Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Quái Vật Trong Áo Blose Trắng (Phần II)

THẾ GIỚI RỘNG LỚN HƠN

♡Mun nè Mun nè!♡
♡Mun nè Mun nè!♡
Phần II đến rùi đây các tình iu ơiiii!><
...
Một tuần sau khi cánh cửa phòng 307 được mở hoàn toàn, cuộc sống của Nguyễn Quang Anh đã thay đổi rất nhiều
Anh không còn bị giới hạn trong căn phòng nhỏ nữa
Mỗi buổi sáng, sau khi ăn sáng và uống thuốc, anh sẽ chủ động đến phòng trực tìm Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Hôm nay mình làm gì?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//mỉm cười//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hôm nay em muốn dẫn anh sang khu phục hồi chức năng
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Nơi đó có nhiều bệnh nhân đang tập luyện
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh có muốn thử không?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//im lặng vài giây rồi gật đầu//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Có
...
Con đường nối giữa tầng 3 và khu phục hồi đông người hơn hẳn
Tiếng cười nói, tiếng xe lăn, tiếng điều dưỡng gọi nhau vang lên liên tục
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//vô thức bước chậm lại//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//bàn tay khẽ nắm lấy vạt áo của Duy//
Không phải vì muốn giữ cậu lại
Mà vì anh vẫn còn hơi lo lắng
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//cảm nhận được//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay anh//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đừng sợ
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Em ở đây
Nghe vậy, Quang Anh mới khẽ buông lỏng
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Ừm
...
Đến khu phục hồi, vài bệnh nhân mỉm cười chào anh
"Chào Quang Anh!"
Lần đầu tiên, anh không né tránh
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//khẽ cúi đầu đáp lại//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Chào
Một câu chào đơn giản thôi...
Nhưng khiến các điều dưỡng vui đến mức nhìn nhau mỉm cười
...
Buổi trưa, Duy dẫn anh ngồi nghỉ dưới tán cây
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Thế nào?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Có mệt không?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//lắc đầu//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Không
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Chỉ là...
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Thế giới bên ngoài...
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Đông người hơn anh tưởng
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//bật cười//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Ừm
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Nhưng rồi anh sẽ quen
Quang Anh nhìn những bệnh nhân đang cười đùa cách đó khẽ nói
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Nếu có em
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh sẽ quen
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//hơi đỏ mặt, nhưng vẫn mỉm cười//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vậy em sẽ đi cùng anh
Một cơn gió nhẹ lướt qua khu vườn
Mang theo hương hoa hồng dịu dàng
Đó cũng là lúc Quang Anh nhận ra...
Cánh cửa phòng 307 chỉ là bước khởi đầu
Phía trước anh vẫn còn một thế giới rất rộng lớn
Và anh muốn từng bước khám phá thế giới ấy...
Cùng người đã nắm tay mình bước ra khỏi bóng tối
- END -

LỜI KHEN

Sau khi bắt đầu làm quen với khu phục hồi chức năng, Quang Anh dần xuất hiện ngoài phòng 307 nhiều hơn
Anh vẫn ít nói
Nhưng không còn cúi gằm mặt như trước
Mỗi lần đi cùng Duy, anh đều lặng lẽ quan sát mọi người xung quanh
...
Buổi sáng hôm ấy, một bệnh nhân lớn tuổi đang loay hoay nhặt những quyển sách bị rơi xuống nền
Duy còn đang bận ghi hồ sơ
Quang Anh đứng cách đó vài bước
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//do dự//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//bàn tay khẽ siết lại//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//nhớ đến lời Duy từng nói//
"Nếu có thể giúp người khác... hãy thử một lần"
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//chậm rãi bước tới//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//cúi người nhặt từng quyển sách rồi đặt gọn lên xe đẩy//
Bác bệnh nhân mỉm cười hiền hậu
"Cảm ơn cháu"
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//hơi khựng lại//
Đã rất lâu rồi...
Anh mới được người khác cảm ơn
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Không có gì
Đó cũng là lần đầu tiên anh chủ động trả lời một người ngoài Duy
...
Ít phút sau, Duy biết chuyện từ điều dưỡng
Cậu bước đến trước mặt anh, đôi mắt ánh lên niềm vui
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Em nghe nói anh vừa giúp người khác?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//hơi ngại//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Ừm
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Cảm giác thế nào?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//suy nghĩ rất lâu rồi mới trả lời//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Không tệ
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//bật cười//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Không phải ''không tệ''
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Mà là rất giỏi
Nói rồi, cậu lấy trong túi áo blouse ra một viên kẹo vị sữa quen thuộc
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Phần thưởng
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//nhận lấy, khóe môi khẽ cong lên//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Lại có kẹo
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vì anh xứng đáng
...
Buổi chiều, vị trưởng khoa xem lại camera ở khu phục hồi
Ông nhìn thấy toàn bộ quá trình Quang Anh chủ động giúp đỡ bệnh nhân
Ông khẽ gật đầu
"Từ một người luôn khép kín..."
"Đến một người biết quan tâm người khác"
"Đây là bước tiến rất lớn"
...
Chiều muộn, Quang Anh và Duy cùng ngồi trong khu vườn
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//bóc viên kẹo, bẻ làm hai//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//đưa một nửa cho Duy//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Cap
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hửm?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh chia cho em
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//nhìn nửa viên kẹo trong tay anh rồi mỉm cười nhận lấy//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Cảm ơn anh
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//khẽ lắc đầu//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Không
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Là anh cảm ơn em
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nếu không có em...
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Có lẽ anh sẽ không bao giờ biết...
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Giúp đỡ người khác cũng có thể khiến mình hạnh phúc
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//nhìn nụ cười dịu dàng trên gương mặt anh//
Cậu biết...
Quang Anh đang từng ngày học cách trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình
Và hành trình ấy...
Mới chỉ vừa bắt đầu
- END -

CÁI NẮM TAY GIỮA ĐÁM ĐÔNG

Những ngày sau đó, Quang Anh dần quen với việc đi lại trong khu phục hồi chức năng
Anh vẫn ít nói
Vẫn luôn lặng lẽ đi cạnh Duy
Nhưng bước chân đã vững vàng hơn trước rất nhiều
...
Sáng hôm ấy, bệnh viện tổ chức một buổi sinh hoạt chung cho các bệnh nhân
Sân vườn đông hơn thường lệ
Tiếng nói cười vang lên khắp nơi khiến Quang Anh hơi mất tập trung
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//vô thức dừng bước//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//ánh mắt đảo quanh đầy lo lắng//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Quang Anh
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Hửm?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Có đông quá không?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//khẽ gật đầu//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Một chút
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//mỉm cười dịu dàng//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Nếu thấy khó chịu...
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh cứ nói với em
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đừng cố chịu một mình
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//nhìn cậu rồi khẽ đáp//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Được
Đúng lúc ấy, một nhóm bệnh nhân chạy ngang qua, vô tình chen giữa hai người
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//khựng lại//
Trong thoáng chốc, anh không còn nhìn thấy Duy nữa
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//hơi thở bắt đầu gấp gáp//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Cap...
Giọng anh rất nhỏ
Đủ để Duy nghe thấy
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//lập tức quay lại, bước xuyên qua đám đông//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Em đây
Nhìn thấy Duy, vẻ căng thẳng trên gương mặt Quang Anh mới dần tan biến
Không nói một lời
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//nhẹ nhàng chìa bàn tay về phía anh//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Nắm không?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//nhìn bàn tay ấy vài giây//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
//cẩn thận đặt tay mình lên//
Không siết chặt
Chỉ khẽ nắm lấy như sợ làm đau cậu
...
Hai người tiếp tục đi dạo
Có vài điều dưỡng nhìn thấy cảnh đó thì mỉm cười
Một người khẽ nói
"Ngày trước Quang Anh chỉ biết giữ người khác bằng sự sợ hãi"
"Còn bây giờ..."
"Anh ấy học cách nắm tay bằng sự tin tưởng"
Đi hết khu vườn, Quang Anh mới chậm rãi buông tay
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Cap
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hửm?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Cảm ơn
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Vì đã quay lại
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
//cười hiền//
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Em đã hứa rồi mà
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Dù anh đi chậm đến đâu...
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Em cũng sẽ đợi
Nghe vậy, Quang Anh khẽ mỉm cười
Lần đầu tiên giữa một nơi đông người như thế...
Anh không còn cảm thấy lạc lõng
Bởi chỉ cần bàn tay ấy còn ở bên cạnh...
Thì thế giới rộng lớn đến đâu...
Cũng không còn đáng sợ nữa
- END -

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play