Hàn Dạ Mộng My
Chương 1: Thầy Chu, anh điên rồi sao?
Phòng VIP nhà hàng hoàng gia ngập ánh đèn vàng
Tiếng nhạc không lời du dương, hương nước hoa hồng đắt đỏ thoang thoảng càng làm không khí thêm ngột ngạt, đông cứng
Quan Mộng My
(Thở dốc, chỉnh lại vạt váy, tự nhủ)
Quan Mộng My
Phải đối phó nhanh cái buổi xem mắt chết tiệt này rồi về làm lại bài luận thôi, sắp muộn…
Quan Mộng My
(Khựng lại, thảng thốt)
Quan Mộng My
Thầy… thầy Chu?
Quan Mộng My
Sao anh lại ở đây?
Chu Tân Hàn
(Thong thả đẩy gọng kính lên, giọng trầm lạnh)
Chu Tân Hàn
Sinh viên này, em giỏi cả chuyện nộp bài muộn lẫn đi hẹn hò nhỉ?
Quan Mộng My
(Lắp bắp, siết chặt túi xách)
Quan Mộng My
Em… không phải!
Quan Mộng My
Gia đình ép em đến gặp đối tượng kết hôn…
Quan Mộng My
Đợi đã, chẳng lẽ anh chính là…
Chu Tân Hàn
(Nhấp một ngụm trà, nhướng mày)
Chu Tân Hàn
Người đàn ông ba mươi tuổi, bị gia tộc ép đi xem mắt để liên hôn thương mại mà bố mẹ em ca ngợi hết lời?
Quan Mộng My
(Sụp đổ, lùi lại một bước)
Quan Mộng My
Không thể nào…
Quan Mộng My
Sáng nay trên giảng đường, anh vừa lạnh lùng đánh trượt bài nghiên cứu của em trước mặt cả lớp, mắng em là không có tương lai
Quan Mộng My
Bây giờ chúng ta lại ngồi xem mắt?
Chu Tân Hàn
(Chỉ tay xuống chiếc ghế đối diện)
Chu Tân Hàn
Công việc là công việc, gia tộc là gia tộc
Chu Tân Hàn
Em định đứng đó để ngày mai toàn trường đồn đại tôi bắt nạt sinh viên sao?
Quan Mộng My
(Cắn môi, ngồi xuống, cúi đầu)
Quan Mộng My
Thầy Chu, nếu biết là anh, em thà ở nhà chịu phạt còn hơn
Quan Mộng My
Chuyện này quá nực cười rồi
Quan Mộng My
Anh ưu tú như vậy, sao lại chấp nhận trò hề này?
Chu Tân Hàn
(Ánh mắt sâu thẳm, nhìn chằm chằm cô)
Chu Tân Hàn
Quan Mộng My, em nghĩ tôi rảnh rỗi đến mức đi xem mắt với một cô nhóc chưa trải sự đời à?
Chu Tân Hàn
Nếu không vì bức thư tay của ông nội em gửi cho Chu gia, em nghĩ em có tư cách ngồi trước mặt tôi sao?
Quan Mộng My
(Uất nghẹn, ngước lên)
Quan Mộng My
Ý anh là gì?
Quan Mộng My
Anh nghĩ tôi thèm khát vị trí Chu phu nhân chắc?
Quan Mộng My
Tôi đã có người mình thầm thương trộm nhớ từ lâu rồi!
Chu Tân Hàn
(Khóe môi nhếch lên nụ cười châm biếm, giọng hạ thấp đầy áp lực)
Chu Tân Hàn
Thứ tình cảm trẻ con đó có đáng giá bằng một phần mười cổ phần mà bố em sắp đánh mất vào tay Trần Tuấn Hạo không?
Quan Mộng My
(Bàng hoàng, mặt tái mét)
Quan Mộng My
Sao anh biết chuyện của nhà họ Trần?
Quan Mộng My
Anh… anh có âm mưu gì?
Chu Tân Hàn
(Rút từ trong túi áo ra một bản hợp đồng, đẩy về phía cô)
Chu Tân Hàn
Đóng giả làm vị hôn thê của tôi trong vòng nửa năm
Chu Tân Hàn
Tôi cứu công ty của bố em, đổi lại, em phải ngoan ngoãn nghe lời
Quan Mộng My
(Nhìn bản hợp đồng, run rẩy)
Quan Mộng My
Anh đang ép buộc tôi?
Quan Mộng My
Thầy Chu, anh điên rồi sao?
Quan Mộng My
Đây là hạnh phúc cả đời của tôi!
Chu Tân Hàn
(Lạnh lùng đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi)
Chu Tân Hàn
Em có quyền từ chối
Chu Tân Hàn
Nhưng ngày mai, bài luận của em vẫn là điểm không, và gia đình em sẽ phá sản
Chu Tân Hàn
Suy nghĩ cho kỹ đi, trò cưng của tôi
Chương 2: Thân phận
Không gian phòng ăn đột ngột rơi vào im lặng đến nghẹt thở
Bản hợp đồng lạnh lẽo nằm trơ trọi giữa bàn, ánh đèn hắt lên những điều khoản như những sợi xích vô hình
Quan Mộng My
(Nhìn trân trân vào tờ giấy, giọng run rẩy)
Quan Mộng My
Hôn ước giả?
Quan Mộng My
Kỳ hạn nửa năm?
Quan Mộng My
Thầy Chu, anh bỏ ra số tiền khổng lồ cứu gia đình tôi chỉ để mua một cái danh phận hờ này thôi sao?
Chu Tân Hàn
(Thong thả ngồi xuống, hai tay đan vào nhau)
Chu Tân Hàn
Bố tôi đang ép tôi kết hôn với Phương Trúc Dao
Chu Tân Hàn
Tôi cần một lá chắn sạch sẽ, dễ thao túng
Chu Tân Hàn
Và em, Quan Mộng My, là quân cờ thích hợp nhất lúc này
Quan Mộng My
(Cười khổ, nước mắt chực trào)
Quan Mộng My
Hóa ra trong mắt anh, tôi chỉ là một quân cờ dễ thao túng?
Quan Mộng My
Anh có từng nghĩ đến cảm giác của tôi không?
Quan Mộng My
Đóng giả làm vợ sắp cưới của người đàn ông mình… người đàn ông thế này, anh đang hành hạ tinh thần tôi đấy à?
Chu Tân Hàn
(Ánh mắt lạnh băng, không một chút gợn sóng)
Chu Tân Hàn
Tôi nhắc lại, đây là một cuộc giao dịch sòng phẳng
Chu Tân Hàn
Đừng dùng cái ánh mắt u uất đó nhìn tôi
Chu Tân Hàn
Tiền của Chu gia đủ để mua đứt sự tự do của em trong vòng nửa năm
Quan Mộng My
(Siết chặt nắm tay, cố kìm nén tiếng nấc)
Quan Mộng My
Nếu tôi ký, anh sẽ lập tức giải ngân cứu bố tôi chứ?
Quan Mộng My
Anh sẽ không nuốt lời giống như cách anh lạnh lùng phủ nhận mọi nỗ lực của tôi trên lớp?
Chu Tân Hàn
(Nhếch môi, giọng điệu đầy cảnh cáo)
Chu Tân Hàn
Trên hợp đồng ghi rất rõ
Chu Tân Hàn
Nhưng em nên nhớ kỹ một điều: Giữa chúng ta chỉ có lợi ích, tuyệt đối không có chỗ cho tình cảm
Chu Tân Hàn
Đừng bao giờ nảy sinh bất kỳ ảo tưởng nào với tôi
Quan Mộng My
(Tim thắt lại đau đớn, tự giễu)
Quan Mộng My
Anh yên tâm, tôi biết thân biết phận
Quan Mộng My
Kẻ kiêu ngạo, máu lạnh như anh, có cho không tôi cũng chẳng thèm!
Quan Mộng My
(Cầm bút lên, ngón tay run bần bật)
Chu Tân Hàn
(Nhìn chằm chằm vào ngón tay cô, giọng trầm xuống)
Chu Tân Hàn
Tốt nhất là như vậy
Chu Tân Hàn
Sau khi ký tên, ở trường chúng ta vẫn là thầy trò, ngoài xã hội em phải tuyệt đối phục tùng mọi sự sắp đặt của tôi
Chu Tân Hàn
Nếu để lộ một sơ hở nào trước mặt truyền thông hay nhà họ Phương, cái giá em phải trả không chỉ là một bài luận điểm không đâu
Quan Mộng My
(Đặt bút ký xoẹt một cái, nước mắt khẽ rơi thấm nhòe nét mực)
Quan Mộng My
Từ nay về sau, tôi là kẻ hầu người hạ của anh, đúng ý anh chưa?
Chu Tân Hàn
(Rút lại bản hợp đồng, đứng dậy, khôi phục vẻ xa cách)
Chu Tân Hàn
Rất dứt khoát
Chu Tân Hàn
Lau nước mắt đi, nhìn em bây giờ thảm hại lắm
Chu Tân Hàn
Sáng mai đúng tám giờ có mặt ở văn phòng của tôi, đem theo bài luận đã sửa
Quan Mộng My
(Nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh khuất sau cánh cửa, ôm ngực khóc nghẹn)
Quan Mộng My
Chu Tân Hàn…
Quan Mộng My
Anh tàn nhẫn lắm
Quan Mộng My
Anh đâu biết người tôi yêu thầm suốt ba năm qua… chính là anh
Chương 3: Tù nhân
Căn phòng ngủ xa hoa nhưng lạnh lẽo của một biệt thự biệt lập
Tiếng mưa xối xả đập vào kính, hòa lẫn tiếng bấm điện thoại dồn dập đầy hoảng loạn
Khương Kim Ngọc
(Khóc nấc, giọng thì thầm trong bóng tối)
Khương Kim Ngọc
Bắt máy đi... Mộng My, làm ơn bắt máy đi...
Khương Kim Ngọc
Mình không chịu nổi nữa rồi
Từ Việt Trạch
(Tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần, giọng trầm thấp đầy áp lực)
Từ Việt Trạch
Khuya thế này rồi, em còn muốn gọi cho ai sao, Kim Ngọc của anh?
Khương Kim Ngọc
(Giật mình, vội giấu điện thoại sau lưng, người run bần bật)
Khương Kim Ngọc
Việt Trạch...
Khương Kim Ngọc
Anh... anh chưa ngủ sao?
Khương Kim Ngọc
Tôi chỉ muốn xem mấy giờ rồi thôi
Từ Việt Trạch
(Cười khẽ, bóng đen cao lớn bao trùm lấy cô)
Từ Việt Trạch
Ánh mắt em đang run rẩy kìa
Từ Việt Trạch
Đưa chiếc điện thoại đó cho anh
Khương Kim Ngọc
(Lùi lại sát góc giường, hét lên)
Khương Kim Ngọc
Tại sao anh luôn kiểm soát tôi như một tù nhân thế này?
Khương Kim Ngọc
Tôi muốn gọi cho Mộng My!
Khương Kim Ngọc
Gia đình cậu ấy đang gặp chuyện, tôi phải giúp cậu ấy!
Từ Việt Trạch
(Nụ cười biến mất, thô bạo túm lấy cổ tay cô, giật phắt điện thoại)
Từ Việt Trạch
Quan Mộng My?
Từ Việt Trạch
Gia đình cô ta sắp phá sản đến nơi rồi, em định giúp bằng cách nào?
Từ Việt Trạch
Bằng cách trốn khỏi anh sao?
Khương Kim Ngọc
(Đau đớn giãy giụa, nước mắt tuôn rơi)
Khương Kim Ngọc
Buông tôi ra!
Khương Kim Ngọc
Anh là đồ biến thái, đồ điên!
Khương Kim Ngọc
Anh giam lỏng tôi ở đây bao lâu rồi?
Khương Kim Ngọc
Tôi hận anh!
Từ Việt Trạch
(Nhìn màn hình điện thoại đang hiện dòng chữ "Cuộc gọi đi: Mộng My", ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn)
Từ Việt Trạch
Khương Kim Ngọc, anh đã nói bao nhiêu lần rồi, thế giới của em chỉ cần có một mình anh là đủ
Từ Việt Trạch
Mọi mối quan hệ bên ngoài đều là dư thừa
Từ Việt Trạch
(Rắc! Tiếng nhựa và kim loại gãy đôi dưới lực bóp nát)
Khương Kim Ngọc
(Nhìn chiếc điện thoại nát vụn dưới sàn, gào lên tuyệt vọng)
Khương Kim Ngọc
Điện thoại của tôi!
Khương Kim Ngọc
Từ Việt Trạch, anh vừa bẻ gãy hy vọng duy nhất của tôi...
Khương Kim Ngọc
Anh không phải là con người!
Từ Việt Trạch
(Thản nhiên lau ngón tay, nâng cằm cô lên ép đối diện)
Từ Việt Trạch
Ngoan nào, khóc đến sưng cả mắt rồi
Từ Việt Trạch
Ngày mai anh sẽ mua cho em chiếc khác, nhưng không có thẻ sim, và chỉ dùng để gọi cho anh thôi
Khương Kim Ngọc
(Cắn chặt môi đến bật máu, nhìn anh bằng ánh mắt căm hận tột cùng)
Khương Kim Ngọc
Anh sẽ bị báo ứng...
Khương Kim Ngọc
Mộng My chắc chắn sẽ nhận ra tôi gặp chuyện, cậu ấy sẽ đến cứu tôi!
Từ Việt Trạch
(Cúi xuống ghé sát tai cô, thì thầm bằng chất giọng chiếm hữu đến sởn gai ốc)
Từ Việt Trạch
Vậy thì em cứ chờ xem cô ta tự cứu mình trước, hay là đến đây chịu chết cùng em
Từ Việt Trạch
Bây giờ, ngoan ngoãn ngủ đi, búp bê của anh
Download MangaToon APP on App Store and Google Play