Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bí Mật Nhỏ [ Mason Nguyễn X Negav]

1: Cục Bột Nhỏ và Kẻ Nuông Chiều

Thành phố vào hạ, cái nóng như muốn nung chảy cả những mặt đường nhựa bỏng rát. Nhưng bên trong căn biệt thự ngoại ô của Đặng gia, không khí lại mát rượi mùi tinh dầu bạc hà
Trên chiếc sofa lớn giữa phòng khách, Đặng Thành An đang cuộn tròn thành một cục đúng nghĩa. Cậu thiếu niên mười tám tuổi sở hữu gương mặt tròn trịa, hai má phúng phính trắng hồng như bánh bao mới ra lò, đôi mắt híp lại vì lim dim ngủ. Ở Đặng gia, An chính là "cục bột nhỏ" vô giá, được cả nhà nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa
Cạch
Tiếng cửa biệt thự mở ra, kéo theo một luồng gió năng động bước vào. Nguyễn Xuân Bách – cậu bạn thân thanh mai trúc mã của An – thản nhiên đi vào như thể đây là nhà mình. Bách mười tám tuổi, cao ráo, gương mặt góc cạnh và nụ cười rạng rỡ chuẩn "con trai cưng" của phu nhân Nguyễn Thị nổi tiếng vùng này. Nhưng dù ở ngoài có là thiếu gia học giỏi, vạn người mê đến đâu, thì cứ đến gặp Thành An, Bách lại tự động biến thành một "bảo mẫu" full-time
Nhìn thấy cục bột nhỏ đang cuộn tròn trên ghế, Xuân Bách khẽ bật cười. Cậu nhẹ nhàng tiến lại gần, đặt túi trà sữa trân châu đường đen – món tủ của An – lên bàn, rồi cúi xuống nhéo nhẹ vào cái má mềm mại kia
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Dậy thôi cục bột ơi, heo con ngủ đến cháy mông rồi
Thành An hừ hừ một tiếng trong cổ họng, đôi mắt nhập nhèm mở ra. Ngay khi ngửi thấy mùi trà sữa quen thuộc, mắt cậu nhóc sáng rực lên, cả người bật dậy như có lò xo
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bách! Cậu mua trà sữa cho tớ hả?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nghĩ hay vậy? Mua cho tớ uống, cậu nhìn thôi
Bách trêu chọc, tay đã nhanh nhẹn cắm ống hút rồi đưa tận tay cho An
An chu môi, giật lấy ly trà sữa hút một hơi rõ dài, hai má phồng lên nhai trân châu chóp chép. Nhìn cái bộ dạng thỏa mãn của cậu bạn thân, ánh mắt Xuân Bách mềm đi trông thấy. Cậu đưa tay gạt mấy lọn tóc mái hơi rối trên trán An, giọng trầm xuống đầy dung túng
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nghe mẹ tớ bảo, tuần sau hai gia đình định hướng cho tụi mình đi du học chung một nước đấy
Động tác nhai trân châu của Thành An bỗng khựng lại. Cậu ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn Bách, trong lòng dâng lên một cảm giác là lạ. Du học? Đi xa cùng nhau sao?
Chưa kịp để An suy nghĩ nhiều, Xuân Bách đã xoa đầu cậu, cười nửa đùa nửa thật
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sao? Qua bên kia không có ba mẹ bọc lót, cục bột nhỏ định sống sao đây? Có cần ký hợp đồng để Nguyễn Xuân Bách này nuôi cậu cả đời không?
Thành An đỏ bừng mặt, không biết vì nghẹn trà sữa hay vì câu nói của ai kia. Cậu quay mặt đi chỗ khác, lầm bầm
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ai cần cậu nuôi... Tớ lớn rồi nhé!
Xuân Bách chỉ cười, ánh mắt thâm trầm nhìn sườn mặt đang ửng hồng của An. Hai chữ "bạn thân" này, xem ra càng ngày càng có chút chật chội rồi. Giữa họ, dường như đang có một bí mật nhỏ ngấp nghé chực chờ bước ra ánh sáng

2: Khoảng Cách Của Hai Chữ "Bạn Thân"

NovelToon
Kẹo
Kẹo
Tặng 3 chap ạ
_______
Cái nóng của buổi chiều dịu bớt khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc sân vườn Đặng gia. Trong phòng khách, ly trà sữa của Thành An đã cạn đáy từ lâu, chỉ còn lại tiếng đá tan lách cách
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Này, cậu nói thật đấy à?
Thành An ôm chiếc gối tựa vào lòng, cằm tựa lên thành gối, đôi mắt tròn xoe vẫn dính chặt lấy Xuân Bách. Ý nghĩ về việc phải rời xa vòng tay bố mẹ để đến một đất nước xa lạ khiến một đứa trẻ vốn được nuông chiều từ bé như cậu không khỏi lo lắng
Xuân Bách đang bận gọt táo, nghe vậy liền liếc mắt nhìn sang. Thấy vẻ mặt ỉu xìu như bánh bao nhúng nước của cục bột nhỏ, cậu khẽ thở dài, đặt con dao gọt hoa quả xuống đĩa
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ lừa cậu làm gì. Mẹ Nguyễn Thị nhà tớ với mẹ cậu đã lên kế hoạch từ tháng trước rồi. Nghe đâu là một trường đại học có tiếng ở Úc
Bách vừa nói, vừa xiên một miếng táo đưa đến tận miệng An
An ngoan ngoãn há miệng đón lấy, nhai tóp tép nhưng chân mày vẫn nhíu chặt lại
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng tớ... tớ đâu biết tự chăm sóc bản thân đâu. Sang bên đó không có vú nuôi nấu cơm, không có tài xế đưa đón, tớ sẽ chết đói mất
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu khinh thường tớ quá đấy?
Xuân Bách bật cười, gõ nhẹ lên trán An một cái rõ đau
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thế mười tám năm nay ai là người dọn bãi chiến trường cho cậu? Ai học nấu ăn vì có đứa phân biệt được bảy bảy bốn chín loại hành? Ai thức đêm làm bài tập hộ cậu?
Thành An ôm trán, xị mặt ra nhưng không thể cãi lại lời nào. Đúng thật là từ bé đến lớn, số lần Xuân Bách chăm sóc cậu còn nhiều hơn cả người làm trong nhà. Nguyễn Xuân Bách ở ngoài là thiếu gia kiêu ngạo, nhưng trước mặt Đặng Thành An thì chẳng khác nào một "bảo mẫu cấp cao" kiêm shipper độc quyền
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng mà...
An lí nhí, hai tai hơi ửng hồng
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sang bên đó rồi, cậu cũng phải yêu đương chứ? Mẹ Nguyễn Thị chẳng bảo muốn cậu sớm tìm con dâu cho bác ấy là gì... Lúc đấy cậu làm gì còn thời gian quản tớ
Không khí trong phòng khách bỗng chốc chùng xuống một nhịp
Xuân Bách thu lại nụ cười, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm vào cậu bạn thân đang cúi đầu trốn tránh. Cậu tiến lại gần hơn một chút, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức An có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng nam tính, man mát trên áo của Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thành An
Bách gọi thẳng tên cậu, giọng điệu nghiêm túc hiếm thấy
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu thực sự nghĩ tớ muốn yêu đương với người khác à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hở?
An ngơ ngác ngẩng lên, đập vào mắt là gương mặt góc cạnh phóng đại của Xuân Bách ở cự ly gần. Tim cậu bỗng nảy lên một nhịp hỗn loạn
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mẹ tớ thích ai không quan trọng. Quan trọng là...
Bách đưa tay nhéo nhẹ vành tai đang đỏ ửng của An, thanh âm trầm thấp, mang theo chút ý vị sâu xa
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ chỉ tình nguyện làm bảo mẫu cho một cục bột duy nhất thôi. Hiểu chưa, đồ ngốc?
Thành An đờ người ra, hai má nóng bừng như muốn bốc khói. Cậu vội vàng ôm gối đứng bật dậy, lắp bắp
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tớ... tớ đi vệ sinh!
Rồi chạy biến lên lầu như một cơn gió
Nhìn theo bóng lưng chạy trốn của cục bột nhỏ, Xuân Bách khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên một nụ cười vừa bất lực vừa cưng chiều. Hai chữ "bạn thân" này, xem ra An vẫn còn ngây thơ ôm khư khư lấy nó, nhưng Bách thì đã không muốn làm bạn thân từ lâu rồi

3: Bữa Cơm Hai Gia Đình và "Bí Mật" Suýt Bật Mí

NovelToon
Kẹo
Kẹo
2/6
Kẹo
Kẹo
Nợ từ bộ này sang bộ kia là có thật 🥰
__________
Cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại, Thành An tựa lưng vào đó, hai tay ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng của mình. Tim trong lồng ngực cậu cứ đập liên hồi như trống trận
Đặng Thành An
Đặng Thành An
"Cậu ấy bị làm sao thế không biết..."
An lầm bầm, nhìn mình trong gương với hai má đỏ ửng như quả cà chua chín
Câu nói của Xuân Bách cứ văng vẳng bên tai: "Tớ chỉ tình nguyện làm bảo mẫu cho một cục bột duy nhất thôi." Từ trước đến nay, An luôn vô tư đón nhận sự nuông chiều của Bách như một lẽ đương nhiên. Nhưng dạo gần đây, mỗi lần Bách tiến lại gần hay nói những lời mập mờ, lòng An lại ngứa ngáy, bồn chồn một cách lạ lùng
Chưa kịp để An định thần lại, tiếng chuông điện thoại trong túi quần vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ. Là mẹ cậu gọi
Bà Đặng
Bà Đặng
An Ơi, xuống nhà chuẩn bị đi con. Hôm nay nhà mình sang nhà bác Nguyễn Thị ăn cơm tối đó. Bác ấy chuẩn bị toàn món con thích thôi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Dạ... Con biết rồi mẹ
Bảy giờ tối, không khí tại nhà họ Nguyễn vô cùng nhộn nhịp. Hai bà mẹ – phu nhân Đặng gia và phu nhân Nguyễn Thị – vừa gặp nhau đã tíu tít cười nói, nắm tay nhau không rời. Bố của hai nhà thì ngồi ở phòng khách bàn chuyện kinh doanh, thỉnh thoảng lại cười khà khà sảng khoái
Trên bàn ăn dài, Thành An ngồi đối diện với Xuân Bách. Cậu nhóc cố tình cúi gằm mặt, giả vờ chăm chú vào bát cơm của mình để tránh ánh mắt như có lửa của tên bạn thân. Nhưng Xuân Bách thì ngược lại, ánh mắt cậu từ lúc ngồi xuống bàn ăn chưa từng rời khỏi cục bột nhỏ một giây nào
Bà Nguyễn
Bà Nguyễn
An ơi, ăn nhiều tôm vào con, bác tự tay bóc vỏ đấy
Mẹ Nguyễn Thị cười hiền hậu, gắp vào bát An một con tôm lớn
Bà Nguyễn
Bà Nguyễn
Nhìn con tròn trịa thế này bác thích lắm, chẳng bù cho thằng Bách, suốt ngày lạnh lùng như cái tảng băng
Nghe đến đây, Xuân Bách khẽ mỉm cười, thản nhiên gắp một miếng sườn xào chua ngọt bỏ vào bát của Thành An, rồi ngẩng lên nói với hai bà mẹ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mẹ với bác Đặng cứ yên tâm. Con nuôi cậu ấy mười tám năm rồi, nuôi thêm vài năm nữa ở bên Úc cũng chẳng sao. Với lại... con cũng quen chăm sóc cho 'người nhà' mình rồi ạ
Hai chữ "người nhà" được Bách nhấn giọng một cách đầy ẩn ý
Khụ! Khụ!
Thành An suýt chút nữa thì sặc ngụm canh đang uống. Cậu trợn tròn mắt nhìn Xuân Bách, gương mặt trong nháy mắt đỏ bừng lên tận mang tai. Tên này... tên này đang nói cái gì trước mặt phụ huynh thế hả?!
Mẹ Nguyễn Thị và mẹ Đặng ngẩn ra một nhịp, rồi hai người phụ nữ tinh ý nhìn nhau, trong mắt đồng loạt lóe lên những tia sáng đầy ẩn ý. Mẹ Nguyễn Thị che miệng cười khúc khích
Bà Đặng
Bà Đặng
Ôi dào, cái thằng này, biết thương bạn thế là tốt. Bác giao cục bột này cho con đấy nhé Bách, cấm được làm nó sụt cân nào đâu đấy!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Con hứa sẽ chăm sóc cậu ấy... thật tốt ạ
Bách nhìn An, khóe môi nhếch lên một nụ cười gian xảo
Bữa cơm gia đình bỗng chốc tràn ngập một bầu không khí "bất thường" mà ngọt ngào, nơi một bí mật nhỏ của Xuân Bách dường như đã lọt vào tầm ngắm của hai vị phụ huynh đại tài

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play