[ MiTake]Dù Là Tương Lai Nào, Em Vẫn Chọn Anh
CHƯƠNG 1: NGƯỜI DUY NHẤT NHÌN ANH NHƯ THỂ SẮP MẤT ĐI
"Takemichi!"
"Takemichi, dậy đi!"
Hanagaki Takemichi giật mình mở mắt.
Tiếng ve mùa hè vang lên bên tai.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa lớp học.
Mùi bụi phấn.
Mùi gỗ cũ.
Mọi thứ quen thuộc đến mức khiến cậu nghẹn thở.
Cậu cúi đầu nhìn hai bàn tay mình.
Không còn những vết chai của tuổi trưởng thành.
Không còn bộ đồng phục nhân viên cửa hàng tiện lợi.
Mà là đôi tay của một thiếu niên mười bốn tuổi
Takemichi siết chặt nắm tay.
Trong đầu hiện lên hình ảnh cuối cùng trước khi thời gian đảo ngược.
Đoàn tàu.
Tiếng phanh gào thét.
Và gương mặt của Hinata
Cổ họng cậu nghẹn lại.
Nhưng rất nhanh.
Ánh mắt Takemichi trở nên kiên định.
Takemichi
*mình nhất định phải cứu được cô ấy.*
Buổi học kết thúc.
Takemichi bước ra khỏi cổng trường cùng nhóm bạn.
Akkun vẫn cười lớn như mọi khi.
Makoto và Takuya đang tranh cãi chuyện game.
Mọi thứ đều giống hệt ký ức.
Giống đến đáng sợ.
Cho đến khi.
Một tiếng động cơ vang lên.
VROOOMMMM—
Không khí xung quanh đột nhiên thay đổi.
Đám học sinh đang nói chuyện lập tức im bặt.
Một số người còn vô thức lùi lại
Takemichi ngẩng đầu.
Tim cậu đập mạnh.
Bởi vì cậu biết người vừa xuất hiện là ai
Chiếc xe CB250T dừng trước cổng trường.
Trên xe.
Thiếu niên tóc vàng với đôi mắt đen sâu thẳm đang ngồi vắt chân.
Biểu cảm lười biếng.
Nhưng lại khiến tất cả xung quanh không dám thở mạnh.
Là Manjiro Sano.(Mikey)
Bên cạnh là Draken.
Cao lớn.
Đáng sợ.
Mang khí chất hoàn toàn khác biệt
Tiếng hò hét vang lên.
Nhưng Takemichi chẳng nghe thấy gì nữa
Bởi vì...
Khoảnh khắc nhìn thấy Mikey.
Một hình ảnh khác bất ngờ hiện lên trong đầu.
Là tương lai.
Là những dòng thời gian đã trải qua.
Là Mikey ngồi một mình trong bóng tối.
Là Mikey với đôi mắt trống rỗng.
Là Mikey đứng giữa đống đổ nát.
Là Mikey đã mất đi tất cả
Một người.
Liên tục mất đi những người mình yêu quý.
Shinichiro.
Baji.
Emma.
Draken.
Toman.
Và cuối cùng.
Là chính bản thân mình.
Takemichi bỗng cảm thấy sống mũi cay xè
Mikey lúc này đang nói gì đó với Draken.
Bỗng nhiên.
Cậu cảm nhận được một ánh nhìn
Mikey quay đầu.
Nhìn thẳng về phía Takemichi.
Bốn mắt giao nhau
Takemichi đứng chết lặng.
Không hiểu vì sao.
Nước mắt lại chảy xuống.
Một giọt.
Rồi hai giọt.
Akkun
/lo lắng/ Takemichi? Mày sao thế?
Nhưng Takemichi không trả lời.
Cậu chỉ nhìn Mikey.
Nhìn người đang đứng đó.
Vẫn còn sống.
Vẫn còn cười được.
Vẫn chưa bị bóng tối nuốt chửng
Takemichi
*Thật sự ...may quá*
Ở phía đối diện.
Mikey ngẩn người
Cậu quen với rất nhiều loại ánh mắt.
Kính sợ.
Ngưỡng mộ.
Sợ hãi.
Ghen ghét.
Thù hận.
Nhưng ánh mắt của Takemichi lại khác.
Nó giống như.
Một người vừa tìm lại được thứ cực kỳ quan trọng.
Giống như.
Nếu chỉ cần chớp mắt một cái.
Mikey sẽ biến mất.
Một cảm giác kỳ lạ chạy qua trong lòng cậu.
Mikey chỉ tay về phía Takemichi
Draken nhìn sang.
Quả nhiên.
Một tên tóc vàng kỳ quặc đang đứng giữa cổng trường.
Khóc ngon lành.
Draken
/bật cười/ Chắc bị người yêu đá.
Đôi mắt đen vẫn nhìn Takemichi
Mikey
Mà giống như nó đang lo cho ai đó.
Mikey
Lo đến mức sắp khóc chết.
Draken
/nhún vai/ Mày nghĩ nhiều rồi
Nhưng không hiểu sao.
Mikey vẫn không thể rời mắt
Lần đầu tiên.
Có người nhìn cậu như vậy.
Không phải nhìn thủ lĩnh của Toman.
Không phải nhìn Mikey vô địch.
Không phải nhìn Manjiro Sano
Mà giống như.
Đang nhìn một người sắp bị tổn thương
Mikey chống cằm.
Khẽ cười
Ở phía bên kia.
Takemichi hoàn toàn không biết mình đã bị chú ý
Cậu chỉ lặng lẽ lau nước mắt.
Rồi tự nhủ trong lòng.
Takemichi
*Tao sẽ cứu tất cả mọi người*
Takemichi
*Và nhất định... Tao cũng sẽ cứu mày*
Takemichi
*Cho dù phải trả giá thế nào đi nữa*
Mùa hè năm ấy.
Không ai biết rằng.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau trước cổng trường.
Đã trở thành điểm khởi đầu cho một tương lai hoàn toàn khác
Một tương lai.
Nơi người cứu rỗi.
Cuối cùng cũng tìm được người mà mình muốn bảo vệ nhất
CHƯƠNG 2: KẺ KỲ LẠ KHÓC TRƯỚC MẶT TAO
Chiều muộn.
Một bãi đất trống phía sau khu dân cư.
Tiếng kim loại va chạm vang lên liên tục.
BỐP!
Takemichi ngã nhào xuống đất.
Cả người đau nhức.
Mặt mũi bê bết bụi.
Kiyomasa nhổ nước bọt xuống đất.
Kiyomasa
Mày yếu hơn tao tưởng đấy, Takemichi.
Đám đàn em xung quanh cười ầm lên.
Takemichi chống tay đứng dậy.
Hơi thở gấp gáp.
Nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh.
So với những trận chiến trong tương lai.
So với việc bị đánh đến chết.
Những cú đấm này chẳng là gì cả.
Kiyomasa nhíu mày.
Hắn ghét ánh mắt đó.
Ghét cảm giác như mình đang đấm vào một tảng đá.
BỐP!
Một cú đấm nữa giáng xuống.
Takemichi lại ngã.
Máu chảy nơi khóe môi.
Nhưng lần này.
Cậu bật cười.
Kiyomasa
/ngơ ngác/ Thằng điêm này
Takemichi đưa tay lau máu.
Bởi vì.
Lần này mọi thứ vẫn chưa xảy ra.
Draken chưa chết.
Baji chưa chết.
Emma chưa chết.
Mikey vẫn còn có thể được cứu.
Cậu vẫn còn cơ hội.
Kiyomasa
Mày cười cái gì hả?/gầm lên/
Takemichi
/ngẩng đầu/ Tao chỉ thấy vui thôi.
Takemichi
Tao sẽ không bỏ cuộc nữa
Một cơn gió thổi qua.
Không ai hiểu cậu đang nói gì.
Nhưng đâu đó.
Một người vừa mới tới.
Lại nghe thấy toàn bộ.
Phía trên con dốc.
Hai chiếc xe máy vừa dừng lại.
Draken chống chân xuống đất.
Nhìn cảnh trước mặt.
Draken
Lại là đám kiyomasa.
Nhưng ánh mắt cậu bỗng khựng lại.
Giữa đám người.
Là gương mặt quen thuộc.
Tên nhóc đã khóc trước cổng trường hôm nọ.
Điều khiến cậu chú ý không phải việc Takemichi bị đánh.
Mà là.
Tên này đang bị đánh.
Nhưng lại cười.
Trông cực kỳ ngu ngốc.
Draken
Không phải là thằng nhóc hôm trước à?
Ở dưới sân.
Kiyomasa mất kiên nhẫn.
Hắn giơ chân định đá tiếp.
Nhưng đúng lúc đó.
???
Một giọng nói vang lên.
Cả bãi đất lập tức yên tĩnh.
Tất cả quay đầu.
Và sắc mặt đồng loạt tái đi.
Kiyomasa cứng đờ.
Mồ hôi lạnh lập tức chảy xuống.
Mikey chậm rãi bước tới.
Hai tay bỏ trong túi quần.
Biểu cảm bình thản.
Nhưng càng như vậy.
Người khác càng sợ.
Mikey
Tụi mày đang làm cái gì vậy?
Kiyomasa
chỉ là luyện tập thôi ạ.
Mikey nhìn Takemichi.
Mặt sưng.
Môi rách.
Áo bẩn.
Rồi nhìn Kiyomasa.
Mikey
Đánh người vui không?
Giọng nói vẫn rất nhẹ.
Nhưng Kiyomasa đã run rẩy.
Kiyomasa
/cúi gập / Xin lỗi! Tụi em sai rồi!
Mikey không đáp.
Chỉ tiếp tục bước tới.
Cho đến khi đứng trước mặt Takemichi.
Khoảng cách gần đến mức.
Takemichi có thể nhìn thấy đôi mắt đen sâu thẳm ấy.
Trái tim cậu bỗng đập mạnh.
Mikey.
Người mà cậu đã cố cứu suốt nhiều năm.
Người mà cậu từng chứng kiến vô số lần sụp đổ.
Hiện giờ.
Đang đứng ngay trước mặt.
Takemichi
Hanagaki Takemichi.
Mikey im lặng vài giây.
Rồi bất ngờ đưa tay ra.
Toàn bộ bãi đất chết lặng.
Draken trợn mắt.
Kiyomasa suýt ngã.
Đám đàn em há hốc mồm.
Mikey.
Người nổi tiếng khó gần.
Lại chủ động kết bạn?
Với một tên vô danh?
Takemichi cũng đứng đờ ra.
Nhưng rồi.
Cậu nhìn bàn tay trước mặt
Trong đầu hiện lên vô số ký ức.
Những lần chiến đấu cùng nhau.
Những lần cãi nhau.
Những lần cứu nhau.
Và cả những tương lai đẫm máu.
Khóe mắt cậu bỗng đỏ lên.
Mikey
Mày đừng nói là sắp khóc nữa đấy?
Takemichi vội vàng lau nước mắt.
Takemichi
không có!...hức...
Draken
Nó thật sự khóc kìa!
Mikey cũng bật cười.
Là một nụ cười rất nhẹ.
Nhưng không hiểu sao.
Khi nhìn thấy nụ cười đó.
Takemichi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Ít nhất, trong khoảnh khắc này.
Mikey vẫn đang cười.
Và lần này.
Dù phải trả giá thế nào.
Cậu nhất định sẽ bảo vệ nụ cười ấy.
Bằng mọi giá.
Mikey hoàn toàn không biết.
Tên nhóc đang nắm lấy tay mình.
Đã thầm đưa ra một lời hứa lớn đến mức nào.
Nhưng kỳ lạ thay.
Nhìn đôi mắt xanh đang ánh lên sự quyết tâm ấy.
Trái tim cậu bỗng rung động một nhịp rất khẽ.
Như thể
Một điều gì đó.
Đã bắt đầu thay đổi.
CHƯƠNG 3: MỘT NGƯỜI KHÔNG NÊN TỒN TẠI
Buổi chiều.
Sau khi Kiyomasa và đám đàn em rời đi.
Bãi đất trống chỉ còn lại bốn người.
Takemichi.
Mikey.
Draken.
Và tiếng ve râm ran giữa mùa hè.
Takemichi vẫn đứng ngây người.
Bàn tay của Mikey vẫn đưa ra trước mặt cậu.
Như đang chờ một câu trả lời.
Mikey
Mày không định bắt tay à?
Mikey nghiêng đầu.
Giọng điệu có chút khó hiểu.
Takemichi
/giật mình/ À...xin lỗi!
Cậu vội vàng đưa tay ra.
Hai bàn tay chạm nhau.
Khoảnh khắc ấy.
Takemichi bất giác siết chặt hơn một chút.
Bàn tay của Takemichi run rất nhẹ.
Không phải vì sợ.
Mà giống như...
Đã chờ đợi cái bắt tay này rất lâu.
Mikey gật đầu rất nghiêm túc.
Mikey
Hôm nay bị đánh nhưng lại cười.
Draken
/phì cười/ Đúng là kì quặc thật
Takemichi chỉ biết gãi đầu.
Nếu nói rằng cậu đã sống qua hơn mười năm tương lai, chắc chẳng ai tin.
Mikey
Mày từng quen biết tao à?
Takemichi cứng người.
Trong một khoảnh khắc.
Cậu tưởng như Mikey đã biết mọi chuyện.
Takemichi
Ch... chưa từng./lắc đầu/
Mikey
/nhíu mày/ *Kì lạ thật*
Rõ ràng là lần đầu gặp.
Nhưng ánh mắt Takemichi.
Lại giống như đã quen cậu từ rất lâu.
Không phải sự ngưỡng mộ.
Không phải kính sợ.
Mà là...
Sự tiếc nuối.
Và đau lòng.
Điều đó khiến Mikey không tài nào hiểu nổi.
Draken
Chúng ta còn phải đến điểm tập hợp.
Mikey quay người.
Đi được vài bước.
Lại đột nhiên dừng lại.
Mikey
Mai đến đền Musashi.
Takemichi
/mở to mắt/*Đền Musashi ...là nơi Toman thường tụ họp mà*
Mikey quay đầu.
Nở nụ cười tinh nghịch.
Mikey
Vì sao mày lại nhìn tao như thế
Nói xong.
Cậu nhảy lên xe.
Chiếc CB250T rồ ga lao đi.
Mang theo Draken biến mất cuối con đường.
Takemichi đứng im.
Đám Akkun lúc này mới dám chạy tới.
Akkun
Mày quen Mikey từ bao giờ vậy?
Takemichi
không... chỉ mới quen.
Makoto
Mày vừa được Mikey rủ đi gặp riêng đó.
Takuya kích động đến đỏ mặt.
Takuya
Mai nhớ kể cho tụi tao nghe đó!
Takemichi chỉ cười nhạt.
Nếu là trước đây.
Có lẽ cậu sẽ rất vui.
Nhưng bây giờ.
Trong lòng cậu chỉ có một suy nghĩ.
Mình đã gặp lại Mikey của quá khứ.
Một Mikey...
Vẫn chưa phải gánh chịu quá nhiều mất mát.
Đêm hôm đó.
Takemichi trằn trọc mãi không ngủ.
Trong giấc mơ.
Cậu lại nhìn thấy tương
Một căn phòng tối.
Mikey ngồi một mình trên chiếc ghế.
Khuôn mặt không cảm xúc.
Đôi mắt đen trống rỗng.
Takemichi lao tới.
Nhưng khoảng cách giữa hai người càng lúc càng xa.
Takemichi
/bật dậy/ Hộc...hộc...
Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Ngoài cửa sổ.
Trời vừa hửng sáng.
Cậu ôm lấy khuôn mặt mình.
Hơi thở vẫn còn run rẩy.
Takemichi
Chỉ là mơ thôi...
Nhưng.
Cậu biết.
Đó không chỉ là một giấc mơ.
Đó là ký ức.
Là lời cầu cứu mà cậu sẽ không bao giờ quên.
Takemichi siết chặt nắm tay.
Ánh mắt dần trở nên kiên định.
Takemichi
Mikey, lần này...
Takemichi
Dù phải thay đổi bao nhiêu tương lai.
Takemichi
Tao cũng sẽ không để mày phải cô độc nữa.
Ở một nơi khác trong thành phố.
Mikey đang nằm dài trên mái nhà.
Hai tay gối sau đầu.
Nhìn bầu trời xanh.
Bỗng nhiên.
Gương mặt của Takemichi hiện lên trong đầu.
Tên nhóc kỳ lạ.
Rất dễ khóc.
Cũng rất dễ cười.
Nhưng.
Đôi mắt ấy.
Lại khiến tim cậu nặng trĩu.
Mikey khẽ đặt một tay lên ngực mình.
Mikey
Sao mình cứ nghĩ đến nó mãi nhỉ?
Một cơn gió mùa hè khẽ lướt qua.
Không ai biết.
Một cuộc gặp tưởng chừng rất bình thường.
Đã vô tình khiến bánh răng số phận.
Bắt đầu chuyển động theo một hướng hoàn toàn khác.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play