[Rhygav] Hệ Thống Của Riêng Tôi!
#1
Én Én là mặt trăng nhỏ
Xin xin chào chào mây bà nha.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Khum bic là có ai du Rhygav như tui khum?
Én Én là mặt trăng nhỏ
Mà bộ này đoạn đầu sẽ ít drama còn sau là hơi bị khủng bố.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Mở đầu sẽ thiên về hướng trầm buồn hơn nè
Én Én là mặt trăng nhỏ
Cố mà tưởng tượng ra nha, chúc các bà đọc chuyện vui vẻ.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Vô ạ!
_________________________
Khi hoàng hôn hoàn toàn chìm xuống phía sau những dãy nhà cũ kỹ, Quang Anh mới lê bước trở về căn phòng trọ chật hẹp của mình.
Hắn tiện tay ném chiếc balo vào góc phòng.
Chiếc khóa kéo va vào tường phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.
Không buồn thay quần áo, hắn ngả người xuống tấm chiếu trải trên nền nhà, cánh tay gác ngang mắt.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Mệt rồi...
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Ngày mai làm tiếp.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Nhưng thời hạn nhiệm vụ—
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Tôi bảo là ngày mai./cau có cắt lời/
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Nếu nhiệm vụ bị trì hoãn thì sẽ....
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Tôi đã bảo im đi mà./bật dậy/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Từ cái ngày tôi bị ném vào cái thế giới quái quỷ này, có ngày nào cậu chịu để cho lỗ tai tôi được yên bình không?
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Chức năng cốt lõi của hệ thống là hỗ trợ và định hướng cho ký chủ.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Không cần!
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Không có cậu tôi vẫn sống tốt!
Hắn kéo chăn trùm qua đầu.
Chưa đầy năm phút sau, hơi thở đã trở nên đều đặn.
Có lẽ bởi việc tồn tại trong thế giới xa lạ này đã tiêu hao gần hết sức lực của hắn từ rất lâu rồi.
Tiếng quạt trần cũ kỹ vẫn quay chậm chạp phía trên cao, phát ra những âm thanh kẽo kẹt kéo dài trong màn đêm.
Quả cầu ánh sáng nhỏ trên bàn học bỗng rung lên.
Từng vòng sáng mỏng manh lan ra trong không khí như gợn sóng trên mặt nước.
Từ tâm điểm của quầng sáng ấy, một thân ảnh chậm rãi hiện ra.
Đôi mắt xám nhạt trong veo như mặt hồ mùa đông, tĩnh lặng đến mức khiến người khác đau lòng.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Lúc nào cậu cũng ghét tôi như vậy./cười nhạt/
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
...Nhưng cậu đâu có biết.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Rằng tôi không chỉ đơn thuần là một hệ thống. /chạm nhẹ vào tóc anh/
Lời nói cuối cùng tan vào không khí.
Chỉ còn những hạt sáng lấp lánh trôi nổi một lúc rồi cũng lặng lẽ tan đi.
Giống như một người canh gác trung thành.
Cũng giống như một kẻ si tình chẳng thể bước thêm một bước nào về phía người mình mong nhớ.
Trên đường đến trường, Negav lặng lẽ bay bên cạnh vai Quang Anh.
Dĩ nhiên, không một ai có thể nhìn thấy em.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu chắc người đó sẽ xuất hiện ở đây chứ?
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Xác suất chính xác là 92%
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Tôi ghét nhất mấy cái xác suất của cậu./cau mày/
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Nếu nhiệm vụ thất bại—
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Biết rồi!
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu không thấy chán khi cứ lặp đi lặp lại một câu đó à?
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu đã nói câu đó bao nhiêu lần rồi hả?
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
124 lần thưa ký chủ.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu rảnh đến mức ngồi đếm luôn cái đó đấy à?!
Tiết học buổi chiều trôi qua một cách chậm chạp và tẻ nhạt.
Quang Anh hoàn toàn buông xuôi, nằm gục mặt xuống bàn mặt cho thế giới xung quanh vận động.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu mà nói thêm một chữ nào nữa, tôi thề sẽ ném cậu qua cửa sổ.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
…Hệ thống tồn tại dưới dạng năng lượng, không có khối lượng vật lý.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Hôm nay là ngày mấy?/liếc em/
Hắn uể oải rút điện thoại trong túi quần ra, bấm sáng màn hình.
Trên màn hình hiển thị rõ mồn một: Ngày 27.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu bị lỗi hệ thống à? /nheo mắt/
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Hệ thống không ghi nhận bất kỳ mã lỗi nào.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Ừ, cậu lúc nào chả hoàn hảo.
Hắn tắt màn hình điện thoại, không gặng hỏi thêm.
Nhưng kể từ khoảnh khắc đó, một cảm giác gợn ngợn, khó chịu mơ hồ bắt đầu bén rễ và bám chặt lấy tâm trí hắn.
Cỗ máy này... dường như đang giấu hắn một điều gì đó.
_________________________
Én Én là mặt trăng nhỏ
Kiểu nó sẽ thiên hướng trầm buồn hơn nè.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Mấy bà cố tưởng tượng ra khung cảnh thì sẽ cảm nhận được nỗi buồn ở đó nha!
Én Én là mặt trăng nhỏ
He he, iu mấy bà.
#2
Én Én là mặt trăng nhỏ
Hey mấy baby.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Cũm flop quớ rời đó.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Mấy bộ đều vậy hết.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Vô truyện nha^^.
_________________________
Quang Anh không phải kiểu người dễ dàng bỏ qua một chuyện.
Một khi trong lòng đã nảy sinh nghi ngờ...
Hắn nhất định sẽ tìm cách chứng thực.
Và lần này… đối tượng bị đưa vào tầm ngắm chính là Negav.
Lần đầu tiên kể từ khi xuyên đến thế giới này, Quang Anh chủ động giữ im lặng.
Cũng không buông những câu càu nhàu quen thuộc mỗi khi nghe giọng nói của hệ thống.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
(Cậu ấy...có chuyện gì sao?)
Quang Anh vẫn tiếp tục bước.
Bước chân hắn bỗng khựng lại.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu vừa gọi gì?
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Muộn rồi./bật cười/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Tôi nghe rất rõ.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu vừa gọi tên tôi.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Ký chủ có thể đã nghe nhầm.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Tôi chưa đến mức nghe nhầm tên của chính mình.
Không gian giữa hai người bỗng trở nên tĩnh lặng.
Đến mức ngay cả tiếng gió cũng như biến mất.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Đừng nói câu đó nữa. /gắt lên/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Tôi hỏi lại lần cuối.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu...rốt cuộc là thứ gì?
Negav không trả lời ngay.
Và chính khoảng lặng ấy...
Đã đủ để hắn hiểu ra khá nhiều điều.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Mau trả lời tôi đi.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Hệ thống hỗ trợ ký chủ.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Được thôi.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Chúng ta còn nhiều thời gian mà. /quay lưng đi/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Vậy nhiệm vụ hôm nay là gì?
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Tiếp cận mục tiêu, thưa ký chủ.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Tôi nhớ hôm qua là nhiệm vụ khác mà.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Không có gì thay đổi.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Thế chắc là do trí nhớ tôi có vấn đề rồi.
Ánh sáng trên người Negav lại khẽ dao động.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
(Cậu ấy...sẽ không nhớ ra chuyện gì chứ?)/sợ/
Hắn đã chạm đúng vào bí mật mà Negav vẫn luôn cố che giấu.
Trong căn phòng trọ nho nhỏ.
Quang Anh nằm trên giường với đầy những suy nghĩ trầm tu.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
(Chắc chắn là có cái gì đó...)
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
(Là gì nhỉ? )
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
(Hay là...thử một lần xem sao)
Hắn muốn một bằng chứng xác thực hơn, bằng chính xúc giác của mình.
Nghĩ là làm, Quang Anh đột ngột lao tới, năm ngón tay siết lại, cố tình chụp lấy tâm điểm của quả cầu năng lượng.
Bàn tay xuyên qua quả cầu ánh sáng như xuyên qua một làn sương mỏng.
Hắn muốn ép thứ đang ẩn náu bên trong phải hiện hình, dẫu cho lúc này hắn vẫn hoàn toàn không thể nhìn thấy diện mạo thật sự của cậu.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu là cái gì vậy chứ? /nhăn mặt/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Mau ra đây cho tôi xem nào. /kéo mạnh/
Sợi năng lượng trượt qua kẽ tay hắn, mượt mà và bất định như một làn khói.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
(Thất bại rồi.) /cuời nhạt/
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Nếu còn tiếp tục vi phạm quy định tương tác vật lý...
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Ký chủ sẽ phải nhận hình phạt nặng từ hệ thống đấy ạ!
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
T-ch...Thế à?/cau có/
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
...Xin ký chủ cẩn trọng với hành động của mình.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Biết rồi.
Nói xong, Quang Anh tiện tay đặt bó hoa hồng trắng vừa mua lên chiếc bàn gỗ cạnh đầu giường.
Mùi hương dìu dịu nhanh chóng lan khắp căn phòng nhỏ.
Negav khẽ nhìn sang bó hoa.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
(Ký ức...có vẻ bị dao động rồi.) /lo lắng/
Hắn ngả lưng xuống giường.
Buông mình xuống, nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Tiếng máy theo dõi nhịp tim vang lên đều đều.
Không gian dần sáng lên, hiện ra một căn phòng bệnh sặc sụa mùi thuốc khử trùng.
Trên chiếc giường trắng toát, một cậu thiếu niên gầy gò đang nằm im lìm giữa đống dây rợ chằng chịt.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Đây là đâu? /nhìn quanh/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu ta...là ai?
Hắn tiến lại gần để cố nhìn rõ khuôn mặt kia.
Hắn vẫn không thể nhìn rõ gương mặt của người đó.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Khó chịu thật. /cau mày/
Trên chiếc tủ đầu giường.
Một bó hoa hồng trắng đang lặng lẽ cắm trong chiếc bình thủy tinh.
Giống hệt bó hoa hắn vừa đặt trong phòng mình.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cái này...
Ngay khi vừa chạm nhẹ vào 1 cánh hoa thì bỗng...
Khung cảnh xung quanh tan ra như một tấm kính bị đập nát.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Chói mắt quá. /che mắt nhắm lại/
Từ bệnh viện thành 1 khu vui chời nhỏ, nơi đó có rất nhiều người nhưng nổi bật lại là bóng của 2 người kia cũng chẳng rõ mặt.
Họ cười đùa với nhau rất vui vẻ.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Nhìn quen quá.../sững sờ/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Có phải là...
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
A gì chứ?
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Sao lại là "A" ?
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Mình bị điên rồi sao. /đấm mạnh vào đầu mình/
Hắn thấy được nụ cười của cậu thiếu niên ấy
Đẹp đến mức khiến cả khung cảnh như sáng bừng lên.
Tựa như một thiên thần chưa từng biết đến đau khổ.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
...Mình muốn đến đó.
Nụ cười thiên thần ấy biến mất.
Thay vào đó, máu - bất ngờ bắn tung tóe, dính be bét xung quanh gương mặt nhòe mờ của cậu thiếu niên.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Chap này nhiều chữ quá.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Đọc khum nản nha!
Én Én là mặt trăng nhỏ
Yêu mn.
#3
Én Én là mặt trăng nhỏ
Hin chào mấy con vợ.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Anh ra chap nhanh quá đún hơm?
Én Én là mặt trăng nhỏ
Sời sời .
Én Én là mặt trăng nhỏ
Ủng hộ anh bộ này nha mấy vợ.
_________________________
Tiếng còi xe cứu thương gào thét xé rách không gian.
Âm thanh chói tai hòa lẫn với tiếng phanh xe gấp.
Tất cả đột nhiên chồng chéo lên nhau.
Quang Anh bật mạnh người ngồi dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh ngắt vã ra ướt đẫm lưng áo.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Vừa...vừa rồi.../thở mạnh/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Là gì chứ?
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Tại sao mình lại mơ về nó?
Nhưng không hiểu sao lần này...
Quang Anh lại có cảm giác như hệ thống đang nhìn mình với ánh mắt...của một con người.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu là ai...? /thở hổn hển/
Ánh sáng ấy khẽ rung nhẹ nhưng không trả lời.
Chỉ lặng lẽ bay lại gần hơn một chút.
Như thể muốn chạm vào nhưng lại không dám.
Sáng hôm sau, thông báo nhiệm vụ mới nhảy lên trong tầm mắt của Quang Anh, lấp lánh thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo của hệ thống.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
[Nhiệm vụ mới đã được cập nhật.]
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Tôi biết rồi /vừa ngáp vừa lười biếng liếc nhìn/
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
[Nhiệm vụ chính: Tiếp cận và bảo vệ nhân vật mục tiêu.]
Tên mục tiêu: Quách Đạt Phúc.
Mức độ ưu tiên: Tối cao.
Đi kèm với dòng chữ là một bức ảnh hồ sơ.
Đồng tử Quang Anh khẽ co lại.
Đó là một thiếu niên trẻ tuổi, nụ cười rạng rỡ, trong sáng đến mức mê hoặc lòng người, tựa như ánh mặt trời buổi sớm.
Ngay khoảnh khắc cái tên ấy xuất hiện.
Trong đầu hắn bất chợt lóe lên một hình ảnh mơ hồ.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
(Ánh nắng.)
Quang Anh đưa tay day nhẹ thái dương.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
(T-ch...Chắc lại do giấc mơ đêm hôm qua.)
Trong lòng tuy có chút khó hiểu, nhưng cũng không suy nghĩ quá nhiều.
Dù sao đây cũng chỉ là một nhiệm vụ nữa mà thôi.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Này, Negav.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu có thông tin gì về người này không? /mặc áo khoác/
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
(...Tại sao hệ thống chủ lại giao nhiệm vụ này...?) /khẽ run/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Negav? /nhíu mày/
Tiếng quát lớn xé toạc không gian tĩnh mịch của căn phòng trọ.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Ký...Ký chủ.../hoàn hồn/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu có nghe tôi nói không thế?
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Hệ thống vừa tiến hành xử lý dữ liệu.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Lại là dữ liệu. T-ch /ngoáy tai/
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
"Đừng lại gần cậu ấy." /lí nhí/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu vừa nói gì?
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Hãy hoàn thành nhiệm vụ.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Thú vị thật./bật cười/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu bảo tôi đừng lại gần.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu biết cậu ta là ai.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Và quan trọng hơn là...cậu sợ.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Càng như vậy…
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Tôi càng muốn gặp cậu ta./nhếch môi/
Sân trường buổi sớm đông nghịt học sinh.
Tiếng cười nói rộn rã hòa lẫn tiếng bước chân vội vã tạo nên một thanh âm náo nhiệt vang dội khắp không gian.
Quang Anh đứng chôn chân trước cổng, ánh mắt chậm rãi quét qua từng gương mặt xa lạ lướt qua trước mắt, lồng ngực khẽ phập phồng theo một tiếng lẩm bẩm.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Ở đâu nhỉ?
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Mục tiêu đang ở phía trước, lệch trái 23 mét.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Lại bình thường rồi à?
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Hệ thống luôn duy trì trạng thái hoạt động ổn định.
Hắn chỉ buông một tiếng hờ hững, không vạch trần lời nói dối vụng về ấy, rồi chậm rãi sải bước về phía trước.
Từng bước chân thong thả nhưng đầy chủ đích, cho đến khi hắn đột ngột khựng lại giữa dòng người xuôi ngược.
Dưới tán cây phượng vĩ rực rỡ cách đó không xa, một thiếu niên đang đứng ngược nắng.
Mái tóc đen mềm mại, gương mặt sáng sủa và một nụ cười rạng rỡ đến mức mê hoặc.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Quách Đạt Phúc...
Chính là thiếu niên đã nhuốm máu trong cơn ác mộng kinh hoàng đêm qua của hắn.
Những tia chớp ký ức vụn vỡ đầy bạo liệt: một nụ cười rực rỡ, rồi ngay sau đó là màu máu đỏ thẫm loang lổ khắp thân người gầy gò.
𝓝𝓮𝓰𝓪𝓿
Xin ký chủ lập tức giữ khoảng cách an toàn với mục tiêu.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Nguy hiểm... hay là cậu đang sợ hãi điều gì?/cười khiêu khích/
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Vậy thì im đi.
Khoảng cách giữa hắn và Quách Đạt Phúc nhanh chóng rút ngắn từ 10m xuống 5m, rồi chỉ còn lại 2m ngắn ngủi.
Đúng lúc ấy, Phúc như cảm nhận được có một ánh nhìn đóng đinh vào mình, cậu chậm rãi quay đầu lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
???
Anh đi chậm quá đó!/cười/
Hiện thực và ký ức chồng chéo lên nhau, bóp nghẹt mọi giác quan của hắn.
Trước mặt hắn lúc này, Quách Đạt Phúc bằng xương bằng thịt vẫn đang mỉm cười, bằng đúng nụ cười thiên thần trong dòng ký ức xa xăm kia.
𝓠𝓾𝓪𝓬𝓱 𝓓𝓪𝓽 𝓟𝓱𝓾𝓬
Cậu...có phải là Quang Anh không?
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Cậu biết tôi?/giật nảy mình/
𝓠𝓾𝓪𝓬𝓱 𝓓𝓪𝓽 𝓟𝓱𝓾𝓬
Tôi cũng không biết nữa.../gãi đầu/
𝓠𝓾𝓪𝓬𝓱 𝓓𝓪𝓽 𝓟𝓱𝓾𝓬
Chỉ là ngay khi nhìn thấy cậu, tôi có cảm giác chúng ta rất quen./cuời ngượng/
Thêm một mảnh xích khóa trong đầu Quang Anh vỡ vụn.
???
Anh đừng quên em nhé...
???
Phải nhớ cho kỹ đó nha.
𝓝𝓰𝓾𝔂𝓮𝓷 𝓠𝓾𝓪𝓷𝓰 𝓐𝓷𝓱
Không thể nào.../lùi lại/
Và đó là lần đầu tiên trong đời, hắn nhìn thấy bản thể bên trong quả cầu ánh sáng ấy.
Thấp thoáng sau những dải sáng quấn quanh là thân ảnh gầy gò của một thiếu niên tóc đen.
Chỉ có một cánh tay trắng gầy đang run rẩy vươn ra, như muốn ngăn cản hắn tiến thêm một bước.
_________________________
Én Én là mặt trăng nhỏ
Anh cho các em lên con mã bùng nổ bộ này.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Tốn não quá.
Én Én là mặt trăng nhỏ
Cỡ 1000 chữ thôi chứ nhiu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play