Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Boylove] Lồng Son

Chương 1

Lâm Tri Ý là một sinh viên đại học bình thường, cuộc sống trải qua vô số những câu chuyện đời thường, vậy mà lần đầu tiên cậu trải qua một chuyện mà cậu không thể tin nổi.

Buổi tối hôm đó, sau khi đã làm xong đống bài tập giáo trình chất đầy như núi, cậu ngã lưng xuống giường, nằm dài nghịch điện thoại.

Lúc này một tin nhắn hiện lên, là tin nhắn từ người bạn thân của cậu - Chu Việt Hào.

Cậu nhấn vào xem tin nhắn, khung chat hiển thị một đường link dài, bên dưới còn kèm theo một tin nhắn.

"Mày xem thử cái này đi, đang nổi trên mạng đấy."

"Lại tiểu thuyết đồng tính à?" - Cậu trả lời.

Không có phản hồi lại từ phía bên kia, cậu nhấn vào link rồi bất đắc dĩ đọc bộ tiểu thuyết mà bạn cậu gửi.

Tên tiểu thuyết là Lồng Son.

Cảm nhận đầu tiên của cậu về tiểu thuyết này chính là một bộ truyện ngược luyến cẩu huyết.

Nam chính Tần Dịch lạnh lùng, quyền lực, nam chính tổng tài khá đặc trưng trong tiểu thuyết.

Thụ chính Bạch Du dịu dàng, kiên cường, từng cử chỉ lời nói đều chạm đến trái tim của người khác.

Còn nam phụ... Không thể diễn tả thành lời.

Lâm Tri Ý đọc đến đâu thì nhăn mặt đến đó, tên này đích thực là pháo hôi, là cẩu liếm, là loại nam phụ mà người đọc chán ghét nhất.

"Trời ạ, nam phụ này bị cái quái gì vậy trời ? Hắn vậy mà lại còn trùng tên với mình ?"

"Đã biết người ta không yêu mình, kết hôn với mình vì lợi ích gia tộc mà còn đâm đầu vào."

"Ngày nào cũng ghen, đã thế còn hãm hại thụ chính, kiểu này không chết mới lạ"

Đọc đến đoạn nam phụ bị nam chính đuổi khỏi nhà, cậu còn bực bội mà đập mạnh tay xuống giường.

"Nếu là tôi á ? Tôi cầm tiền ly hôn cao chạy xa bay từ lâu rồi"

"Công chính đẹp thì đẹp thật, nhưng mạng sống vẫn là trên hết chứ"

"Cho tôi vài chục tỷ là tôi biến mất ngay, đảm bảo không bao giờ xuất hiện nữa"

Lâm Tri Ý vừa nói vừa lắc đầu đầy ngán ngẫm:

"Nam phụ này cũng ngu ngốc quá rồi"

"Ông đây mà là hắn chắc chắn sống tới tám mươi tuổi, tiền tiêu cả đời cũng không hết."

Ngay lúc ấy, màn hình điện thoại của Lâm Tri Ý hiện lên một dòng chữ.

[Cậu chắc chứ ?]

Lâm Tri Ý ngẩn người nhìn màn hình, tay vội đập đập vào màn hình điện thoại.

"Cái gì vậy trời, bị hack à ?"

Cậu lại nhìn câu hỏi đang hiển thị trên màn hình rồi khẽ cười khẩy.

"Chắc, ông đây mà là nam phụ thì né nam chính tám trăm mét."

[Xác nhận thành công]

Lâm Tri Ý ngớ người :

"...."

"Hả?"

Một giây sau, trước mắt cậu tối sầm lại, không gian như đang biến đổi, cảm giác như cậu bị kéo vào một vòng xoáy khổng lồ.

Trước khi mất ý thức, cậu mơ hồ nghe được tiếng máy móc lạnh lẽo vang lên bên tai.

[Hoan nghênh kí chủ, chúc mừng bạn đã xuyên vào nhân vật Lâm Tri Ý]

[Tôi sẽ hỗ trợ bạn đúng lúc, chúc bạn sống sót đến cuối truyện như lời bạn đã nói]

Lâm Tri Ý :

"...."

"Khoan... Tôi chỉ nói chơi thôi mà !!!"

Tiếng hét tuyệt vọng thất thanh vang lên trong đầu của cậu, nhưng mọi chuyện đã đi đến điểm bắt đầu rồi.

...----------------...

Lần nữa mơ hồ mở mắt ra, trước mắt cậu là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ.

Không còn là trần nhà đầy mạng nhện bám lấy của căn phòng trọ nữa, mà bây giờ nó đã trở thành trần nhà với đầy hoa văn lộng lẫy.

Đập vào mắt cậu là chiếc đèn chùm pha lê chói lóa khiến mắt cậu nheo lại vì sự lấp lánh của nó.

Cậu hoang mang ngồi dậy đảo mắt nhìn một vòng xung quanh mình, nơi này sao mà xa lạ quá.

Căn phòng này rộng gấp mấy lần so với phòng trọ nhỏ bé tí của cậu, thay đổi này sao mà nhanh quá, mới vừa nãy thôi cậu còn ở trong đó đọc tiểu thuyết mà.

Cậu ngẩn người, sắc mặt trắng bệch, mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt quanh chóp mũi khiến cậu thót tim, đầu đau như muốn nứt ra vậy.

Ngay sau đó, một đống kí ức xa lạ truyền vào, chúng chạy quanh đầu cậu tựa như một thước phim sống động nhưng lại đầy mơ hồ.

Lâm Tri Ý, hai mươi hai tuổi, con trai út nhà họ Lâm, là một nam phụ trong bộ tiểu thuyết ngược luyến, cũng là người vừa kết hôn với nam chính.

Lâm Tri Ý ngẩn người ra rồi lại hoảng loạn :

"Khoan, để tôi định hình lại"

"Tôi xuyên sách, lại còn xuyên vào tên nam phụ pháo hôi ngu ngốc chết tiệt này"

"Cuối cùng còn chết thảm dưới tay nam chính, tán gia bại sản"

Lâm Tri Ý ôm lấy đầu vùng vẫy trên chiếc giường, chân cậu quẫy đạp như đang muốn xé nát cả cái thế giới này.

"Mẹ ơi... Con muốn về nhà !!!" - Cậu hét lớn.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bất ngờ bật mở khiến cậu giật thót liền bịt chặt miệng, không vùng vẫy nữa mà ngồi dậy.

Một người đàn ông bước vào, áo sơ mi đen được cởi đi hai cúc áo đầu tiên làm toát lên vẻ quyến rũ của hắn, bờ vai rộng cùng với đôi chân dài.

Lâm Tri Ý nhìn thấy người kia, đồng tử liền co lại như vừa nhìn thấy một quái vật sống.

' Aaaaaaaaaaa!!! '

' Là Tần Dịch, nam chính, ông tổ sống của cốt truyện, người sẽ bóp chết mình !!! '

Tần Dịch đang bước tới bỗng nhiên khựng lại, hắn cau mày nhìn về phía cậu, vừa rồi là ai hét ? Rõ ràng là hắn đã nghe thấy.

Lâm Tri Ý lập tức kéo chăn lên che nửa khuôn mặt của mình lại, dáng vẻ e thẹn, đôi mắt cong lên ngoan ngoãn nói :

"Anh về rồi sao ?"

Tần Dịch đang định trả lời thì một âm thanh thánh thoát đã chen ngang khiến hắn khựng lại.

' Đừng tới đây, đừng tới đây, cha ơi là má tôi còn trẻ, tôi chưa muốn chết đâu, huhuhuhu '

Tần Dịch :

"...."

Hắn nheo mắt nhìn cậu, hắn lại nghe thấy, rõ ràng đấy là giọng của Lâm Tri Ý, huống hồ trong phòng này chỉ có hắn và cậu. Nhưng từ lúc hỏi câu hỏi đấy đến giờ cậu vẫn đang im lặng ngoan ngoãn nhìn hắn.

Ấy thế mà sao lại có tiếng cậu khóc lóc om sòm, hắn khó hiểu nhìn cậu.

' Cứu mạng, tôi đang ở cùng phòng với boss cuối, nếu không cẩn thận nói sai một câu chắc tôi xong đời mất '

Tần Dịch nhìn cậu rất lâu, dù chuyện này rất kì lạ nhưng hắn cũng không phải loại người tiếp thu chậm.

Hắn đây là đang nghe thấy tiếng lòng của Lâm Tri Ý, tiếng oán than đang văng vẳng bên tai lại chính là của người đang im lặng ngồi trước mặt mình.

Lâm Tri Ý hoàn toàn không biết Tần Dịch có thể nghe thấy tiếng lòng của mình, cậu vẫn đang suy nghĩ trong lòng vì cái nhìn kì lạ của hắn.

' Sao đồ khọm già này cứ nhìn tôi chằm chằm vậy ? '

Tần Dịch mặt đen như đít nồi, hắn nghiến răng ken két :

"Đồ khọm già ?"

Chương 2

Lâm Tri Ý khó hiểu nhìn Tần Dịch, rõ ràng cậu chỉ nghĩ trong lòng thôi mà, sao hắn lại thốt ra ba chữ đồ khọm già y như lời cậu nghĩ vậy.

"Anh nói gì vậy ?"

Nắm tay Tần Dịch đã siết chặt thành quyền từ lâu, hắn cảm thấy người trước mặt này thật gợi đòn, còn dám gọi hắn là đồ khọm già.

"Em vừa gọi tôi là đồ khọm già."

"Em nói thế khi nào chứ ?"

Lâm Tri Ý ngoài mặt tỏ vẻ nghi hoặc khó hiểu, nhưng trong lòng đã dậy sóng.

' Cái quỷ gì thế ? Tên này nghe được tiếng lòng của mình à ? '

' Hay là vừa nãy mình lỡ lời nói ra tiếng lòng của mình rồi.. '

Tần Dịch im lặng, cảm thấy bản thân đã quá lộ liễu, hắn nghe được tiếng lòng của cậu nhưng cậu không hề nói ra.

Nếu hắn hỏi quỵt toẹt ra như thế chẳng khác nào nói thẳng với cậu rằng hắn nghe được tiếng lòng của cậu, như vậy thì sẽ chẳng còn gì hay ho nữa.

"Không... Bỏ đi, tôi đi tắm, em cứ ngủ trước đi"

"Để em đi pha nước cho anh"

Tần Dịch ném thẳng chiếc áo khoác đang cầm trên tay lên đầu cậu với vẻ mặt chán ghét, cậu bị chiếc áo khoác của hắn trùm lên đầu thì ngớ người, cậu vội kéo nó xuống khỏi đầu mình mà nhìn hắn.

"Anh... Sao vậy ?"

"Không cần ra vẻ người vợ tốt làm gì, hôn nhân thương mại thì cứ mặc kệ nhau mà sống đi"

Lâm Tri Ý lập tức vào vai diễn người vợ ngoan ngoãn nhu mì, nhẹ nhàng đáp lại lời hắn :

"Em hiểu rồi... Em xin lỗi, làm anh khó chịu rồi, sau này em không như thế nữa"

Tần Dịch hài lòng gật đầu, hắn lạnh lùng quay lưng bước vào phòng tắm, cửa vừa đóng lại thì tiếng lòng thánh thót của cậu lại vang lên bên tai hắn.

' Tên Tần Dịch đáng ghét, cái áo toàn mùi của hắn như thế này mà ném lên đầu mình '

' Hắn nghĩ mùi cơ thể của hắn dễ ngửi lắm chắc '

' Cứ đợi đấy đi, sau khi ly hôn ông đây tích góp được tiền sẽ đá cho ngươi chết '

Lâm Tri Ý bực bội ném cái áo bay thẳng xuống nền nhà lạnh lẽo, gân xanh trên trán đã nổi đầy, thật sự là tức giận đến cực điểm.

' Cái cơm mẹ nấu !!! Mày với chủ nhân của mày cút hết đi, cút càng xa càng tốt '

Cạch.

Lời vừa dứt, tiếng cánh cửa bật mở nơi phòng tắm vang lên, Lâm Tri Ý lập tức bay xuống giường cầm chiếc áo lên giả vờ như mình đang mang nó treo lên.

' Lạy chúa, làm mình giật cả mình, may mà mình phản ứng kịp '

' Nếu không chắc số phận mình giống như cái áo, bị ném đi không thương tiếc mất '

Tần Dịch nhìn cậu đang treo áo khoác của mình lên thì đen mặt nhìn cậu, người vợ này của hắn sao lại có tiếng lòng phong phú như thế chứ.

Lại còn "cái cơm mẹ nấu", nó có nghĩa là gì chứ, cậu thèm cơm mẹ nấu à, đây là lần đầu hắn nghe bốn chữ này, trong hoàn cảnh này lại có ý nghĩ gì thì hắn không hiểu.

"Sao anh không tắm ? Anh quên lấy đồ gì sao ?"

Lâm Trí Ý dịu dàng hỏi hắn, đây đích thực là một người vợ hoàn hảo mà, ngoan ngoãn, dịu dàng, lại còn rất hiểu chuyện.

Đấy là Lâm Tri Ý tự nhận thôi, đối với người đã nhìn thấu ý nghĩ trong lòng cậu như Tần Dịch thì cậu lại là người ngoài mặt như nào trong lòng liền trái ngược như vậy.

"Quên lấy khăn tắm"

"Để em lấy giúp anh"

Không đợi Tần Dịch kịp trả lời, cậu đã chạy vội đến tủ đồ mà lấy khăn tắm mang đến cho hắn, Tần Dịch cũng tự nhiên nhận lấy, không một lời cảm ơn liền quay vào trong đóng cửa một tiếng rõ lớn.

' Đóng cửa mạnh thế làm gì ? Dằn mặt ông đây chắc '

' Cái tên khó ưa, lấy giùm rồi còn không biết cảm ơn, tổng tài bây giờ đều như thế à '

Tần Dịch :

"...."

Tần Dịch thật sự là bị chọc thẳng vào cơ quan điên tiết nhưng lại không làm được gì, suy nghĩ của người vợ này sao mà đanh đá, lại còn biết chọc đúng chỗ điên của khác thế này.

Hắn mệt mỏi buông mình trong làn nước lạnh, việc ở tập đoàn đã đủ làm hắn mệt mỏi, vậy mà về đây lại bất ngờ nghe thấy tiếng lòng của cậu làm hắn càng mệt thêm.

Người vợ này của hắn không hề giống vẻ bề ngoài, càng không giống người như lời người khác nói.

Nào là ngoan ngoãn, đoan trang, hiền lành, tốt tính. Ngoài mặt thì đúng là vậy nhưng sao trong lòng người này lại cứ đanh đá, mỉa mai, mắng người không ngại miệng vậy.

Hắn mệt mỏi, càng nghĩ càng khiến hắn đau đầu, hắn thở dài một hơi :

"Dù sao cũng không liên quan đến mình"

...----------------...

Một đêm trôi qua như thế, chớp mắt một cái đã đến sáng sớm hôm sau. Theo nguyên tác thì Lâm Tri Ý luôn dậy sớm để có thể cùng ăn sáng với Tần Dịch, vì vậy mà cậu bất đắc dĩ phải dậy sớm dù cho cậu rất lười.

Bữa sáng đầu tiên, cậu ngồi đối diện với Tần Dịch, bầu không khí bàn ăn im lặng đến đáng sợ, người làm xung quanh không ai dám nói gì.

' Cái bầu không khí gì đây, ăn một bữa cơm thôi mà đã như vậy rồi '

' Không biết sau này ngủ chung còn như nào nữa '

Tối hôm qua Tần Dịch đã không ngủ cùng với cậu, hắn đã cho người dọn một căn phòng khác nhằm ngủ riêng với cậu, hắn không muốn ngủ cùng người vợ này.

Tần Dịch là người ít nói, đối với loạt suy nghĩ của cậu, hắn chỉ âm thầm đánh giá rồi im lặng ghi nhớ.

Lâm Tri Ý múc một bát cháo nóng đưa đến trước mặt của Tần Dịch, cậu nhẹ nhàng cất giọng :

"Anh ăn cái này đi, em thấy khá hợp khẩu vị"

Tần Dịch ngước mắt nhìn, hắn không từ chối mà kéo nhẹ bát cháo gần về phía mình thêm chút nữa.

"Ừm"

Lâm Tri Ý mỉm cười dịu dàng, đôi mắt trong veo cong lên đầy ý vị :

"Anh làm việc vất vả như vậy, phải chú ý sức khỏe nhiều vào đấy."

Tần Dịch không đáp lời, tay hắn cầm thìa khuấy đảo một vòng trong bát rồi đưa lên miệng mà thưởng thức, cháo vừa vào miệng đã lại nghe thấy tiếng lòng của cậu.

' Ăn nhiều vào đi, đồ khọm già anh đừng có mà chết sớm '

' Anh còn phải gặp nửa kia rồi đưa tiền ly hôn cho tôi, phải đưa cho tôi ít nhất là trăm tỷ '

Tần Dịch cứng người, chiếc thìa đang khuấy cháo cũng phải dừng lại, hắn cảm thấy cháo vừa nãy rất ngon vậy mà bây giờ lại khó nuốt vô cùng. Lâm Tri Ý lại hoàn toàn không biết, vẫn tiếp tục cười.

"Em nghe nói hôm qua anh ngủ không ngon"

Tần Dịch đang định đáp lời thì tiếng lòng của cậu lại vang lên chen ngang :

' Quầng thâm mắt có hơi đậm này, chắc sắp thành gấu trúc luôn rồi '

' Tổng tài gì mà thức tới hai giờ sáng, không biết sau này có chạy thận không nữa '

' Nếu phải chạy thận thì chẳng phải mình sẽ không còn tiền để ôm đi nữa sao ? '

' Không được rồi, phải tích tiền từ từ trước khi hắn suy thận mới được '

Tần Dịch :

"...."

Lâm Tri Ý thấy đối phương không nói gì thì trong lòng đã bắt đầu hoảng loạn, cậu sợ hắn sẽ giết mình mất.

' Chết rồi, mình nói gì sai sao ? '

' Không phải hắn định đuổi mình ra khỏi nhà luôn đấy chứ '

' Mới ngày đầu sau kết hôn mà bị đuổi thì biết sống sao cho vừa đây, mẹ ơi !!! '

Dù trong lòng đã nhảy loạn cả lên nhưng ngoài mặt cậu vẫn giữ vẻ bình tĩnh mà hỏi hắn :

"Sao vậy, nếu không hợp khẩu vị em sẽ bảo dì Trương làm món khác"

"Không cần thiết"

Lâm Tri Ý như hóa đá, không cần thiết này là sao, là cậu không cần thiết ở lại đây nữa hay là hắn nói cậu không cần thiết phải tận tâm vì hắn.

' Trời ơi tổ tông ơi, câu này của ngài nghĩa là sao vậy ? '

' Là tôi không cần thiết ở lại đây nữa hay là bảo tôi không cần thiết phải tận tâm với anh '

' Tôi lạy anh, đừng đuổi tôi đi, tôi còn chưa kịp tích tiền ly hôn mà '

Tần Dịch nhìn cậu, rõ ràng ý hắn chỉ là muốn nói không cần thiết phải làm món khác, vậy mà cậu lại hiểu thành hắn muốn đuổi cậu.

Hắn đã gặp vô số người mang vỏ bọc như cậu, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy cậu rất kì lạ, là kiểu thật sự có vấn đề.

Hắn chính là đang cảm thấy người vợ này của mình đích thực là có bệnh, là bệnh không thể cứu chữa, bệnh điên.

Chương 3

Bữa sáng diễn ra trong sự yên bình, đấy là đối với cậu. Còn góc nhìn bên hắn lại khá ồn ào bởi tiếng lòng của cậu cứ luyên thuyên không ngừng nghỉ.

' Dì Trương nấu ngon thật đấy, ngày nào cũng được ăn như này chắc sướng chết mất '

' Ngày ăn hơn ba bữa cơm, trời ơi nghĩ thôi đã thấy tuyệt vời rồi '

' Có tiền, có đồ ăn ngon, có quần áo mặc, không phải lo đói khát.... Cho tôi làm phu nhân trên danh nghĩa của anh cũng đủ khiến tôi hạnh phúc rồi '

Tần Dịch nhìn người đang ngồi đối diện mình, tác phong ăn uống nhìn rất đoan trang, dịu dàng, đúng chuẩn phong thái thiếu gia gia giáo.

Ấy vậy mà hai má cậu lại độn đầy thức ăn, cứ như bé chuột hamster đang cố gắng nhồi nhét hết thức ăn vào miệng.

Khóe môi Tần Dịch khẽ cong nhẹ lên rồi lại nhanh chóng trở về dáng vẻ ban đầu của nó, hắn cảm thấy Lâm Tri Ý từ sau đêm hôm qua thật sự có gì đó khiến hắn phải chú ý.

Hắn không nói gì chỉ lặng lẽ ăn hết phần của mình, việc tiếng lòng của cậu liên tục cảm thán mặc dù có hơi phiền nhưng hắn lại không bài xích, bởi hắn cũng chẳng thích sự im lặng trước kia cho lắm.

Trước khi nghe được tiếng lòng của cậu, việc dùng bữa cùng cậu là điều khiến hắn cảm thấy khó chịu nhất. Giữa họ chỉ có một là im lặng, hai là Lâm Tri Ý liên tục bày tỏ sự quan tâm đầy tình cảm.

Hắn rất không thích vế thứ hai, phải biết hôn nhân thương mại không bao bọc tình cảm trong đấy, hắn chỉ là đang tôn trọng người sắp sống chung dưới mái nhà với mình, vì vậy hắn chọn cả hai im lặng thay vì để Lâm Tri Ý cứ luyên thuyên.

Tần Dịch đối với việc nghe tiếng lòng đầy phong phú của cậu bây giờ lại sinh ra một cảm giác khó diễn tả, hắn cảm thấy hiện tại cũng khá tốt

Bữa ăn cứ thế kết thúc, sau khi dùng bữa xong, Tần Dịch mặc vest chỉnh tề chuẩn bị đi làm, Lâm Tri Ý tiễn hắn ra đến tận cửa lớn.

"Anh đi đường cẩn thận, dì Trương có làm bữa trưa cho anh, em cho người mang ra xe rồi"

"Anh nhớ ăn trưa đấy, đừng mãi mê làm việc mà bỏ bê bản thân"

"Anh đi sớm về sớm nhé"

Ngoài mặt là vậy, ấy thế mà vừa quay qua tiếng lòng trái ngược lại vang lên.

' Anh mau đi lẹ đi, đi càng xa càng tốt '

' Anh đi luôn tôi cũng không ý kiến gì đâu, nhớ gửi tiền về cho tôi tiêu là được '

Tần Dịch đang thay giày cũng phải đứng khựng lại mà nhìn cậu chằm chằm, hắn thật muốn bổ đầu cậu ra xem bên trong còn có thể thốt ra được những lời như thế nào nữa.

"Ừm, tôi đi"

Tần Dịch nói xong liền quay người rời đi, cậu đáp lại một tiếng "Vâng" rồi vẫy tay chào tạm biệt hắn cùng với nụ cười tươi.

Khi bóng hắn cùng với chiếc xe đã khuất xa dần cậu mới chậm rãi đóng cửa lại, nụ cười tươi trên môi liền biến mất, thay vào đó là tiếng thở phào nhẹ nhõm.

' Đi rồi, cuối cùng cũng đi rồi '

' Mẹ ơi, ở gần hắn cảm giác cứ như sắp bị bóp nghẹn đến nơi rồi '

' Chỉ có mỗi mình lên tiếng, còn hắn cứ câm như hến '

...----------------...

Biệt thự rộng lớn này bây giờ lại chỉ còn có mỗi mình Lâm Tri Ý, cậu chán nản ngồi trên ghế sofa mà xem phim.

Cậu đã ngồi trên sofa khoảng hơn mười phút. việc ngồi không khiến cậu có hơi ngứa ngáy tay chân. Ngoài mặt ngồi ngoan trên ghế nhưng lòng lại đang muốn bay phấp phới.

' Chán quá đi mất '

' Nhà giàu đều sống nhàn hạ như thế này à ? '

' Không có bài tập, không có deadline. không có giảng viên gọi hồn '

' Hiện giờ mình lại không có bạn, ngoài Tần Dịch ra mình còn chẳng quen biết ai '

Mí mắt Lâm Tri Ý khẽ rũ xuống, cậu bỗng thấy nhớ cuộc sống đại học, nhớ những người bạn luôn bày trò cùng cậu, phải chi cậu cũng có thể gặp được những người bạn ở nơi này thì tốt biết mấy.

Nhưng cậu chỉ vừa đến đây, lại còn đã kết hôn rồi, cậu bây giờ còn có thể tìm bạn ở đâu được khi mà cả ngày cậu chỉ có thể chôn mình trong căn biệt thự này.

' Nhưng mà... Cái lồng giam này cũng to thật, chắc mình nên đi tham quan một chút vậy '

Nghĩ là làm, cậu liền tắt ti vi và bắt đầu đi khám phá căn biệt thự mà cậu sinh sống.

Phải nói là căn biệt thự trong tiểu thuyết cái nào cũng xa hoa lộng lẫy, từ tấm thảm đỏ trải dài trên hành lang đến những chiếc bình cổ trị giá trăm triệu nằm rải rác khắp nơi.

Lâm Tri Ý cảm thấy choáng ngợp với những thứ này, bởi cuộc đời cậu trước giờ chưa từng nhìn thấy những thứ xa xỉ như thế này bằng mắt mình, lại còn chưa kể có thể chạm tay vào chúng.

Đi một vòng quanh nhà rồi cậu mới nhận ra một điều, người làm ở đây ai cũng đều nhìn cậu bằng ánh mắt dè chừng, sợ sệt, vừa thấy cậu là họ đã nhanh chóng tránh mặt đi.

' Mình đáng sợ đến vậy à ? '

' Theo nguyên tác thì nguyên chủ trước khi kết hôn có đến đây ở khoảng một tuần '

Cậu nhớ đến những dòng chữ nói rằng Lâm Tri Ý nguyên tác đích thực là một ác quỷ trong mắt người làm Tần gia. Lâm Tri Ý đi đến đâu liền khó chịu, mắng người làm đến đó, ngay cả một chuyện cỏn con như va phải cậu ta cũng khiến cậu ta phải la hét om sòm, chửi rủa mọi người.

Vậy mà bằng cách nào đó chuyện xấu xa Lâm Tri Ý làm dù đến tai Tần Dịch lại chẳng có thay đổi gì, có lẽ sức ép từ Lâm gia quá lớn khiến bên phía Tần gia cũng phải dè chừng đôi chút, vì thế chuyện không đáng nói này vẫn có thể nhịn.

' Tên Lâm Tri Ý này gây ra mọi chuyện mà bây giờ lại thành mình gánh hậu quả cho hắn '

Cậu lại tiếp tục bước đi trên hành lang dài không thấy điểm dừng, hướng mắt về phía cửa sổ, Lâm Tri Ý nhìn thấy cánh đồng hoa hồng trắng trải dài phía sau biệt thự, khung cảnh đó khiến cậu phải dừng lại ngắm nhìn rất lâu.

' Những thứ trong tiểu thuyết quả nhiên khiến người ta choáng ngợp thật, cái nào cũng khủng bố hết '

Nhìn đã mắt rồi cậu lại đi tiếp, vừa đi được một đoạn cậu liền nhìn thấy rất nhiều người làm đang tập trung ở một khu vực. Bên cạnh họ là một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề đang chỉ đạo người làm.

Cậu biết người đó, ông ấy là quản gia Trần, là người đã làm việc ở Tần gia hơn hai mươi năm, là người đã nhìn thấy sự trưởng thành của Tần Dịch.

Lâm Tri Ý bình thản đi đến, trên môi còn nở một nụ cười dịu dàng. Nghe tiếng bước chân, quản gia Trần nhìn sang liền thấy Lâm Tri Ý đang đi đến, ông lập tức khựng lại. Những tiếng nói cười lúc nãy của người khác cũng biến mất thay vào đó là không gian im lặng lạ thường.

Bước chân chậm dừng lại, khóe môi Lâm Tri Ý lập tức cứng đờ, nụ cười trên môi cũng đã mất đi vẻ tự nhiên, cậu không biết mình nên bước tiếp hay là quay người rời đi nữa, cậu không thích cảm giác mọi người lo sợ và xa lánh mình như thế.

' Làm sao đây, bước thêm một bước có khi nào họ sẽ chạy tán loạn lên không ? '

Quản gia Trần nhận ra sự ngượng ngùng của cậu liền lập tức cúi đầu đầy kính lễ, dù ông có sợ cậu nhưng hiện tại cậu đã là một phần của ngôi nhà này, không thể không chào.

"Phu nhân, buổi sáng tốt lành"

Lâm Tri Ý theo phản xạ liền đáp lại lời quản gia Trần :

"Dạ vâng, bác Trần buổi sáng tốt lành"

Cả hành lang lại bỗng chốc rơi vào im lặng, những người làm xung quanh đưa ánh mắt không thể tin nổi nhìn cậu, đến cả quản gia Trần, người luôn giữ được phong thái bình tĩnh của quản gia lâu năm cũng có chút bất ngờ mà nhìn cậu.

Nguyên chủ trước đây chưa từng chào hỏi ai, Lâm Tri Ý không biết điều đó vì trong nguyên tác chỉ viết nguyên chủ đối xử với người làm rất tệ, cậu lại không biết nó còn có thể tệ đến mức một câu chào hỏi cũng không có.

Quản gia Trần trán đã đổ mồ hôi, người làm cũng hoảng sợ như đang nhìn thấy quái vật. Bác Trần liền vội lấy khăn tay ra lau đi mồ hôi trên trán, tay bác có vẻ run rẩy.

' Tiểu tổ tông ơi, ngài nói những lời như vậy là muốn gì từ tôi đây '

' Hôm nay lại là chiêu trò mới của ngài sao, tôi già cả rồi, thật sự không chịu nổi đâu, tôi đau tim quá phu nhân ơi '

Lâm Tri Ý ngớ người trước biểu cảm của từng người đang đứng trước mặt cậu, tình huống khó xử thế này, thật khiến người ta muốn bỏ chạy.

' Bộ... Mình đã nói gì sai sao ? '

' Còn nữa... Sao nhìn họ cứ như kiểu mình sắp ăn thịt họ tới nơi vậy ? '

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play