Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chiếc Cốc Sứ Mẻ Góc [AllJuhoon/AllHoon]

Chương 1

Các bạn muốn biết họ làm nghề gì thì đọc giới thiệu ngắn sẽ rõ nhé
...
Tiếng Chuông Gió Dưới Mưa Và Lời Hẹn Ước Mẻ Góc
...
Cơn mưa chiều muộn trút xuống con hẻm nhỏ những hạt nước lạnh buốt, cuốn theo vài chiếc lá khô trôi dạt bên lề đường.
Giữa lòng thành phố xô bồ, tiệm đồ cổ kiêm quán trà mang tên "Thời Gian Trắng" của Juhoon hệt như một ốc đảo tĩnh lặng.
Bên trong tiệm, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên những kệ gỗ sồi ngập tràn đồng hồ quả lắc, máy hát loa kèn và những bộ ấm chén nhuốm màu năm tháng.
Bản nhạc Jazz lo-fi rè rè phát ra từ chiếc đĩa than cũ kỹ, quyện cùng hương trà hoa cúc thoang thoảng trong không khí.
Juhoon đứng sau quầy pha chế, cẩn thận dùng một chiếc khăn nhung mềm lau đi lớp bụi mờ trên mặt kính của chiếc đồng hồ bỏ túi.
Cậu mặc một chiếc áo len màu be mỏng, cổ áo hơi rộng để lộ xương quai xanh gầy gò.
Làn da cậu trắng bệch, dưới ánh đèn mờ ảo lại càng thêm phần trong suốt, tựa như một món đồ sứ có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Khụ... khụ...
Một cơn ho nghẹn ứ dâng lên từ lồng ngực.
Juhoon vội vàng bịt chặt miệng, bờ vai run rẩy.
Khi cơn ho qua đi, cậu khẽ nhíu mày, cảm nhận rõ mùi rỉ sét tanh nồng xộc lên nơi cuống họng.
Lặng lẽ thở hắt ra, Juhoon kéo ngăn kéo quầy, lấy ra một lọ thuốc không nhãn mác.
Cậu dốc hai viên thuốc trắng toát vào lòng bàn tay, ngửa cổ nuốt khan không cần nước, rồi giấu nhẹm chiếc lọ xuống dưới một xấp hóa đơn cũ.
Đúng lúc đó, tiếng chuông gió treo trước cửa kính kêu lên lanh canh.
???
???
Juhoon à, hôm nay vắng khách nhỉ?
Bà Han, chủ tiệm hoa quả đầu hẻm bước vào, trên tay cầm theo một túi giấy nhỏ.
Bà lão hiền từ rũ chiếc ô đọng nước, bước tới đặt túi giấy lên bàn.
ʙᴀ̀ ʜᴀɴ - [ᴄʜᴜ̉ ᴛɪᴇ̣̂ᴍ ʜᴏᴀ ᴆᴀ̂̀ᴜ ʜᴇ̉ᴍ]
ʙᴀ̀ ʜᴀɴ - [ᴄʜᴜ̉ ᴛɪᴇ̣̂ᴍ ʜᴏᴀ ᴆᴀ̂̀ᴜ ʜᴇ̉ᴍ]
Dì mang cho con mấy quả hồng sấy, ăn cho có da có thịt.
ʙᴀ̀ ʜᴀɴ - [ᴄʜᴜ̉ ᴛɪᴇ̣̂ᴍ ʜᴏᴀ ᴆᴀ̂̀ᴜ ʜᴇ̉ᴍ]
ʙᴀ̀ ʜᴀɴ - [ᴄʜᴜ̉ ᴛɪᴇ̣̂ᴍ ʜᴏᴀ ᴆᴀ̂̀ᴜ ʜᴇ̉ᴍ]
Trông con dạo này xanh xao quá.
Juhoon mỉm cười.
Nụ cười của cậu lúc nào cũng dịu dàng, ngoan ngoãn, hệt như một mặt hồ mùa thu không chút gợn sóng.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Con cảm ơn dì.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Chỉ là dạo này trở trời, con lười ăn một chút thôi ạ.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Dì vào uống tách trà ấm rồi hẵng về, ngoài kia mưa to quá.
ʙᴀ̀ ʜᴀɴ - [ᴄʜᴜ̉ ᴛɪᴇ̣̂ᴍ ʜᴏᴀ ᴆᴀ̂̀ᴜ ʜᴇ̉ᴍ]
ʙᴀ̀ ʜᴀɴ - [ᴄʜᴜ̉ ᴛɪᴇ̣̂ᴍ ʜᴏᴀ ᴆᴀ̂̀ᴜ ʜᴇ̉ᴍ]
Thôi, dì phải về dọn hàng đây.
ʙᴀ̀ ʜᴀɴ - [ᴄʜᴜ̉ ᴛɪᴇ̣̂ᴍ ʜᴏᴀ ᴆᴀ̂̀ᴜ ʜᴇ̉ᴍ]
ʙᴀ̀ ʜᴀɴ - [ᴄʜᴜ̉ ᴛɪᴇ̣̂ᴍ ʜᴏᴀ ᴆᴀ̂̀ᴜ ʜᴇ̉ᴍ]
Con nhớ ăn đấy nhé, cứ lủi thủi một mình trong cái tiệm này mãi, buồn chết đi được.
Bà Han vỗ vỗ lên mu bàn tay lạnh lẽo của cậu rồi vội vã rời đi.
Juhoon nhìn theo bóng dáng bà lão khuất sau màn mưa.
Lời phàn nàn đầy ý tốt của người ngoài đôi khi lại là sự thật trần trụi nhất.
Cậu cầm một quả hồng sấy lên, cắn thử.
Ngọt rát cả lưỡi.
Nhưng kỳ lạ thay, cậu lại chẳng cảm nhận được mùi vị gì rõ rệt.
Vị giác của cậu, giống như cơ thể này, đang dần mục rỗng theo từng ngày.
Lanh canh.
Tiếng chuông gió lại vang lên, lần này dồn dập và ồn ào hơn hẳn.
Cửa kính bị đẩy mạnh vào trong, mang theo hơi lạnh buốt giá của cơn bão mùa hè.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Chết tiệt!
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Mưa gì mà dai dẳng thế không biết!
Keonho càu nhàu, vừa bước vào đã vội vàng tháo chiếc áo khoác ướt sũng vứt lên sô-pha.
Cậu nhóc với mái tóc đen đánh rối hớt hải chạy lại gần lò sưởi giả trong góc phòng.
Đi ngay phía sau là Seonghyeon, trên lưng cõng một chiếc ống đựng bản vẽ lớn.
Cậu cẩn thận đặt ống vẽ xuống bàn, vuốt đi những giọt nước đọng trên trán.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Anh Juhoon, có khăn khô không?
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Bản phác thảo của em suýt thì hỏng mất, may mà bọc kỹ.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Có ngay đây.
Juhoon đã thuần thục lấy sẵn hai chiếc khăn bông mềm mại từ trong tủ sấy ra, bước tới đưa cho hai cậu em út.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Uống cacao nóng nhé? Hay là trà gừng?
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Cacao đi anh, thêm nhiều kẹo marshmallow vào nha!
Keonho hớn hở nhận lấy chiếc khăn, lau lấy lau để mái tóc.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Hôm nay ở xưởng vẽ ông giáo sư cứ bắt bẻ màu sắc của em mãi, bực mình kinh khủng.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Chỉ có về đây là sướng nhất.
Seonghyeon kéo ghế ngồi phịch xuống, ngắm nghía tiệm đồ cổ với ánh mắt thỏa mãn.
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Tháng sau bọn em có triển lãm rồi, dạo này áp lực muốn điên luôn.
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Anh Juhoon này, hôm khai mạc anh đóng cửa tiệm một bữa đến xem tụi em nhé?
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Sau đó tụi em sẽ bay sang Paris một thời gian để thực tập.
Bàn tay đang múc bột cacao của Juhoon khẽ khựng lại giữa không trung.
Bột màu nâu nhạt rơi vãi xuống mặt quầy gỗ một chút.
Cậu rũ mắt, cẩn thận gạt phần bột thừa đi, giọng điệu vẫn đều đều, êm ái.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Paris à? Tuyệt quá nhỉ.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Bao lâu thì hai đứa về?
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Chắc khoảng nửa năm ạ.
Keonho vô tư đáp lời, hai chân đung đưa trên chiếc ghế đẩu.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Anh nhớ giữ tiệm cẩn thận đấy, đừng có chạy lung tung.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Lúc nào em và Seonghyeon gọi video là anh phải bắt máy liền nha.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Ở bên đó không có người nấu ăn cho, tụi em sẽ nhớ món canh sườn bò của anh lắm.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
*Nhớ món canh sườn bò, chứ không phải nhớ anh.* - Cậu nghĩ thầm
Juhoon khẽ nhếch khóe môi, một nụ cười không chạm tới đáy mắt.
Cậu bưng hai ly cacao nóng hổi bốc khói nghi ngút đặt trước mặt hai đứa trẻ đang thao thao bất tuyệt về chân trời hoa lệ nước Pháp.
Nửa năm.
Trong tờ bệnh án giấu dưới ngăn kéo, bác sĩ nói thời gian của cậu chỉ tính bằng tháng.
Khi bọn họ từ Paris trở về, có lẽ chiếc ghế cậu đang ngồi đã phủ một lớp bụi mỏng rồi.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Được. – //Juhoon nhẹ giọng//
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Anh sẽ ở đây... đợi hai đứa.
Vừa dứt lời, cửa kính lại một lần nữa được đẩy ra.
Martin bước vào, trên tay cầm chiếc ô màu xám tro đẫm nước.
Trái ngược với sự ồn ào của bộ đôi em út, Martin luôn mang theo một luồng không khí trầm ổn nhưng mệt nhoài.
Dưới đôi mắt của chàng kiến trúc sư trẻ tuổi là quầng thâm nhạt màu, cà vạt nới lỏng trễ nải trên cổ áo sơ mi.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Anh Martin! – //Keonho vẫy tay gọi lớn//
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Lại tăng ca à?
Martin gật đầu qua loa, bước thẳng đến chiếc bàn quen thuộc nằm sát cửa sổ nơi có góc nhìn đẹp nhất ra con hẻm.
Anh thả xấp tài liệu bản vẽ dày cộp xuống bàn, mệt mỏi xoa ấn đường.
Chưa cần Martin mở lời, Juhoon đã đặt trước mặt cậu bạn bằng tuổi một tách cà phê đen ít đường, đúng chuẩn hương vị mà Martin luôn yêu cầu.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Cảm ơn.
Martin ngước lên nhìn Juhoon, ánh mắt dừng lại một giây trên gương mặt nhợt nhạt của cậu.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Cậu lại mệt à? Sắc mặt kém quá.
Trái tim Juhoon khẽ đánh thót một nhịp.
Cậu giấu bàn tay đang run rẩy vì cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực vào trong túi tạp dề, cố gắng giữ giọng bình thản.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Hôm nay trời mưa, áp suất giảm nên hơi khó thở chút thôi.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Cậu thì sao? Bản vẽ tòa nhà thương mại có rắc rối gì à?
Martin thở dài một hơi, nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Khách hàng đổi ý tưởng vào phút chót.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Tớ phải thức trắng ba đêm rồi.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Đôi lúc tớ ghen tị với cậu thật đấy Juhoon ạ.
Martin ngả lưng ra sau ghế, ánh mắt lướt qua những món đồ cổ im lìm trong ánh đèn vàng, rồi nhìn thẳng vào mắt Juhoon.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Cậu chỉ cần ở trong góc nhỏ bình yên này, ngửi mùi trà, nghe nhạc, chẳng phải tranh đoạt với ai ngoài kia.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Cậu sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác bị thế giới bên ngoài vắt kiệt sức lực là như thế nào đâu.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Thật tốt khi lúc nào đến đây cũng thấy cậu thảnh thơi như vậy.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Lời nói thốt ra nhẹ bẫng, chân thành và không hề mang ác ý.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Nhưng nó lại giống như một lưỡi dao mỏng, sắc lẹm, nhẹ nhàng cứa qua trái tim Juhoon, không để lại vết máu nhưng đau đến nghẹt thở.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
*Thảnh thơi sao?* - Cậu khẽ khựng lại
Juhoon khẽ rũ mi, che đi đôi đồng tử đang dần mờ đi vì sương mù.
Phải rồi, trong mắt họ, thế giới của cậu chỉ giới hạn trong bốn bức tường ngập mùi gỗ mục này.
Họ đâu biết, cuộc chiến sinh tử của cậu không nằm ở những bản hợp đồng hay những bản vẽ triệu đô, mà nằm ở việc mỗi buổi sáng thức dậy, cậu phải chật vật thở thế nào để chứng minh mình vẫn còn sống.
Cậu nhặt chiếc cốc sứ bị mẻ một góc nhỏ trên bàn lên, dùng khăn lau nhẹ.
Lỗ hổng nhỏ xíu ấy, chẳng ai buồn để tâm, nhưng nước bên trong lại cứ thế rỉ ra từng giọt, cạn dần, cạn dần.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Ừ.
Juhoon đáp lời Martin bằng một âm thanh trầm khàn, đứt quãng.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Tớ rất... nhàn rỗi.
Khoảng tám giờ tối, khi tiếng mưa ngoài kia đã vãn, người cuối cùng cũng xuất hiện.
James đẩy cửa bước vào, mang theo chút mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện khoa ngoại chưa kịp tan hết.
Anh lớn hơn họ vài tuổi, dáng vẻ chững chạc, áo măng tô đen dài khoác ngoài bộ đồ blouse trắng đã được thay ra.
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Anh James tới rồi!
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Tụi em đói rã ruột! – //Seonghyeon reo lên//
James mỉm cười dịu dàng, bước tới xoa đầu Seonghyeon rồi quay sang nhìn một lượt quanh tiệm.
Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở Juhoon đang đứng tần ngần bên quầy pha chế.
James bước tới, thói quen cũ không đổi, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của Juhoon.
Bàn tay anh to lớn, ấm áp vô cùng.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Hôm nay có ca phẫu thuật phức tạp quá, anh tưởng mình không lết nổi ra khỏi phòng mổ.
James nói, giọng trầm ấm pha lẫn sự mỏi mệt tột độ.
Anh vươn tay nhận lấy ly nước ấm Juhoon vừa đưa.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Nhưng nghĩ đến việc em vẫn để đèn sáng, pha sẵn nước ấm đợi ở đây... anh mới thấy mình còn sống.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Em tuyệt đối không được thay đổi nhé Juhoon, cứ mãi bình yên như thế này thôi.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Tiệm đồ cổ này là nhà của anh rồi.
Juhoon đứng im như một pho tượng.
Hơi ấm từ bàn tay James truyền qua đỉnh đầu, nhưng lại không thể sưởi ấm được sự lạnh lẽo đang lan tràn trong từng mạch máu của cậu.
"Nhà" của bọn họ.
Nơi bọn họ quay về để trút bỏ gánh nặng, để được vỗ về, để được phục vụ vô điều kiện.
Bọn họ gọi đó là bình yên.
Juhoon ngước nhìn bốn người họ đang quây quần bên chiếc bàn gỗ lớn giữa tiệm.
Keonho và Seonghyeon đang trêu chọc nhau, Martin lười biếng góp vài câu mỉa mai, còn James thì ngồi gác tay lên lưng ghế, nở nụ cười hiền hậu của một người anh lớn.
Một bức tranh quá đỗi hoàn mỹ, một thanh xuân rực rỡ mà bất cứ ai cũng ao ước.
Cơn ho lại trực trào dưới cổ họng.
Juhoon cắn chặt mặt trong của môi, nếm được vị tanh nồng của máu tươi rỉ ra.
Cậu nuốt ngược nó xuống, cố nặn ra nụ cười đẹp nhất của mình, cất bước tiến về phía họ để dọn bữa tối.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Mọi người vất vả rồi. Ăn thôi.
Bữa ăn trôi qua trong tiếng cười nói rôm rả.
Không một ai trong số bốn người rực rỡ kia nhận ra, người dọn dẹp bát đĩa tối nay lại gầy đi một vòng, và bông hoa Dạ Lan Hương đặt trên bệ cửa sổ... đã bắt đầu rụng cánh đầu tiên.
...

Chương 2

Những Âm Thanh Bỏ Quên
...
Tiếng nước chảy róc rách trong bồn rửa bát phá vỡ một phần không gian tĩnh lặng phía sau quầy pha chế.
Juhoon xắn tay áo len lên đến khuỷu, cẩn thận dùng miếng bọt biển mềm lau đi lớp dầu mỡ trên từng chiếc đĩa sứ.
Bọt xà phòng trắng xóa trượt qua những ngón tay thon dài, nhợt nhạt của cậu, cuốn trôi đi chút tàn tích cuối cùng của bữa tối náo nhiệt.
Bên ngoài phòng khách, âm thanh từ bản tin thời sự buổi tối hòa lẫn với tiếng cười đùa rôm rả.
Keonho đang tranh giành chiếc điều khiển tivi với Seonghyeon, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng la oai oái khi bị anh lớn James gõ nhẹ lên trán để phân xử.
Không khí ngập tràn hơi thở của sự sống, ấm áp và vẹn tròn.
Juhoon cẩn thận úp chiếc bát cuối cùng lên giá phơi.
Lồng ngực cậu truyền đến một cơn nhói buốt quen thuộc, âm ỉ tựa như có hàng ngàn mũi kim châm vào cuống phổi.
Nó không ập đến dữ dội như một cơn bão, mà chỉ từ từ rỉ rả, chầm chậm rút cạn dưỡng khí.
Cậu hít vào một hơi thật sâu, điềm nhiên giữ nhịp thở đều đặn, mặt không đổi sắc vặn chặt vòi nước.
Cậu đã quen với việc sống chung cùng những cơn đau này, giống như cách người ta quen với việc hít thở.
Kháng cự vô ích, than vãn lại càng thừa thãi.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Để anh lau bàn cho.
Giọng nói trầm ấm vang lên ngay sát phía sau khiến Juhoon khẽ nghiêng đầu.
James đã đứng đó từ lúc nào, trên tay cầm theo chiếc khăn lau bếp.
Anh đã cởi bỏ áo khoác ngoài, chỉ còn mặc chiếc sơ mi trắng xắn tay gọn gàng.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Không cần đâu ạ.
Juhoon khẽ mỉm cười, vươn tay lấy lại chiếc khăn từ tay James.
Lướt qua những ngón tay thon dài, rắn rỏi của vị bác sĩ ngoại khoa, cậu nói với giọng điệu nhẹ bẫng tự nhiên.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Tay anh ngày mai còn phải cầm dao mổ, dính phải chất tẩy rửa sẽ khô da, ảnh hưởng đến xúc giác đấy.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Em làm một lát là xong thôi.
James khẽ bật cười, đôi mắt ánh lên sự cưng chiều quen thuộc.
Anh không giành lại chiếc khăn, chỉ đứng tựa lưng vào mép quầy, lặng lẽ nhìn Juhoon lau dọn.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Em lúc nào cũng chu toàn như vậy, làm anh và mấy đứa kia sinh hư mất thôi.
James khẽ vươn tay, vén lọn tóc mái hơi xòa xuống trán của Juhoon, chân mày anh hơi chau lại khi đầu ngón tay chạm vào làn da lạnh toát.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Nhiệt độ cơ thể em lúc nào cũng thấp nhỉ?
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Đợt vitamin tổng hợp tháng trước anh gửi, em có uống đều đặn không đấy?
Juhoon xoay người lau nốt những vệt nước đọng trên mặt gỗ sồi, động tác không hề có chút ngập ngừng hay né tránh.
Cậu đáp lại bằng một chất giọng vô cùng bình thản, mang theo chút ý cười nhạt.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Em uống mỗi sáng.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Chắc do bản chất người em vốn sợ lạnh, không sao đâu ạ.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Anh cứ lo xa.
Lời nói dối hoàn hảo đến mức không gợn một vết xước.
James gật gù, hoàn toàn tin tưởng.
Anh là một bác sĩ giỏi, từng giành giật lại sinh mạng cho vô số người từ tay tử thần.
Nhưng anh lại bỏ qua việc nhìn sâu vào đáy mắt của người đang đứng ngay trước mặt mình.
Có lẽ vì trong tiềm thức của James, Juhoon luôn là sự tồn tại an toàn nhất, ổn định nhất.
Một người lúc nào cũng cười dịu dàng, ăn nói chừng mực, làm sao có thể giấu giếm một cơ thể đang mục ruỗng bên trong?
Lau dọn xong xuôi, Juhoon tháo tạp dề, bước ra khu vực bàn trà.
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Anh Juhoon!
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Lại đây xem giúp em cái này với!
Seonghyeon vừa thấy cậu bước ra đã vẫy tay rối rít, trên đùi đặt chiếc máy tính bảng đang hiển thị một trang web mua sắm.
Juhoon kéo chiếc ghế đẩu ngồi xuống cạnh hai cậu nhóc, ánh mắt nhu hòa rũ xuống màn hình.
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Mùa đông ở Paris nghe nói lạnh lắm.
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Anh xem, em nên mua chiếc khăn quàng cổ màu be này hay màu xám than thì hợp với dáng áo măng tô của em?
Seonghyeon háo hức chỉ vào hai bức ảnh.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Màu be đi.
Juhoon đáp mà không cần suy nghĩ quá lâu.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Da em sáng, mặc màu tối nhiều trông sẽ bị già dặn quá.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Màu be hợp với tuổi của em hơn.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Thấy chưa!
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Em đã bảo là hỏi anh Juhoon mà!
Keonho vỗ đùi đánh đét một cái, rồi hếch cằm nhìn Seonghyeon.
Sau đó, cậu nhóc quay sang khoác tay lên vai Juhoon, cọ cọ má vào vai áo len của cậu làm nũng.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Seonghyeon mua màu be rồi, hay là anh chọn màu xám than đi?
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Em mua tặng anh!
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Coi như quà sớm trước khi tụi em bay.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Trời lạnh, anh ở nhà phải quàng cho ấm đấy.
Juhoon nhẹ nhàng gỡ tay Keonho ra, cẩn thận gấp lại nếp áo của cậu nhóc cho phẳng phiu.
Nụ cười trên môi cậu vẫn trong trẻo như cũ.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Anh loanh quanh trong tiệm cả ngày, lò sưởi lúc nào cũng bật, mua khăn dày làm gì cho phí tiền.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Hai đứa cứ giữ tiền mà tiêu xài bên đó, không cần mua cho anh đâu.
Cậu từ chối rất tự nhiên, hoàn toàn không có vẻ gì là giận dỗi hay tủi thân.
Juhoon không muốn nhận món đồ ấy, bởi lẽ cậu biết, mùa đông năm nay... mình không còn cơ hội để quàng nó nữa.
Mua về rồi cũng chỉ để đấy bám bụi, chi bằng để bọn trẻ dành trọn niềm vui cho chuyến đi của chúng.
Cách đó một khoảng bàn, Martin đang thu dọn xấp bản vẽ và thước đo.
Anh đưa mắt nhìn đồng hồ đeo tay, vặn vẹo cái cổ đã mỏi nhừ sau nhiều giờ cúi gập người.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Gần mười rưỡi rồi, tớ phải về đây.
Martin nhét chiếc bút chì kim vào túi áo trước ngực, đứng lên vươn vai.
Anh đưa mắt nhìn quanh tiệm, thở hắt ra một hơi.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Hệ thống đèn trần của tiệm cậu dạo này có vẻ hơi tối rồi đấy Juhoon.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Hôm nào rảnh tớ gọi thợ qua thay cho vài bóng LED ánh sáng trắng, chứ cứ vàng vọt thế này, hại mắt chết đi được.
Juhoon bước tới, cầm lấy chiếc ô màu xám tro ban nãy cậu đã hong khô, cẩn thận vuốt lại nếp vải rồi đưa cho Martin.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Tớ thích ánh sáng ấm, nó hợp với mấy món đồ cổ này hơn.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Cậu đến đây thì chịu khó một chút.
Martin nhận lấy chiếc ô, bật cười khe khẽ, tiện tay vỗ nhẹ lên vai Juhoon một cái như thói quen giữa những người bạn đồng niên.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Biết rồi ông cụ non.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Chỉ có tớ là hay lui tới đây làm việc chứ khách hàng của cậu mấy ai nán lại lâu.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Giữ gìn sức khỏe nhé, nhìn cậu gầy đi rồi đấy.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Mọi người về cẩn thận.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Đường trơn, James lái xe chậm thôi nhé.
Juhoon tiễn họ ra tận cửa, giọng nói hòa cùng tiếng chuông gió đinh đang lanh lảnh.
Chiếc xe SUV màu đen của James chầm chậm lăn bánh, mang theo cả ba người kia rời khỏi con hẻm nhỏ.
Juhoon đứng dưới hiên nhà, nhìn theo ánh đèn hậu đỏ au mờ dần rồi mất hút sau màn sương đêm lạnh buốt.
Không gian đột ngột rơi vào trạng thái tĩnh mịch đến rợn người.
Juhoon quay trở lại vào trong.
Cậu không khóc, cũng chẳng hề biểu lộ sự suy sụp nào.
Mọi việc cậu làm tiếp theo vẫn rập khuôn như một cỗ máy đã được lập trình sẵn.
Tắt đèn bảng hiệu, kéo rèm cửa sổ, kiểm tra lại khóa chốt.
Khi đi ngang qua bàn làm việc của Martin, bước chân Juhoon khẽ dừng lại.
Trên mặt bàn gỗ vẫn còn vương lại vài vụn tẩy cao su trắng.
Cậu dùng tay cẩn thận phủi chúng vào thùng rác, chợt phát hiện một chiếc kẹp giấy bằng kim loại rớt lại dưới góc bàn.
Juhoon nhặt nó lên, bỏ vào một chiếc hộp thiếc nhỏ xíu đặt trên quầy pha chế nơi chứa vô vàn những món đồ lặt vặt mà bốn người kia để quên.
Một thói quen thầm lặng không ai hay biết.
Cộc... cộc cộc.
Tiếng gõ cửa ngập ngừng vang lên từ bên ngoài lớp kính trong suốt.
Juhoon ngước mắt nhìn.
Là chú Choi – người lao công làm ca đêm phụ trách quét dọn khu phố này.
Chú đang mặc bộ đồ phản quang màu cam ướt sũng, co ro dưới mái hiên của tiệm.
Juhoon mở khóa, đẩy nhẹ cánh cửa ra.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Chú Choi, có chuyện gì vậy ạ?
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
Xin lỗi vì làm phiền cậu muộn thế này, Juhoon.
Người đàn ông trung niên khẽ cười gượng gạo, giơ chiếc bình giữ nhiệt cũ kỹ xỉn màu lên.
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
Trạm nghỉ ở cuối phố bị cúp điện, máy nước nóng hỏng mất rồi.
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
Cậu có thể cho chú xin chút nước sôi được không?
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
Đêm nay trời lạnh quá.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Chú chờ cháu một lát.
Juhoon quay vào trong, điềm đạm lấy bình siêu tốc rót đầy nước nóng vào bình giữ nhiệt cho người lao công.
Cậu còn tiện tay bỏ thêm vào đó hai túi trà gừng và một chút đường phèn.
Mọi động tác đều ung dung, khoan thai, phảng phất sự ân cần vốn dĩ đã ăn sâu vào cốt tủy.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Của chú đây ạ.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Chú uống lúc còn nóng nhé, trà gừng sẽ giúp tránh cảm lạnh.
Cậu đưa bình nước bằng cả hai tay.
Chú Choi nhận lấy, hơi ấm truyền qua lớp vỏ kim loại khiến khóe mắt chú giãn ra.
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
Cảm ơn cậu nhiều lắm.
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
Thanh niên bây giờ hiếm người được cẩn thận, chu đáo và sống khỏe mạnh, hiền lành như cậu.
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
Phước đức lắm đấy, Juhoon ạ.
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
ᴄʜᴜ́ ᴄʜᴏɪ - [ʟᴀᴏ ᴄᴏ̂ɴɢ ᴄᴀ ᴆᴇ̂ᴍ]
Chú đi làm tiếp đây, cậu nghỉ ngơi sớm đi nhé.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Chú đi đường cẩn thận ạ.
Juhoon nhẹ nhàng khép cửa lại, vặn nốt chốt khóa an toàn.
Lời khen chân chất của người lao công đêm văng vẳng bên tai, vô tình trở thành một loại âm thanh chua chát nhất thế gian.
Khỏe mạnh, hiền lành, phước đức.
Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ cậu là một thân cây thường xuân xanh tốt, an tĩnh nương tựa vào góc phố này mà sống trọn kiếp người.
Chẳng ai biết gốc rễ bên dưới lòng đất đã thối rữa đến nhường nào.
Cậu bước về phía bệ cửa sổ, nơi chậu Dạ Lan Hương đang lặng lẽ tỏa hương trong bóng tối.
Một cánh hoa màu tím nhạt đã rụng xuống mặt gỗ, héo rũ, mất đi sinh khí.
Juhoon dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào cánh hoa tàn.
Đôi mắt trong veo như mặt hồ tĩnh lặng của cậu cuối cùng cũng gợn lên một tia mỏi mệt không thể che giấu, nhưng rất nhanh sau đó lại chìm vào khoảng không hư vô.
Cậu nhặt cánh hoa lên, ném vào thùng rác, rồi xoay người bước lên cầu thang dẫn lên phòng ngủ ở gác xép.
Đêm vẫn còn dài, và ngày mai, cậu vẫn sẽ phải thức dậy để mỉm cười đón chờ họ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
...

Chương 3

Lời Hẹn Mùa Xuân Của Những Kẻ Ở Lại
...
Nắng ban mai rót xuống mái hiên của "Thời Gian Trắng" những vệt vàng ươm, sưởi ấm bầu không khí vẫn còn vương chút hơi lạnh của trận mưa đêm qua.
Bảy giờ sáng, Juhoon đẩy cửa bước ra ngoài.
Cậu mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng ngà, khoác thêm chiếc áo dạ dáng dài mỏng, tươm tất và gọn gàng như mọi ngày.
Cậu băng qua con đường lát gạch đỏ đã khô ráo, ghé vào tiệm bánh mì thủ công ở góc phố.
Nhịp sống của Juhoon luôn vận hành theo một quỹ đạo tĩnh lặng và chuẩn xác.
Cậu không bận tâm đến việc ranh giới thời gian của mình đang ngắn lại, cứ điềm nhiên sống trọn vẹn từng khoảnh khắc bình thường nhất.
ᴄʜɪ̣ ᴄʜᴜ̉ ᴛɪᴇ̣̂ᴍ ʙᴀ́ɴʜ
ᴄʜɪ̣ ᴄʜᴜ̉ ᴛɪᴇ̣̂ᴍ ʙᴀ́ɴʜ
Juhoon à, lấy hai ổ bánh mì lúa mạch đen với một phần mứt bơ như cũ nhé?
Chị chủ tiệm bánh vừa thấy cậu đã tươi cười hỏi han, tay thoăn thoắt gói ghém đồ vào túi giấy.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Dạ vâng, chị cho em thêm một ít bánh quy hạt dẻ nữa nhé.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Hôm nay cuối tuần, chắc mấy đứa nhóc sẽ ghé sớm.
Juhoon mỉm cười, rút ví trả tiền.
Đón lấy túi bánh ấm sực mùi bơ sữa, cậu ung dung tản bộ về lại tiệm.
Vừa đến trước cửa, Juhoon đã thấy chú bưu tá Kang đang loay hoay với thùng hàng trên chiếc xe máy màu xanh lá cọ.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Chú Kang, nay chú đi giao đồ sớm thế ạ?
Juhoon lên tiếng chào, bước tới mở khóa cửa chính.
Người đàn ông trạc tuổi ngũ tuần quay lại, đưa tay lau giọt mồ hôi trên trán.
ᴄʜᴜ́ ʙᴜ̛ᴜ ᴛᴀ́ ᴋᴀɴɢ
ᴄʜᴜ́ ʙᴜ̛ᴜ ᴛᴀ́ ᴋᴀɴɢ
Chào buổi sáng, Juhoon.
ᴄʜᴜ́ ʙᴜ̛ᴜ ᴛᴀ́ ᴋᴀɴɢ
ᴄʜᴜ́ ʙᴜ̛ᴜ ᴛᴀ́ ᴋᴀɴɢ
Có bưu phẩm của cậu từ vùng Darjeeling gửi về này, hình như là trà đen thì phải.
ᴄʜᴜ́ ʙᴜ̛ᴜ ᴛᴀ́ ᴋᴀɴɢ
ᴄʜᴜ́ ʙᴜ̛ᴜ ᴛᴀ́ ᴋᴀɴɢ
Hộp khá nặng đấy, để chú bê vào trong giúp cho.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Dạ, cháu cảm ơn chú.
Sau khi ký nhận và rót mời chú bưu tá một ly nước lọc mát lạnh để giải khát, Juhoon bắt tay vào việc sắp xếp lại quầy hàng.
Cậu khui thùng giấy, cẩn thận xếp từng hộp trà thiếc lên kệ gỗ.
Động tác của cậu chậm rãi, tỉ mỉ.
Khi thấy cơ thể hơi thấm mệt, cậu chỉ lẳng lặng kéo chiếc ghế tựa, ngồi nghỉ một lát, ngắm nhìn bụi trần li ti nhảy múa trong vạt nắng xuyên qua cửa sổ.
Không oán than, không u sầu.
Kính coong.
Đúng như dự đoán, chỉ hơn chín giờ, sự tĩnh mịch của tiệm đồ cổ đã bị phá vỡ.
Keonho và Seonghyeon khệ nệ khiêng theo một chiếc giá vẽ bằng gỗ sồi cùng hộp màu nước lỉnh kỉnh bước vào.
Theo sau hai cậu nhóc là Martin, tay xách một chiếc cặp da đựng laptop, vẻ mặt trông nhàn nhã hơn hẳn bộ dạng phờ phạc tối qua.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Chào buổi sáng anh Juhoon!
Keonho hồ hởi đặt giá vẽ xuống cạnh bệ cửa sổ, nơi có ánh sáng tự nhiên hắt vào đẹp nhất.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Hôm nay xưởng vẽ nghỉ, em và Seonghyeon quyết định chuyển 'căn cứ' ra đây.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Đèn ở tiệm anh tuy hơi tối, nhưng bù lại ánh sáng ban ngày thì tuyệt hảo.
Juhoon đứng lên, mang dĩa bánh quy hạt dẻ và ba ly trà đào ướp lạnh ra bàn.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Cứ tự nhiên.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Nhưng đừng làm vương màu nước lên mấy chiếc máy hát của anh là được.
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Bọn em biết rồi mà.
Seonghyeon nháy mắt, thuần thục mở hộp màu ra pha chế.
Martin kéo ghế ngồi xuống đối diện giá vẽ, mở laptop ra.
Anh gõ lạch cạch vài phím rồi ngước lên nhìn Juhoon đang nhẩn nha lau dọn mặt bàn pha chế.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Sáng nay tớ ghé qua công trường, xong việc sớm nên qua đây luôn.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Lát nữa James cũng tới đấy, anh ấy bảo hôm nay được nghỉ trực, sẽ mang sườn bò qua nấu món canh hôm qua cậu hứa.
Martin nói, tay vươn lấy một chiếc bánh quy hạt dẻ bỏ vào miệng.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Bánh ngon đấy.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Cậu lúc nào cũng biết cách chọn đồ ăn.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Là tiệm cô Lee làm ngon thôi.
Juhoon đáp nhẹ tênh.
Cậu xoay người, lấy một chiếc tạp dề sạch từ trong tủ ra.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Nếu anh James mang sườn tới, tớ phải chuẩn bị sơ chế củ cải và hành ba-rô trước.
Khoảng một tiếng sau, James xuất hiện với hai túi nilong lớn chứa đầy ắp nguyên liệu tươi sống.
Không khí trong tiệm trở nên sinh động một cách lạ thường.
James xắn tay áo, nhất quyết đòi phụ Juhoon nhặt rau, trong khi hai cậu em út thỉnh thoảng lại réo lên nhờ Juhoon đến xem bức tranh phong cảnh đang phác thảo dở.
Martin thì thi thoảng ngừng gõ phím, lười biếng góp vài lời bình luận trêu chọc bức tranh của hai đứa em.
Juhoon đứng thái củ cải bên quầy bếp mở.
Tiếng dao chạm vào thớt gỗ nhịp nhàng, đều đặn.
Cậu cảm nhận được sự hiện diện của bốn người họ bao quanh mình.
Một cảm giác quen thuộc, an toàn và náo nhiệt.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Em thái củ cải mỏng quá rồi kìa, hầm lâu sẽ bị nát đấy.
James đứng bên cạnh, đang rửa những dẻ sườn bò đỏ au dưới vòi nước, bỗng nhiên lên tiếng nhắc nhở.
Juhoon khẽ khựng tay lại.
Cậu nhìn xuống thớt.
Quả thật, những lát củ cải mỏng tang, gần như trong suốt.
Có lẽ vừa nãy, thị giác của cậu lại xuất hiện một khoảng mờ đục ngắn ngủi, khiến lực tay mất đi sự chuẩn xác vốn có.
Cậu chớp mắt, rất nhanh thu lại vẻ thất thần, điềm nhiên gạt phần củ cải mỏng sang một góc.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Em quên mất.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Để em thái lại phần khác, chỗ này lát nữa làm món xào cũng được ạ.
James gật đầu, không chút nghi ngờ.
Anh lau tay vào khăn, điềm đạm nói.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Tháng sau mấy đứa nhỏ đi Paris rồi.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Tiệm của em cũng nên đổi bảng giờ đóng cửa sớm hơn một chút đi, không có hai đứa nó ồn ào phụ giúp, em dọn dẹp một mình muộn quá lại mệt.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Vâng, em biết rồi.
Juhoon ngoan ngoãn đáp lời, đưa tay bật bếp ga.
Ngọn lửa xanh bùng lên, đun nóng chiếc nồi đất.
Đến buổi trưa, món canh sườn bò hầm củ cải bốc khói nghi ngút được dọn ra chiếc bàn gỗ lớn giữa tiệm.
Cả năm người quây quần bên nhau.
Seonghyeon húp một ngụm canh tủy ngọt lịm, thỏa mãn thở hắt ra.
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Tay nghề của anh Juhoon vẫn là đỉnh nhất.
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
ᴇᴏᴍ ꜱᴇᴏɴɢ-ʜʏᴇᴏɴ [엄성현]
Sang Pháp chắc em sụt mất mấy kí vì nhớ đồ ăn ở đây mất.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Nói quá.
Keonho bĩu môi, gắp một miếng thịt sườn mềm rục bỏ vào bát của Juhoon.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Anh ăn nhiều thịt vào, dạo này em thấy cổ tay anh nhỏ xíu, gầy tông teo rồi này.
Martin đang gỡ cá, nghe vậy cũng ngước lên.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Phải đấy.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Chờ hai đứa nhóc này về, mùa xuân năm sau tụi mình tổ chức một chuyến đi chơi xa đi.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Lâu rồi không đi chung đủ năm người.
Động tác nhai của Juhoon khẽ khựng lại, nhưng chỉ mất nửa giây để cậu tiếp tục vành môi mỉm cười.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Ý kiến hay đấy.
James tán thành, dùng khăn giấy lau khóe miệng.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Mùa xuân đi đảo Jeju thì sao?
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Thuê một căn biệt thự ven biển.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Juhoon cần chút không khí trong lành của đại dương, ở miết trong cái hẻm này ngột ngạt quá.
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
ᴊᴀᴍᴇꜱ [ᴢʜᴀᴏ ʏᴜꜰᴀɴ/ᴊᴏ ᴡᴏᴏ-ʙᴇᴏᴍ/조우범]
Anh sẽ chịu trách nhiệm lo vé máy bay.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Yeah! Tuyệt vời!
Keonho reo lên, đập tay với Seonghyeon.
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
ᴀʜɴ ᴋᴇᴏɴ-ʜᴏ [안건호]
Em sẽ mang theo flycam để quay vlog!
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Nhớ thuê chỗ nào có bàn làm việc rộng một chút, tớ kiểu gì cũng phải mang theo bản vẽ.
Martin nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt bổ sung, rồi quay sang nhìn người thanh niên đang im lặng nãy giờ.
ᴍᴀʀᴛɪɴ  [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
ᴍᴀʀᴛɪɴ [ᴘᴀʀᴋ ᴡᴏᴏ-ᴊᴏᴏ/박우주]
Juhoon, cậu thấy sao?
Bốn ánh mắt đồng loạt hướng về phía cậu.
Trong sáng, rực rỡ và đầy ắp mong cầu về một tương lai xa xôi.
Mùa xuân năm sau.
Hoa anh đào sẽ nở rộ trên những cung đường ven biển Jeju.
Gió biển sẽ mang theo vị mằn mặn lùa qua khung cửa sổ biệt thự.
Bọn họ sẽ cười đùa, chụp ảnh, và vẽ nên những bức tranh ngập tràn màu sắc.
Một viễn cảnh đẹp đẽ đến mức khiến trái tim người ta phải run lên.
Nhưng trong tâm trí của Juhoon, mùa xuân ấy vĩnh viễn là một khoảng trắng xóa.
Bác sĩ đã nói, nếu tình trạng tốt, cậu có thể đón được đợt tuyết đầu mùa năm nay.
Chỉ là đợt tuyết đầu mùa thôi.
Juhoon đặt đũa xuống.
Cậu đưa mắt nhìn James, nhìn Martin, rồi lướt qua gương mặt rạng rỡ của hai cậu em út.
Cậu không bộc lộ một tia bi thương nào, ánh mắt vẫn trong veo và tĩnh tại như mặt nước hồ thu, khóe môi cong lên một độ cong chuẩn xác của sự dịu dàng.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Được.
Cậu cất giọng êm ái, như thể đang nói về một kế hoạch của ngày mai.
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
ᴋɪᴍ ᴊᴜ-ʜᴏᴏɴ [김주훈]
Mùa xuân năm sau, chúng ta cùng đi.
Lời hứa nhẹ bẫng rơi vào không trung, tan biến vào nhịp sống hối hả của những người ngồi quanh bàn.
Bọn họ lại tiếp tục rôm rả bàn luận xem nên mang theo đồ giữ ấm nào, đi ăn ở nhà hàng nào.
Chẳng ai nhận ra, người vừa nói ra lời đồng ý ấy, đang lặng lẽ gom nhặt từng giây phút hiện tại, thu xếp lại thế giới của mình một cách gọn gàng nhất, để sẵn sàng cho một cuộc rời đi không bao giờ báo trước.
...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play