Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

#AllNegav | Tình Yêu Đến Muộn.

_𝟎𝟏_

_𝟎𝟏_
Đặng Thành An — con một nhà họ Đặng.
Năm nay em hai mươi hai tuổi.
Cái tuổi người ta còn ăn chơi nhảy múa, đi đây đi đó, chẳng cần nghĩ nhiều.
Nhưng em thì khác, em kết hôn rồi.
Nghe thì hơi vô lý thật, nhưng là do hôn ước từ nhỏ gì gì đó giữa các gia tộc.
Thế là lớn lên cưới thôi.
Đến nay cũng đã được hai năm.
Cuộc sống sau kết hôn cũng bình thường.
Ai cũng có việc riêng, ai cũng bận.
Nên phần lớn thời gian Thành An tự làm việc của mình, đi chơi thì đi, về nhà thì về.
__
Hôm nay em đi chơi về muộn.
Đứng ngoài cửa nhìn điện thoại.
00:57
Thành An giật mình.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Chết rồi… nay về khuya quá.
Em đứng suy nghĩ một lúc.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Không biết bọn kia ngủ chưa nữa.
Rồi tự lắc đầu.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Kệ đi.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Có ai quan tâm mình đâu mà sợ.
Nói thì nói vậy thôi.
Nhưng em vẫn mở cửa rất nhẹ.
Bước vào nhà.
Phòng khách vẫn còn sáng đèn.
Thành An hơi ngạc nhiên, đi thêm hai bước em khựng lại.
Có người đang ngồi trên sofa, tay cầm sách.
Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng bước chân của em.
Thành An đứng đơ chẳng dám động.
Võ Đình Nam | vdn.
Võ Đình Nam | vdn.
Đi đâu mới về?
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Em đi chơi…
Võ Đình Nam | vdn.
Võ Đình Nam | vdn.
Cậu có biết là mấy giờ rồi không?
Đình Nam ngẩng đầu nhìn em.
Võ Đình Nam | vdn.
Võ Đình Nam | vdn.
Trả lời?
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Gần một giờ sáng…
Đình Nam cười khẩy.
Võ Đình Nam | vdn.
Võ Đình Nam | vdn.
Cậu coi cái nhà này là khách sạn à?
Võ Đình Nam | vdn.
Võ Đình Nam | vdn.
Muốn đi là đi, muốn về là về?
Thành An im vài giây rồi nhỏ giọng.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Em xin lỗi…
Đình Nam nhìn em một lúc.
Võ Đình Nam | vdn.
Võ Đình Nam | vdn.
Lần sau về muộn thì báo.
Võ Đình Nam | vdn.
Võ Đình Nam | vdn.
Đỡ làm phiền người khác.
Thành An nghe vậy thì gật đầu.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Em biết rồi.
Không khí lại yên tĩnh.
Thành An đứng ở cửa.
Đình Nam ngồi trên sofa.
Một lúc sau em mới thay giày rồi đi vào trong.
__
Trên phòng:
Thành An đóng cửa phòng lại.
Dựa lưng vào cửa vài giây.
Rồi thở phào.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Tự nhiên thằng cha đó giờ này ngồi đó vậy trời…
Em đi vài bước rồi ngồi phịch xuống mép giường.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Nhìn căng hơn dây đàn.
Ngồi nghĩ một lúc.
Rồi tự xua tay.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Thôi kệ.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Đi tắm tí rồi ngủ thôii!
Nói là làm.
Em đứng dậy mở tủ lấy đồ ngủ.
Nhưng mà.. một giờ sáng đi tắm là không ổn nha An ơi?
Thành An chẳng nghĩ nhiều.
Cầm đồ rồi đi luôn.
__
Mười lăm phút sau.
Cửa phòng mở ra.
Thành An bước ra ngoài.
Trên người là bộ đồ ngủ đơn giản, rộng rãi.
Mái tóc còn hơi ướt, em chỉ lau sơ qua loa nên vài sợi tóc vẫn dính lên cổ.
Em đi lại giường rồi ngồi xuống đầu giường.
Thuận tay lấy điện thoại lên.
Lướt một chút.
Xem vài tin nhắn, xem vài video ngắn xong rồi cũng chán.
Em đặt điện thoại xuống.
Tắt đèn.
Kéo chăn lên.
Nằm xuống rất tự nhiên.
Nhắm mắt.
Ngủ.
À không. ngủ được ba phút.
Thành An mở mắt ngồi bật dậy.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Chưa sấy tóc…
Em ngồi đơ vài giây rồi nhìn máy sấy. rồi lại nhìn cái chăn.
Cuối cùng kéo chăn cao hơn.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Thôi kệ.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Chắc không sao đâu.
Rồi em nhắm mắt ngủ tiếp.
Ít nhất là.. em nghĩ vậy.
_E N D_

_𝟎𝟐_

_𝟎𝟐_
Sáng hôm sau.
Như thường lệ, căn biệt thự đã bắt đầu hoạt động từ rất sớm.
Người làm đi qua đi lại chuẩn bị đồ ăn sáng, dọn dẹp mọi thứ gọn gàng trước giờ mọi người ra ngoài.
Bầu không khí vẫn như mọi ngày.
Yên tĩnh, ngăn nắp và hơi lạnh.
Thường thì giờ này Thành An cũng đã thức rồi.
Em không phải kiểu ngủ đến trưa, đa số đều dậy khá sớm, ăn sáng rồi mới làm việc riêng.
Nhưng hôm nay thì khác.
Có lẽ vì tối qua đi chơi về muộn nên đến giờ vẫn chưa thấy xuống.
__
06:25
Bàn ăn đã đầy đủ những “ông chành” của Thành An.
Ai làm việc người đó, người xem điện thoại, người đọc báo, người uống cà phê.
Hải Nam ngẩng đầu nhìn quanh.
Ngô Hải Nam | nhn.
Ngô Hải Nam | nhn.
Thành An đâu?
Đình Nam cầm tách trà.
Võ Đình Nam | vdn.
Võ Đình Nam | vdn.
Chắc còn ngủ.
Hải Nam hơi bất ngờ.
Ngô Hải Nam | nhn.
Ngô Hải Nam | nhn.
Thường bữa thức sớm lắm mà.
Đình Nam trả lời rất tự nhiên.
Võ Đình Nam | vdn.
Võ Đình Nam | vdn.
Hôm qua đi chơi về muộn, bị tao mắng cho một trận.
Hải Nam nghe xong thì lắc đầu.
Ngô Hải Nam | nhn.
Ngô Hải Nam | nhn.
Không biết khi nào mới bỏ cái việc đi chơi về khuya này.
Phước Thịnh đang ăn thì tiện miệng nói.
Lê Hồ Phước Thịnh | lhpt.
Lê Hồ Phước Thịnh | lhpt.
Chẳng giống Hoàng Minh chút nào.
Không khí trên bàn hơi khựng lại một chút
Xuân Bách đặt ly xuống.
Nguyễn Xuân Bách | nxb.
Nguyễn Xuân Bách | nxb.
Điên à.
Nguyễn Xuân Bách | nxb.
Nguyễn Xuân Bách | nxb.
Sao giống em ấy được chứ.
Phước Thịnh nhún vai.
Lê Hồ Phước Thịnh | lhpt.
Lê Hồ Phước Thịnh | lhpt.
Xùy.
Rồi tiếp tục ăn như chưa nói gì.
Còn những người khác cũng không để ý quá nhiều.
Dù sao.. Hoàng Minh trong câu nói đó.. là người đặc biệt trong lòng bọn họ.
Mà Thành An vốn chưa từng muốn giống ai cả.
Chỉ là lúc này.. người đang bị đem ra so sánh vẫn còn cuộn chăn ngủ ngon trên lầu thôi.
__
08:34, Lúc này Thành An mới tỉnh ngủ.
Em nằm thêm một lúc rồi mới lười biếng ngồi dậy. Tóc ngủ bung hết ra, vài cọng còn dựng đứng nhìn hơi buồn cười.
Thành An ngồi ngơ một lúc rồi mới cúi xuống xỏ đôi dép hình con gà của mình.
Lẹp xẹp. Lẹp xẹp.
Em đi tới gương, đưa tay vuốt tóc xuống cho đỡ rối rồi vào vệ sinh cá nhân.
__
Làm xong mọi thứ, Thành An đi xuống lầu.
Giờ này chắc mọi người đi làm hết rồi.
Nghĩ tới việc hôm nay không phải chạm mặt ai, em thở phào một hơi.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Thoải mái rồi.
Nhưng vừa bước xuống bếp.
Em khựng lại.
Có một người đang ngồi ở đó, ngay cạnh cửa sổ.
Ánh nắng sáng sớm chiếu nghiêng vào, phủ lên người cậu một lớp vàng nhạt. Gương mặt vốn đã đẹp, dưới nắng lại càng nổi hơn.
Nhìn cứ như nhân vật bước ra từ tiểu thuyết.
Thành An nhìn vài giây rồi nhận ra ngay.
Nam Sơn.
Nhưng.. sao cậu vẫn còn ở đây?
Thành An bước lại gần.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Nam Sơn đó à?
Nam Sơn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe tiếng gọi thì quay lại.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Có gì sao anh?
Thành An chớp mắt.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
À… Không có gì đâu.
Em kéo ghế ngồi xuống.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Nay em không đi học sao?
Nam Sơn cúi đầu nhìn ly nước.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Nay em hơi mệt nên nghỉ một hôm.
Thành An lập tức nhìn lên.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Em bị bệnh hả?
Nam Sơn gật đầu.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Sốt nhẹ thôi ạ.
Thành An nghe xong thì hơi nhíu mày.
Em đứng dậy đi tới.
Nam Sơn còn chưa hiểu gì thì một bàn tay đã đặt lên trán mình.
Thành An chạm vài giây rồi nhíu mày hơn.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Nóng vậy mà em còn kêu nhẹ hả?
Em quay đầu nhìn nắng ngoài cửa.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Còn ngồi ngoài nắng nữa.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Muốn làm khô hả em?
Nam Sơn ngơ ngác.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Em...
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Không sao thật mà.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Với lại em cũng mới uống thuốc rồi.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Lát là hết sốt ngay.
Thành An nhìn cậu vài giây.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Em chắc chứ?
Nam Sơn gật đầu.
Thành An thở ra.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Được rồi.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Lát anh lại kiểm tra.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Không bớt đi mà còn nóng hơn thì anh đánh em!
Nam Sơn bật cười.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Em biết rồi mà.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Em còn nhỏ đâu mà anh lo.
Thành An chống nạnh.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Em nhỏ hơn anh thì em vẫn còn rất nhỏ.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Biết chưa?
Nam Sơn cười.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Rồi, em thua.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Không cãi lại anh.
Thành An nghe vậy thì cười hì hì.
Rồi quay người đi lên lầu thay đồ.
__
Thành An vừa đi khuất.
Nam Sơn ngồi thêm vài giây.
Sau đó lặng lẽ cầm ly nước, đổi chỗ. Chuyển vào phía trong ngồi.
Chỗ mát hơn.
Không thì.. lát lại có người xuống mắng yêu nữa.
Nhìn hai người thân thật.
Mà cũng phải thôi.
Hai người quen nhau từ một lần rất tình cờ.
Hôm đó ở một quán cà phê nhỏ.
Nam Sơn bị chóng mặt, đi ngang vô tình đụng trúng Thành An.
Ly cà phê đổ hết.
Cậu lúc đó cứ liên tục xin lỗi.
Thành An không nói gì.
Nhưng nhìn kỹ một lúc lại thấy mặt người kia trắng quá.
Thế là kéo người ngồi xuống.
Lấy nước, đưa thuốc, ngồi chờ Nam Sơn tỉnh lại.
Mở mắt ra thì thấy một người đang chống cằm nhìn mình.
Sau đó cười.
Rồi từ hôm đó thân luôn.
Nam Sơn vốn là kiểu người khó gần.
Lạnh, ít nói. Không dễ làm quen.
Nhưng với Thành An lại thấy rất dễ.
_E N D_

_𝟎𝟑_

_𝟎𝟑_
Xong một buổi sáng.
Thành An nằm dài trên sofa phòng khách.
TV đang chiếu một bộ phim nào đó mà em chọn từ sáng, nhưng coi được một lúc thì bắt đầu mất tập trung.
Kế bên còn có “thằng chồng” nhỏ nhất nhà đang ngồi đút trái cây cho ăn.
Nói đúng hơn là.. người bệnh đi chăm người không bệnh.
Nam Sơn ngồi rất nghiêm túc.
Đút nho, đút dâu. đút thêm miếng táo.
Thành An thì chẳng cần làm gì ngoài há miệng.
Đút riết thành quen.
__
Sau một hồi coi phim chán chê.
Thành An với tay lấy điện thoại.
Lướt lướt một hồi, mắt tự nhiên sáng lên.
Em bật dậy.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Sơn Sơn!
Nam Sơn đang cắt trái cây tiếp thì ngẩng đầu.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Em đây.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Sao vậy anh?
Thành An đưa điện thoại qua, mắt sáng rực.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Chỗ này mới mở nè, nhìn đẹp quá.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Sơn đi chơi với An không?
Nam Sơn nhìn màn hình rồi im vài giây.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Nhưng em còn bài tập.
Thành An lập tức ngồi thẳng dậy.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Dẹp đi!
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Lát về anh chỉ cho.
Nam Sơn hơi nghiêng đầu.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Chắc không đó?
Thành An chống nạnh.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Em không tin anh à?
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Này nhá, hồi xưa anh là học bá đó!
Nam Sơn gật đầu rất phối hợp.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Quá ghê.
Thành An hất tóc.
Rồi đưa điện thoại lại gần.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Vậy có đi không?
Nam Sơn nhìn em vài giây rồi cười nhẹ.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Anh đợi em lên thay đồ.
Thành An lập tức vui vẻ.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Đi đi, nhanh nha.
Nam Sơn đứng dậy.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Dạ.
Cậu đi lên lầu.
Còn Thành An tiếp tục nằm xuống sofa.
Hai chân đung đưa, tay cầm điện thoại. miệng thì nhét luôn hai trái nho.
Má phồng lên.
Nhìn chẳng khác gì con sóc tích đồ ăn.
__
Tại một công viên nước.
Thời tiết hôm nay rất đẹp.
Nắng có nhưng không quá gắt, gió thổi nhè nhẹ làm không khí dễ chịu hơn nhiều.
Thành An và Nam Sơn đang đứng dưới một gốc cây lớn.
Xung quanh đông người đi lại.
Tiếng nước, tiếng trẻ con cười. tiếng loa thông báo, mọi thứ đều rất náo nhiệt.
Thành An cầm điện thoại, nhìn xung quanh rồi cảm thán.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Oa…
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Nhìn ở ngoài đẹp hơn trong hình luôn.
Nam Sơn đứng bên cạnh, thấy em đứng sát ra chỗ nắng thì kéo nhẹ tay áo.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Xích lại đây.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Nắng kìa.
Thành An bị kéo lùi một bước.
Em ngước đầu nhìn cậu, nhìn một lúc.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Sơn…
Nam Sơn cúi xuống.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Dạ?
Thành An chỉ tay.
Xa xa là khu nhà ma.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Anh muốn đi nhà ma…
Nam Sơn nhìn theo rồi quay sang.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Anh có sợ ma không?
Thành An lập tức lắc đầu.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Hông!
Nam Sơn hơi cười.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Chắc nhá?
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Nghe nói trong đó hù ghê lắm đấy.
Thành An gật đầu rất tự tin.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Chắc chắn!
Nam Sơn nhìn em vài giây. rồi gật đầu.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Vậy anh đứng đây.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Em đi mua vé.
Thành An vui vẻ gật đầu.
__
Mười phút sau.
Cả hai đi vào.
Ban đầu còn bình thường. nhưng càng đi sâu không khí càng lạnh.
Khói trắng mờ mờ. tiếng nhạc nhỏ nhỏ. tiếng bước chân vang vọng Thành An vô thức rùng mình.
Rồi.. đi sát Nam Sơn hơn, Nam Sơn nhìn xuống.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Anh lạnh hả?
Thành An lập tức lắc đầu.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
K-Không có.
Nam Sơn gật đầu.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Vậy đi tiếp thôi.
...
Đi thêm một đoạn. đột nhiên có một bóng người lướt ngang kèm theo tiếng cười rùng rợn.
Thành An lập tức nhắm tịt mắt. tay vô thức nắm chặt áo Nam Sơn.
Nam Sơn nhìn xuống.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Anh sợ thì mình đi ra nhé?
Thành An vẫn nhắm mắt.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
A-Anh có sợ đâu…
Nam Sơn cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm áo mình.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Không sợ sao nắm áo em chặt thế?
Thành An mở mắt.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Nài!!
Nam Sơn bật cười rồi kéo em đi tiếp.
__
Đi được nửa đoạn, đột nhiên một người lao ra.
Mặt đầy máu giả. miệng cười đến mang tai nhào thẳng tới.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
AAA!!!
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Nam Sơn cứu anh!!!
Chưa kịp phản ứng.
Em đã nhảy thẳng lên người Nam Sơn, hai chân kẹp lại. tay ôm cổ.
Người đóng ma đứng hình hai giây rồi lặng lẽ quay đi.
Nam Sơn đỡ người trên tay. giọng vẫn bình tĩnh.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Nó đi rồi.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Không sợ nữa.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Bình tĩnh.
Cậu đưa tay vuốt lưng em. Chậm rãi đợi em bình tĩnh lại.
__
Mười lăm phút sau.
Cuối cùng cũng ra ngoài.
Nhưng Thành An.. vẫn chưa xuống. em úp mặt vào ngực Nam Sơn, mắt nhắm tịt không mở.
Nam Sơn nhìn xuống.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Ra ngoài rồi.
Thành An im một lúc rồi nhỏ giọng.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Nó đi chưa…
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Nó đi rồi.
Thành An ngẩng đầu chút xíu.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
V-Vậy thả anh xuống.
Nam Sơn không trả lời. cũng không thả, cậu cứ thế bế người đi thẳng tới hàng ghế dưới bóng mát.
Ngồi xuống.
Im lặng, một lúc sau Nam Sơn đưa ly nước qua.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Anh.
Thành An không ngẩng đầu.
Nam Sơn lại gọi.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Anh.
Thành An lí nhí.
Đặng Thành An | dta.
Đặng Thành An | dta.
Hả...
Nam Sơn nhìn em. rồi cười rất nhẹ.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Đỗ Nam Sơn | dns.
Người lúc nãy nói “chắc chắn không sợ” đâu rồi?
Thành An im lặng. rồi vùi mặt sâu hơn, không trả lời.
_E N D_

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play