Hoa Hướng Dương Của Kẻ Điên
chương 1
“Tớ không thích chờ đợi đâu… nhưng nếu là cậu, có lẽ tớ sẽ chờ thêm một chút.”
“Cậu luôn chạy về phía trước, còn tớ chỉ mong một lần được chạy cùng cậu.”
Trong hành trình tìm kiếm người cha nuôi rồng đã mất tích từ nhiều năm trước, anh đã vô tình lạc vào khu rừng phía sau lãnh địa của gia tộc lớn nhất .
Tại nơi ấy, anh gặp Lucy Heartfilia — một cô gái luôn cảm thấy cô đơn giữa cuộc sống xa hoa. Mỗi ngày, cô ấy đều đến cánh đồng hoa hướng dương phía sau khu rừng để tìm kiếm sự bình yên mà bản thân chưa từng có.
Lần gặp gỡ đầu tiên diễn ra đầy bất ngờ. Một người mang trong mình ngọn lửa nóng bỏng và trái tim tự do. Một người luôn khao khát được bước ra khỏi chiếc lồng son đang giam giữ mình.
Từ những lần gặp gỡ tình cờ, những cuộc trò chuyện dưới ánh hoàng hôn và những chuyến phiêu lưu trong khu rừng bí ẩn, khoảng cách giữa họ dần được rút ngắn. Anh trở thành ánh mặt trời rực rỡ trong cuộc sống tẻ nhạt của cô ấy. Còn cô ấy lại là nơi duy nhất khiến anh muốn quay về sau mỗi cuộc hành trình.
Nhưng con đường tìm kiếm cha nuôi rồng của anh chưa bao giờ dễ dàng. Càng tiến gần đến sự thật, anh càng phải đối mặt với những hiểm nguy có thể cướp đi tất cả. Trong khi đó, những bí mật xoay quanh gia tộc Heartfilia cũng dần được hé lộ, đẩy cô ấy vào vòng xoáy của số phận.
Giữa tình yêu và lý tưởng, giữa lời hứa và hiện thực, anh buộc phải tiếp tục bước đi.
Còn cô ấy vẫn đứng dưới cánh đồng hoa hướng dương năm nào, tin rằng một ngày nào đó, ngọn lửa ấy sẽ tìm được đường trở về.
Người ta thường nói, định mệnh bắt đầu từ những cuộc gặp gỡ tình cờ.
Nhưng đối với cô ấy, định mệnh bắt đầu từ một ngày hè đầy nắng.
Gió nhẹ thổi qua cánh đồng hoa hướng dương phía sau khu rừng. Những cánh hoa vàng rực nghiêng mình theo ánh mặt trời, tạo nên một khung cảnh yên bình hiếm có.
Như mọi ngày, cô ấy ngồi dưới bóng cây lớn ở cuối cánh đồng, trên tay là một cuốn sách.
Đó là nơi duy nhất cô ấy cảm thấy tự do
Không có những quy tắc của gia tộc Heartfilia
Không có những buổi tiệc xa hoa
Không có những ánh mắt soi xét
Chỉ có cô ấy và biển hoa hướng dương bất tận
Một tiếng động lớn vang lên từ phía khu rừng.
Đàn chim đang đậu trên cành cây đồng loạt bay tán loạn
Cô ấy giật mình ngẩng đầu
Ngay khi còn đang do dự có nên đi xem hay không, một bóng người bất ngờ lao ra khỏi rừng cây
Anh đứng giữa cánh đồng hoa hướng dương, thở hổn hển như vừa chạy rất xa
Ánh mắt hai người chạm nhau
Một người là kẻ đã lang thang cô độc suốt nhiều năm
Một người là cô gái luôn bị giam cầm trong những quy tắc của gia tộc
Cuộc gặp gỡ này sẽ thay đổi cuộc đời họ mãi mãi
Rồi đáp bằng giọng lạnh nhạt
Đó là câu trả lời kì lạ nhất cô từng nghe
Cô không biết nên thương hại hay bậy cười
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy
Đó không phải là một ánh mắt bình thương
Mà là một ánh mắt đã đánh mất một điều gì đó rất quan trọng
chương 2
Cánh đồng hoa hướng dương chìm trong ánh hoàng hôn
Có những người bước vào cuộc đời ta một cách vô cùng kỳ lạ
Cũng không biết họ sẽ ở lại bao lâu
Nhưng rồi đến một ngày, ta chợt nhận ra cuộc sống của mình đã thay đổi từ lúc nào không hay
Cô nhìn người thiếu niên tóc hồng trước mặt
Trên gương mặt còn có vài vết xước nhỏ
Thế nhưng điều khiến cô chú ý nhất lại là đôi mắt ấy
Đó là đôi mắt của một người đã đi rất xa
Và cũng đã cô đơn rất lâu
??
Cậu thật sự bị lạc ba ngày
?
Cô bắt đầu cảm thấy người trước mặt mình không bình thường
Điều anh sợ nhất đã xảy ra
Cô cảm nhận được trong giọng nói lạnh nhạt ấy có điều gì rất buồn.
Đây là lần đầu tiên có người phản ứng như vậy khi biết tên cô
Lucy
Anh lúc nào cũng lạnh lùng vậy sao?
Natsu
Không liên quan đến cô
Sau những tháng năm đi tìm người cha của mình
Lucy
Anh vừa cười đúng không?
Và đó cũng là lần đầu tiên sau nhiều năm
Natsu nói nhiều hơn ba câu với cùng một người
chương 3
Có những người mang trên mình vô số vết thương
Chỉ lặng lẽ sống cùng nỗi đau ấy
Và anh là một người như vậy
Sự biến mất của người cha đã nuôi anh đã làm tâm lí của anh biến động một cách ma mị
Anh vẫn ở lại cánh đồng hoa hướng dương
Anh vẫn chưa tìm được đường ra khỏi khu rừng
Nhìn người thiếu niên đang dựa lưng vào gốc cây cách đó không xa
Anh gần như không chủ động nói chuyện
Lucy
Cậu không thấy chán à?
Lucy
Cậu lúc nào cũng trả lời ngắn vậy sao ?
Cô bắt đầu hiểu vì sao người này không có bạn
MCô đưa cho anh một miếng bánh
Natsu
Tại sao lại cho tôi?
Như thể đây là một câu hỏi rất kì lạ
Chưa có ai hỏi anh đói không hay ăn chưa
Cũng chưa từng ai quan tâm anh làm gì
Luôn tỏ ra sự thờ ơ trước mặt anh
Kể từ ngày igneel biến mất
Anh luôn tự lo cho bản thân
Liền nhét thẳng miếng bán vào tay anh
Cuối cùng anh cũng nhận lấy
Từ "cảm ơn " đó là câu dài nhất từ lúc gặp cô
Cô liền bất giắc mỉm cười
Lucy
Hoá ra anh cũng biết cám ơn
Giơ nhẹ thổi qua cánh đồng
Những bông hoa hướng dương khẽ đung đưa
Lucy
Anh đang tìm ai vậy ?
Một khoảng im lặng kéo dài
Lucy
Cha anh biến mất sao
Cô nhìn thấy sự thay đổi trong mắt anh
Không còn sự lạnh lùng ấy
Cô chưa từng nghe đến cái tên đó
Nhưng cô có thể cảm nhận được
Người đó rất quan trọng đối với anh
Lucy
Và anh vẫn chưa bỏ cuộc
Natsu
Vì ông ấy là gia đình duy nhất của tôi
Cô bỗng thấy lòng mình nhói lên một cách lạ lùng
Mà chỉ là một người đang cố gắng tìm lại nơi mình thuộc về
Ánh hoàng hôn dần nhuộm vàng cả cách đồng
Lucy
Nếu hôm nay chưa tìm được đường
Lucy
Thì ngày mai lại đến đây
Lucy
Tôi sẽ chỉ đường cho anh
Không ai nói với anh rằng
Download MangaToon APP on App Store and Google Play