Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MasonB] Lần Gặp Lại Dưới Ánh Nắng

#1 : Gặp gỡ

dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Hihi
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Hi mng chào mừng mng đến với truyện của t ạ, mng có thể gọi t là su nhé ạa 🫰
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Thôi mình vô truyện luôn đi chứ t xàm quá k có cgi để nói hết á
________
Buổi chiều ở ga tàu điện ngầm vẫn đông như mọi ngày
Tiếng tàu ra vào liên tục vang lên xen lẫn tiếng bước chân vội vã của dòng người đang tất bật trở về sau một ngày dài
Ở góc cuối sân ga, cạnh một chiếc cột bê tông đã cũ có một cậu bé đang ôm trên tay một xấp vé số
Anh mặc một chiếc áo sơ mi bạc màu rộng hơn người với đôi giày sờn gót và mái tóc đen hơi rối vì gió
Anh đứng đó từ sáng đến chiều thi thoảng vẫn mỉm cười với những người đi qua
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh chị mua giúp em một tờ vé số với ạ
Người ta vẫn vô tình lướt qua vờ như chẳng nghe thấy gì
Có người lắc đầu
Có người nhăn mặt
Thậm chí có người còn chửi anh
? ? ?
? ? ?
Tránh ra
? ? ?
? ? ?
Đừng làm phiền
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Dạ...em xin lỗi // khẽ cúi đầu //
Không một lời than trách nhưng cũng chẳng tỏ vẻ buồn bã vì những năm tháng bôn ba kiếm sống anh đã quen với cảnh này
Tên anh là Nguyễn Xuân Bách, năm nay 17 tuổi, cha mẹ anh mất trong một vụ tai nạn để lại anh bơ vơ giữa cuộc đời
Ban ngày thì cậu bán vé số ở ga tàu điện ngầm ban đêm thì ngủ dưới hiên của một cửa hàng đã đóng cửa
Cuộc sống của anh chẳng có gì ngoài chiếc ba lô cũ, vài bộ quần áo và một quyển sổ nhỏ luôn được cất cẩn thận
Thế nhưng cậu vẫn luôn mỉm cười dẫu cho cuộc đời có bất công với anh như thế nào
Chiều hôm ấy khi anh đang định mời thêm khách thì một giọng nói ấm áp bỗng vang lên
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh ơi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// ngẩng đầu //
Trước mặt anh là một nam sinh mặc đồng phục gọn gàng trên vai đeo chiếc ba lô màu đen
Cậu ấy có một đôi mắt long lanh rất đẹp
Trong trẻo đến mức người khác cảm thấy trở nên dễ chịu
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh còn bao nhiêu tờ vé số ạ ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Dạ...còn 12 tờ ạ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vậy em sẽ mua hết ạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hả ? // chớp mắt //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em sẽ mua hết ạ // cười mỉm //
Anh sững người vì suốt mấy năm bán vé số thì chẳng có lấy một người mua hết vé như thế này
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Dạ...của em đây ! // đưa bằng hai tay //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cảm ơn anh // đưa tiền bằng hai tay //
Anh ngẩn người ra vì lần đầu tiên có người cảm ơn một người bán vé số
Anh định nói lời cảm ơn thì nam sinh kia đã chạy đi mất
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
" cậu ấy tốt thật " // khẽ cười //
Khoảng 5p sau thì nam sinh kia quay lại truớc mặt anh
Lần này cậu cầm trên tay một ổ bánh mì và một cốc sữa đậu nóng
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cho anh này
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// giật mình // em cho anh ạ ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vâng ạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không được đâu... // vội xua tay //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Từ sáng tới giờ anh chưa ăn gì đúng không ạ ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// im lặng //
Cái bụng đang réo lên thay cho câu trả lời
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh cứ cầm đi ạ // cười xinh //
Anh nhận lấy ổ bánh mì bằng đôi bàn tay run run
Đây không phải lần đầu anh ăn bánh mì nhưng nó là lần đầu có người mua cho cậu
Thế rồi cậu nam sinh kia liền chủ động ngồi xuống chiếc ghế chờ bên cạnh
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh ngồi đây đi ạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// ngập ngừng //
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh anh ngồi cạnh em cũng được sao ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tại sao lại không ạ ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Có người sẽ nhìn em...
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thì cứ học cách kệ mẹ nhau mà sống anh ạ
Cái thằng bé tí mà khôn
Anh do dự rồi ngồi xuống bên cạnh
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
À quên
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em tên Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Còn anh ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tên anh biu tì phun quá
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh không hiểu ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
À ý em là tên anh rất đẹp ạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh cảm ơn ạ // ngại ngùng //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vậy mai em lại đến đây tiếp nha ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tại sao ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vì em cảm thấy nói chuyện với anh khiến em vui vẻ hơn nhiều
Anh hơi khựng lại vì suốt 17 năm sống trên đời đây là lần đầu tiên có người nói thích nói chuyện với anh
Chuyến tàu chuẩn bị rời ga
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// đứng dậy //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mai gặp lại ạaa
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Được mai gặp // vô thức vẫy tay lại //
Có lẽ ngày mai sẽ là một ngày đáng mong chờ của anh với em
Tưởng chừng chỉ là cuộc gặp gỡ rất bình thường nhưng chẳng ai biết nó sẽ làm thay đổi số phận của họ...
________
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Happy birthday to me 🎂
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Thật ra hnay sinh nhật t nên t mới quyết định tạo ra chap này và cũng coi như là kỉ niệm điii
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Hết chuyện để nói ùi
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Baii mng nheng

#2 : Bị theo dõi ?

dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Hi mng lại là t đây
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Hmm thoi t cũng kbt nói gi nên vào truyện luon nhé 🫰
________
Kể từ ngày hôm đó cứ khoảng 4-5h chiều em lại xuất hiện ở ga tàu điện ngầm
Lúc thì mang theo một hộp sữa
Lúc thì mang theo hai cái bánh bao
Có hôm không mang gì cả, chỉ đến đó và ngồi nói chuyện với anh mà thôi
Dần dần việc gặp nhau mỗi ngày đã trở thành thói quen của cả hai
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hôm nay anh bán được nhiều không ạ ?
Em vừa ngồi xuống thì đã hỏi anh
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// cười + lắc lắc xấp vé số trên tay //
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Còn năm tờ nữa là hết rồi đó
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thấy anh giỏi không bé ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Giỏi mà
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh còn năm tờ nữa đúng hăm ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vậy để em mua luôn
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không được
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hôm nào em cũng mua anh ngại lắm á
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em mua vì muốn giúp anh mà
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng anh không muốn em tốn tiền
Hai người nhìn nhau vài giây rồi cùng bật cười
Cuối cùng thì anh cũng chịu đồng ý cho em mua nhưng chỉ có một tờ
Những buổi chiều ngày sau đó vẫn trôi qua rất bình yên
Anh kể cho em nghe đủ mọi thứ chuyện trên đời
Từ việc hôm nay bị một đứa trẻ giật mất mấy tờ vé số, đến chuyện có một bà cụ mua giúp anh rồi còn chúc anh sớm gặp nhiều may mắn
Còn em thì kể về trường học
Về những bài kiểm tra, về thầy cô, về mấy thằng bạn cùng lớp nghịch như quỷ
Mỗi lần nghe em kể là anh chỉ biết im lặng mỉm cười
Vì đó là một cuộc sống mà anh chưa từng trải qua
Một ngày em tò mò hỏi anh
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh có ước mơ gì không ạ ?
Anh ngẩn người ra rất lâu sau mới trả lời lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh chưa từng nghĩ đến // thở dài //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vì sao ạ ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vì anh mong ngày mai còn đủ sức để đi bán vé số thôi
Nghe vậy em khẽ cúi đầu
Không hiểu sao tim em lại nhói lên
________
Chiều hôm ấy, khi Công lên tàu ra về, Bách vẫn đứng nhìn theo như mọi lần
Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt anh vô tình chạm phải một người đàn ông đứng ở góc sân ga
Quần áo nhếch nhác cộng thêm mùi rượu nồng nặc khiến anh thấy không an tâm cho em
Hắn nhìn chằm chằm về phía đoàn tàu vừa rời đi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khiến anh lạnh sống lưng
Anh vô thức nhìn theo hướng mắt của hắn và đó là toa tàu Công vừa bước lên
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// khẽ cau mày //
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
" chậc "
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
" chắc mình nghĩ nhiều rồi "
Anh tự trấn an rồi xách chiếc ba lô cũ rời khỏi ga
Thế nhưng người đàn ông kia vẫn đứng im
Đôi mắt hắn vẫn chưa từng rời khỏi bóng dáng của em
________
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
T lười viết quá 😭
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Cạn ngôn bí yt
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
😭

#3 : Giải cứu

dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Hăi mọi ngừi
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Ngày mới vui vẻ nhóooo 🫰
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Nay t cho thêm cái nhạc vào cho nó có cảm xúc
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Hihi
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Not support
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Mấy chap đầu theo kế hoạch của t là cho nó buồn nên cho mấy nhạc buồn luon
________
Những ngày sau đó thì mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ
Chiều nào em cũng đến ga tàu điện ngầm
Anh vẫn đứng ở chỗ cũ và nở nụ cười quen thuộc mỗi khi nhìn thấy em
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em đến rồi à ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hôm nay anh bán hết chưa ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Còn vài tờ thôi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bán cho em đi ạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không !!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Sao lại không ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hôm qua em mua rồi mà
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em mua vì muốn anh được về sớm // chống cằm //
Anh chỉ cười nhưng vẫn bán cho em chỉ 2 tờ
Hai người vẫn ngồi trên chiếc băng ghế quen thuộc
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// lấy trong ba lô 2 hộp sữa //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh một hộp, em một hộp // cười //
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh cảm ơn
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh cảm ơn em nhiều quá rồi đấy
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vì anh chẳng biết lấy gì để trả ơn
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// khẽ lắc đầu // anh đâu cần trả
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// hơi khựng lại //
Anh nhìn em một lúc lâu rồi lại mỉm cười
Gần 6h tối, tiếng loa thông báo chuyến tàu cuối cùng mà em đi vang lên
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em phải về rồi ạ !
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Được, mai gặp lại nhé
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vâng ạ, mai gặp
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// bước lên tàu //
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
// nhìn theo bóng lưng em //
Đúng lúc quay người định rời đi, anh lại nhìn thấy gã đàn ông say rượu hôm trước
Gã lặng lẽ đi theo hướng em vừa rời khỏi
Lần này linh cảm của anh bỗng trở nên mãnh liệt
Không kịp suy nghĩ anh liền chạy theo
_
Bên trong một con hẻm vắng
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Buông... buông tôi ra ! // run run vì sợ //
Gã đàn ông say rượu ghì chặt em vào bức tường
Mùi rượu nồng đến mức khiến em buồn nôn
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tránh ra !
Em cố gắng vùng vẫy nhưng càng giãy thì hắn lại càng giữ chặt
Vừa may anh đến kịp lúc
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Bỏ em ấy ra ! // quát lớn //
Anh lao tới dùng hết sức mình để đẩy gã đàn ông ra khỏi người em
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công ! Chạy đi !
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhưng mà còn anh...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng quan tâm, chạy đi // gắt lên //
Nhìn thấy thêm vài bóng người từ cuối hẻm đang chạy tới, em cắn chặt môi rồi lập tức chạy đi tìm người giúp đỡ
Anh quay đầu lại và thấy trước mặt không chỉ là mỗi gã say rượu mà còn có thêm vài tên đàn em của gã
đa nv nam
đa nv nam
Mày đúng là thích lo chuyện bao đồng // nhếch mép //
Anh không đáp mà chỉ đứng chắn trước lối mà Công vừa chạy
Mặc dù biết mình không thể thắng nhưng anh vẫn không lùi bước
_
Đêm hôm đó
Anh lết về với vết thương tích ở toàn thân
Khoé môi rớm máu, cánh tay bầm tím, bước chân cũng không còn vững thế nhưng khi thấy quyển nhật ký trong ba lô anh lại khẽ cười
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
" May là...em ấy không sao "
Có lẽ...
Đó là nụ cười cuối cùng của anh chăng ?
________
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
Hmm...
dka sợ mẹ la
dka sợ mẹ la
T thấy truyện nó nhạt sao á

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play