Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bông Hoa Nhỏ Giữa Chốn Phồn Hoa

chap 1

Ánh đèn flash từ hàng trăm ống kính phóng viên liên tục nhấp nháy phía sau rào chắn an ninh của tòa cao ốc Manhattan New York
Trên bục diễn thuyết
Tổng thống Jonathan Sterling ở tuổi 33 diện bộ âu phục cắt may thủ công phẳng phiu
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/Khẽ siết nhẹ eo người vợ Eleanor danh giá/
Bên cạnh họ cậu con trai năm tuổi vẫy tay cười toe toét trước ống kính
Ngay khi bước vào thang máy chuyên dụng dành cho nguyên thủ
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
//Nụ cười trên môi lập tức biến mất//
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/buông tay khỏi eo Eleanor/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
//ánh mắt trở lại vẻ xanh thép lạnh lùng//
Eleanor
Eleanor
Màn trình diễn hôm nay rất tốt, Jonathan
Eleanor
Eleanor
/vừa dặm lại son vừa nói giọng điệu hờ hững/
Eleanor
Eleanor
Tỷ lệ ủng hộ của anh ở bang New York lại tăng rồi
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
//không thèm liếc nhìn bà ta giọng trầm băng lãnh//
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Giữ đứa trẻ cho tốt Eleanor
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Bản hợp đồng của chúng ta dựa trên sự im lặng của cô
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Đừng để tôi phát hiện ra bất kỳ sơ hở nào với truyền thông về thân phận thực sự của nó
Eleanor
Eleanor
Anh yên tâm tôi biết rõ vị trí của mình
Eleanor
Eleanor
/nhún vai/
Eleanor
Eleanor
/bước ra khỏi thang máy khi cửa mở/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/quay sang trợ lý thân cận/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Amsden
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Chuẩn bị chuyên cơ mật
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Tôi bay sang Tokyo ngay trong đêm
Amsden
Amsden
Vâng
Amsden
Amsden
Thưa Tổng thống
Amsden
Amsden
Cậu chủ Vũ Thần đã tan học và đang về căn hộ nội đô
Amsden
Amsden
/l/cúi đầu đáp/
Tại Tokyo Nhật Bản
Tiếng chuông báo tử của trường Trung học Cấp 3 Teitan vừa vang lên
Trong lớp 2-B không khí vô cùng nhộn nhịp
Lâm Vũ Thần hay còn gọi là Haru, chàng trai gốc Hoa 18 tuổi sở hữu đôi mắt trong veo như hồ nước thu đang nhanh tay xếp sách vở vào cặp
Ran Mouri
Ran Mouri
Haru-kun! Chờ tớ với!
Ran Mouri
Ran Mouri
/bước đến/
Ran Mouri
Ran Mouri
/đặt một hộp sữa dâu lên bàn cậu/
Ran Mouri
Ran Mouri
//cười rạng rỡ//
Ran Mouri
Ran Mouri
Hôm nay tớ định đưa Conan ghé qua quán Poirot ăn thử món bánh ngọt mới
Ran Mouri
Ran Mouri
Cậu đi cùng cho vui đi!
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/ngước lên/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//nở nụ cười ngọt ngào//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Cảm ơn sữa dâu của cậu nhé Ran-chan
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Nhưng tiếc quá hôm nay tớ có hẹn với người nhà phải về sớm rồi
???
???
Hẹn với người nhà sao?
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
/từ đâu lao tới/
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
/khoác vai Ran/
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
//chống cằm nhìn Vũ Thần đầy tò mò//
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Này Haru
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Cậu sang Nhật du học một mình mà người nhà ở đâu ra thế?
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Đừng nói là giấu tụi này quen bạn gái rồi nha!
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//đỏ mặt//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/khẽ xua tay/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Không có đâu Sonoko-chan
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Là... một người anh họ từ xa đến thăm tớ thôi
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Hứ
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Tớ chẳng tin! //bĩu môi//
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Mà cậu nghe tin gì chưa? Lớp mình sắp có giáo viên tiếng Anh mới từ Mỹ về đấy
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Nghe bảo là một cô giáo cực kỳ bốc lửa tên Jodie!
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Giáo viên từ Mỹ sao?
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/khẽ giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Vậy thì tốt quá điểm tiếng Anh của tớ dạo này đang cần cải thiện
???
???
Chị Ran ơi! Em đợi lâu quá trời luôn á!
Một giọng nói lanh lảnh vang lên từ cửa lớp
Cậu nhóc lớp một Edogawa Conan, mặc bộ vest xanh đùi quen thuộc
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/Chạy vội vào nắm lấy tay Ran/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
//Nhưng đôi mắt ẩn sau thấu kính cận của nhóc thám tử lại âm thầm quét qua người Vũ Thần//
Ran Mouri
Ran Mouri
Ơ Conan! Sao hôm nay em lại sang đây sớm thế?
Ran Mouri
Ran Mouri
//ngạc nhiên hỏi//
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Trường tiểu học hôm nay cho nghỉ sớm ạ!
Edogawa Conan
Edogawa Conan
//cười toe toét//
Edogawa Conan
Edogawa Conan
//rồi quay sang nhìn Vũ Thần//
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/giọng ngây thơ nhưng đầy ẩn ý/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Anh Haru ơi
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Hôm qua lúc em đứng đợi chị Ran ở phố bên cạnh
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Em thấy anh bước lên một chiếc xe màu đen to đùng
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Có cắm cờ ngoại giao nữa cơ! Xe đó là của ai thế anh
Câu hỏi của Conan khiến Ran và Sonoko đồng loạt nhìn về phía Vũ Thần
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/khẽ chớp mắt đưa tay xoa đầu Conan/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//cười hiền hậu//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Bé Conan nhìn nhầm rồi đúng không nè? Nhà anh làm gì có xe lớn như thế
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Hôm qua anh đi bộ ra ga tàu điện ngầm mà
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Nhưng rõ ràng em thấy...
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/định vặn vẹo tiếp thì bị Ran cốc nhẹ vào đầu/
Ran Mouri
Ran Mouri
Conan! Không được vô lễ hỏi lung tung!
Ran Mouri
Ran Mouri
//lườm nhóc rồi quay sang Vũ Thần//
Ran Mouri
Ran Mouri
Cậu đừng chấp thằng bé nhé Haru
Ran Mouri
Ran Mouri
Nó toàn tưởng tượng thôi
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Không sao đâu mà
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Tớ về trước nhé
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Chào các cậu!
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/vẫy tay nhanh chóng bước ra khỏi lớp/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/ôm đầu/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
//nhìn theo bóng lưng của Vũ Thần ánh mắt thám tử lập tức trở nên sắc lạnh//
Edogawa Conan
Edogawa Conan
"Anh ta nói dối"
Edogawa Conan
Edogawa Conan
"Mùi hương gỗ tuyết tùng đắt đỏ trên người anh ta không phải loại một học sinh bình thường có thể dùng"
Edogawa Conan
Edogawa Conan
"Anh ta đang giấu giếm điều gì?"
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/đi bộ qua hai con phố/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/bước vào một khu chung cư cao cấp đắt đỏ bậc nhất nội đô Tokyo/
Đây là căn nhà do chính Jonathan mua cho cậu
Ban đầu hắn định mua một căn dinh thự khổng lồ ở ngoại ô nhưng cậu không chịu vì sợ cô đơn
Jonathan liền chiều theo ý cậu sắm ngay căn hộ nội đô này trang bị toàn bộ nội thất nhập khẩu từ Ý và hệ thống cảm ứng siêu nhạy
Tích!
Hệ thống quét võng mạc ở cửa vang lên tiếng báo hiệu
Cánh cửa tự động mở ra
Rèm cửa phòng khách nhận diện bước chân liền từ từ kéo sang hai bên
/vừa bước vào đã ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc/
Trên chiếc sô pha bọc da cao cấp
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/đang ngồi lướt máy tính bảng/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/Chiếc áo vest tổng thống đã cởi bỏ, chỉ còn sơ mi trắng mở hờ hai cúc cổ/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Jonathan!
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/reo lên không hề ngần ngại sà thẳng vào lòng hắn/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/đặt máy tính xuống/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/vòng tay ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/chất giọng trầm khàn đầy sủng ái/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Bé con của tôi em về rồi
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Ở trường có mệt không?
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Ngài lại thức đêm bay sang đây đúng không?
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/dụi đầu vào ngực hắn giọng nũng nịu bằng tiếng Trung/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Nhìn mắt ngài có quầng thâm rồi kìa em thấy xót lắm
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
//bật cười trầm thấp//
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/Nâng cằm cậu lên đặt một nụ hôn sâu lên đôi môi mềm mại ngọt lịm/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Chỉ cần nhìn thấy em bao nhiêu mệt mỏi của tôi đều biến mất
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Ngài chỉ giỏi nịnh thôi
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//đỏ mặt//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/Khẽ đấm vào ngực hắn/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Căn nhà cảm ứng này nhạy lắm, em thích lắm
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Cảm ơn ngài
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Em thích là được
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Thằng nhóc thám tử ở trường em không làm phiền em chứ?
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/vừa vuốt ve mái tóc cậu vừa hỏi/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
//Ánh mắt lóe lên sự bảo hộ tuyệt đối của một kẻ săn mồi//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Bé Conan có hỏi về chiếc xe hôm qua
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Nhưng em khéo léo gạt đi rồi
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/ngoan ngoãn đáp tựa cằm lên vai hắn/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Ngài đừng lo
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Em biết cách cư xử để không ai nghi ngờ mà
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Ngoan lắm
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/cưng chiều hôn lên trán cậu/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/siết chặt vòng tay hơn/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Em cứ yên tâm làm bông hoa nhỏ của tôi
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Thế giới ngoài kia cứ để tôi chống đỡ

chap 2

Căn hộ thông minh giữa lòng Tokyo hoa lệ dần chìm vào khoảng không gian tĩnh mịch của nửa đêm
Hệ thống cảm ứng nhiệt độ đặt sàn tự động nhận diện và duy trì ở mức hai mươi lăm độ C
Xua tan cái lạnh cuối thu đang bủa vây bên ngoài cửa kính cường lực
Trên chiếc giường lớn bọc vải lụa tơ tằm nhập khẩu nguyên tấm từ Ý Lâm Vũ Thần nằm thu mình trọn vẹn trong vòng tay rắn chắc của Jonathan Sterling
Cậu đã mệt nhoài sau một buổi tối được hắn cưng chiều đôi mắt nhắm nghiền hàng mi dài khẽ rủ xuống tạo thành một vệt bóng mờ trên gò má trắng sứ
Nhịp thở của cậu đều đặn, bình yên, đôi môi nhỏ thỉnh thoảng khẽ mấp máy như đang mơ một giấc mộng ngọt ngào
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/không ngủ tựa lưng vào thành giường bọc da/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
//đôi mắt màu xanh thép sâu thẳm nhìn chăm chú vào gương mặt thanh tú của người tình bé nhỏ đang say giấc nồng//
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/Bàn tay to lớn thô ráp đầy quyền lực khẽ vuốt ve những lọn tóc mềm mại của cậu/
Động tác nhẹ nhàng đến mức tối đa vì sợ sẽ làm bừng tỉnh báu vật mà gã cất giấu
Tích... Tích...
Chiếc đồng hồ cảm ứng mỏng dính chuyên dụng trên cổ tay Jonathan khẽ rung nhẹ ba nhịp
Ánh đèn LED xanh lục nhạt lóe lên
Đã bốn giờ sáng
Ở bờ bên kia đại dương New York sắp bước vào giờ làm việc của một ngày mới
Màn hình điện thoại được mã hóa đặc biệt đặt trên bàn cạnh giường khẽ sáng lên dòng chữ từ Amsden
Amsden
Amsden
Thưa Tổng thống 💬
Amsden
Amsden
Chuyên cơ Air Force One đã sẵn sàng tại đường băng mật💬
Amsden
Amsden
Chúng ta phải cất cánh trước khi giới truyền thông Manhattan nhận ra văn phòng trống💬
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/khẽ thở dài/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
//một thoáng lưu luyến lướt qua đôi mắt lạnh lùng của gã//
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/nhẹ nhàng gỡ cánh tay nhỏ nhắn của Vũ Thần đang ôm hờ lấy eo mình/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/kéo tấm chăn lụa ấm áp đắp kín đến ngang ngực cho cậu/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/cúi đầu đặt một nụ hôn sâu lên vầng trán thanh tú của cậu/
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/thì thầm bằng chất giọng khàn đặc đầy sủng ái
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Ngoan
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Ngủ tiếp đi bé con của tôi
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Lần sau tôi lại đến
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/khẽ cựa mình theo bản năng khi mất đi hơi ấm quen thuộc/
Nhưng cơn buồn ngủ kéo đến khiến cậu nhanh chóng chìm sâu trở lại vào giấc ngủ
Hoàn toàn không hay biết người đàn ông quyền lực ấy đã dứt khoát rời giường
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
/mặc lại bộ âu phục phẳng phiu đã được hệ thống tủ thông minh hấp sấy hoàn hảo/
Khi cánh cửa bảo mật của căn hộ khẽ "tích" một tiếng đóng lại không gian lại trả về sự yên ắng vốn có
Jonathan Sterling đã rời Tokyo tiếp tục quay trở lại với guồng quay chính trị đầy rẫy mưu mô và những cuộc tranh cử nghẹt thở tại nước Mỹ xa xôi
.........
Tám giờ ba mươi phút sáng
Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi qua khung cửa sổ lớn
Hệ thống rèm cảm ứng tự động nhận diện mốc thời gian từ từ kéo sang hai bên để đánh thức cậu chủ nhỏ
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/uể oải ngồi dậy/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//nhìn khoảng trống đã lạnh ngắt bên cạnh trong lòng dâng lên một chút hụt hẫng//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/bước xuống giường/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/đi đến chiếc bàn bếp thông minh/
Nơi hệ thống cảm ứng đã tự động pha sẵn một ly sữa ấm theo thói quen của cậu
Ngay cạnh ly sữa, một chiếc thẻ đen quyền lực (Black Card) nằm im lìm cùng một mảnh giấy da nhỏ ghi vài nét chữ rồng bay phượng múa bằng tiếng Anh
"Mua những gì em thích"
"Ngoan ngoãn ở trường đợi tôi."
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//khẽ mỉm cười//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/Cẩn thận cất mảnh giấy vào ví rồi nhanh chóng thay bộ đồng phục ngay ngắn của trường Trung học Teitan cấp 3 để kịp giờ lên lớp/
Cậu đã quen với việc yêu một người đàn ông của công chúng một vị Tổng thống mà thời gian được tính bằng từng giây chính trị khốc liệt
Không khí tại lớp 2-B trường Teitan hôm nay vô cùng nhộn nhịp và ồn ào
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/vừa bước vào cửa/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//thấy một nhóm học sinh đang tụ tập bàn tán xôn xao xung quanh bàn học của Ran Mouri và Sonoko Suzuki//
Ran Mouri
Ran Mouri
Chào buổi sáng Haru-kun!
Ran Mouri
Ran Mouri
/vẫy tay từ bàn bên cạnh/
Ran Mouri
Ran Mouri
//khuôn mặt rạng rỡ chào đón cậu bạn gốc Hoa//
Ran Mouri
Ran Mouri
Hôm nay nhìn cậu có vẻ hơi buồn ngủ nha
Ran Mouri
Ran Mouri
Tối qua thức khuya học bài sao?
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/ngồi xuống vị trí của mình/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/khéo léo vuốt lại cổ áo sơ mi được cài kín đến chiếc cúc cuối cùng để giấu đi những dấu vết hồng ám muội của đêm qua/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//mỉm cười//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
À, không có đâu Ran-chan
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Tại tối qua tớ ngủ hơi muộn một chút chưa tỉnh táo hẳn thôi
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Haru này! Cậu nghe tin gì chưa?
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
/từ bàn trên quay ngoắt xuống/
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
/đập mạnh hai tay/
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
//đôi mắt sáng rực sự phấn khích của một tiểu thư hóng chuyện//
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Hôm nay ở sở cảnh sát Tokyo có một vụ án lớn lắm đấy! Nghe nói bác Mori đang được mời đến đó để hỗ trợ điều tra một vụ buôn lậu cổ vật có liên quan đến các băng đảng xuyên quốc gia
Ran Mouri
Ran Mouri
/thở dài/
Ran Mouri
Ran Mouri
/chống cằm ngán ngẩm/
Ran Mouri
Ran Mouri
Bố tớ thì lúc nào cũng thế
Ran Mouri
Ran Mouri
Vừa sáng ra đã chạy đi mất hút rồi
Ran Mouri
Ran Mouri
Mà nghe nói vụ này có cả sự can thiệp của cảnh sát quốc tế ICPO nữa cơ
Ran Mouri
Ran Mouri
Rắc rối thật đấy
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/khẽ chớp mắt/
Nghe đến hai chữ "xuyên quốc gia" cậu liền giữ thái độ im lặng lắng nghe
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//Trên mặt vẫn duy trì biểu cảm ngơ ngác hoàn hảo của một cậu học sinh//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//Khẽ cười nói//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Bác Mori nổi tiếng như vậy chắc chắn sẽ giải quyết được thôi mà Ran-chan
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Cậu thì lúc nào cũng lạc quan hết á Haru!
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
//bật cười nhướn mày trêu chọc//
Đúng lúc đó
Từ phía cửa lớp một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc lững thững bước vào
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/đeo chiếc cặp sách tiểu học/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
//gương mặt phụng phịu đi thẳng đến chỗ Ran, giọng lanh lảnh//
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Chị Ran ơi
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Em bỏ quên chiếc máy tính bỏ túi trong cặp của chị lúc sáng rồi
Ran Mouri
Ran Mouri
Ơ, Conan đấy à? Để chị tìm cho em nhé
Ran Mouri
Ran Mouri
/dịu dàng cúi xuống lục cặp sách/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/nhân cơ hội đó giả vờ vô tình đứng sát cạnh bàn của Vũ Thần/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
//Ánh mắt thám tử quét nhanh một lượt từ trên xuống dưới người cậu//
Mùi gỗ tuyết tùng loại hương nước hoa đặc trưng quý tộc hôm qua nhóc ngửi thấy giờ đã nhạt đi
Nhưng thay vào đó
Nhóc lại phát hiện ra một chi tiết khác
Trên cổ tay áo sơ mi của Vũ Thần lấp ló một chiếc khuy măng sét bằng bạch kim có khắc biểu tượng chim ưng cách điệu thứ mà mắt thường khó nhận ra
Nhưng một kẻ am hiểu đồ hiệu như Kudo Shinichi thì biết ngay đây là biểu tượng độc quyền của một thợ kim hoàn nổi tiếng tại khu thượng lưu Manhattan New York
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Anh Haru ơi
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/ngước khuôn mặt ngây thơ cụ cụ lên giả vờ hỏi lớn/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Cái khuy áo của anh đẹp quá trời luôn! Nhìn giống cái khuy mà em thấy trên tạp chí thời trang của Mỹ á
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Anh mua nó ở đâu thế đắt tiền lắm đúng không anh?
Câu hỏi đột ngột và đầy tính công kích của Conan lập tức thu hút sự chú ý của cả Ran và Sonoko
Hai cô gái cùng ghé mắt nhìn vào cổ tay áo của Vũ Thần
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/không hề lúng túng, hơi nghiêng đầu/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/khéo léo kéo tay áo dài xuống che đi chiếc khuy/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Bé Conan lại tinh mắt thế
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Đây là quà tặng của một người bạn cũ ở Trung Quốc gửi cho anh thôi
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Đồ thủ công làm bằng bạc bình thường ấy mà không phải đồ hiệu đắt tiền đâu
Ran Mouri
Ran Mouri
Đúng đó Conan em cứ làm như cái gì em cũng biết ấy
Ran Mouri
Ran Mouri
/đồng tình đưa chiếc máy tính cho Conan rồi nghiêm giọng/
Ran Mouri
Ran Mouri
Ran Mouri
Ran Mouri
Cầm lấy rồi mau về trường đi học đi,m muộn giờ của em rồi đó
Ran Mouri
Ran Mouri
Không được đứng đây hỏi lung tung chuyện của anh Haru nữa!
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Dạ... em biết rồi em về đây
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/nhận lấy đồ ngoan ngoãn cúi đầu chào rồi bước ra khỏi lớp/
Thế nhưng
Ngay khi vừa bước qua cánh cửa lớp 2-B
Edogawa Conan
Edogawa Conan
//Nụ cười ngây thơ lập tức biến mất //
Edogawa Conan
Edogawa Conan
//Ánh mắt trở nên sắc lạnh và đầy suy tư//
Edogawa Conan
Edogawa Conan
"Lại nói dối"
Edogawa Conan
Edogawa Conan
"Chiếc khuy măng sét đó là bạch kim nguyên khối phiên bản giới hạn của dòng họ nhà Sterling bên Mỹ"
Edogawa Conan
Edogawa Conan
"Tại sao một học sinh cấp ba gốc Hoa lại sở hữu món đồ xa xỉ của một chính khách New York?"
Edogawa Conan
Edogawa Conan
"Lâm Vũ Thần anh rốt cuộc đang che giấu một thế giới khủng bố nào sau lưng vậy?"
.........
Giờ ra chơi vang lên
Vũ Thần xin phép Ran ra ngoài hành lang để hít thở không khí đồng thời lấy chiếc điện thoại cảm ứng siêu nhạy ra
Hệ thống quét vân tay bảo mật ẩn lập tức mở khóa giao diện được mã hóa hoàn toàn
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/nhanh chóng soạn một tin nhắn ngắn gọn bằng tiếng Trung gửi cho trợ lý Amsden/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Tình hình dạo này hơi nhạy cảm💬
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Có vẻ như thằng nhóc Conan và một số người xung quanh đang bắt đầu soi mói sâu vào đồ dùng của em💬
Chỉ vỏn vẹn ba giây sau một tin nhắn cụt ngủn nhưng đầy quyền lực từ một đầu số vệ tinh quốc tế gửi đến máy cậu
Đó là tin nhắn trực tiếp từ Jonathan Sterling người lúc này đang ngồi trong phòng họp kín tại New York
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Đừng sợ bé con💬
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Cứ yên tâm đi học💬
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Không một ai dám động vào sợi tóc của em trên đất Tokyo này💬
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Tôi đã lệnh cho Amsden dọn sạch mọi dấu vết từ các chuyến xe trước💬
Jonathan Sterling
Jonathan Sterling
Cứ tiêu chiếc thẻ đen tôi đưa mọi thứ khác cứ để tôi chống đỡ💬
Đọc những dòng chữ ngắn ngủi ấy mọi sự lo lắng và bất an trong lòng Vũ Thần hoàn toàn tan biến
Thay vào đó là một cảm giác ngọt ngào ấm áp và an tâm tuyệt đối
Dù Jonathan có ở cách xa cậu nửa vòng Trái Đất sự cưng chiều vô pháp vô thiên và quyền lực tối thượng của gã vẫn luôn là chiếc lồng kính kiên cố nhất
Sẵn sàng bảo vệ bông hoa nhỏ của mình trước mọi ánh mắt tò mò của thế giới bên ngoài

chap 3

Thời gian thấm thoát trôi qua hơn hai tuần kể từ đêm Jonathan Sterling vội vã rời Tokyo
Tại New York gã liên tục bị cuốn vào các cuộc điều trần căng thẳng trước Thượng viện và những buổi tiệc từ thiện xa hoa cùng phu nhân Eleanor để duy trì hình ảnh gia đình kiểu mẫu trước công chúng
Dẫu bận rộn đến mức thời gian ngủ chỉ đếm bằng tiếng gã vẫn đều đặn kiểm tra định vị căn hộ của Vũ Thần mỗi ngày ngắm nhìn bông hoa nhỏ của mình qua màn hình bảo mật như một thói quen không thể bỏ
Ở Tokyo
Tiết trời đã chuyển sang đầu đông cái lạnh buốt giá bắt đầu bao phủ các con phố
Chiều thứ Bảy
Quán cà phê Poirot dưới tầng một của văn phòng thám tử Mouri ngập tràn mùi hương thơm nồng của hạt cà phê rang xay và bánh sừng bò nướng chín tới
Ran Mouri
Ran Mouri
Haru-kun
Ran Mouri
Ran Mouri
Bên này này!
Ran Mouri
Ran Mouri
/vẫy vẫy tay khi thấy Vũ Thần bước qua cánh cửa kính của quán/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/diện một chiếc áo khoác len dáng dài màu kem bọc lót lớp lông cừu mềm mại/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/quấn chiếc khăn len đỏ che nửa khuôn mặt thanh tú/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/bước nhanh đến chiếc bàn trong góc, nơi Ran, Sonoko và hai đứa trẻ nhà thám tử đã ngồi sẵn/
Hệ thống sưởi ấm trong quán Poirot khiến đôi má trắng trẻo của Vũ Thần hơi ửng hồng, trông vô cùng dễ thương
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Xin lỗi các cậu
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Tớ đến hơi muộn một chút do đường sá hôm nay đông quá
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/cởi khăn len, ngồi xuống cạnh Ran/
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Không sao, không sao đâu mà! Tụi tớ cũng vừa mới gọi đồ thôi
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
//cười híp mắt//
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
//chống cằm nhìn chằm chằm vào chiếc áo khoác của Vũ Thần//
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Này Haru
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Cái áo này nhìn đơn giản nhưng chất vải sờ sướng tay thật đấy
Sonoko Suzuki
Sonoko Suzuki
Nhãn hiệu gì thế?
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/khẽ giật mình/
Chiếc áo này thực chất là đồ thủ công đặt may riêng từ một nhà mốt kín tiếng ở Manhattan do Jonathan chuẩn bị cho cậu
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/khéo léo né tránh ánh mắt của Sonoko/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//cười nhẹ//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
À
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Tớ mua ở một cửa hàng quần áo cũ gần ga tàu ấy mà
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Không có nhãn hiệu gì đặc biệt đâu
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Chị Sonoko lúc nào cũng chỉ để ý đến quần áo thôi!
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/vừa nhấp một ngụm nước cam vừa bĩu môi trêu chọc/
Tuy nhiên
Edogawa Conan
Edogawa Conan
//Ánh mắt không hề rời khỏi Vũ Thần//
Nhưng lần này người chú ý đến Vũ Thần không chỉ có một mình nhóc
Ngồi đối diện cậu cô bé tóc ngắn màu nâu đỏ Haibara Ai
Haibara Ai
Haibara Ai
/lặng lẽ dùng chiếc thìa nhỏ khuấy ly cà phê đen không đường/
Haibara Ai
Haibara Ai
//Ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng và đầy dò xét quét qua phong thái ung dung nhưng vô cùng kín kẽ của cậu//
Haibara Ai
Haibara Ai
Anh Haru đến từ Trung Quốc... nhưng lại có những thói quen rất giống người sống ở tầng lớp thượng lưu của Mỹ nhỉ
Haibara Ai
Haibara Ai
/đột ngột cất giọng bằng tông trầm lạnh phá vỡ bầu không khí vui vẻ bằng chất giọng non nớt nhưng cụ non/
Haibara Ai
Haibara Ai
Cách anh cầm tách trà, hay việc anh vô thức sử dụng tay trái để đỡ lấy muỗng...
Haibara Ai
Haibara Ai
Đó là quy tắc bàn tiệc ngoại giao rất phổ biến ở Washington đấy
Lời nói của Haibara khiến Vũ Thần sững sờ trong một giây
Cậu không ngờ một đứa trẻ lớp một lại có thể nhìn thấu một thói quen nhỏ nhặt mà Jonathan đã rèn giũa cho cậu trong những bữa tối riêng tư tại New York
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/khéo léo đặt tách trà xuống đĩa/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//nở nụ cười tự nhiên//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Bé Ai hiểu biết nhiều quá nhỉ
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Chắc là do trước đây anh có xem một vài bộ phim truyền hình về chính trường Mỹ nên vô thức bắt chước theo thôi
Haibara Ai
Haibara Ai
Thật vậy sao?
Haibara Ai
Haibara Ai
//nhếch môi cười ẩn ý//
Haibara Ai
Haibara Ai
/Đưa chiếc tách lên nhấp một ngụm nhỏ/
Haibara Ai
Haibara Ai
//Không hỏi thêm nhưng ánh mắt vẫn tràn dâng sự hoài nghi//
Haibara Ai
Haibara Ai
/khẽ huých nhẹ tay vào người Conan dưới gầm bàn/
Haibara Ai
Haibara Ai
/ra hiệu bằng một cái liếc mắt đầy cảnh giác/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Đúng đó
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Anh Haru hay xem phim lắm nha!
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/lập tức phối hợp với đồng đội/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/nghiêng đầu/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Mà anh Haru ơi
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Hôm nay em đi qua khu phố trung tâm, thấy căn hộ chỗ anh ở có hàng rào bảo mật xịn lắm nha! Có cả camera quét võng mạc giống như trong phim điệp viên luôn á!
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Nhà của học sinh du học ai cũng xịn vậy hả anh?
Ran Mouri
Ran Mouri
//ngơ ngác quay sang nhìn Vũ Thần//
Ran Mouri
Ran Mouri
Hả? Căn hộ của Haru-kun hiện đại đến thế sao?
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
A
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Không có đâu...
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/thầm đổ mồ hôi hột/
Hệ thống bảo mật của Jonathan quá cao cấp, không ngờ lại bị nhóc thám tử này để mắt tới
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//cười trừ giải thích//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Là do chủ nhà ở đó là một kỹ sư công nghệ
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Bác ấy lắp đặt thử nghiệm hệ thống cảm ứng thông minh cho tòa nhà thôi
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Anh chỉ thuê lại với giá rẻ thôi mà
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Chủ nhà tốt bụng ghê ha
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Cho thuê rẻ một căn hộ đắt đỏ như vậy giữa trung tâm Tokyo
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/tiếp tục bồi thêm một câu đầy châm biếm/
Edogawa Conan
Edogawa Conan
//ánh mắt sắc như dao găm ẩn sau lớp kính cận//
Ran Mouri
Ran Mouri
Conan! Em lại vặn vẹo anh Haru nữa rồi!
Ran Mouri
Ran Mouri
/gõ nhẹ vào đầu Conan một cái/
Ran Mouri
Ran Mouri
//rồi ái ngại nhìn Vũ Thần//
Ran Mouri
Ran Mouri
Xin lỗi cậu nha Haru
Ran Mouri
Ran Mouri
Thằng bé này dạo này cứ xem mấy phim trinh thám rồi suy diễn lung tung ấy mà
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Không sao đâu Ran-chan
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Trẻ con tò mò cũng là chuyện bình thường
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//cười dịu dàng//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/Nhưng bàn tay dưới mặt bàn đã khẽ siết chặt lấy chiếc điện thoại cảm ứng trong túi áo/
Cậu cảm nhận được sự nghi ngờ của Conan và Haibara đang ngày một lớn dần
Đúng lúc bầu không khí có chút gượng gạo cánh cửa quán Poirot lại mở ra một lần nữa
Một chàng trai với làn da bánh mật khỏe khoắn đội chiếc mũ lưỡi trai ngược bước vào cất giọng oanh vàng đặc trưng của vùng Kansai
???
???
Kudo... à nhầm Conan! Nhóc có ở đây không đấy?
Edogawa Conan
Edogawa Conan
Anh Hattori?!
Edogawa Conan
Edogawa Conan
/giật mình quay lại/
Hattori Heiji,chàng thám tử trung học nổi tiếng của Osaka
Hattori Heiji
Hattori Heiji
/Sải bước đi tới bàn của họ/
Hattori Heiji
Hattori Heiji
/tay cầm một tập hồ sơ dày cộp/
Hattori Heiji
Hattori Heiji
/kéo một chiếc ghế trống ngồi xuống/
Hattori Heiji
Hattori Heiji
/thở hắt ra một hơi/
Hattori Heiji
Hattori Heiji
Chào mọi người! Tớ vừa từ Osaka lên đây để phối hợp với cảnh sát Tokyo điều tra một vụ án kỳ lạ
Hattori Heiji
Hattori Heiji
Mà này Ran, ai đây? Bạn mới của cậu à?
Ran Mouri
Ran Mouri
À giới thiệu với cậu
Ran Mouri
Ran Mouri
Đây là Lâm Vũ Thần bạn cùng lớp của tớ tên tiếng Nhật là Haru
Ran Mouri
Ran Mouri
/nhanh nhảu giới thiệu/
Ran Mouri
Ran Mouri
Còn đây là Hattori Heiji
Ran Mouri
Ran Mouri
Thám tử trung học đến từ Osaka đấy Haru-kun
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Chào cậu
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Thám tử Hattori
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/lịch sự gật đầu chào/
Hattori Heiji
Hattori Heiji
//nhìn Vũ Thần một lượt//
Hattori Heiji
Hattori Heiji
/bất ngờ đập mạnh tập hồ sơ lên bàn/
Hattori Heiji
Hattori Heiji
/ghé sát mặt vào Vũ Thần, hạ thấp giọng/
Hattori Heiji
Hattori Heiji
Nói mới nhớ vụ án tớ đang theo dõi có liên quan đến một mật vụ mang hộ chiếu ngoại giao giả của Mỹ vừa xuất hiện ở Tokyo đêm qua
Hattori Heiji
Hattori Heiji
Nghe nói gã đó đi trên một chiếc Cadillac One bọc thép bảo vệ một nhân vật tối cao nào đó bí mật đến Nhật Bản rồi đi ngay trong đêm
Hattori Heiji
Hattori Heiji
Thật trùng hợp chiếc xe đó được định vị lần cuối là ở ngay khu chung cư nơi cậu đang ở đấy
Hattori Heiji
Hattori Heiji
Cậu bạn gốc Hoa!
Lời nói của Hattori Heiji như một quả bom dội xuống bàn trà
Sắc mặt của Conan và Haibara lập tức biến đổi cả hai cùng nhìn chằm chằm vào Vũ Thần để chờ đợi phản ứng
Vũ Thần cảm thấy tim mình đập liên hồi những mảnh ghép từ sự nghi ngờ của Conan sự sắc sảo của Haibara và giờ là thông tin từ thám tử Osaka đang dần tạo thành một vòng vây siết chặt lấy cậu
Sự xuất hiện ngắn ngủi của Jonathan đêm đó đã để lại quá nhiều dấu vết cho những bộ óc thiên tài này đánh hơi thấy
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/siết chặt ngón tay/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//khẽ mỉm cười giữ vững sự bình tĩnh//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
//đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Hattori Heiji//
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Vậy sao? Tiếc quá
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Tối qua tớ ngủ rất sớm nên không nghe thấy tiếng động gì bên ngoài cả
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Khu phố đó dạo này cũng có nhiều người nước ngoài qua lại lắm
Hattori Heiji
Hattori Heiji
//nheo mắt nhìn nụ cười không một chút tì vết của Vũ Thần//
Hattori Heiji
Hattori Heiji
/Khẽ lẩm bẩm/
Hattori Heiji
Hattori Heiji
Ồ... vậy sao? Kỳ lạ thật đấy...
Dưới gầm bàn
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
/khẽ lướt ngón tay mở khóa chiếc điện thoại cảm ứng nhạy bén,m gửi đi một mật mã khẩn cấp đến đầu số của Amsden ở New York/
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Vòng vây thám tử đã chạm đến căn hộ💬
Lâm Vũ Thần-Haru
Lâm Vũ Thần-Haru
Xe của Jonathan bị định vị💬
Cậu biết, người đàn ông quyền lực ở Manhattan kia chắc chắn sẽ không ngồi yên khi báu vật của gã bị đẩy vào thế hiểm nguy

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play