Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Giấc Mơ Hảo Huyền

Chap 1: Ngày tôi gặp anh

Tôi từng nghĩ có những người xuất hiện trong cuộc đời mình chỉ là một sự tình cờ.
Nhưng sau này tôi mới biết…
Có những cuộc gặp gỡ tưởng như rất bình thường lại là thứ thay đổi cả một đời người.
Ngày tôi gặp Nguyễn Quang Anh, trời mưa rất lớn.
Tôi nhớ hôm đó mình vừa chạy vừa ôm đống tài liệu trước ngực, chỉ mong kịp đến lớp.
Và rồi…
Rầm.
Tôi va vào một người. Giấy trong tay tôi bay hết xuống đất.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi! Tôi không để ý…
Tôi vội cúi xuống nhặt, còn người kia cũng ngồi xuống giúp tôi.
Một giọng nói trầm vang lên:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu lúc nào cũng vội như vậy à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngẩng đầu//
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh. Một người con trai có ánh mắt rất bình tĩnh, khác hẳn sự vội vàng của tôi lúc đó.
Tôi hơi ngơ ra vài giây rồi mới trả lời:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc… chắc tại tôi sắp trễ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn đồng hồ rồi bật cười//Còn năm phút.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng chạy từ đây tới đó cũng mất thời gian mà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đưa xấp tài liệu cho em//Cậu tên gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//hơi bất ngờ//Hỏi tên người lạ nhanh vậy sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhướng mày//Vậy không hỏi thì làm sao biết?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bật cười//Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn tôi một lúc rồi nói//Nguyễn Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật đầu//Ừm, cảm ơn anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//định chạy đi thì nghe anh gọi lại//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//quay đầu//Sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đưa chiếc ô trong tay cho em//Cầm đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không cần đâu, còn anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi còn một cái.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh//Anh tốt với người lạ vậy à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cười//Không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy sao lại giúp tôi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//im lặng vài giây. Rồi nói//Không biết.
Lúc đó tôi không hiểu. Sau này tôi mới biết…Có những người, ngay từ lần đầu gặp mặt đã khiến mình muốn ở cạnh.
Tối hôm đó tôi trả ô cho anh. Tôi cứ nghĩ đó là lần cuối gặp nhau. Nhưng sáng hôm sau, tôi lại thấy anh đứng trước lớp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngạc nhiên//Anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn em//Chào buổi sáng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại sao anh ở đây?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi học.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh khó hiểu//Anh học lớp này?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//gật đầu//Ừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//im lặng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cười//Không lẽ cậu nghĩ tôi là người đi phát ô miễn phí?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bật cười// Cũng có chút.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy từ hôm nay nhớ rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhớ gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn em// Nhớ Nguyễn Quang Anh.

Chap 2: Người khiến tôi quen với việc có anh bên cạnh

Tôi từng nghĩ Nguyễn Quang Anh là kiểu người rất khó gần. Vì lần đầu gặp, anh ít nói, lúc nào cũng có vẻ bình tĩnh.
Nhưng sau khi quen rồi…Tôi mới phát hiện anh chỉ là người lười thể hiện thôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy.
Tôi đang ngồi trong thư viện thì nghe tiếng gọi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngẩng đầu lên//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đặt một ly nước xuống trước mặt em//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi mua cho cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn ly nước rồi nhìn anh//Anh theo dõi tôi hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//kéo ghế ngồi xuống//Không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy sao biết tôi ở đây?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba ngày liên tục cậu đều ngồi chỗ này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//im lặng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Một lúc sau hỏi//Anh quan sát tôi lâu vậy sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//chống cằm nhìn em//Ừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//suy nghĩ một chút//Vì thấy cậu thú vị.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
nhíu mày//Tôi có gì thú vị?
Anh chỉ vào đống sách trước mặt tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người bình thường sắp thi sẽ học từ sớm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật đầu//Đúng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn cậu…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//chỉ vào em//Ngày nào cũng đợi gần sát mới học.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cứng họng//...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bật cười//Thấy chưa? Rất thú vị.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lườm anh//Anh đang chọc tôi đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh…
Tôi định nói lại thì thấy anh đang cười. Lúc đó tôi mới nhận ra…Nguyễn Quang Anh cười rất đẹp.
Từ ngày đó, anh bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của tôi nhiều hơn.
Anh giữ chỗ cho tôi trong lớp. Anh nhắc tôi ăn sáng. Anh luôn nhớ những chuyện nhỏ mà chính tôi còn quên. Có lần tôi bị bệnh nhưng vẫn cố đi học.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn em một lúc rồi hỏi//Cậu muốn ngất giữa lớp mới chịu nghỉ à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhỏ giọng//Tôi còn bài kiểm tra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bài kiểm tra quan trọng hơn sức khỏe?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không muốn bỏ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thở dài. Rồi lấy cặp của em//Đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngơ ra//Đi đâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Về.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi chưa học xong.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy.//gọi tên em rất nghiêm túc//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//im lặng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có lúc cậu cũng phải để người khác lo cho cậu.
Không hiểu sao lúc đó…Tôi không cãi lại. Sau hôm đó, tôi hỏi anh:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tốt với tôi vậy với ai cũng vậy hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đang uống nước thì dừng lại//Sao hỏi vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi tò mò.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn em. Rồi nói//Không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy tại sao là tôi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//im lặng một lúc. Rồi cười//Chắc tại từ lúc gặp cậu, tôi thấy muốn chăm sóc cậu.
Tim tôi lúc đó tự nhiên đập nhanh hơn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//quay mặt đi//Anh nói mấy câu này với ai cũng được hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy sao nói với tôi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn em//Vì là cậu.
Tôi không biết từ lúc nào… Tôi đã quen với việc mỗi ngày đều có Nguyễn Quang Anh bên cạnh.
Quen với tin nhắn “Ăn chưa?”
Quen với việc quay sang là thấy anh. Quen với việc có một người luôn đứng phía sau tôi. Và tôi càng không biết…Người mà tôi nghĩ sẽ đi cùng tôi rất lâu…Sau này lại trở thành người tôi nhớ nhất.

Chap 3: Hình như tôi thích anh rồi

Nếu có người hỏi tôi bắt đầu thích Nguyễn Quang Anh từ khi nào...
Tôi thật sự không biết. Có thể là lúc anh đội mưa đưa ô cho tôi. Có thể là lúc anh ép tôi về nghỉ khi bị bệnh. Hoặc cũng có thể là do anh xuất hiện quá nhiều trong cuộc sống của tôi.
Nhiều đến mức...Tôi không nhận ra mình đã quen với việc có anh bên cạnh.
Hôm đó là cuối tuần. Tôi đang nằm trên giường chơi điện thoại thì nhận được tin nhắn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Dậy chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn đồng hồ//11 giờ sáng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬Chưa.
Tin nhắn gửi đi. Ba giây sau điện thoại rung lên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲Ý là vừa dậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 Xuống mở cửa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngồi bật dậy//
Năm phút sau.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//mở cửa//
Quang Anh đứng bên ngoài. Trên tay còn cầm theo một túi đồ ăn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ngơ người//Anh tới đây làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn em từ đầu đến chân//Mới ngủ dậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tóc tôi rối lắm hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tổ quạ cũng không đến mức này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đóng cửa cái rầm//Anh về đi.
Bên ngoài lập tức vang lên tiếng cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không mở.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh mua đồ ăn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhiều lắm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mở cửa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//mở cửa//
Quang Anh cười đến mức không giấu nổi.
Trong lúc ăn. Anh bỗng hỏi:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tuần sau sinh nhật em đúng không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//giật mình//Sao anh biết?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bình thản//Xem hồ sơ lớp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh rảnh quá ha.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muốn quà gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cắn miếng bánh//Sao phải tặng?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì anh muốn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cúi đầu//
Tôi Không hiểu sao tai lại nóng lên.
Buổi chiều hôm đó. Tôi với anh đi dạo quanh công viên. Không ai nói gì nhiều. Nhưng lại chẳng thấy khó xử.
Có một đứa bé đang tập xe đạp. Không cẩn thận nên té ngã. Tôi còn chưa kịp phản ứng. Quang Anh đã chạy tới đỡ nó lên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đau không?
đứa bé
đứa bé
//lắc đầu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//phủi bụi trên áo đứa bé//Không sao là tốt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đứng nhìn. Tự nhiên bật cười//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//quay lại//Cười gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tự nhiên thấy anh hợp làm ba.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ngẩn người. Rồi bật cười//Làm ba?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy còn em?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn em.Ánh mắt rất dịu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em làm gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//vô thức đáp//Tôi làm ba nhỏ.
Nói xong. Tôi mới nhận ra mình vừa nói cái gì. Không khí im lặng. Một giây. Hai giây. Ba giây.
Tôi muốn đào hố chui xuống. Quang Anh là người phá vỡ sự im lặng trước.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cười. Cười rất nhẹ//Được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh//Hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh làm ba lớn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em làm ba nhỏ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Mặt nóng bừng//Nguyễn Quang Anh!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng nói nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được.
Anh trả lời.Nhưng khóe môi vẫn nhếch lên.
Tối hôm đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nằm trên giường//
tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà. Trong đầu toàn là hình ảnh của anh. Tiếng cười của anh. Ánh mắt của anh. Cách anh gọi tên tôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//úp gối lên mặt. Rồi lăn qua lăn lại//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chết thật...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lẩm bẩm//Tôi thích anh ấy mất rồi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play