Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Văn Hàm ] Khoảnh Khắc Định Mệnh

Chap 1

┈ ┈ ┈
Trùng Khánh Một thành phố phồn hoa với những tòa nhà cao tầng rực sáng giữa màn đêm, nơi tập trung những gia tộc giàu có và quyền lực bậc nhất, nhưng phía sau vẻ ngoài hào nhoáng ấy lại tồn tại một thế giới khác Một thế giới ngầm được tạo nên bởi các tổ chức Mafia và những thế lực không ai dám xem thường.. Ở nơi đây, quyền lực được quyết định bởi thực lực, danh tiếng được xây dựng bằng sự kính nể và chỉ cần một sai lầm nhỏ, tất cả đều có thể biến mất trong chớp mắt Giữa thành phố nơi ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại ấy, những câu chuyện và những cuộc gặp gỡ chính thức bắt đầu
...
Nếu Trùng Khánh là nơi giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, thì Dương Bác Văn chính là một trong những người đứng trên đỉnh cao của cả hai thế giới ấy Là người thừa kế thứ hai của Dương Gia, trước hắn là Chu Chí Hâm, đại thiếu gia nhà Dương Gia cũng là anh trai của Dương Bác Văn, hai con người nắm trong tay khối tài sản và quyền lực mà vô số người khao khát..
Nhưng đó chưa phải tất cả.. Phía sau thân phận thiếu gia hào môn, Dương Bác Văn còn là người giữ vững vị trí đứng đầu Hắc Long — tổ chức Mafia quyền lực bậc nhất Trùng Khánh Người ngoài kính nể hắn vì xuất thân Kẻ trong giới e ngại hắn vì thực lực Bởi ai cũng hiểu, Dương Bác Văn có thể mang dáng vẻ điềm tĩnh và lịch thiệp, nhưng một khi chạm đến giới hạn của hắn, cái giá phải trả chưa bao giờ là nhỏ.
...
Thế nhưng Dương Bác Văn chưa bao giờ một mình đứng trên đỉnh cao ấy Bên cạnh hắn luôn có những người bạn đồng hành đáng tin cậy nhất
Trương Quế Nguyên — người sở hữu bộ óc sắc bén và khả năng nhìn thấu mọi vấn đề, là cánh tay phải không thể thiếu của Hắc Long Vương Lỗ Kiệt — điềm tĩnh, lý trí và luôn đưa ra những quyết định đúng đắn trong những thời khắc quan trọng nhất Trần Dịch Hằng — người ít nói nhưng hành động dứt khoát, chưa từng khiến đồng đội thất vọng Nhiếp Vĩ Thần — lạnh lùng và khó đoán, nhưng cũng là người khiến đối thủ phải dè chừng nhất mỗi khi xuất hiện
Mỗi người một tính cách Mỗi người một vị trí Nhưng khi đứng cạnh nhau, họ chính là những người trẻ tuổi nắm giữ quyền lực khiến cả Trùng Khánh phải kiêng dè..
──
NgĐẹp Bị Khờ.
NgĐẹp Bị Khờ.
bộ đầu tiên của tuii
NgĐẹp Bị Khờ.
NgĐẹp Bị Khờ.
ủng hộ tuii với nhaa
NgĐẹp Bị Khờ.
NgĐẹp Bị Khờ.
cảm ơnn mọii ngừii ><

Chap 2

Khác với Dương Bác Văn và những người bạn của hắn, Tả Kỳ Hàm chưa từng đặt chân vào thế giới Mafia
Cậu là nhị thiếu gia của Tả Gia, một trong những gia tộc có địa vị và quyền lực bậc nhất Trùng Khánh Từ nhỏ đã lớn lên trong sự kỳ vọng của gia đình, Tả Kỳ Hàm luôn là niềm tự hào của các trưởng bối bởi sự điềm tĩnh, bản lĩnh và trưởng thành hơn bạn bè cùng trang lứa
Cậu không cần dùng đến danh tiếng của thế giới ngầm để khẳng định vị thế của mình Bởi chỉ riêng hai chữ "Tả Gia" đứng sau lưng cậu cũng đã đủ khiến vô số người phải kính nể
Giữa Trùng Khánh rộng lớn, Tả Kỳ Hàm chính là một trong số ít những người trẻ tuổi có thể sánh ngang với Dương Bác Văn về gia thế, địa vị và sức ảnh hưởng..
nhưng giữa hai người chưa từng có một cuộc gặp gỡ nào cho đến một ngày...
┈ ┈ ┈
Hôm nay Trùng Khánh chìm trong cơn mưa lớn của những ngày bão
Cơn mưa chiều phủ xuống Trùng Khánh một màn sương mờ ảo, từng hạt nước lạnh buốt không ngừng rơi xuống mặt đường
Tả Kỳ Hàm một mình bước đi giữa thành phố đang chìm trong những cơn mưa nặng hạt, trên tay cậu là chiếc ô đủ để che chắn bản thân khỏi màn mưa lạnh buốt đang không ngừng trút xuống
...
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
cũng may là mang theo cái ô này
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
chứ ko là ướt mưa luôn rồi // nhìn lên bầu trời //
Cậu bước chậm dưới màn mưa, ánh mắt vô tình dừng lại nơi một bóng người đang ngồi tựa bên đường Người ấy cúi đầu, quần áo đã sớm bị nước mưa làm ướt đẫm, trên cánh tay và khóe môi còn thấp thoáng những vết thương chưa kịp xử lý..
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
giờ này mà ai ngồi ở đó vậy ?
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
* máu..? * // nhìn thấy //
Không hiểu vì sao, cậu lại bước về phía đó mà không chút do dự...
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
// đi đến gần //
Chiếc ô trong tay cậu khẽ nghiêng về phía người đó..che đi những hạt mưa đang không ngừng rơi xuống
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
// ngước lên nhìn //
không ai khác, đó là Dương Bác Văn..
hắn ngẩng đầu lên, bắt gặp gương mặt xa lạ nhưng lại dịu dàng đến lạ thường đang nhìn mình
Không nói nhiều, Tả Kỳ Hàm đưa hắn đến chiếc ghế dài dưới mái che gần đó Dưới ánh đèn vàng nhạt, cậu kiên nhẫn xử lý từng vết thương trên người hắn...
cũng may..là hôm nay cậu ra ngoài mua ít đồ cứu thương nên mới tận dụng được để xử lý cho hắn
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
// nhìn cậu //
──
NgĐẹp Bị Khờ.
NgĐẹp Bị Khờ.
like cho t/g với nháa
NgĐẹp Bị Khờ.
NgĐẹp Bị Khờ.
gặp lại chap sau

Chap 3

Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
// nhìn cậu //
hắn nhìn cậu đang sơ cứu vết thương cho mình, rồi khẽ nói..
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
mau đi đi // dứt khoát //
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
tôi ko cần cậu giúp
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
// bỗng ngưng //
cậu ngước lên nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh đáp trả
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
tôi ko nhẫn tâm nhìn người sắp chết mà ko cứu
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
// khựng lại //
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
cậu biết tôi là ai ko mà giúp ?
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
dù anh có là ai thì tôi cũng ko quan tâm
Dương Bác Văn có chút ngạc nhiên với những câu trả lời của cậu, vì từ trước đến giờ không ai là không biết hắn cả
và cũng chẳng ai dám lại gần giúp đỡ hắn như cậu những câu đáp trả của cậu khiến hắn lại thêm phần bất ngờ, vì từ trước đến giờ hắn chưa gặp người nào giống cậu cả
cách cậu trả lời rất bình thảng và không mấy do dự hay suy nghĩ, cậu trả lời dứt khoát ngay sau khi hắn nói xong dù chỉ đơn giản như vậy, nhưng hắn nhìn rõ cậu là người rất bình tĩnh, bản lĩnh và gan dạ khi dám đối mặt với hắn mà không chút sợ hãi...
Từ đầu đến cuối, Dương Bác Văn gần như không nói một lời..nhưng ánh mắt hắn chưa từng rời khỏi người trước mặt..
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
cậu tên gì ?
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
* họ Tả sao ? * // nhìn cậu //
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
vết thương của anh cũng ko nặng lắm
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
chắc đi đánh nhau đúng ko ? // nhìn hắn //
cậu ngước lên nhìn hắn thì thấy hắn đang nhìn mình chằm chằm
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
sao vậy ?
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
bộ mặt tôi dính gì à ?
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
không có..
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
mà cậu bao nhiêu tuổi ?
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
mới 21 thôi
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
vậy là nhỏ hơn tôi 1 tuổi
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
nhìn anh có chút quen quen..
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
hình như gặp ở đâu rồi
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
sao thế ?
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
thấy sang bắt hòa làm họ à ?
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
anh nghĩ sao vậy ?
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
tôi ko phải kiểu người đó
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
cậu tốt quá ha ?
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
ko quen ko biết mà lại dám giúp
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
giúp người là việc tốt
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
đâu phải việc xấu đâu mà sợ
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
// nhìn cậu cười nhếch nhẹ //
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
mà anh tên gì ?
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
// khựng lại //
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
* tên quen vậy..hình như mình nghe ở đâu rồi thì phải...*
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
// nhìn hắn //
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
anh tên Dương Bác Văn thật sao ?
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
ko lẽ tôi nói xạo cậu ?
Dương Bác Văn | Hắn
Dương Bác Văn | Hắn
bộ có gì sao ? // nhìn cậu //
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
không..
Tả Kỳ Hàm | Cậu
Tả Kỳ Hàm | Cậu
tôi chỉ hỏi lại cho chắc thôi..
loay hoay một lúc thì cậu cũng sơ cứu cho hắn xong
──

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play