Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chỉ Cần Em Nói Yêu Anh

Chương 1: Chiếc xe rời đi

Năm tám tuổi, Lâm Tinh Dao chứng kiến mẹ kéo vali rời khỏi nhà. Bố cô lên cơn đau tim nhưng không có tiền nhập viện. Cô đuổi theo chiếc xe lai mẹ rời đi đến ngã quỵ bật máu nhưng mẹ chưa từng ngoảnh lại.

Vào năm đó, gia đình của Tinh Dao phá sản, bố cô là Lâm Viễn trực tiếp bị bãi nhiệm chức chủ tịch và gánh trên vai khoản nợ khổng lồ.

Ngay lúc này, mẹ cô Trương Vãn Ý lại bỏ đi theo tình nhân giữa lúc cả nhà gặp hoạn nạn.

Tinh Dao chứng kiến cảnh hai bố mẹ cãi nhau, bố quỳ xuống cầu xin mẹ ở lại vì đứa con gái duy nhất của hai người. Nhưng người mẹ lại tuyệt tình đẩy người bố ra để đi chuẩn bị đồ đạc rời khỏi ngôi nhà này.

- Xin em, nếu em đi thì Dao Dao của chúng ta sẽ làm sao?

- Thế tôi ở lại để gánh khoản nợ đó cùng anh à, cả nhà cùng cạp đất để ăn à?

Nói rồi mẹ cô dứt khoác buông tay, đi ra ngoài cửa thì bắt gặp ánh mắt đáng thương của Tinh Dao. Mẹ cô cũng không hề động lòng.

- Mẹ ơi!

Trương Vãn Ý lúc này mới ân cần nhẹ nhàng ngồi xuống nói:

- Nghe mẹ nói nè Dao Dao, từ nay con sẽ sống với bố và kể từ nay có gặp mẹ ở đâu cũng đừng gọi mẹ là mẹ nữa nhé!

- Mẹ bỏ con với bố đi sao mẹ.

Vừa nói nước mắt Tinh Dao vừa dàn giụa.

- Nhớ lời mẹ dặn!

Bố cô vì chuyện công ty phá sản, lại thêm gia đình tan vỡ, phát hiện mẹ ngoại tình bấy lâu nay nên đã lên cơn đau tim. Tinh Dao chạy vào phòng, kịp thời lấy cho bố lọ thuốc mà bố đang cố gắng với lấy. Cũng may Lâm Viễn được uống thuốc kịp thời lên cơn đau tim được hạ xuống kịp.

Nhưng cần phải đến bệnh viện vì thuốc này chỉ là giải pháp kịp thời nếu không ông sẽ đau tim và ra đi bất cứ lúc nào.

Lúc này thấy bố đau quằn quại, Tinh Dao lại chạy sang phòng mẹ đang dọn đồ.

- Mẹ ơi, chúng ta đưa bố đi khám đi, bố đang đau lắm rồi!

Mẹ cô chẳng trả lời, chỉ cười tủm tỉm ướm bộ váy trên người. Mặc cho đứa con gái đang khóc lóc cầu xin.

- Mẹ ơi, mẹ nghe con nói không, bố sắp không chịu nổi nữa rồi.

- Sao con phiền phức vậy?

Trương Vãn Ý gắt lên với con. Thấy mẹ cáu gắt như vậy, Tinh Dao đã sợ lại càng sợ hơn, cô bé quay về chỗ của bố.

- Dao Dao ngoan, bố không sao đâu, nín đi nào!

Rồi bố cố gượng dậy dỗ dành Tinh Dao cho cô nín khóc. Dùng chút sức lực còn lại để cố gắng thuyết phục mẹ cô.

- Anh sẽ vay tiền cho mẹ con em sống, anh sẽ cố trả hết nợ mà. Dao Dao không có mẹ em bảo nó sống sao?

- Nói thì hay lắm, nhìn mặt bố con anh thì có cơm tôi cũng không nuốt nổi.

- Hay vậy em cứ ở lại mấy tuần đi, con bé đang rất sợ, nó không thể thiếu em được.

- Thôi khỏi, tôi đi rồi thì bố con anh tự mà lo liệu.

Lâm Viễn lại một lần nữa quỳ gối xuống cầu xin vợ ở lại. Không phải vì tình nghĩa vợ chồng mà vì đứa con thơ còn quá nhỏ, chưa thể xa mẹ được. Nhưng dường như trong người Trương Vãn Ý đã không còn tình mẹ.

Bà ta lấy trong túi ra một cộp tiền dày đựng trong phong bì đáp thẳng vào mặt người chồng đang quỳ gối van xin.

- Đây là ân huệ cuối cùng tôi dành cho anh và Dao Dao, đơn ly hôn tôi đã kí, hẹn anh ngày ở toà.

Không biết Vãn Ý nghĩ gì, đặt tờ đơn ly hôn xuống bàn rồi lại lấy thêm trong túi một xấp tiền dày y chang vừa nãy đè lên tờ giấy ly hôn.

- Đây là cho Dao Dao!

Tinh Dao ngây thơ vẫn chưa hiểu chuyện, cầm phong bì lên.

- Mẹ ơi, chúng ta có tiền rồi sẽ đi ăn món ngon, không phải ăn cháo trắng nữa.

- Dao Dao ngoan ở lại với bố nhé, nhớ lời mẹ dặn từ nay về sau có gặp mẹ cũng không được gọi mẹ là mẹ nghe chưa.

- Mẹ ơi, không được đâu mẹ đừng bỏ con đi mà mẹ!

Người mẹ gạt cánh tay đứa con gái đang cầu xin mình ra nói với Lâm Viễn.

- Chúng ta kết thúc tại đây, từ giờ không ai liên quan đến ai.

Lâm Viễn ngồi sụp xuống rơi nước mắt, trong đầu ông tràn về hình ảnh nhà ba người hạnh phúc. Vậy mà giờ đây, người vợ mà mình dốc lòng yêu thương lại bỏ lại ông và đứa con gái theo một người đàn ông khác.

Khoảng khắc nhìn vợ bước ra khỏi cửa, ông biết tất cả đã kết thúc, sự hạnh phúc viên mãn giờ chỉ còn lại nước mắt và lừa dối. Ông lại lên cơn đau tim, nhưng chẳng may trong lọ thuốc đã không còn viên nào.

Tinh Dao thấy bố đau như vậy liền chạy với theo mẹ. Lúc này có một chiếc xe đỗ cách nhà cô một đoạn. Đó là chiếc xe sẽ đón mẹ cô đi.

Một người đàn ông từ trong xe bước ra đỡ vali cho mẹ cô. Tinh Dao dù đã khóc khàn cả cổ nhưng vẫn có gọi to lên.

- Mẹ ơi, chúng ta phải đưa bố đi bệnh viện!

Nghe thấy tiếng gọi của con gái, không những bà ta không quay đầu lại mà còn chui nhanh vào xe.

Chương 2 : Người bị bỏ lại

Tinh Dao nhìn thấy mẹ lên xe, chiếc xe đã di chuyển. Cô bé vẫn gắng sức đuổi theo, vừa chạy vừa khóc.

- Mẹ ơi đừng bỏ con với bố lại mà!

- Mẹ ơi!!!!

- Mẹ……..mẹ ơ…i

Dù có cố gắng gọi thế nào, Tinh Dao bị ngã bật cả máu chân tay nhưng chưa một lần người mẹ ấy ngoái đầu lại nhìn.

Cũng may bố cô ở nhà đã được hàng xóm tốt bụng gọi xe cấp cứu và tính mạng đã giữ kịp thời. Vì để tiết kiệm tiền nên dau khi phẫu thuật xong 1 ngày thì ông cuốn gói về luôn.

Nhìn con gái buồn bã, ông cũng bật khóc theo, hai bố con ôm nhau tự an ủi chính mình. Dù gì cuộc sông vẫn phải tiếp diễn, Tinh Dao còn cả một tương lai phía trước, đây chính là động lực cố gắng cho người bố đang phải gánh vác quá nhiều.

Ông bắt đầu đi xin việc, một ngày làm tận ba công việc. Ông chia tính thời gian để về còn có thể nấu cơm cho con ăn. Buổi sáng ông sẽ đi làm bảo vệ, khi hết ca là giờ nghỉ trưa, ông tranh thủ chạy về để nấu cơm, đợi con ăn xog rồi ngủ ông mới dọn dẹp nhà cửa. Đầu chiều khi đưa Tinh Dao đi học xong, ông lại bắt đầu đi làm công việc rửa bát của mình. Hết ca thì ông lại về đón con gái rồi nấu cơm cho con ăn. Ăn xong dắt sang hàng xóm nhờ trông hộ, yên tâm ông mới dời đi làm tiếp công việc thứ ba trong ngày.

Đến khi tan ca làm cuối cùng cũng là 10 rưỡi đêm, về nhà thấy con gái đã ngủ say ông lặng lẽ bước ra để đỡ làm tỉnh giấc của con.

Về phòng của mình, ông lấy ra một chiếc hộp đựng trong tủ. Là ảnh của gia đình ba người ngày xưa, ông lại khóc. Dù đã một năm trôi qua kể từ ngày Trương Vãn Ý rời đi, nhưng ông vẫn chưa thể quên được.

Nhưng lần này lấy ảnh ra, ông quyết định đốt sạch những thứ liên quan tới vợ cũ. Xem như là một khởi đầu mới.

Sáng hôm sau gọi con gái dậy đi học, Tinh Dao dậy mặt buồn hiu, Lâm Viễn ân cần hỏi con.

- Con có chuyện gì buồn sao, kể ba nghe nè!

- Ba ơi, con mơ thấy mẹ, con nhớ mẹ quá! Bao giờ mình được gặp mẹ hả ba.

- À, mẹ đi làm xa rồi, chưa về được, bao giờ mẹ về ba dẫn con đi gặp nhé.

- Vâng ạ!

Trong phút chốc, Tinh Dao lại vui vẻ lên. Hứng khởi cho một ngày đi học mới. Lâm Viễn không biết mình phải nói dối con đến bao giờ. Chỉ mong sau này con gái lớn sẽ tự hiểu. Hôm nay đến lịch ông đi lấy thuốc ở bệnh viện.

Bác sĩ như mọi lần vẫn khuyên ông nên điều trị tại bệnh viện như vậy khả năng sống thọ sẽ cao hơn. Nhưng ông luôn từ chối vì biết tiền điều trị sẽ rất cao. Ông chỉ nói

- Tôi không cần sống thọ, chỉ cần nhìn nó lớn có công ăn việc làm là tôi đã có thể nhắm mắt xuôi tay được rồi.

Khán xong đi ra lấy thuốc, đối diện toà thuốc, Lâm Viễn chợt nhận ra một bóng hình quen. Đó chính là người vợ cũ của ông, Trương Vãn Ý đang dắt tay một bé trai cùng với người chồng mới của bà ta.

Lâm Viễn chỉ biết lẩn người đi, không để cho Vãn Ý nhìn thấy mình. Nhìn cảnh ba người, gia đình mới của vợ cũ, ông lại chạnh lòng nghĩ về ngày xưa. Nhưng thực tại đã kéo ông lại, ông quyết tâm từ giờ sẽ chỉ để tâm vào con gái, mọi thứ về quá khứ sẽ gạt bỏ qua một bên.

Dù làm việc quần quật, tiết kiệm chi li từng tí một nhưng ông cũng chỉ trả đủ lãi hàng tháng. Vì còn tiền thuốc thang, tiền học phí, tiền nhà và sinh hoạt hàng tháng.

Bọn cho vay ngày nào cũng đến đòi nợ, ông chỉ còn cách quỳ xuống cầu xin chúng. Tiền mà trước kia Vãn Ý để lại cho ông và Tinh Dao, ông vẫn chưa tiêu một đồng nào mà vẫn cất gọn vào góc tủ.

Lâm Viễn vừa làm cha, vừa làm mẹ, nuôi dạy Tinh Dao lên người. Ông chỉ mong sau này có thể nhìn con gái thành tài. Nghĩ đến đây, nỗi buồn và sự mệt nhọc của ông tan biến.

Thoắt cái đã 8 năm trôi qua, Tinh Dao còn bé ngày nào giờ đây đã trở thành cô bé chững chạc ở tuổi 17.

Cô cũng ý thức được rằng việc người mẹ bỏ đi năm xưa, từ đó mang một mối thù sau này nhất định sẽ khiến bà ta trả giá.

Vì làm việc quá sức nên sức khoẻ của Lâm Viễn cũng dần yếu đi. Bây giờ thay vì một ngày ba công việc thì chỉ còn một. Tinh Dao từ khi lớn ngoài thời gian học ra đã đi làm thuê phụ bố. Biết việc này sẽ rất ảnh hưởng tới việc học của con gái nhưng cũng không còn cách nào khác.

Ông cũng không còn đủ sức để gánh vác ba công việc như ngày xưa. Nhưng nếu không để Tinh Dao làm thì sẽ không có tiền trả nợ, nếu không bọn đòi nợ sẽ đập nát ngôi nhà mà hai bố con đang sống.

Tinh Dao cũng rất ngoan ngoãn, cô chưa từng than trách về bố hay về hoàn cảnh gia đình. Lúc nào cũng luôn tươi cười rạng rỡ, người ngoài nhìn vào lại tưởng cô là một cô bé được sống

Chương 3 : Bí mật năm xưa

trong nhung lụa, hạnh phúc.

Nhưng sâu thẳm bên trong là cả một khoảng vết thương. Bề ngoài vì không muốn để bố lo lắng lên cô luôn tỏ ra vui vẻ, hồn nhiên nhưng thực ra trái tim đã vỡ nát từ lâu. Chỉ cần nhớ lại kí ức lúc nhỏ, cô lại càng muốn nhanh lớn để có thể bắt mẹ trả lại hết những gì mà bà đã làm với bố của cô.

Vì do không uống thuốc đều đặn nên Lâm Viễn lại lên cơn đâu tim. Cũng may Tinh Dao vừa đi học về lên gọi được xe cấp cứu cho bố. Lần này thấy bố rất đau, cô thực sự rất sợ chuyện không hay có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Chỉ có Lâm Viễn bình thản an ủi con gái.

- Bố không sao đâu, con nhìn này vẫn khoẻ re.

- Bố thì lúc nào chả nói vậy, bây giờ bố phải nghe con, ở lại bệnh viện điều trị.

Vừa nói Tinh Dao vừa khóc, cô rất thương bố, giờ nhìn thấy bố vì tiết kiệm tiền học cho mình mà không dám mua thuốc uống.

- Bố không sao thật mà, điều trị mất nhiều tiền lắm con, mua thuốc uống là khỏi rồi.

Tuy biết nếu bố ở lại điều trị sẽ mất nhiều tiền nhưng vì sức khoẻ của bố, cô sẽ cố gắng. Vì thuốc vốn dĩ chỉ là tạm thời. Lần này cô nhất quyết không cho bố về mà bắt bố ở lại bệnh viện.

- Bố mà không ở lại bệnh viện điều trị, con nghỉ học cho bố xem.

Thấy bố không nói gì, cô lại cố gắng thuyết phục.

- Chuyện tiền nong con đã tính rồi, con có thể lo được, bố không cần phải lo nữa mà cứ nghỉ ngơi điều trị bệnh đi.

- Vậy sẽ rất ảnh hưởng tới việc học của con!

- Không sao đâu bố, con đã lập thời gian biểu rồi, bố không phải lo đâu.

Thấy con gái cương quyết như vậy, ông cũng đồng ý ở lại chữa trị nhưng trong lòng vẫn rất lo cho đứa con gái mới chỉ 17 tuổi mà phải gánh vác hết việc gia đình.

Trên đường về nhà, Tinh Dao đã nghĩ ngợi làm sao để có thể vừa có tiền điều trị cho bố lại còn trả nợ nữa.

Về nhà mở hộp tiết kiệm của mình ra, suy đi tính lại thì cũng chỉ đủ viện phí tháng này. Lấy một xấp tiền trong cặp ra, là tiền lương cô làm tháng này, tiết kiệm lắm thì cũng chỉ đủ để ăn trong tháng.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì ngày mai cô còn nhận lương của công việc thứ 2 nữa. Tuy không nhiều nhưng cũng đủ trả tiền lãi cho bọn vay nợ.

Nhưng lại nghĩ tiếp về tiền viện phí của bố, tháng này dùng tiền tiết kiệm rồi thì tháng sau lấy đâu ra tiền nữa trong khi tiền lương của cô thì dùng để trả nợ và sinh hoạt thường ngày.

- Thôi để đến lúc đấy rồi tính vậy!

Tinh Dao tự an ủi chính mình rồi vào phòng bố lấy đồ mang ra bệnh viện.

Trong lúc thu dọn, cô vô tình thấy một chiếc hộp được đặt ngay ngắn ở một góc tủ, cô tò mò mở ra xem. Trong đó toàn là hình của mẹ và của cả gia đình. Hoá ra năm đó Lâm Viễn chưa từng đốt bức ảnh nào.

Ngồi xem từng tấm hình, nước mắt cô rơi lúc nào không hay. Bố cô bấy lâu nay vẫn chưa từng quên đi mẹ dù mẹ đối xử rất tệ.

Cuối hộp là hai xấp phong bì tiền dày cộp mà mẹ cô đã để lại trước khi rời đi. Cô tự hỏi tại sao ngân ấy năm mà bố không lấy ra tiêu. Bên cạnh hai xấp phong bì là một đôi bông tai lấp lánh.

Tinh Dao nhận ra đây là món quà sinh nhật cuối cùng mà bố tặng cho mẹ. Lúc ấy gia đình đã phá sản nhưng vì để dỗ mẹ vui hơn mà bố đã đi vạy thêm tiền để mua cho mẹ đôi bông tai hàng hiệu.

Chỉ cần nghĩ lại những quá khứ đó, khiến cô không khỏi hận mẹ. Cô dứt khoác sẽ tiêu số tiền này vào việc điều trị của bố, và cũng thẳng tay đốt những bức ảnh liên quan đến mẹ. Nhưng nghĩ lại bố đã cất giữ suốt bao nhiêu năm nay nên cô lại thôi, khi nào sẽ hỏi ý kiến bố.

Để lại hộp vào góc tủ thì mới phát hiện ra có một xấp giấy đặt dưới chiếc hộp. Cô cầm xấp giấy lên đọc. Đọc đến đâu bàng

hoàng đến đấy.

Hoá ra mẹ cô Trương Vãn Ý không phải là do bố phá sản mới ngoại tình mà là ngay từ đầu, bà đã tiếp cận bố để lấy cổ phần công ty, thâu tóm tập đoàn. Bà ta và người tình vốn đã lên kế hoạch ngay từ đầu.

Vậy là ban đầu, bà ta chưa hề yêu bố thật lòng mà chỉ rắp tâm hại bố. Nghĩ đến đây, Hạ Vy tự nghi ngờ chính bản thân mình, liệu mình có phải con ruột của bố không.

Nhưng nghĩ lại nếu cô không phải con ruột của bố mà là con của người đàn ông kia thì có lẽ mẹ cô đã đưa cô đi từ lâu rồi.

Sau khi đạt được mục đích, Trương Vãn Ý khiến gia đình sụo đổ, nợ nần đổ hết lên đầu bố cô rồi bà ta rời đi vui vẻ với người tình. Tinh Dao lúc này khóc trong đau đớn, không ngờ bố cô đã giữ bí mật này suốt từng ấy năm, dù biết cũng không vạch trần mẹ.

Đọc xong cô càng quyết tâm trả thù mẹ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play