[Rhycap] Người Giúp Việc Của Thiếu Gia
#1
Hoàng Đức Duy đứng trước cánh cổng sắt đen khổng lồ của Nguyễn gia.Chiếc balo cũ trên vai hơi sờn ở một góc, đôi giày trắng đã ngả màu sau nhiều năm sử dụng.
Duy ngẩng đầu nhìn căn biệt thự rộng lớn phía sau cánh cổng.
Xa hoa.
Lộng lẫy.
Khác hoàn toàn với khu trọ chật hẹp mà cậu đang sống.
NVP
Từ hôm nay cậu sẽ phụ trách tầng hai, phòng khách và khu vườn phía đông
NVP
Lương cơ bản hai mươi triệu một tháng
Duy khẽ siết chặt ngón tay.Hai mươi triệu.Con số ấy đủ khiến cậu chấp nhận làm việc từ sáng đến tối.
Buổi chiều.
Duy bắt đầu làm quen với công việc.Nguyễn gia đông người làm nhưng ai cũng bận rộn.
Có người phụ trách bếp.
Có người phụ trách sân vườn.
Có người phụ trách dọn dẹp.
Mọi thứ vận hành như một cỗ máy hoàn hảo.
Đến khoảng năm giờ chiều.
Một cô giúp việc nhỏ giọng nói:
Cô gái liếc nhìn xung quanh rồi hạ thấp giọng:
Hoàng Đức Duy
Ờm…sao vậy?
NVP
Tính khí thất thường lắm
Duy gật đầu.Dù sao thì đó cũng là chủ nhà.Không liên quan tới cậu.
Sáu giờ tối.
Tiếng động cơ xe vang lên bên ngoài.
Chiếc xe sang màu đen từ từ tiến vào sân.
Toàn bộ người làm lập tức đứng sang hai bên.Duy cũng làm theo.
Cửa xe mở ra.
Một chàng trai trẻ bước xuống.
Áo sơ mi trắng.
Dáng người cao ráo.
Gương mặt đẹp đến mức nổi bật giữa đám đông.
Nguyễn Quang Anh.Thiếu gia duy nhất của Nguyễn gia.Quang Anh tháo đồng hồ, tiện tay đưa cho vệ sĩ.Ánh mắt lướt qua mọi người.
Rồi dừng lại.Ở người lạ duy nhất.
Hoàng Đức Duy.
Hai người nhìn nhau vài giây.
Duy nhanh chóng cúi đầu.
Hoàng Đức Duy
Chào cậu chủ
Nguyễn Quang Anh
Người mới?
Quang Anh nhìn Duy thêm một lần nữa rồi quay người đi thẳng vào trong biệt thự.
Duy thở phào.May mà không có chuyện gì xảy ra.
Tối hôm đó.
Duy được phân công dọn dẹp thư phòng tầng hai.Khi đi ngang qua hành lang dài.Một cánh cửa bất ngờ mở ra.
Duy không kịp tránh.Va phải người bên trong.
Một tập tài liệu rơi xuống sàn.
Cậu lập tức cúi xuống nhặt.Nhưng khi ngẩng đầu lên.Lại bắt gặp đôi mắt lạnh nhạt của Nguyễn Quang Anh.
Không khí bỗng im lặng.Duy đưa lại tập tài liệu.
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi cậu chủ
Quang Anh nhận lấy.Ánh mắt dừng trên khuôn mặt Duy vài giây.
Hoàng Đức Duy
Hoàng…Đức Duy
Quang Anh gật đầu.Không nói gì thêm.Rồi quay người bỏ đi.
Duy nhìn theo bóng lưng ấy.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
Hoàng Đức Duy
*Cậu chủ này đúng là khó gần thật*
Ở cuối hành lang.
Quang Anh bước được vài bước rồi bất ngờ dừng lại.Anh quay đầu nhìn về phía sau.Nơi Duy vẫn đang ôm chồng tài liệu.
Không hiểu sao.Người mới này…Lại khiến anh chú ý hơn những người khác.
#2
Sáng hôm sau.
Năm giờ ba mươi phút.Khi phần lớn mọi người trong biệt thự còn đang ngủ.
Hoàng Đức Duy đã thức dậy.Cậu thay đồng phục,rồi bắt đầu công việc.
Sân vườn.
Hành lang.
Phòng khách.
Tất cả đều được dọn dẹp sạch sẽ.
Đến gần bảy giờ sáng.
Duy tranh thủ ngồi xuống phía sau nhà ăn một ổ bánh mì.Đó là bữa sáng quen thuộc của cậu.
Duy vừa ăn vừa mở điện thoại.
Tin nhắn từ bệnh viện hiện lên.
NVP
💬 Tiền thuốc tháng này còn thiếu 12 triệu
Trong khi đó.
Tầng ba biệt thự.Nguyễn Quang Anh vừa thức dậy.Anh vốn không có thói quen ăn sáng ở nhà.
Nhưng hôm nay lại vô tình đi xuống bếp lấy nước.Khi đi ngang qua khu vực phía sau.Anh nhìn thấy một bóng người ngồi một mình.
Là Duy.
Cậu cúi đầu ăn ổ bánh mì khô khốc.Bên cạnh chỉ có một chai nước lọc.Không có gì khác.
Nguyễn Quang Anh
Thứ đó mà ăn được sao..?
Đó là lần đầu tiên anh thấy có người sống tiết kiệm như vậy.Nhất là trong biệt thự này.Một người giúp việc bình thường cũng được ăn uống đầy đủ.Thế nhưng Duy lại chọn ổ bánh mì rẻ nhất.
Quang Anh nhìn thêm vài giây.Rồi lặng lẽ rời đi.
Buổi trưa.
Quản gia giao cho Duy nhiệm vụ lau dọn thư phòng.
Duy cẩn thận làm việc.Không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Đúng lúc ấy.Cửa phòng mở ra.Quang Anh bước vào.Duy lập tức đứng thẳng.
Hoàng Đức Duy
Chào cậu chủ
Quang Anh ngồi xuống ghế.Mở laptop.Nhưng chẳng hiểu sao ánh mắt vẫn thỉnh thoảng nhìn sang phía Duy.
Cậu làm việc rất nghiêm túc.
Không lười biếng.
Không tranh thủ nghịch điện thoại.
Cũng không tìm cách lấy lòng chủ nhà.
Điều đó khá lạ.Bởi trước đây những người mới vào làm đều ít nhiều muốn gây ấn tượng với anh.Chỉ riêng Duy thì không.Dường như trong mắt cậu.Quang Anh chỉ là một ông chủ bình thường.
Một lúc sau.
Duy vô tình với tay lau kệ sách trên cChiếc ghế dưới chân hơi chao đảo.Cả người mất thăng bằng.
Ngay lúc ấy.Một bàn tay giữ lấy thành ghế.Duy giật mình quay lại.
Là Quang Anh.Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn cậu chủ
Nguyễn Quang Anh
*thôi vậy*
Buổi tối.
Trong phòng riêng.
Quang Anh đang đọc tài liệu.
Người bạn thân gọi điện tới.
NVP
📲Hôm nay làm gì mà im thế?
Nguyễn Quang Anh
📲Không có gì
Quang Anh không đáp.
Một lúc sau.Anh bất ngờ hỏi:
Nguyễn Quang Anh
📲Nhà mình có người mới à?
Đầu dây bên kia bật cười.
NVP
📲 Mày hỏi người giúp việc làm gì?
Nguyễn Quang Anh
📲 Tao hỏi cho biết thôi
NVP
📲Nguyễn thiếu gia nay—
Quang Anh tắt luôn điện thoại.
Quang Anh lại nhớ đến hình ảnh Duy ngồi ăn ổ bánh mì một mình.Rồi nhớ tới ánh mắt bình thản của cậu.
Kỳ lạ thật.Người như Duy chẳng có gì đặc biệt.Vậy mà từ hôm qua đến giờ.Anh lại nhớ đến cậu nhiều hơn mức cần thiết.
Ở một nơi khác trong biệt thự.Duy đang tính toán chi tiêu trong tháng.Hoàn toàn không biết rằng.Mình vừa trở thành người đầu tiên khiến Nguyễn Quang Anh để tâm sau rất nhiều năm.
#3
Sau vài ngày làm việc tại Nguyễn gia,Duy dần quen với nhịp sống nơi đây.
Sáng dậy từ sáu giờ.
Dọn dẹp.
Tưới cây.
Hỗ trợ quản gia.
Tối mới được nghỉ ngơi.
Công việc khá vất vả.Nhưng mức lương khiến Duy không có gì để phàn nàn.
Trong khi đó.Quang Anh bắt đầu nhận ra một chuyện.Anh gặp Duy quá ít.
Rõ ràng cùng sống trong một căn biệt thự.Vậy mà cả ngày chưa chắc nhìn thấy nhau được một lần.
Điều đó khiến Quang Anh khó chịu.
Buổi sáng.
Quang Anh ngồi ăn sáng.
Quản gia đứng bên cạnh.
NVP
Cậu chủ còn cần gì nữa không?
Quang Anh uống một ngụm cà phê.
Nguyễn Quang Anh
Ly này nguội rồi
Quản gia ngạc nhiên.Vừa mới pha chưa đầy năm phút.
Nguyễn Quang Anh
Người mới đâu?
Nguyễn Quang Anh
Gọi anh ấy đến
Năm phút sau.Duy xuất hiện.
Hoàng Đức Duy
Cậu chủ gọi tôi ạ?
Quang Anh đặt ly cà phê xuống.
Duy nhìn ly cà phê vẫn còn bốc hơi.Nhưng cũng không hỏi gì.
Mười phút sau.Duy mang ly mới tới.Quang Anh uống một ngụm.Rồi nhíu mày.
Duy ngẩn người.Công thức này chính là công thức quản gia đưa.
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi, tôi sẽ pha lại
Duy cầm ly đi.Hoàn toàn không biết rằng sau lưng mình, khóe môi Quang Anh đang nhếch lên.
Buổi chiều.Duy đang tưới cây ngoài vườn.
Một vệ sĩ đi tới.
Trong phòng làm việc.Quang Anh ngồi trước bàn.Duy đứng đối diện.
Hoàng Đức Duy
Cậu chủ cần gì?
Quang Anh nhìn chồng tài liệu.
Nguyễn Quang Anh
Sắp xếp lại
Duy nhìn.Chỉ có vài tờ giấy.Mất chưa tới hai phút.Nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn làm.
Sau khi xong việc.Duy chuẩn bị rời đi.Bỗng nghe thấy tiếng Quang Anh.
Duy im lặng vài giây.Rồi vẫn đi rót.
Đến tối.
Một cô giúp việc kéo Duy sang một bên.
Duy nghĩ ngợi.Đúng là hơi lạ thật.Nhưng rồi lắc đầu.
Hoàng Đức Duy
Chắc tôi mới tới nên cần làm quen công việc thôi
Cô gái nhìn Duy như nhìn sinh vật lạ.Làm quen kiểu nào mà gọi mười lần một ngày?
Trong khi đó.
Trên tầng hai.Quang Anh đứng bên cửa sổ.Nhìn xuống khu vườn.Nơi Duy đang cúi đầu làm việc.
Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt dịu dàng ấy.Quang Anh khẽ nhíu mày.Anh không hiểu.Tại sao mình cứ muốn nhìn người đó mãi.
Muốn gặp.
Muốn nói chuyện.
Muốn gọi tên.
Dù chẳng có chuyện gì quan trọng.
Đúng lúc ấy.Điện thoại rung lên.
Bạn thân nhắn tin:
Nguyễn Quang Anh
💬 Không gì
NVP
💬 Lại đang ngắm người mới à?
Quang Anh khựng lại.
Một lúc sau mới nhắn:
Nhưng sau khi gửi đi.Ánh mắt anh vẫn quay về phía khu vườn.Nơi Duy hoàn toàn không biết rằng.Từ lúc bước chân vào Nguyễn gia.Đã có một thiếu gia bắt đầu để ý đến mình.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play