[DillanSon] Duyên?
tulandaugapem
Nguyễn Thành Công
//lục tủ//
Đỗ Nam Sơn
//nhìn xuống chân mình// em......em đói ạ..
Nguyễn Thành Công
Đói thì tự nấu mà ăn!
Nguyễn Thành Công
tao đang bận mà cứ ồn ào!
Đỗ Nam Sơn
dạ... //lủi thủi vô bếp//
Nguyễn Thành Công
hết tiền rồi sao?
Nguyễn Thành Công
rõ là mình thấy ông kia giấu ở đây mà ta..
Nguyễn Thành Công
giờ còn số nợ của thằng một lằn kia nữa!!
Nguyễn Thành Công
//đảo mắt//
Công nghĩ cách đối phó với số nợ phải trả trong thời gian dài. Bỗng cậu ta chú ý tới Sơn trong bếp đang lục tủ lấy mì tôm
Khóe miệng khẽ nhếch, cậu ta đứng lên đi vô bếp, rồi ngồi xuống ghế cạnh Sơn, đưa bàn tay cậu ta khẽ luồn qua từng lọn tóc của Sơn khiến em rùng mình nhưng không dám nhúc nhích
Đỗ Nam Sơn
d-dạ..- //e ngại nhìn Công//
Nguyễn Thành Công
//giựt gói mì trong tay em//
Nguyễn Thành Công
//vứt sang bên//
Đỗ Nam Sơn
//nhìn gói mì// ...
Nguyễn Thành Công
nay anh dẫn Sơn đi ăn nhá
Nguyễn Thành Công
anh mới trả nợ xong, vẫn còn dư tiền
Nguyễn Thành Công
thấy em lục mì khô ăn thế này thì tội quá
Nguyễn Thành Công
đi ăn phở với anh nha
Nguyễn Thành Công
//tắc nụ cười//
Đỗ Nam Sơn
//sợ nhẹ// dạ dạ em đi với anhh
Nguyễn Thành Công
//mỉm nhẹ// ùm
Công nắm chặt tay em, kéo đi như sợ em bỏ trốn
Nam Sơn hiểu có lẽ người anh của mình không tốt như những gì anh ta thể hiện
nhưng chịu thôi, em đâu có quyền phản kháng trước một con bạc điên cuồn
Cậu ta đưa em vô một con hẻm, kéo em đi tới một khu với bản hiệu đen xì, một nơi tối tăm và lạnh lẽo
có thể người ta còn nghe mùi máu tươi quanh khu vực này. Ánh sáng không có, không phải nó quá kính mà là tia sáng chẳng thể nào đâm thủng qua khe hở nơi này
Nguyễn Thành Công
//ngồi xuống ghế da//
Đỗ Nam Sơn
//đứng sau lưng Công//
nhân vật trước mặt cả hai không ngẩn lên mà chỉ khẽ cười, anh ta đẩy một ly rượu nồng mùi đến trước mặt Công
Tuy là nép sau anh mình nhưng em vẫn loáng thoáng ngửi được sự khó chịu của thứ mùi bốc lên từ ly đó, em khẽ nhăn mặt
Thế mà Công lại uống hết ly đó một cách ngon lành
Nguyễn Thành Công
hôm nay thì tôi chẳng có gì
Nguyễn Thành Công
nếu tôi thua
Nguyễn Thành Công
tôi cược em tôi
Đỗ Nam Sơn
//Bất động// ...
Nguyễn Xuân Bách
//ngã người ra sau//
Nguyễn Xuân Bách
ùm ùm //nhìn em một lượt//
Nguyễn Xuân Bách
đồ cậu mang tới, tốt đấy
Nguyễn Xuân Bách
mặc dù tôi đã nếm thử qua bao hương vị
Nguyễn Xuân Bách
nhưng em cậu có lẽ là thứ tôi chưa thử
Nguyễn Thành Công
ván này tôi cho anh đi trước
Nguyễn Xuân Bách
//xoay nhẫn//
Nguyễn Thành Công
//liếc//
Nguyễn Xuân Bách
tôi lại thắng rồi~
Nguyễn Xuân Bách
và cậu lại phải nằm dưới tôi
Nguyễn Thành Công
//đẩy Sơn qua//
Nguyễn Thành Công
giữ lấy nó đi!
Nguyễn Thành Công
mọi khoản nợ coi như trả hết rồi đó!!
Nguyễn Thành Công
//bỏ đi//
Nguyễn Xuân Bách
nhóc ồn quá đó
Nguyễn Xuân Bách
//đứng dậy// Đi
Nguyễn Xuân Bách
//mạnh tay kéo cổ tay em lôi đi//
Nguyễn Xuân Bách
//ném em vô xe rồi khóa cửa lại//
Nguyễn Xuân Bách
đem về cho tôi, lát tôi sẽ xử lí nó sau
tài xế nhà gật đầu rồi đạp ga, em ở trong xe rụt người lại nép sát vào ghế
em thật sự không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo cả. bụng em són hết cả ruột lên khiến em càng thêm căng thẳng
Nguyễn Thành Công
//ung dung mở cửa vô nhà//
Nguyễn Xuân Bách
//giật thót//
Phạm Khôi Vũ
nửa đêm mới về ha!?
Phạm Khôi Vũ
lần sau con mà để chú nhỏ bắt gặp xuất hiện vào giờ này là biết tay
Nguyễn Xuân Bách
//lên lầu//
Nguyễn Xuân Bách
//khựng lại//
Phạm Khôi Vũ
qua nhà bạn chơi hở
Nguyễn Xuân Bách
//về phòng//
Phạm Khôi Vũ
ủa? thằng bé có bạn hả ta
Nguyễn Xuân Bách
//huých sáo ung dung vô nhà//
Phan Đức Nhật Hoàng
//chọi dép vô đầu Bách//
Nguyễn Xuân Bách
thằng nào vậy!!?
Phan Đức Nhật Hoàng
tao nè!
Nguyễn Xuân Bách
ủa- sao lại là ông?
Phan Đức Nhật Hoàng
Mày đi cái xứ nào về hả!?
Phan Đức Nhật Hoàng
cái gì đây? //chỉ em ngồi trong góc//
Đỗ Nam Sơn
//nhắm tịt mắt//
gapem
tiếng cửa gỗ lớn cũ mở ra, mang theo mùi trầm hương nhè nhẹ của loại gỗ lâu đời, cảm giác lạ lẫm bao trùm khi bước vào. Bên trong tối tăm mờ ảo
Người ta bật đèn lên một cách dứt khoát và thờ ơ, mạnh tay đẩy em vào trong rồi đóng sầm lại.
Nam Sơn bất động ở đó, tay bấu chặt lấy vạt áo, mắt cụp xuống không dám nhìn mọi thứ
một tiếng động vang lên một cách bất ngờ sau vài giây yên ắng, nó âm thầm một cách lạnh gáy. Em lùi lại sau, lùi vào góc nhỏ sau ghế sofa rộng lớn, chui tọt vào hóc mà ngồi như một con mèo nhỏ lạ chỗ
Đỗ Nam Sơn
//ôm gối// *ghét anh Công ghê...*
Đỗ Nam Sơn
*...nhưng cũng thương anh ấy..*
Đỗ Nam Sơn
*chắc anh Công phải khổ lắm mới...mới làm vậy... anh ấy không muốn bán mình đâu.. nhỉ..?*
Khi em đang chìm vào dòng suy nghĩ tự an ủi bản thân thì một tiếng bước chân vang lên từ trên cao đi xuống, nghe là biết âm thanh phát ra từ một đôi giày đắt như thế nào rồi
nó êm tai mà nó lạnh lùng mà nó cũng có phần quyền lực tối thượng.
Em rút sâu hơn nữa sợ bị phát hiện là sẽ tiêu đời.
đôi giày đó dừng lại, em hé nhẹ mắt để nhìn tình hình thì..- Ôi thôi đôi giày đắt tiền đó đang dừng trước em, mũi giày nhọn hoắt chỉa thẳng vào đôi chân trần của em
Toàn thân Sơn lạnh toát vã ra mồi hôi nhưng không ướt.
Rồi cái bóng đen đó dần cúi xuống. Bàn tay rộng lớn nhanh nhẹn nắm lấy cổ chân em kéo cái soạt ra ngoài trước con ngươi co rút liên hồi của em.
Đỗ Nam Sơn
//giơ tay che chắn// Xin lỗi xin lỗi ạ!!!
Phan Đức Nhật Hoàng
//nhíu mày//
Phan Đức Nhật Hoàng
thằng Bách...!?
Phan Đức Nhật Hoàng
nó lại đem về thứ gì đây?
Nhân cái lúc tay người kia đang thả hờ hờ em liền nhanh chóng bò vào trong hóc trốn tiếp
Đỗ Nam Sơn
*anh này...... anh này trông sợ quáa*
Phan Đức Nhật Hoàng
Tch! lại phá nữa!
Phan Đức Nhật Hoàng
lần này cho nó vô xé lịch bà nó luôn đi
Phan Đức Nhật Hoàng
đem về một đứa nhỏ non chẹt
Phan Đức Nhật Hoàng
//liếc ra//
Phan Đức Nhật Hoàng
//cởi giày ném thẳng//
Và như những gì bạn đã biết ở phần trước.
-Trang-
Nguyễn Xuân Bách
//cáu lên// Thì liên quan gì tới ông!!
Nguyễn Xuân Bách
Tôi đem ai về là quyền của tôi, Ông cản được chắc?
Phan Đức Nhật Hoàng
//ngao ngán nhìn anh ta//
Quát anh cho đã cái hơi rồi thì Bách lia mắt xuống góc ghế, phát hiện thấy đôi mắt tròn xoe hóng chuyện của em
Thấy mình bị nhìn đáng sợ, em liền úp mặt xuống
Điều này làm anh ta thấy không được tôn trọng, liền mạnh tay lôi em ra rồi kéo mạnh đi lên tầng
Nguyễn Xuân Bách
//Quăn Sơn xuống nệm//
Đỗ Nam Sơn
a-anh đi làm gì-?
Nguyễn Xuân Bách
//bóp cổ em// mày nhìn điểu tao!
Đỗ Nam Sơn
đ-đâu mà có ạ...
Nguyễn Xuân Bách
đừng có dối trá //mạnh tay hơn//
Đỗ Nam Sơn
//bấu chặt ga giường, vẻ mặt dần đỏ lên vì khó thở//
Đỗ Nam Sơn
ức-....anh Công...
Nguyễn Xuân Bách
//thả tay// mày kêu tên nó làm gì?
Nguyễn Xuân Bách
nó cứu được mày ðéo
Nguyễn Xuân Bách
nay tao phải cho mày một trận ra trò mới được
Nguyễn Xuân Bách
//nắm lấy cổ áo em//
Tiếng xé đồ dứt khoát đầy sự kiên quyết vang lên khắp căn phòng yên tỉnh tối tăm
Phan Đức Nhật Hoàng
thằng dog //đập cửa//
Phan Đức Nhật Hoàng
anh Ngọc triệu hồi mày kìa
Phan Đức Nhật Hoàng
nghe đâu có cả đối thủ con cờ yêu dấu gì đấy của mày ấy
Nguyễn Xuân Bách
//leo ra khỏi giường đi về phía cửa//
Phan Đức Nhật Hoàng
tên gì ấy ta-
Nguyễn Xuân Bách
//mở mạnh cửa ra rồi đi một mạch//
Phan Đức Nhật Hoàng
ui!! //lùi ra sau//
Phan Đức Nhật Hoàng
carzy man!
Anh tính rời đi thì chợt nhớ ra thứ gì đó, đôi mắt từ từ nhìn vô căn phòng tối, trước cánh cửa sổ phát sáng là cái giường, trên cái giường là một cậu nhóc nhỏ nằm bất động ở đó
Không biết bằng cái thế lực nào đã dẫn bước chân Hoàng vào trong, lại gần chiếc giường
Đỗ Nam Sơn
//ngước mắt lên// ...
Đỗ Nam Sơn
Anh...anh hức...
Phan Đức Nhật Hoàng
//giật mình//
Sơn nhanh chóng quấn người mình vô cái mềm, che đi tất cả những thứ không nên lộ sau tà áo rách..
Phan Đức Nhật Hoàng
*T-Trắng...*
Pan Pan🐱
nên ngắn thui nha, nào khỏe tui bù nhóoo
Download MangaToon APP on App Store and Google Play