Mỗi cử động của Opera đều mang tính chiếm hữu tuyệt đối. Hắn không chỉ chạm vào cơ thể cậu, hắn như đang đánh dấu lãnh thổ. Kalego cảm nhận được từng thớ cơ của mình đang run lên, cậu bám chặt lấy vai Opera như thể đó là điểm tựa duy nhất giữa cơn bão táp. Cậu không thể hiểu nổi tại sao người đàn ông này lại có thể khiến cậu mất kiểm soát đến thế. Chỉ một cái chạm, một ánh nhìn, cũng đủ để cậu quên đi mọi cương vị, mọi trách nhiệm.
Căn bếp vốn dĩ là nơi để nấu ăn, giờ đây trở thành một sân chơi đầy tội lỗi. Kalego bị dồn vào đường cùng, mọi sự kháng cự chỉ làm tăng thêm sự kích thích cho cả hai. Opera càng tàn bạo, Kalego lại càng khao khát. Cậu như một con thú nhỏ bị dồn vào góc tường, nhưng thay vì chạy trốn, cậu lại chủ động vòng tay ôm lấy cổ Opera, kéo hắn lại gần hơn, sâu hơn.
Họ hòa vào nhau dưới ánh trăng 4 giờ sáng, một bản hòa tấu của sự cuồng nhiệt không tiếng động. Kalego cảm thấy tâm hồn mình như đang bay bổng, mỗi một lần va chạm đều như một sự giải thoát khỏi những xiềng xích của cuộc sống thường nhật. Trong vòng tay Opera, cậu không phải là một vị giáo viên, cậu là một ác ma thực thụ, với những khao khát cháy bỏng và sự trung thành duy nhất dành cho người đàn ông này.
Opera cũng vậy. Hắn không hề che giấu sự si mê của mình. Hắn hôn lên từng vết dấu đỏ trên da thịt cậu, như thể đang tôn thờ một báu vật. Hắn biết Kalego đang cố gắng che giấu sự hạnh phúc của mình, nhưng những tiếng rên rỉ nghẹn ngào và hơi thở dồn dập kia đã phản bội cậu. Đối với Opera, giây phút này là tất cả. Mọi âm mưu của Thập Tam Vương Miện, mọi trách nhiệm quản gia, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi so sánh với việc được sở hữu trọn vẹn Kalego ở đây, vào lúc này.
Khi nhịp độ của họ tăng dần, căn bếp cũng dường như rung chuyển. Đống bánh quy "vi diệu" trên bàn bị quét đổ, rơi lả tả xuống sàn, nhưng chẳng ai quan tâm nữa. Chúng chỉ là vật thế thân cho một buổi đêm đáng nhớ.