[Countryhuman China X America]-Nơi Tro Tàn Không Thể Hoá Hoa-
Chương 1:
Trả đơn truyện cho @lắm tiền và nhiều tình
China = anh
America = cậu
Căn phòng học lớp 12A2 luôn tràn ngập thứ mùi đặc trưng của những ngày cuối cấp: mùi giấy thi mới in, mùi mồ hôi sau tiết thể dục, và cả mùi ẩm mốc bốc lên từ những góc tường sau trận mưa rào kéo dài từ đêm qua
Không khí ngột ngạt bao trùm, chỉ có tiếng phấn viết bảng lạch cạch vang lên đều đặn chen lẫn tiếng quạt trần quay gỉ sét, phát ra những âm thanh rên rỉ sầu não
Giai điệu của thanh xuân năm mười tám tuổi, đối với nhiều người là bản nhạc rực rỡ, nhưng đối với anh, nó chỉ là một mớ âm thanh hỗn độn, u ám và nặng nề đến nghẹt thở
Anh ngồi bên cửa sổ, bàn tay gầy guộc nắm chặt chiếc bút bi cùng màu với chiếc bút của America. Anh không nhìn lên bảng đen, nơi Eu đang thao thao bất tuyệt về những đường tiệm cận
Ánh mắt anh dính chặt vào góc nghiêng của America– người bạn ngồi cùng bàn đang gục đầu xuống bàn ngủ ngon lành ngay bên cạnh
Từng lọn tóc tơ trước trán cậu khẽ chuyển động theo nhịp thở đều đặn
China khẽ dịch chuyển khuỷu tay, khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ tính bằng vài centimet
Anh có thể ngửi thấy mùi xà phòng chanh nhạt từ cổ áo đồng phục của America. Đó là mùi hương mà anh đã âm thầm khắc sâu vào tâm trí suốt ba năm qua, một mùi hương vừa dịu mát nhưng cũng vừa cay đắng
Họ là bạn thân từ những ngày đầu bước vào cấp ba, hai cái tên China và America đã luôn đi liền với nhau trên mọi danh sách
Họ ngồi cùng bàn, cùng đi học, cùng về nhà, cùng chia nhau một chai nước khoáng sau những trận bóng rổ đẫm mồ hôi. Đối với America, China là người anh em tốt nhất, là bến đỗ an toàn duy nhất để cậu có thể tìm thấy sự bình yên
Nhưng đối với China, cậu là một cơn bão. Một cơn bão rực rỡ mang danh nghĩa thanh xuân, cuốn phăng đi mọi sự tĩnh lặng trong lòng anh, chỉ để lại những mảnh vỡ hoang tàn của một thứ tình cảm thầm lặng
China yêu thầm cậu, một bí mật mà anh thề sẽ mang xuống mồ. Anh chưa bao giờ có ý định chiếm hữu, chưa từng một lần ích kỷ muốn giữ cậu cho riêng mình hay ép cậu phải đáp lại.
Với China, tình yêu này không cần danh phận, không cần sự đền đáp. Chỉ cần mỗi ngày được ngồi cạnh cậu, nhìn thấy cậu cười, nhìn thấy cậu sống một đời vô lo vô nghĩ, như vậy là quá đủ rồi
Anh thà làm một người bạn thân tri kỷ đi bên cạnh cuộc đời cậu, còn hơn là một kẻ xa lạ sau một lời tỏ tình bồng bột phá vỡ đi tất cả
Tiếng thước kẻ gõ mạnh xuống bàn Eu cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Anh giật mình, theo bản năng đưa tay kéo lấy cổ áo cậu, nhưng người bên cạnh đã lười biếng ngóc đầu dậy
America chớp chớp mắt, đôi mắt ngập tràn hơi nước nhìn China, rồi nở một nụ cười rạng rỡ, hai mắt híp lại thành hình bán nguyệt quen thuộc
Mỗi lần America cười, anh đều có cảm giác như cả phòng học âm u này bỗng chốc bừng sáng
Nụ cười của anh vô tư, trong trẻo đến mức khiến anh thấy bản thân mình thật nhỏ nhen khi nhen nhóm thứ tình cảm không nên có...
United Sates of America
Gì thế...? Thầy lại soi tao à...?
Cậu thì thầm, giọng khàn khàn vì vừa ngủ dậy nhưng vẫn ngập tràn nét tinh nghịch
People's Republic of China
Ừ-ừ...Lo mà chép bài đi!...thầy sắp xuống thu vở rồi!
China cúi đầu, cố gắng giấu đi vành tai đang đỏ ửng vì cái nhìn trực diện của đối phương
America cằn nhằn một tiếng, vớ lấy cuốn vở toán của China kéo về phía mình để chép. Mỗi lần như vậy, những ngón tay của hai người lại vô tình chạm vào nhau
Một luồng điện xẹt qua khiến tim anh thắt lại, nhưng America thì chẳng mảy may để ý
Cậu thản nhiên cầm bút, vừa chép vừa lẩm bẩm oán hận mấy con số, miệng vẫn không ngừng cười cợt, trêu chọc China bằng mấy câu đùa vô thưởng vô phạt
Thanh xuân của anh chỉ vỏn vẹn là những khoảnh khắc như thế. Đau đớn và ngọt ngào đan xen
Anh biết rõ Ame là một chàng trai hướng ngoại, năng nổ và luôn nhận được sự chú ý của mọi người
Chính vì sự vô tư của cậu mà anh càng tự răn đe bản thân phải giữ đúng chừng mực của một người bạn thân
Anh không cho phép mình có bất kỳ hành động vượt quá giới hạn nào, chỉ lặng lẽ quan tâm, lặng lẽ bảo vệ nụ cười ấy
Giờ ra chơi, không khí trong lớp trở nên ồn ào. America vừa định rủ China xuống căn tin mua nước thì cửa lớp bỗng xôn xao. Một nữ sinh lớp bên cạnh bước đến, ngại ngùng đưa cho cậu một hộp bánh dâu và một mẩu giấy nhỏ
Npc(nữ)
A-America...cái-cái này cho cậu...!!!
Đám con trai xung quanh bắt đầu hú hét, trêu chọc. America gãi đầu cười toe toét, thẳng tay ném hộp bánh dâu lên bàn, đẩy về phía China mà không chút do dự
United Sates of America
Này!Người ta cho tao này!Ăn chung hông?
Anh nhìn hộp bánh màu hồng nhạt nằm trơ trọi trên bàn. Anh không hề có một chút ghen tuông hay chiếm hữu, anh chỉ thấy lòng mình nhẹ nhàng đến lạ
Anh cầm lấy một chiếc bánh nhỏ lên, cắn một miếng rồi vô tư nói
People's Republic of China
Người ta cất công tặng! Mày lại đưa tao! Lần sau thích ai thì bảo tao một tiếng! Tao làm quân sư cho!!
United Sates of America
Đào hoa gì chứ...? tao vẫn chưa tìm được người đúng gu này...
America khoác tay lên vai anh, kéo sát anh lại gần, mặt đối mặt cười nhẹ
United Sates of America
Hay là tao với mày cứ ngồi cùng bàn thế này mãi đi? Khỏi yêu đương gì cho mệt đầu...tao chỉ cần có mày làm bạn thân là đủ rồi!!
America nói bằng giọng điệu đùa cợt như thường ngày, nụ cười vẫn rực rỡ treo trên môi
Nhưng China không biết, ngay khi cậu quay đi để cúi xuống nhặt cây bút rơi, nụ cười ấy lập tức vụt tắt trong tích tắc
Đôi mắt America nhìn chằm chằm vào khoảng không dưới hộc bàn, nơi có một bài kiểm tra thử đại học bị vò nát, điểm số đỏ chót như một vết da.o cứa vào lòng
Có gì cần chỉnh sửa thì @lắm tiền và nhiều tình bạn ib riêng với mình nhe ạ
Chương 2:
Tiếng chuông báo tử cho một ngày học dài vang lên, kéo theo từng luồng âm thanh hỗn tạp của bàn ghế xê dịch và tiếng bước chân vội vã
Ngoài trời, cơn mưa rào mùa hạ vừa dứt, chỉ để lại bầu không khí ẩm ướt, dính dớp đầy khó chịu
Học sinh ùa ra khỏi cổng trường như ong vỡ tổ, ai nấy đều hối hả trở về nhà, chỉ có hai chiếc bóng một cao một gầy vẫn lững thững đi bên nhau trên vỉa hè đầy những vũng nước đọng phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ thẫm
United Sates of America
China ơi...hôm nay tao lại thèm kem vị bạc hà của mày rồi. Hay tí nữa ghé tiệm tạp hóa mua đi, tao bao!
Cậu khoác vai China, vừa đi vừa nhảy chân sáo, miệng toe toét cười. Nụ cười rực rỡ của cậu dưới ánh chiều tà trông đẹp đến mê hồn, giống như một bức tranh thanh xuân đầy sức sống mà bất cứ ai nhìn vào cũng thấy lòng nhẹ nhõm
Ánh mắt cậu cong cong hình bán nguyệt, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu sang nhìn anh làm trò hề để chọc anh cười
China khẽ né đầu ra một chút vì ngượng, nhưng khóe môi lại không tự chủ được mà cong lên. Anh lắc đầu, giọng điệu có chút bất lực nhưng ngập tràn sự nuông chiều
People's Republic of China
Má...vừa mưa xong, lạnh thế này mà còn ăn kem! Mày không sợ bị ho à? Sắp thi đến nơi rồi đấy
United Sates of America
Xì, có mày ở đây chăm tao thì sợ gì chứ! Mày là anh em tốt của tao mà, đúng không?
Cậu nháy mắt, cánh tay siết chặt bả vai anh thêm một chút, vô tư dựa hẳn một phần trọng lượng cơ thể lên người anh
Hơi ấm từ cơ thể cậu truyền qua lớp áo đồng phục mỏng manh, sưởi ấm cả lồng ngực đang phập phồng của China
China không đẩy cậu ra, anh chỉ lặng lẽ điều chỉnh bước chân của mình sao cho đồng điệu với Ame. Sự quan tâm của anh dành cho cậu chưa bao giờ mang theo tạp niệm của sự chiếm hữu
Anh không ghen tuông khi cậu nói chuyện với người khác, không khó chịu khi cậu vô tâm, lại càng không muốn dùng thứ tình cảm đơn phương này để làm gánh nặng cho cậu
Đối với anh, nụ cười vô lo vô nghĩ này của cậu là tài sản quý giá nhất của anh trong những năm tháng cấp ba u tối và áp lực
Chỉ cần cậu luôn vui vẻ, luôn có thể hồn nhiên gọi tên anh giữa sân trường lộng gió, thì việc phải chôn giấu tình yêu này đến cuối đời cũng là một điều xứng đáng
Họ dừng lại trước một tiệm tạp hóa nhỏ ven đường. Cậu nhanh nhảu chạy vào trong, lúc trở ra trên tay đã cầm hai cây kem, một vị socola màu nâu nhạt và một vị bạc hà màu xanh mát
Cậu nhét cây kem bạc hà vào tay anh, còn mình thì vui vẻ liếm cây kem socola, mặc dù lúc ở lớp cậu vừa bảo không thích vị này
United Sates of America
Ngon tuyệt! Đúng là chỉ có ăn đồ ngọt mới cứu rỗi được cái não tàn tạ vì đống công thức lý hóa của tao~♬
Cậu vừa ăn vừa lẩm bẩm, mặt mày hớn hở như một đứa trẻ được quà
Anh nhìn vệt kem trắng dính trên khóe môi cậu, anh theo thói quen rút một tờ khăn giấy trong túi ra, tự nhiên đưa lên lau cho cậu
Cậu đứng yên, ngoan ngoãn để anh lau, đôi mắt chớp chớp nhìn anh đầy ẩn ý, rồi lại bật cười hì hì
United Sates of America
China à, sau này ai lấy được mày chắc hạnh phúc chết mất. Chu đáo thế này cơ mà~♬
People's Republic of China
Lo ăn đi, nói nhảm ít thôi!
Anh mắng yêu, giấu đi nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực bằng cách quay mặt đi hướng khác
Họ chia tay nhau ở ngã tư quen thuộc. Cậu đứng dưới ánh đèn đường vừa mới bật sáng, vẫy vẫy tay chào anh, nụ cười vẫn treo ngược trên môi cho đến khi bóng dáng anh khuất hẳn sau góc phố
Và rồi, ngay khi không còn ai nhìn thấy, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời ấy lập tức sụp đổ
Gương mặt America trong nháy mắt trở nên xám xịt, mệt mỏi và vô hồn. Anh đứng trơ trọi dưới cột đèn đường, bờ vai gầy khẽ run lên một cái. Cây kem đang ăn dở trên tay bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo, cậu thẳng tay ném nó vào thùng rác bên cạnh, giống như đang vứt bỏ thứ mặt nạ ngọt ngào mà mình vừa phải gồng mình đeo lên suốt cả một ngày dài
Cậu chậm rãi đi bộ về nhà, mỗi một bước chân giống như đang đeo đá. Ngôi nhà của cậu là một biệt thự khang trang, nhưng đối với cậu, nó chẳng khác nào một nhà tù không có lối thoát
Vừa bước qua cửa, không khí ngột ngạt, lạnh lẽo đã bao trùm lấy anh. Trong phòng khách, cha cậu một người đàn ông thành đạt, luôn là niềm tự hào của gia tộc đang ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, bên cạnh là đứa em trai của cậu
Trên bàn kính không có trà bánh, chỉ có một xấp bài thi thử khảo sát chất lượng được xếp ngay ngắn
United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland
Điểm toán của con tại sao lại tụt xuống hạng năm của khối?
Giọng nói của cha trầm thấp nhưng nặng nề như sấm sét trước cơn giông
United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland
Cha mẹ đầu tư cho con học những thầy cô giỏi nhất, không phải để nhận về cái kết quả này!
Cậu cúi gằm mặt, hai bàn tay siết chặt gấu áo đồng phục đến mức thâm tím cả đầu ngón tay. Cậu không giám biện minh, không giải thích. Bởi vì cậu biết, mọi lời giải thích ở ngôi nhà này đều là vô nghĩa
United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland
Con phải biết nhìn vào gương của cha mà cố gắng phấn đấu chứ
United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland
Con là anh lớn trong nhà, con phải học cho ra trò để còn làm gương cho em trai. Con nhìn em con xem, nó đang nhìn vào con để học tập đấy
Cậu khẽ liếc nhìn đứa em trai đang ngồi nép một bên. Ánh mắt của đứa trẻ nhìn cậu đầy sự gượng gạo, chứa đựng cả sự áp lực vô hình mà cha mẹ đang gián tiếp đặt lên vai nó bằng cách lấy cậu ra làm bia ngắm
Sự kỳ vọng điên cuồng của gia đình giống như một chiếc khoá sắt, vừa siết chặt lấy cổ họng cậu, vừa chuẩn bị đeo vào cổ đứa em trai nhỏ
Chương 3:
Tháng Năm ập đến mang theo những đợt nắng gắt như muốn thiêu rụi cả sân trường đầy hoa phượng vĩ. Không khí trong phòng học lớp 12A ngày càng trở nên đặc quánh, ngột ngạt bởi áp lực của kỳ thi đại học đang đếm ngược từng ngày
Tiếng quạt trần gỉ sét trên cao vẫn quay đều, phát ra những tiếng cạch cạch đầy nhức nhối
China lật giở trang sách, nhưng tâm trí cậu hoàn toàn không đặt vào những dòng chữ. Anh đang lo lắng nhìn cậu
Dạo gần đây, cậu có vẻ gầy đi trông thấy. Quầng thâm dưới mắt cậu ngày một đậm hơn, làn da vốn dĩ khỏe khoắn giờ lại mang một sắc thái nhợt nhạt, mệt mỏi
Thế nhưng, mỗi khi anh quay sang nhìn, cậu lại lập tức nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt híp lại tinh nghịch như chẳng có chuyện gì xảy ra
Cậu vẫn dính lấy anh, vẫn trêu chọc và khoác vai anh đầy vô tư, khiến anh tự trách mình đã quá nhạy cảm
United Sates of America
Aya~tao buồn ngủ quá. Cho tao mượn vai mày ngủ năm phút thôi...~
Cậu làm bộ mặt đáng thương, không đợi anh đồng ý đã tự nhiên nghiêng đầu, gục trán lên bờ vai gầy của anh. Sợi tóc tơ của cậu cọ vào cổ China, ngứa ngáy và ấm áp
Anh bất động, lồng ngực đập liên hồi như trống trận. Anh không đẩy cậu ra, chỉ lặng lẽ ngồi thẳng lưng hơn để làm một chỗ dựa cho cậu
Tình cảm của anh dịu dàng như nước, anh chỉ mong có thể san sẻ một chút mệt mỏi cho người bên cạnh mà không cần bất kỳ sự chiếm hữu nào. Được ở gần cậu thế này, với anh, đã là một loại xa xỉ
Anh khẽ nghiêng đầu nhìn cậu. Cậu đã ngủ thiếp đi, nhưng chân mày lại nhíu chặt như đang gặp phải ác mộng
Cánh tay cậu buông thõng dưới bàn, ống tay áo đồng phục dài vốn dĩ luôn được kéo cao hôm nay lại được cài cúc cẩn thận, che kín cả cổ tay
Đúng lúc đó, cậu khẽ cựa quậy, cánh tay xoay nhẹ làm ống tay áo bị co lên một đoạn. Anh vô tình cúi xuống
Dưới lớp vải trắng tinh khôi của chiếc áo đồng phục, trên làn da cổ tay của cậu là những vệt r*ch ngang dọc, có vết đã đóng vảy thành màu nâu sẫm, có vết mới chỉ vừa lên da non màu hồng nhạt, trông rướm má.u và đau đớn đến kinh hoàng
Anh run rẩy, hơi thở nghẹn lại nơi cuống họng. Anh vội vàng nắm lấy cổ tay cậu, kéo nhẹ ống tay áo lên cao hơn để nhìn cho rõ
Cậu giật mình tỉnh giấc vì cái chạm của anh. Nhận ra bí mật khủng khiếp của mình đã bị phơi bày, nụ cười trên môi anh cứng đờ trong một giây, ánh mắt hiện lên vẻ hoảng loạn tột cùng
Nhưng rất nhanh sau đó, cậu dùng lực rút tay về, kéo vội ống tay áo xuống rồi lại nở một nụ cười rạng rỡ, hai mắt híp lại như thể đó chỉ là một trò đùa vô hại
United Sates of America
Ái chà, bị mày phát hiện rồi...!H-hôm nọ tao cứu con mèo nhà bên cạnh, bị cành cây quẹt vào ấy mà...Đ-đừng làm mặt hình sự thế chứ...!tao mạng lớn lắm!...k-không chết được đâu...
Cậu vừa cười vừa bông đùa, giọng nói vẫn ngập tràn nét tinh nghịch quen thuộc
Cậu cố tình làm mấy trò hề để đánh lạc hướng anh, nhưng đôi mắt hoảng hốt và những vết rạch rớm má.u kia làm sao có thể giấu nổi một người luôn dõi theo cậu từng chút một như anh
People's Republic of China
Ame...cành cây không bao giờ tạo ra những vết cắt thẳng và đều nhau như thế...
People's Republic of China
Chúng ta là bạn thân mà...mày có chuyện gì thì hãy nói với tao chứ...!Mày có thực sự ổn không vậy-
United Sates of America
Ổn mà, hơi bị ổn luôn ý! Mày lo hão huyền quá rồi...!
Cậu xua xua tay, nụ cười trên môi vẫn không hề giảm đi độ rực rỡ, nhưng ánh mắt cậu lại trốn tránh, quay mặt nhìn ra cửa sổ
Anh thực sự không thể biết được, những vết r*ch ấy là cách duy nhất để cậu giải tỏa những cơn đau thắt trong lồng ngực sau những đêm thức trắng đến gần sáng, uống liền ba bốn ly cà phê đặc không đường để ép bản thân tỉnh táo
Cậu không thể gục ngã, ít nhất là không phải ở trước mặt China. Cậu muốn mình luôn là một người hoàn hảo, vui vẻ và tràn đầy năng lượng trong mắt người bạn thân duy nhất
Cậu sợ nếu mình để lộ ra sự u ám, trầm cảm đang gạt bỏ đi linh hồn mình, Anh sẽ vì lo lắng cho cậu mà xao nhãng việc học. Cậu thà tự thiêu rụi chính mình trong bóng tối, còn hơn là kéo Anh vào vũng bùn lầy của cuộc đời mình
Download MangaToon APP on App Store and Google Play