[ĐN Tokyo Revengers] Bản Nhạc Ngọt Ngào Dành Riêng Anh
Nhóc Vi?
Lyriwa Mika
Chiharu, cậu phải nhớ.
Lyriwa Mika
Không được dây dưa với tên nào tóc thắt bím hay đeo kính tóc vuốt ngược!
Phòng tập nhạc cổ điển cũ kỹ ở tầng 4 trường Rokuhara.
Tiếng vĩ cầm vang lên réo rắt rồi bỗng nhiên khựng lại bởi một nốt phô chói tai
Chiharu thở dài, hạ cây vĩ cầm xuống, hai vai sụm xuống vì mệt mỏi
Kabamy Chiharu
//Quay phắt người lại phía chiếc sofa cũ ở góc phòng, nhíu mày//
Kabamy Chiharu
Này...đàn anh Haitani.
Kabamy Chiharu
Anh có thể sang phòng thể chất ngủ được không?
Kabamy Chiharu
Tiếng đàn của tôi sẽ làm phiền anh đấy.
Haitani Ran
//Đang nằm dài trên sofa, chầm chậm mở mắt ra//
Haitani Ran
//khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lười biếng//
Haitani Ran
Chẳng phiền chút nào.
Haitani Ran
Trông tôi giống người không biết thưởng thức nghệ thuật lắm sao?
Haitani Ran
Cứ tiếp tục đi, nhóc Vi.
Kabamy Chiharu
Nh-nhóc Vi?
Haitani Ran
Vì nhóc chơi Violin thì gọi là Vi.
Haitani Ran
//lười biếng nhắm mắt lại//
Kabamy Chiharu
//Mím môi, siết chặt cây đàn trong tay, lầm bầm//
Kabamy Chiharu
Tự chế tên người khác chẳng hay chút nào..
Kabamy Chiharu
"Ít nhất thì cũng phải cài lại cúc áo đồng phục chứ..."
Kabamy Chiharu
"Bất lương quản lý Roppongi mà phong thái kỳ cục vậy sao..."
Ran ngồi bật dậy, chống cằm nhìn chằm chằm vào Chiharu với ánh mắt thích thú
Haitani Ran
Em vừa nói xấu tôi trong lòng đúng không?
Kabamy Chiharu
//Giật mình, lúng túng quay đi chỗ khác//
Kabamy Chiharu
E-em chỉ nghĩ là...
Kabamy Chiharu
Người thuộc thế giới của anh không nên ở đây lâu.
Kabamy Chiharu
Nếu mẹ em hoặc giáo viên bắt gặp, em sẽ gặp rắc rối lớn...
Haitani Ran
//Bật cười thành tiếng, âm thanh trầm thấp vang lên//
Haitani Ran
'Người thuộc thế giới của tôi'?
Haitani Ran
Nghe đáng sợ thế cơ à?
Haitani Ran
//Lấy trong túi áo ra một chiếc bật lửa và bao thuốc lá//
Kabamy Chiharu
//vội vàng can ngăn//
Kabamy Chiharu
Đừng hút thuốc ở đây!
Kabamy Chiharu
Phòng này toàn rèm vải và gỗ cũ, dễ cháy lắm!
Ran khựng lại, nhìn chiếc bật lửa rồi lại nhìn gương mặt đang căng thẳng của Chiharu
Tặc lưỡi một cái rồi cất bật lửa đi, chỉ ngậm điếu thuốc chưa thắp châm lửa
Haitani Ran
Đúng là cô bé ngoan hiền có khác.
Lyriwa Mika
Vì họ rất đáng sợ!!
Kabamy Chiharu
"đáng sợ sao.."
Chiharu quay lại với giá nhạc, cố gắng tập trung ấn ngón tay lên dây đàn
Tiếng vĩ cầm lại vang lên, nhưng nhịp điệu dồn dập, bức bối và đầy sự hỗn loạn giống như tâm trạng của Chiharu lúc này
Haitani Ran
//Nhắm mắt nghe một lúc, đột ngột lên tiếng cắt ngang//
Haitani Ran
Đàn lỗi ba nốt rồi.
tacgia lừi bíng👿
Truyện mớiii
tacgia lừi bíng👿
Đây là truyện nháp của mình đã viết từ lâu nhưng chưa đăng
tacgia lừi bíng👿
Nay mình có hứng nên đăng ạ
tacgia lừi bíng👿
Thấy hay thì ủng hộ cho tui nhaa
tacgia lừi bíng👿
Cam on ạaa 💗💗
Đáng sợ
Kabamy Chiharu
//Khựng tay lại, kinh ngạc quay đầu nhìn Ran//
Kabamy Chiharu
Anh...anh biết về nhạc phổ sao?
Haitani Ran
//nhún vai, thong thả đứng dậy//
Haitani Ran
Nhưng tai tôi rất thính.
Haitani Ran
//Tiến lại gần, đứng ngay sau lưng Chiharu//
Haitani Ran
Nghe như em đang muốn dùng cây Violin đó để đâm chết ai vậy.
Kabamy Chiharu
//Sững sờ, hốc mắt bỗng chốc nóng lên nhưng cố kìm lại//
Kabamy Chiharu
Không có...chỉ là kỳ thi cuối kì tới gần rồi.
Kabamy Chiharu
Mẹ em muốn em phải đứng nhất khối nhạc cụ..
Haitani Ran
//nhìn bờ vai gầy đang run lên của cô//
Haitani Ran
Mẹ em muốn, vậy còn em?
Haitani Ran
Em có muốn không?
Kabamy Chiharu
//Cúi đầu, im lặng không trả lời//
Haitani Ran
Nhóc Vi, hôm nay đừng tập nữa.
Haitani Ran
Về nhà ngủ một giấc đi.
Haitani Ran
Lần sau tôi lại đến nghe em 'đâm chết người' tiếp.
Chiharu nhìn bóng lưng cao lớn của Ran khuất sau cánh cửa, căn phòng trở lại sự im ắng
Cô đặt tay lên tim mình, nơi đang đập liên hồi không rõ vì sao
Kabamy Chiharu
//Thì thầm một mình//
Kabamy Chiharu
...Haitani Ran, đúng là đồ kỳ lạ.
Chiharu cất đàn vào túi, thu dọn đồ đạc gọn gàng để đi về
Thường ngày nếu không có tiết học thêm thì cô đã ở lại tập đến 6 giờ rồi
Giờ ra chơi ngày hôm sau tại hành lang lớp học.
Bạn thân của Chiharu đang nhớn nhác dặn dò
Lyriwa Mika
//Thì thầm, mặt đầy nghiêm trọng//
Lyriwa Mika
Cậu nghe tớ nói chưa?
Lyriwa Mika
Tuyệt đối phải tránh xa tầng bốn ra!
Kabamy Chiharu
//Trầm ngâm//
Kabamy Chiharu
Phòng tập nhạc ở đó mà
Lyriwa Mika
//Vò đầu bứt tóc//
Lyriwa Mika
Mấy đại ca khóa trên vừa đồn ầm lên kìa!
Lyriwa Mika
Anh em nhà Haitani dạo này hay lượn lờ ở khu đó lắm.
Lyriwa Mika
Cậu mà đụng trúng họ là không yên ổn tốt nghiệp đâu!
Kabamy Chiharu
//Khẽ chớp mắt//
Kabamy Chiharu
Họ...đáng sợ đến thế sao?
Lyriwa Mika
Bẻ khớp xương người khác mà mặt không biến sắc đó!
Lyriwa Mika
Nghe nói họ quản lý cả vùng Roppongi này...
Lyriwa Mika
Tóm lại là né ra!
Kabamy Chiharu
//Gật đầu cho có//
Kabamy Chiharu
Tớ biết rồi.
Căn phòng trống không, chỉ có ánh nắng hoàng hôn đổ dài
Kabamy Chiharu
//Thở phào một hơi//
Kabamy Chiharu
May quá, anh ta không có ở đây.
Cô đặt cặp xuống, lấy violin và bắt đầu luyện những nốt nhạc cơ bản.
Không gian yên tĩnh khiến tâm trí cô dịu lại.
Haitani Ran
//Giọng nói lười nhác thình lình vang lên từ phía sau sofa//
Haitani Ran
Hôm nay đàn có tiến bộ đấy
Haitani Ran
Không còn đòi đâm người nữa rồi.
Nói dối
Kabamy Chiharu
//Giật bắn mình, suýt rơi cây đàn//
Kabamy Chiharu
Anh...anh ở đó từ lúc nào vậy?!
Haitani Ran
//Ngồi bật dậy, tay cầm một cuốn tạp chí//
Haitani Ran
Ở đây trước em.
Haitani Ran
Tại em thấp quá nên không nhìn thấy tôi thôi.
Kabamy Chiharu
//Mặt đỏ bừng vì tức//
Kabamy Chiharu
Sao hôm nay anh không nằm ngủ nữa?
Haitani Ran
//Lật một trang tạp chí, thản nhiên//
Haitani Ran
Hết buồn ngủ rồi.
Haitani Ran
Ngồi xem nhóc diễn tập cũng là một loại tiêu khiển
Kabamy Chiharu
Tôi không phải trò đùa của anh.
Haitani Ran
//Ngước mắt lên, nhìn thẳng vào cô//
Haitani Ran
Tôi có đùa đâu.
Haitani Ran
Đàn tiếp đi, tôi đang nghe đây.
Chiharu mím môi, sự hiện diện của hắn khiến cô căng thẳng, nhưng kỳ lạ là áp lực vô hình lại có chút vơi bớt
Phòng tập nhạc ngày hôm sau.
Trời đổ cơn mưa rào mùa hạ bất chợt, ngoài trời xám xịt.
Kabamy Chiharu
//Bước vào phòng, vạt áo đồng phục hơi ướt, hơi run vì lạnh//
Kabamy Chiharu
Khô ráo thật tốt...
Haitani Ran
llđứng tựa lưng bên cửa sổ, nhìn những giọt nước bám trên kính//
Haitani Ran
Em không mang ô à?
Kabamy Chiharu
//Giật mình khựng lại//
Kabamy Chiharu
Dạ...không.
Kabamy Chiharu
Lát nữa mẹ sẽ đón tôi ở cổng.
Haitani Ran
//Hửm một tiếng, đút tay vào túi quần//
Haitani Ran
Mưa to thế này, xe của bà ấy có khi bị kẹt ở ngã tư rồi.
Kabamy Chiharu
//Cúi đầu, mở hộp đàn//
Kabamy Chiharu
Tôi quen rồi.
Kabamy Chiharu
Dù sao ở lại đây tập đàn vẫn tốt hơn
Kabamy Chiharu
"về nhà lại phải đối mặt với đống đề cương"
Kabamy Chiharu
"thở không nổi luôn mất..."
Chiharu đặt đàn lên vai, bắt đầu kéo bài luyện ngón.
Không gian im ắng chỉ có tiếng mưa và tiếng đàn vang vọng.
Chiharu bỗng ngửi thấy một mùi hương thanh mát.
Kabamy Chiharu
//Ngừng tay, nhìn sang//
Kabamy Chiharu
Hôm nay anh không hút thuốc nữa sao?
Haitani Ran
//Tay đang bóc một viên kẹo//
Haitani Ran
Phòng kín, trời lại mưa.
Haitani Ran
Hút thuốc ở đây chẳng phải sẽ khiến cái mũi nhạy cảm của nhóc bị sặc sao?
Kabamy Chiharu
//Hơi sững sờ, tim khẽ nảy lên//
Kabamy Chiharu
Anh...biết nghĩ cho người khác từ khi nào thế?
Haitani Ran
//Ném viên kẹo vào miệng, nhếch mép cười//
Haitani Ran
Đừng hiểu lầm.
Haitani Ran
Tôi chỉ là không muốn tai mình phải nghe tiếng càu nhàu của nhóc thôi.
Kabamy Chiharu
//Quay đi, lý nhí//
Sau nửa tiếng luyện đang, cô xuống hành lang đợi mẹ mình
Ran đứng cạnh cô, mắt dán chặt nhìn trời âm u mưa lớn
Haitani Ran
//Giọng nói khẽ the thé//
Kabamy Chiharu
...? //ngước lên nhìn anh đầy khó hiểu//
Kabamy Chiharu
"bị điên à?"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play