà. Mỗi lần nhắm mắt lại, anh đều nghe thấy tiếng gào khóc xé lòng của mẹ nạn nhân.
Phong với tay lấy lọ thuốc ngủ trên bàn. Khi anh vừa định dốc thuốc ra lòng bàn tay, một mùi hôi thối nồng nặc bỗng nhiên xộc thẳng vào mũi. Đó là mùi của thịt động vật bị thối rữa lâu ngày.
Tí Tách .Tính Tách .
Tiếng nước nhỏ giọt vang lên đều đặn. Phong nhíu mày. Trần nhà văn phòng không hề bị dột. Anh bật đèn flash điện thoại, soi xuống sàn nhà.
Một vệt nước màu đỏ thẫm, nhớp nháp đang chảy ra từ gầm bàn làm việc của anh. Mùi hôi thối mỗi lúc một đậm đặc khiến Phong buồn nôn. Tim anh đập loạn nhịp, bản năng của một kẻ từng tiếp xúc với nhiều hồ sơ vụ án mạng kinh dị báo động cho anh biết: đây là mùi của tử khí.
Phong nuốt nước bọt, lấy hết can đảm quỳ rạp xuống, soi đèn pin vào sâu trong gầm bàn tối tăm
Trần Phong
Trần Phong
Á!
Phong kinh hoàng ngã ngửa ra sau, chiếc điện thoại rơi vỡ màn hình
Trong góc tối của gầm bàn, có một cái đầu người. Đó là khuôn mặt của cô gái nạn nhân trong vụ án – khuôn mặt đã bị biến dạng, da thịt bong tróc do bị ngâm nước quá lâu. Đôi mắt trắng dã, không có con ngươi của cô ta đang trừng trừng nhìn thẳng vào Phong. Hai hốc mắt chảy ra hai dòng máu đen kịt.
Nạn Nhân
Nạn Nhân
Anh...Luật...Sư
Giọng nói rên rỉ, khàn đặc như tiếng cào vào mặt kim loại vang lên từ gầm bàn.
Nạn Nhân
Nạn Nhân
Anh nói... tôi tự sát mà... Sao... cổ tôi lại có vết dao... của em trai anh...?
Phong thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh bò giật lùi về phía cửa, miệng lắp bắp
Trần Phong
Trần Phong
Không phải... Tôi chỉ làm bổn phận của luật sư... Không phải tôi gi.ết cô!
Cái xác không đầu từ trong bóng tối bò ra. Tiếng xương khớp gãy rắc rắc vang lên ghê rợn trong đêm vắng. Cô ta bò bằng bốn chi, hướng thẳng về phía Phong.
Nạn Nhân
Nạn Nhân
Mọi người... không ai tin tôi // Oán Hồn rên rỉ //
Nạn Nhân
Nạn Nhân
Họ tin anh... Họ tin lời nói dối của anh... Trái tim anh... phải đền mạng!
Một bàn tay lạnh toát, thối rữa bất thình lình vươn ra khỏi bóng tối, bóp chặt lấy cổ Phong. Anh nghẹt thở, hai mắt trợn trừng, cảm giác máu trong người mình như đông cứng lại. Sự hối hận, nỗi sợ hãi và cái chết cận kề bóp nghẹt lấy tâm trí anh.
Rầm
Một tiếng sấm nổ vang trời
Phong giật nảy mình, bừng tỉnh. Anh nhận ra mình vẫn đang ngồi trên ghế làm việc. Lọ thuốc ngủ đổ tung tóe trên bàn. Dưới sàn nhà khô ráo, không có vệt máu, cũng không có cái xác nào cả.
Tất cả chỉ là một trận ảo giác
Phong thở dốc, hai tay ôm chặt lấy ngực trái. Nơi đó, trái tim anh đang đập liên hồi, đau nhói như bị hàng ngàn cây kim đâm vào. Không có oán hồn nào bóp cổ anh, nhưng tòa án lương tâm trong lồng ngực đã chính thức tuyên án. Anh đã tự ký vào Bản án tử hình từ trái tim của chính mình. Kể từ ngày hôm nay, anh sẽ không bao giờ có được một giây phút bình yên.
Điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Một số máy lạ. Phong run run bắt máy
Trần Phong
Trần Phong
📲 Alo... Ai đấy? // Phong cầm điện thoại lên để vào Tai //
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi vang lên một giọng nói ma mị, khàn đặc y hệt giọng nói trong giấc mơ lúc nãy của Phong
Nhân vật bí ẩn
Nhân vật bí ẩn
📲 Luật sư Trần Phong... Anh đã bao che cho một kẻ giết người. Nhưng anh có biết... em trai anh không phải là kẻ sát nhân duy nhất trong ngôi nhà đó không? Đến địa chỉ X ngay đi, nếu không, người tiếp theo bị phanh thây... chính là anh.
Tút... Tút... Tút...
Cuộc gọi ngắt quãng. Phía sau cửa sổ văn phòng, một bóng đen cao lớn với đôi mắt đỏ rực đang đứng in hình trên nền trời giông bão, nhìn chằm chằm vào Phong. Vụ án tưởng chừng đã khép lại, nhưng cơn ác mộng trinh thám và kinh hoàng nhất đời anh giờ mới thực sự bắt đầu.
T/g
T/g
Hề Hề hết truyện rầu
T/g
T/g
Pái pai Mọi người
T/g
T/g
Nhớ tim cho T/g nho Cảm ơn Mọi người

Chap 2 : Địa Ngục Trong Căn Nhà Hoang

T/g
T/g
Hi Mọi người nay thấy Mình giỏi quá viết đến hai chap 😘
T/g
T/g
Thui k nói nhiều nữa vào truyện nè
Nói tiếp Chap 1
Chiếc xe Mercedes của Trần Phong lao đi trong màn mưa bong bóng của thành phố lúc 1 giờ sáng. Kim đồng hồ trên táp-lô nhấp nháy, ánh sáng xanh mờ ảo hắt lên khuôn mặt đầy mồ hôi hột của anh.
Địa chỉ X trong cuộc điện thoại nọ dẫn Phong đến một khu biệt thự bỏ hoang ở rìa ngoại ô – nơi từng xảy ra một vụ thảm sát chấn động mười năm trước. Ngôi nhà ba tầng đứng sừng sững giữa những lùm cây dại rậm rạp, trông như một con quái vật đang há miệng chờ mồi
...
Cạch
Phong bước xuống xe, che chiếc ô đen, bước đi trên nền đất nhão nhoét. Tiếng giày giẫm lên lá khô vang lên rợn người. Cánh cửa gỗ mục nát của căn biệt thự không khóa, khẽ đung đưa theo gió, phát ra tiếng vút... vút... như tiếng khóc than.
Anh đẩy cửa bước vào. Bên trong tối đen như mực, mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi vôi vữa bong tróc xộc thẳng vào mũi. Phong bật đèn pin điện thoại, ánh sáng quét qua những bức tường chằng chịt mạng nhện và những vết bẩn không rõ hình thù.
Trần Phong
Trần Phong
Có ai ở đây không ?
Giọng Phong lạc đi, vang vọng lại trong không gian trống rỗng.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa xối xả dội trên mái tôn rỉ sét
Phong đi theo trực giác, bước lên những bậc cầu thang gỗ kêu ken két. Lên đến tầng hai, đèn pin của anh bất chợt quét trúng một căn phòng ở cuối hành lang. Cửa phòng hé mở, và từ bên trong, có ánh sáng lập lòe của nến.
Tim Phong đập như đánh trống trận. Anh bóp chặt chiếc ba-toong bằng kim loại mang theo người làm vũ khí, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Cảnh tượng bên trong khiến máu trong người anh như đông cứng
Giữa căn phòng trống, một chiếc bàn gỗ cũ kỹ được bày ra giống hệt như một bàn án thu nhỏ. Trên bàn đặt một bức ảnh thờ. Người trong ảnh chính là cô gái nạn nhân đã chết – người mà anh vừa cãi trắng án cho em trai mình. Trước bức ảnh, ba nén hương đang cháy dở, khói hương nghi ngút bay lên tạo thành những hình thù kỳ dị trong không khí.
Nhưng điều kinh khủng nhất nằm ở chiếc ghế đối diện bức ảnh
Một hình nhân bằng giấy có kích thước bằng người thật, mặc bộ quần áo giống hệt bộ đồ nạn nhân mặc ngày bị sát hại. Trên ngực hình nhân giấy dán một mảnh giấy viết bằng mực đỏ tươi, nét chữ nguệch ngoạc: “MẠNG ĐỔI MẠNG”.
Trần Phong
Trần Phong
Mày là ai? Ra đây ngay! Đừng có giả thần giả quỷ!// Phong gào lên, lùi lại một bước.//
Rắc
Tiếng động vang lên ngay phía sau lưng anh. Phong quay phắt người lại, rọi đèn pin.
Chẳng có ai cả. Nhưng trên bức tường phủ đầy bụi, những vết máu đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra, tự động chảy thành những dòng chữ “Mày nghĩ mày đã cứu được nó sao? "
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong tay Phong đột ngột rung lên. Màn hình hiển thị tin nhắn từ một số lạ, kèm theo một đoạn video dài 10 giây.
Phong run rẩy bấm vào xem. Đoạn video quay lại cảnh em trai anh – Trần Quốc – đang ngồi trong phòng khách nhà họ, gương mặt thất thần, hai mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không. Nhưng điều đáng sợ là, phía sau lưng Quốc, có một bóng đen cao lớn, gầy guộc đang cầm một sợi dây thừng từ từ hạ xuống cổ cậu ta.
Góc quay của video chính là từ... chiếc camera giấu kín trong nhà Phong.
Trần Phong
Trần Phong
Không...Quốc Ơi! // Phong hét lên //
Ngay lập tức, cuộc gọi từ số máy lạ lúc nãy lại gọi đến. Phong cuống cuồng bắt máy
Trần Phong
Trần Phong
📲 Mày muốn gì? Thả em trai tao ra! Tao là người cãi án, có gì cứ nhắm vào tao!
Giọng nói ma mị, khàn đặc ở đầu dây bên kia bật cười khúc khích, tiếng cười vang lên từ điện thoại và... vang lên ngay cả trong không gian của căn phòng hoang này
Nhân vật bí ẩn
Nhân vật bí ẩn
📲 Trần Phong à Trần Phong... Mày thông minh cả đời nhưng lại mù quáng vì tình thân. Mày nghĩ thằng em trai ăn chơi lêu lổng của mày có đủ đầu óc để lên kế hoạch giết người hoàn hảo, rồi tự phân xác, tự dọn hiện trường sạch sẽ như thế sao? Mày nhìn kỹ lại hung khí vụ án đi... Con dao găm đó là của ai?
Phong khựng lại. Đầu óc anh như có một luồng điện xẹt qua.
Con dao găm dùng để gây án... là con dao gia bảo có khắc chữ "Trần". Quốc đã lấy nó từ trong phòng đọc sách của... bố họ
Trần Phong
Trần Phong
📲 Không... không thể nào... //Phong lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu.//
Nhân vật bí ẩn
Nhân vật bí ẩn
📲 Bố của mày mới là kẻ giết người thực sự. //Giọng nói bí ẩn thì thầm qua điện thoại //
Nhân vật bí ẩn
Nhân vật bí ẩn
📲 Thằng em trai mày chỉ là đứa nhận tội thay để nhận tiền tiêu xài từ ông ta. Còn mày... mày lại vừa dùng cả danh dự của một luật sư để bao che cho hai kẻ thủ ác. Tòa án trái tim của mày đã tuyên án tử hình chưa?
Rầm!
Cánh cửa phòng bật đóng sầm lại. Toàn bộ nến tắt phụt. Điện thoại của Phong mất tín hiệu, màn hình tối đen.
Trong bóng tối dày đặc của căn phòng hoang, Phong nghe thấy tiếng bước chân kéo lê nằng nặng trên sàn gỗ, đang tiến từ phía bức ảnh thờ về phía anh. Cùng với đó là mùi thối rữa nồng nặc của tử thi và tiếng cười khúc khích đầy oán hận của một cô gái...
T/g
T/g
T/g
T/g
Há Há hết Truyện rầu nay rảnh Mền lại ra tiếp chắc có thể là ngày mai hoặc 1h sáng tối nay ^^ Hí hí
T/g
T/g
Pái Pai Mọi người nhớ cho Mình 1 tim nho 😘😘😘

Chap 3 : Bản Án Từ Cõi Âm

T/g
T/g
Chào Mọi người
T/g
T/g
Truyện ít người đọc nhưng Tôi vẫn ra chap vì Tôi là Tác giả Nổi loạn
T/g
T/g
=)
T/g
T/g
Thôi không nói nhiều nữa vào Chap Thôi
Nói tiếp Chap 2
Trần Phong điên cuồng lao ra đến cửa căn biệt thự hoang, nhưng cánh cửa gỗ mục nát vừa rồi còn hé mở, nay đã biến thành một bức tường gạch đặc quánh. Anh xoay người, bật đèn pin điện thoại quét loạng choạng khắp hành lang. Không có đường ra. Toàn bộ các lối cửa sổ đều bị bịt kín bởi những tấm ván đóng đinh rỉ sét.
Mùi thối rữa của tử thi đậm đặc đến mức Phong phải lấy tay bịt mũi, nhưng thứ mùi ấy như thẩm thấu qua da, chạy thẳng vào cuống họng anh vị tanh nồng của máu và thịt hoại tử.
Reng...Reng...Reng
Điện thoại trong tay Phong bất ngờ đổ chuông. Màn hình nứt vỡ hiển thị một cuộc gọi video từ số của... bố anh, ông Trần Quang. Phong run rẩy nhấn nút nghe.
Màn hình không hiện lên gương mặt đạo mạo của bố anh ở phòng khách sang trọng, mà lại quay từ góc cao của chính căn phòng hoang Phong đang đứng. Trong màn hình điện thoại, Phong nhìn thấy chính mình đang đứng cô độc giữa hành lang. Nhưng kinh hoàng hơn, ngay phía sau lưng anh trong video, có một bóng đen cao lớn với khuôn mặt biến dạng đang ghé sát miệng vào tai anh.
Phong quay phắt lại phía sau. Chẳng có ai. Nhưng giọng nói ma mị, khàn đặc của kẻ bí ẩn lại vang lên trực tiếp từ loa điện thoại, và cùng lúc đó, loa phát thanh cũ kỹ trên trần nhà hoang cũng rè rè phát ra âm thanh đồng thanh
Nhân vật bí ẩn
Nhân vật bí ẩn
Luật sư Trần Phong... Mày nghĩ mày đã thoát được sao? Hãy nhìn vào màn hình đi. Mày có muốn biết ai là kẻ đã đẩy mày vào cái bẫy tử hình này không?
Góc máy quay trên điện thoại đột ngột thay đổi, chuyển sang bối cảnh phòng khách nhà họ Trần.
Bố anh, ông Trần Quang, đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm ly rượu vang đỏ. Nhưng bên cạnh ông ta không phải thằng em trai Trần Quốc, mà là một gã đàn ông giấu mặt đang cầm một xấp tiền đô la dày cộm ném lên bàn. Giọng nói của ông Trần Quang vang lên trong video, lạnh lùng và tàn nhẫn
Bố anh, ông Trần Quang, đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm ly rượu vang đỏ. Nhưng bên cạnh ông ta không phải thằng em trai Trần Quốc, mà là một gã đàn ông giấu mặt đang cầm một xấp tiền đô la dày cộm ném lên bàn. Giọng nói của ông Trần Quang vang lên trong video, lạnh lùng và tàn nhẫn
Trần Quang
Trần Quang
Con dao găm gây án là của tôi, con khốn đó là do tôi giết vì nó dám tống tiền tập đoàn. Cứ để thằng Quốc nhận tội thay, tôi đã xóa nợ mười tỷ cho nó. Còn thằng Phong, nó là một luật sư giỏi nhưng ngây thơ, cứ để nó dùng danh dự của nó cãi trắng án cho em trai nó. Như vậy, cảnh sát sẽ khép lại vụ án, và tôi sẽ hoàn toàn vô sự.
Phong quỵ xuống sàn nhà lạnh ngắt, hai mắt trợn trừng nhìn màn hình điện thoại. Hóa ra, lòng tốt và tình thâm bấy lâu nay của anh chỉ là một trò đùa. Anh đã dùng cả danh dự, dùng cả luật pháp để bao che cho người cha sát nhân và đứa em trai hám tiền. Sự phản bội này bóp nghẹt trái tim anh, đau đớn như có hàng vạn mũi dao đâm vào lồng ngực.
Nạn Nhân
Nạn Nhân
Ha ha ha! Mày thấy chưa Trần Phong? //Giọng oán hồn gào lên qua điện thoại //
Nạn Nhân
Nạn Nhân
Gia đình mày đã thối rữa từ trong máu! Tòa án lương tâm của mày đã tuyên án tử hình chưa?
...
BỘpppp
Chiếc điện thoại trên tay Phong đột ngột nổ tung, mảnh kính găm thẳng vào lòng bàn tay anh, máu tươi chảy ròng ròng. Ánh sáng duy nhất vụt tắt. Căn nhà hoang chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Tí tách. Tí tách
Tiếng nước nhỏ giọt vang lên ngay trên đỉnh đầu Phong. Một giọt chất lỏng nhớp nháp, nóng hổi rơi trúng má anh. Anh đưa tay quệt thử rồi đưa lên mũi ngửi: Vị tanh nồng của máu người.
Xoẹt! Xoẹt!
Hệ thống đèn huỳnh quang cũ kỹ của căn nhà hoang bất ngờ chớp tắt liên tục, rọi lên những vệt sáng trắng bợt ghê rợn. Và trong mỗi khoảnh khắc đèn sáng lên, Phong kinh hoàng nhận ra không gian xung quanh đã biến đổi hoàn toàn.
Những bức tường phủ đầy bụi nay biến thành những mảng thịt người thối rữa, liên tục co bóp và rỉ máu ra xối xả. Dưới sàn nhà gỗ, hàng trăm cánh tay khẳng khiu, da thịt bong tróc của những kẻ chết oan uổng từ dưới đất trồi lên, bóp chặt lấy cổ chân Phong, kéo mạnh anh xuống.
Từ cuối hành lang, một cái bóng đang lết đi nằng nặng. Đó là cô gái nạn nhân. Nhưng cô ta không còn là một oán hồn bình thường. Cái xác của cô ta đã bị chặt thành nhiều khúc, các khúc xương và da thịt được nối lại với nhau bằng những sợi dây thừng rỉ máu một cách méo mó. Cô ta bò bằng cả bốn chi ngược trên trần nhà, đầu lộn ngược ra sau, đôi mắt trắng dã không có con ngươi trừng trừng nhìn Phong.
Nạn Nhân
Nạn Nhân
Anh... luật... sư... cãi... trắng... án
Cô ta rít lên, hàm răng run bần bật tạo thành những tiếng cọc cọc ghê rợn
Nạn Nhân
Nạn Nhân
Trái... tim... anh... phải... đền... mạng...!
Cái xác từ trên trần nhà lao thẳng xuống người Phong. Sức nặng của tử thi và mùi hôi thối dội thẳng vào mặt khiến anh nghẹt thở. Đôi bàn tay lạnh ngắt, móng tay sắc nhọn của cô ta cắm chặt vào ngực trái của Phong, ngay vị trí của trái tim, và bắt đầu cào xé lồng ngực anh để lôi trái tim ra ngoài.
Phong gào thét trong tuyệt vọng, nỗi đau thể xác hòa lẫn với sự kinh hoàng tâm linh đẩy anh vào ranh giới của sự điên loạn. Anh có thể nghe thấy tiếng xương sườn của mình rạn nứt dưới móng vuốt của oán hồn.
...
Rầm!
Một tiếng sấm nổ ngang trời đánh sập một mảng trần nhà hoang. Ánh chớp sáng lòa chiếu qua khe hở.
Phong giật nảy mình, mở bừng mắt ra.
Anh thấy mình vẫn đang nằm co quắp trên sàn nhà hoang đầy bụi bặm. Chiếc điện thoại vẫn còn nguyên vẹn bên cạnh, màn hình đang hiển thị cuộc gọi nhỡ từ “Bố”. Không có máu trên tường, không có cái xác khúc khuỷu nào cả. Tất cả là một trận ảo giác kinh hoàng do oán khí của căn nhà tạo ra.
Nhưng khi Phong nhìn xuống ngực áo mình, anh lạnh tóc gáy: Lớp áo sơ mi ở ngực trái đã bị xé rách, và trên da thịt anh in rõ năm vết cào sâu hoắm, rỉ máu tươi – dấu vết của một bàn tay người thật.
Đồng thời, một dòng chữ bằng máu tươi xuất hiện trên bức tường đối diện: “5 giờ sáng. Mang bản thú tội của bố mày đến đây. Nếu không, người tiếp theo bị phân xác là mày và em trai mày.”
Phong lết thân xác đau đớn đứng dậy. Bước đi tiếp theo, anh không thể trốn chạy được nữa. Anh phải quay về ngôi nhà thối rữa kia, đối mặt với người cha quỷ dữ để lấy bằng được bản thú tội, hoặc chấp nhận để oán hồn này xé toác lồng ngực anh ở Chap tiếp theo.
T/g
T/g
Hẹ Hẹ Xong rùi
T/g
T/g
Có gì Tối Tác Giả ra Chap4 không thấy thì mai vào coi nha ^^
T/g
T/g
Cảm ơn Các Bạn đã đọc đến Chap3 cho Tác giả nha
T/g
T/g
Cho Tác giả xin 1 tim nha Các đọc giả 😘😘😘
T/g
T/g
Giờ thì Pái Pai

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play