Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

QUA MUÔN KIẾP NGƯỜI [Duonghung]

Chap 1: LẦN ĐẦU GẶP NHAU

Một buổi chiều mùa hè.
Mặt trời dần ngả về phía Tây.
Con ngõ nhỏ vẫn vang lên tiếng cười đùa của lũ trẻ.
Một cậu bé khoảng tám tuổi đang ngồi một mình trước cửa nhà.
Trên tay cậu là một chiếc máy phát nhạc mini.
Cậu vừa nghe vừa khe khẽ hát theo.Giọng hát non nớt nhưng rất trong trẻo.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
♪ La la la... ♪
Đúng lúc đó...
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Mẹ ơi! Con không muốn chuyển đến đây đâu!
Một giọng nói khác vang lên.
Cậu bé đang hát ngẩng đầu.
Trước cổng nhà đối diện là một chiếc xe tải nhỏ.
Có rất nhiều đồ đạc được chuyển xuống.
Một cậu bé khác đang phụng phịu đứng cạnh mẹ.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Con nhớ bạn ở chỗ cũ...
MẸ QUANG HÙNG
MẸ QUANG HÙNG
// xoa đầu con trai //
MẸ QUANG HÙNG
MẸ QUANG HÙNG
Ở đây rồi con sẽ có bạn mới mà.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Nhưng mà...
Cậu bé đang hát tò mò nhìn sang.
Đôi mắt to tròn chớp chớp.
Lúc này...Mẹ của cậu bước ra.
MẸ ĐĂNG DƯƠNG
MẸ ĐĂNG DƯƠNG
Dương.
MẸ ĐĂNG DƯƠNG
MẸ ĐĂNG DƯƠNG
Sao con lại ngồi ngoài này?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Con đang nghe nhạc.
MẸ ĐĂNG DƯƠNG
MẸ ĐĂNG DƯƠNG
Nhà đối diện vừa có người chuyển đến đó.
MẸ ĐĂNG DƯƠNG
MẸ ĐĂNG DƯƠNG
Con qua chào bạn mới đi.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Thật ạ?
MẸ ĐĂNG DƯƠNG
MẸ ĐĂNG DƯƠNG
Ừm.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// lập tức đứng dậy. //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// Đôi chân nhỏ chạy lon ton sang bên kia đường. //
Trong khi đó...
Cậu bé mới chuyển đến vẫn đang buồn bã.
Bỗng...
Một cây kẹo được đưa đến trước mặt.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Cho cậu nè.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// ngẩng đầu lên nhìn. //
Trước mặt là một cậu nhóc có gương mặt trắng trẻo.Đôi mắt cong cong như trăng khuyết.
Đang cười với mình.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
....
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Mẹ nói nếu buồn thì ăn đồ ngọt sẽ vui hơn.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
....
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Tớ tên Trần Đăng Dương.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Còn cậu?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// im lặng vài giây. //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Lê Quang Hùng hoặc gọi phone cũng được
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Vậy từ nay chúng ta là bạn nha!
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Tớ... chưa đồng ý mà.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Không sao.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Tớ đồng ý là được.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// nhìn cậu nhóc trước mặt. //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
" Lần đầu tiên gặp một người kỳ lạ như vậy. "
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
" Tự đưa kẹo. "
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
" Tự kết bạn. "
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
" Tự quyết định luôn. "
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Cậu bao nhiêu tuổi?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Tám.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Trùng hợp ghê.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Tớ cũng tám.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Từ nay chúng ta là bạn thân!
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Tớ chưa nói...
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Bạn thân!
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// bất lực //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
" Sao cậu nhóc này tự nói tự hiểu hết vậy? "
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Cậu có thích nghe nhạc không?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Bình thường.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Tớ thích lắm.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Sau này tớ sẽ trở thành ca sĩ.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Ca sĩ?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Ừ!
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Đứng trên sân khấu thật lớn.Có thật nhiều người nghe tớ hát.
Đôi mắt Dương sáng lấp lánh.Như đang chứa cả bầu trời sao.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// nhìn cậu //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// khẽ ngơ người //
Đây là lần đầu tiên cậu gặp một người nói về ước mơ của mình với vẻ mặt hạnh phúc như vậy.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Nếu không làm được thì sao?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Sẽ làm được.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Tự tin vậy?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Vì tớ rất thích hát.Chỉ cần được hát thôi là tớ vui rồi.
Quang Hùng im lặng.
Một lúc sau.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// khẽ hỏi //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Vậy... nếu cậu trở thành ca sĩ thật...
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Cậu có quên tớ không?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Hả?
Dương chớp mắt.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Tại sao tớ phải quên cậu?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Người nổi tiếng bận lắm.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Không quên.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
còn lỡ quên thì sao
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Vậy cậu nhắc tớ.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Nhắc kiểu gì
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Chỉ cần nói: Tớ là Lê Quang Hùng, bạn thân của Trần Đăng Dương.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Lúc đó tớ sẽ nhớ ngay.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// ngẩn người //
Rồi...Khóe môi bất giác cong lên.
Lần đầu tiên từ khi chuyển đến đây...Cậu cười.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
A! Cậu cười rồi!
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Cuối cùng cậu cũng chịu cười.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Tớ có buồn đâu.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Có mà. Lúc nãy mặt cậu như sắp khóc.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Đừng buồn nữa.Từ nay tớ chơi với cậu.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// nhìn Dương //
Ánh nắng chiều rơi trên mái tóc mềm của cậu nhóc.
Nụ cười sáng đến mức khiến người khác cũng muốn cười theo.
Không hiểu sao...Cảm giác xa lạ trong lòng cậu bỗng biến mất.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...Ừm.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Hả?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Tớ nói...Từ nay chơi cùng nhau.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// đôi mắt lập tức sáng lên //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Thật hả?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// gật đầu //
Ngay giây tiếp theo. Dương vui đến mức nhảy cẫng lên.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Có bạn mới rồi!
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Quang Hùng.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Gì.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Sau này chúng ta sẽ luôn là bạn thân nhé.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// nhìn cậu //
Không biết vì sao. Lại cảm thấy...Mình và người này. Sẽ không chỉ dừng lại ở tình bạn.
Nhưng lúc ấy. Cả hai đều còn quá nhỏ. Chẳng ai biết rằng... Lời hứa ngây ngô trong một buổi chiều mùa hè ấy. Sẽ kéo dài suốt cả thanh xuân.

Chap 2: NGƯỜI BẠN HÀNG XÓM

Sáng hôm sau.
Ánh nắng sớm len qua những tán cây trong con ngõ nhỏ.
Mọi thứ vẫn còn yên tĩnh.
"Kính coong! Kính coong!".. Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên.
MẸ QUANG HÙNG
MẸ QUANG HÙNG
Ra ngay đây.
Cánh cửa vừa mở ra.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// đang đứng trước cổng với nụ cười vô cùng rạng rỡ //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// Trên tay còn cầm hai hộp sữa //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Chào cô ạ! Con là Trần Đăng Dương, nhà ở đối diện đây ạ.
MẸ QUANG HÙNG
MẸ QUANG HÙNG
À, là bạn nhỏ hôm qua phải không?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Dạ đúng rồi! Hôm qua con với Quang Hùng đã kết bạn với nhau rồi. Hôm nay con sang rủ cậu ấy đi chơi.
MẸ QUANG HÙNG
MẸ QUANG HÙNG
Nhưng Hùng vẫn còn ngủ.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Hả? Giờ này mà cậu ấy còn ngủ ạ?
MẸ QUANG HÙNG
MẸ QUANG HÙNG
Ừm. Do hôm qua dọn nhà xong cũng khá muộn.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Vậy con có thể lên gọi cậu ấy dậy không ạ?
MẸ QUANG HÙNG
MẸ QUANG HÙNG
// bật cười //
MẸ QUANG HÙNG
MẸ QUANG HÙNG
" Đứa nhỏ này thật sự rất nhiệt tình "
MẸ QUANG HÙNG
MẸ QUANG HÙNG
Được thôi.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Con cảm ơn cô ạ !
Trong phòng.
Quang Hùng vẫn đang ngủ rất ngon. Chiếc chăn bị kéo lệch sang một bên. Mái tóc đen hơi rối.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Quang Hùng!
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Phone ơi! Dậy đi!
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...
Không có phản ứng.
Dương nghiêng đầu nhìn. Sau đó tiến lại gần hơn.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Nếu cậu không dậy thì tớ sẽ ăn hết phần kem của cậu đó.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Kem hả? // chậm rãi mở mắt. //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
A! Cuối cùng cậu cũng chịu dậy rồi.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Sao cậu lại ở trong phòng tớ?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Tớ sang tìm cậu chơi.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Mới sáng sớm mà?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Ừm. Tớ dậy từ sáu giờ rồi.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Cậu ngày nào cũng dậy sớm vậy sao?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Đúng rồi. Dậy sớm thích lắm, có thể làm được rất nhiều thứ.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Ví dụ?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Ví dụ như sang tìm cậu nè.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// ngẩn người //
Không hiểu sao...Nghe câu nói đó, cậu lại thấy trong lòng ấm áp.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Nè. // đưa hộp sữa ra //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Cho cậu đó.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Cậu cho tớ thật à?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Đương nhiên rồi. Mẹ tớ mua tận hai hộp, tớ nghĩ cậu cũng sẽ thích nên đem sang cho cậu một hộp.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Tớ cảm ơn.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Không cần khách sáo đâu. Chúng ta là bạn thân mà.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// bất lực //
Người này hình như rất thích gọi cậu là bạn thân.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Chúng ta mới quen nhau có một ngày thôi.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Một ngày thì sao?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Cậu không thấy quá nhanh à?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Tớ không nghĩ vậy.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Hả!
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Tớ thấy làm bạn với ai không quan trọng quen bao lâu. Chỉ cần ở cạnh người đó cảm thấy vui là được.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// nở một nụ cười thật tươi //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Mà ở cạnh cậu, tớ thấy rất vui.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// nhìn Dương //
Đột nhiên không biết phải trả lời thế nào.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
... Cậu lạ thật đấy.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Ai cũng nói tớ vậy hết.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Nhưng mà...
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Nhưng mà gì?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Tớ không ghét điều đó.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// chớp mắt vài cái rồi cười híp mắt lại //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Thật hả? Vậy thì tốt quá!
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Tớ còn sợ cậu không thích chơi với tớ cơ.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Không đến mức đó đâu.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Vậy từ nay chúng ta sẽ đi học cùng nhau, chơi cùng nhau và ăn kem cùng nhau nhé?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Sao cậu thích ăn kem thế?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Kem ngọt. Còn những thứ ngọt ngào thì sẽ khiến người ta vui vẻ hơn.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// khẽ bật cười //
Đây là lần đầu tiên kể từ khi chuyển đến nơi xa lạ này...Cậu cảm thấy thoải mái đến vậy.
Có lẽ...
Việc chuyển nhà cũng không tệ. Bởi ngay ngày đầu tiên, cậu đã gặp được một người bạn rất đặc biệt.
Luôn cười. Luôn mang lại cảm giác ấm áp. Và vô tình...Bước vào thế giới của cậu.

Chap 3: BUỔI ĐI CHƠI ĐẦU TIÊN

Sau khi uống hết hộp sữa.
Dương vẫn ngồi trên ghế, hai chân đung đưa qua lại.
Đôi mắt cậu cứ nhìn ra ngoài cửa sổ như đang suy nghĩ điều gì đó.
Một lúc sau.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// quay sang Hùng //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Hùng nè, cậu thay đồ xong chưa?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Xong rồi. Có chuyện gì sao?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Chúng ta đi chơi đi!
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Đi chơi
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Ừm! Tớ sẽ dẫn cậu đi tham quan khu này.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Còn có công viên, tiệm tạp hóa và một tiệm kem siêu ngon nữa.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Nhưng tớ mới ngủ dậy mà...
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Vậy càng phải đi. Đi dạo cho tỉnh ngủ.
Nói xong
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// lập tức đứng dậy //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// Đôi mắt sáng rực như vừa nghĩ ra điều gì rất thú vị.//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Đi nha
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// bất lực //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Được rồi.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Thật á? // hớn hở //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Ừm
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Dù sao tớ cũng chưa biết đường ở đây. Có cậu dẫn đi chắc sẽ dễ nhớ hơn.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Vui quá
Dương vui đến mức đứng bật dậy. Trông giống như vừa nhận được một món quà lớn.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Nhưng phải xin phép mẹ trước đã
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Vậy cậu xin đi. Tớ đợi
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// chạy lon ton ra chỗ mẹ //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Mẹ ơi. Cho con đi chơi với Dương một lát nha mẹ.
MẸ QUANG HÙNG
MẸ QUANG HÙNG
Ừm. Con đi đi
MẸ QUANG HÙNG
MẸ QUANG HÙNG
Nhớ phải cẩn thận đó
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Dạ mẹ
Một lát sau. Hai cậu nhóc cùng đi ra khỏi nhà.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// đi phía trước //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// đi sau lưng Dương //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// Thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn người đang không ngừng nói chuyện kia //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Đây là tiệm tạp hóa. Cô chủ tốt lắm. Thỉnh thoảng còn cho tớ thêm kẹo nữa.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Còn bên kia là nhà của Minh và Phong. Hai người đó cũng bằng tuổi chúng ta. Sau này tớ giới thiệu cho cậu.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// chớp mắt //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// thầm nghĩ // " Người này...Lúc nào cũng nói nhiều như vậy sao "
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Hùng. Cậu có đang nghe tớ nói không đó?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Tớ có
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Vậy tớ vừa nói gì?
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Tiệm tạp hóa có kẹo. Nhà bên kia có hai người bạn bằng tuổi.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Oa! Cậu nhớ hết luôn. Giỏi ghê!
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// khẽ bật cười //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
" Chỉ có vài câu thôi mà...Sao người này lại phản ứng như cậu vừa làm được việc gì lớn lao lắm vậy? "
Đi thêm một đoạn.
Cuối cùng cả hai cũng đến công viên. Bên trong có rất nhiều trẻ con đang chơi đùa.
Tiếng cười nói vang khắp nơi.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Cậu thấy đẹp không
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Ừm. Khá đẹp
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Tớ thích nơi này lắm. Lúc buồn hay vui gì tớ cũng ra đây.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Vì sao?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Vì ở đây rất đông người. Nhìn mọi người cười nói, tự nhiên tớ cũng thấy vui theo.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. //
Gió nhẹ khẽ thổi qua. Làm mái tóc mềm của cậu hơi rối.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Nè...Sau này nếu cậu buồn, tớ cũng dẫn cậu ra đây nhé.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
...
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
// cảm thấy ấm áp //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Được. Sau này tớ sẽ cùng cậu ra đây
Không hiểu sao. Chỉ là một câu nói rất bình thường. Nhưng trong lòng Hùng lại thấy ấm áp.
Dường như...Người trước mặt luôn sợ cậu cô đơn.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Qua bên kia đi.Có xích đu đó.
Hai người ngồi lên xích đu. Dương khẽ đung đưa chân.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// nhìn xa xăm //
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Dương ơi
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Hửm
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Hôm qua cậu nói sau này muốn làm ca sĩ. Cậu thích hát đến vậy sao?
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
// đôi mắt lập tức sáng lên //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Thích chứ! Tớ thích lắm luôn.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Mỗi lần nghe nhạc, tớ đều cảm thấy rất vui. Mỗi lần hát, tớ có cảm giác như cả thế giới đều đang lắng nghe mình vậy.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Nghe có vẻ tuyệt thật.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Đúng không? Sau này tớ sẽ đứng trên một sân khấu thật lớn.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Có thật nhiều người nghe tớ hát.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Có khi tớ còn được lên ti vi nữa.
Nói đến đây. Dương cười đến cong cả mắt. Trông vô cùng hạnh phúc.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Nếu vậy...Tớ sẽ xem.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Hả
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Nếu cậu thật sự trở thành ca sĩ. Tớ sẽ ngồi dưới khán giả xem cậu hát.
Dương ngơ người vài giây. Sau đó nở nụ cười thật tươi.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Vậy hứa nha! Sau này tớ đứng trên sân khấu.
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG ( lúc nhỏ )
Cậu nhất định phải ngồi bên dưới cổ vũ cho tớ.
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
LÊ QUANG HÙNG ( lúc nhỏ )
Ừm...Tớ hứa.
Ánh nắng chiều rơi lên gương mặt của hai cậu bé.
Một người cười rạng rỡ. Một người lặng lẽ nhìn người còn lại.
Không ai biết rằng...Lời hứa ngây ngô ngày hôm ấy.
Lại trở thành một lời hẹn kéo dài suốt cả cuộc đời của họ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play