Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Kẻ Thù Trong Tim

Cuộc gặp không mong muốn

Trong giới kinh doanh, cái tên Quang Anh và Đức Duy luôn được nhắc cùng nhau.Nhưng không phải vì họ thân thiết.Mà vì họ là hai người luôn đứng ở hai phía đối lập.
Một người là chủ tịch trẻ tuổi, lạnh lùng, quyết đoán của tập đoàn Q.A.
Một người là chủ tịch công ty D.D, nổi tiếng thông minh và khó đoán.
Chỉ cần một người xuất hiện, người còn lại chắc chắn sẽ có mặt.
Phòng họp lớn của tập đoàn D.D hôm nay đông hơn thường lệ.
Mọi người đều im lặng khi thấy cánh cửa mở ra.
Quang Anh bước vào.
Áo vest đen, gương mặt không chút cảm xúc.Ánh mắt anh lướt qua mọi người rồi dừng lại ở người đang ngồi đầu bàn.
Đức Duy.
Duy chống cằm nhìn anh, khóe môi cong lên
Đức Duy
Đức Duy
Không ngờ người như anh cũng biết đến đúng giờ
Cả phòng im bặt.
Ai cũng biết hai vị tổng tài này không ưa nhau.
Quang Anh kéo ghế ngồi xuống.
Quang Anh
Quang Anh
Tôi cũng không ngờ cậu vẫn còn thói quen nói nhiều.
Duy nhướng mày
Đức Duy
Đức Duy
Ít nhất tôi còn có cảm xúc, không giống ai đó.
Đức Duy
Đức Duy
Cảm xúc không giúp thắng thương trường
Đức Duy
Đức Duy
Nhưng ít ra không biến mình thành người máy.
Hai người nhìn nhau. Không ai chịu nhường.
Ở phía sau, Dương ghé sát Kiều.
Đăng Dương
Đăng Dương
Em đoán hôm nay họ cãi nhau bao nhiêu lần?
Pháp kiều
Pháp kiều
//Bật cười//
Pháp kiều
Pháp kiều
ít nhất mười lần
Dương lắc đầu
Đăng Dương
Đăng Dương
Anh thấy hai người này lạ thật
Pháp kiều
Pháp kiều
Lạ sao
Đăng Dương
Đăng Dương
Ghét nhau mà lúc nào cũng để ý nhau.
Kiều chỉ cười.
Pháp kiều
Pháp kiều
Có khi người ghét mình nhất lại là người hiểu mình nhất.
Cuộc họp kéo dài hơn ba tiếng.
Cuối cùng, dự án lớn nhất năm được công bố.Hai công ty đối thủ phải hợp tác.
Người phụ trách chính? Quang Anh và Đức Duy.
Nghe xong, cả hai cùng lên tiếng.
Đức Duy
Đức Duy
Không thể
Quang Anh
Quang Anh
Không thể
Hai giọng nói vang lên cùng lúc.
Mọi người nhìn nhau.
Quang Anh
Quang Anh
Tôi không làm việc với cậu ấy
Đức Duy
Đức Duy
//khoanh tay//
Đức Duy
Đức Duy
Tôi cũng không cần anh
Nhưng quyết định đã được đưa ra không ai thay đổi được.
Tối hôm đó.
Quang Anh đứng trước cửa sổ văn phòng.Anh nhìn bản hợp đồng trên bàn.
Trong đó có tên Đức Duy.Một người anh luôn muốn đánh bại.Nhưng không hiểu sao... Anh lại thấy tò mò về người đó.
Cùng lúc đó
Đức Duy cũng đang nhìn hồ sơ của Quang Anh.
Đức Duy
Đức Duy
Đúng là đáng ghét
Nói xong nhưng cậu lại bật cười
Đức Duy
Đức Duy
Nhưng mà...cũng thú vị
Không ai biết rằng.Cuộc đối đầu này sẽ thay đổi cuộc đời của cả hai.Vì sau những trận cãi vã... Lại là một tình cảm không ai ngờ tới.

Dự án bắt buộc – 24 giờ ở cạnh kẻ thù

Sáng hôm sau tập đoàn Q.A nhận được lịch họp mới.
Người gửi: Đức Duy.
Quang Anh nhìn màn hình điện thoại, khẽ nhíu mày.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu ta muốn làm gì nữa đây?
Hùng đứng bên cạnh, nhìn biểu cảm của anh rồi bật cười.
Quang Hùng
Quang Hùng
Lần đầu tiên tôi thấy có người khiến chủ tịch Quang Anh khó chịu như vậy.
Quang Anh liếc sang.
Quang Anh
Quang Anh
Mày rảnh quá à
Hùng lập tức im lặng.
Anh biết.Khi Quang Anh đã dùng giọng này thì tốt nhất nên tránh xa.
Tại phòng họp.Đức Duy đã ngồi sẵn.Nhìn thấy Quang Anh bước vào, cậu nói ngay:
Đức Duy
Đức Duy
Hôm nay anh đến sớm hơn tôi nghĩ
Quang Anh kéo ghế ngồi xuống
Quang Anh
Quang Anh
Tôi chỉ không muốn mất thời gian với cậu
Duy bật cười
Đức Duy
Đức Duy
Trùng hợp thật,tôi cũng vậy
Hai người ngồi đối diện.Không khí lại căng thẳng.
Nhân viên bắt đầu trình bày kế hoạch.
Nhưng cứ mỗi lần một người đưa ra ý kiến, người còn lại đều phản bác.
Quang Anh
Quang Anh
Cách này quá mạo hiểm.
Duy lập tức đáp
Đức Duy
Đức Duy
Không mạo hiểm thì không thể thắng.
Đức Duy
Đức Duy
Nhưng cũng có thể thất bại.
Đức Duy
Đức Duy
Anh lúc nào cũng chỉ nghĩ đến an toàn sao?
Quang Anh nhìn cậu
Quang Anh
Quang Anh
ít nhất tôi không hành động theo cảm tính//nhếch mép//
Câu nói khiến Duy im lặng vài giây.Vì cậu biết...Quang Anh nói đúng.
Sau cuộc họp, mọi người rời đi.
Chỉ còn lại hai người.Duy thu dọn tài liệu.
Đức Duy
Đức Duy
Anh lúc nào cũng phải thắng sao?
Quang Anh khựng lại
Quang Anh
Quang Anh
ý cậu là gì
Đức Duy
Đức Duy
Trong công việc, trong lời nói...anh đều không muốn thua.
Duy nhìn anh
Đức Duy
Đức Duy
Không mệt à
Lần đầu tiên Quang Anh không đáp ngay.
Một lúc sau anh nói
Quang Anh
Quang Anh
Không thắng thì sẽ bị bỏ lại.
Câu nói nhẹ tênh.
Nhưng lại khiến Duy bất ngờ.
Vì phía sau vẻ lạnh lùng đó...Hình như Quang Anh cũng có những chuyện không nói ra.
Chiều hôm đó.
Cả hai phải đi khảo sát địa điểm cho dự án.
Tài xế thông báo:
ĐNV
ĐNV
Xin lỗi hai sếp, xe chỉ đủ chỗ này thôi ạ.
Quang Anh và Duy cùng nhìn nhau.
Đức Duy
Đức Duy
Không được
Quang Anh
Quang Anh
không được
Cả hai lại đồng thanh.
Tài xế chỉ biết cười gượng.
trên xe không ai nói chuyện
Lúc sau Duy lên tiếng
Đức Duy
Đức Duy
Anh lúc nào cũng im lặng vậy à?
Quang Anh
Quang Anh
Đức Duy
Đức Duy
Chán thật
Duy bĩu môi
Đức Duy
Đức Duy
Anh đúng là người khó gần
Quang Anh
Quang Anh
//quay sang nhìn em//
Quang Anh
Quang Anh
Cậu nói nhiều
Đức Duy
Đức Duy
Anh ghét tôi
Một câu hỏi bất ngờ
Quang Anh im lặng
Không hiểu sao...Anh không muốn trả lời “có”.
Bên ngoài trời bắt đầu mưa.
Chiếc xe dừng lại vì đường bị kẹt.Trong khoảnh khắc đó, hai người chỉ còn nghe tiếng mưa.
Duy nhìn ra cửa kính.
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh
Quang Anh
Quang Anh
Đức Duy
Đức Duy
Có khi nào anh nghĩ...chúng ta không ghét nhau đến vậy không
Quang Anh nhìn cậu
ánh mắt hai người chạm nhau
1 giây
2 giây
rồi Quang Anh quay mặt đi
Quang Anh
Quang Anh
đừng suy nghĩ linh tinh
Nhưng chính anh cũng không hiểu...Vì sao tim mình lại đập nhanh hơn bình thường.
Tối hôm đó
Dương nghe kiều kể chuyện
Dương cười
Đăng Dương
Đăng Dương
Xem ra hai người đó sắp có chuyện rồi
Pháp kiều
Pháp kiều
Sao anh biết
Đăng Dương
Đăng Dương
Vì người ghét nhau thật sự sẽ không quan tâm đến ánh mắt của đối phương
còn Quang Anh
anh nằm trên giường,nhớ lại câu hỏi của Duy "Có khi nào anh nghĩ chúng ta không ghét nhau đến vậy không?"
Anh nhắm mắt
Lần đầu tiên
Anh thấy một đối thủ thật khó hiểu
Và cũng thật khó quên

bắt đầu để ý

Sau ngày mưa hôm đó, Quang Anh và Đức Duy vẫn tiếp tục làm việc cùng nhau.Nhưng có một điều thay đổi.Cả hai không còn cãi nhau gay gắt như trước
ít nhất...
Là giảm đi một chút.
Sáng hôm sau
Tại văn phòng Quang Anh
Hùng vừa bước vào đã thấy Quang Anh đang nhìn chằm chằm vào một tập tài liệu.
Hùng đặt ly cà phê xuống.
Quang Hùng
Quang Hùng
mày đang đọc hợp đồng hay đang suy nghĩ chuyện hôm qua?
Quang Anh không ngẩng đầu.
Quang Anh
Quang Anh
tao đang làm việc
Quang Hùng
Quang Hùng
ồhh
Quang Hùng
Quang Hùng
Vậy sao trên giấy có tên Đức Duy mà mày nhìn mười phút chưa lật trang?”
Quang Anh im lặng.
Hùng cười.
Quang Hùng
Quang Hùng
Đúng là lần đầu thấy có người khiến mày mất tập trung.
Quang Anh lạnh lùng nhìn anh.
Quang Anh
Quang Anh
Ra ngoài
Quang Hùng
Quang Hùng
Vâng, chủ tịch đang nhớ đối thủ.
Quang Anh
Quang Anh
...
Hùng chạy mất trước khi bị đuổi thật.
Bên kia.
Đức Duy cũng chẳng khá hơn.
Dương chống tay nhìn cậu.
Đăng Dương
Đăng Dương
Tối qua ai là người hỏi tôi ‘Quang Anh bình thường có hay cười không’ vậy?
Duy quay mặt đi
Đức Duy
Đức Duy
Tôi hỏi để biết đối thủ.
Đăng Dương
Đăng Dương
đối thủ mà cậu quan tâm ghê
Kiều ngồi bên cạnh cũng nói:
Pháp kiều
Pháp kiều
Tớ thấy hai người giống nhau thật.
Đức Duy
Đức Duy
giống chỗ nào
Pháp kiều
Pháp kiều
Đều miệng nói không quan tâm, nhưng lại nhớ từng chi tiết.
Duy không nói nữa.
Vì cậu biết...
Kiều nói đúng.
Buổi chiều.
Hai người tiếp tục khảo sát dự án.
Lần này không còn tài xế riêng.
Quang Anh tự lái xe.
Duy ngồi bên cạnh.
Không khí yên tĩnh đến lạ.
Một lúc sau, Duy lên tiếng:
Đức Duy
Đức Duy
Hôm qua cảm ơn anh.
Quang Anh hơi bất ngờ.
Quang Anh
Quang Anh
Vì chuyện gì
Đức Duy
Đức Duy
Vì lúc đường kẹt, anh không bỏ tôi lại.
Quang Anh nhìn phía trước.
Quang Anh
Quang Anh
đó là việc bình thường
Duy cười nhẹ
Đức Duy
Đức Duy
Anh đúng là lúc nào cũng làm như mình không tốt.
Quang Anh
Quang Anh
Tôi không hiểu cậu.
Đức Duy
Đức Duy
Không cần hiểu
Duy nhìn ra cửa sổ.
Đức Duy
Đức Duy
Chỉ là... đôi khi anh không giống lời đồn.
Đến nơi.
Hai người đang kiểm tra địa điểm thì trời bất ngờ đổ mưa.
Duy định chạy vào trong nhưng không để ý nền đất trơn.
Cậu mất thăng bằng.
Ngay lập tức, một bàn tay kéo cậu lại.
Quang Anh giữ lấy cổ tay cậu.
Quang Anh
Quang Anh
Cẩn thận
Khoảng cách hai người rất gần.
Duy ngước lên.
Lần đầu tiên cậu thấy ánh mắt Quang Anh không lạnh lùng.
Mà là lo lắng.
Đức Duy
Đức Duy
Anh lo cho tôi à?
Quang Anh lập tức buông tay.
Quang Anh
Quang Anh
Đừng tự tưởng tượng.
Duy nhìn anh.
Rồi bất giác bật cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Quang Anh khựng lại.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu cười gì
Đức Duy
Đức Duy
Không có gì
Đức Duy
Đức Duy
Chỉ là lần đầu thấy anh quan tâm người khác.
Tối đó.
Quang Anh ngồi trong phòng làm việc.
Anh nhớ lại nụ cười của Đức Duy.
Không hiểu vì sao...
Một nụ cười đơn giản như vậy lại khiến anh nhớ mãi.
Điện thoại sáng lên.
Tin nhắn từ Duy.
Đức Duy
Đức Duy
💬: mai đừng đến trễ
Quang Anh
Quang Anh
💬: biết rồi
chỉ hai chữ
Nhưng khóe môi anh lại cong lên rất nhẹ.
ở bên kia
Duy nhìn tin nhắn
Cậu cũng cười
Dương nhìn thấy:
Đăng Dương
Đăng Dương
Cậu cười
Duy lập tức tắt điện thoại.
Đức Duy
Đức Duy
Không
Đăng Dương
Đăng Dương
rõ ràng là có
Đức Duy
Đức Duy
DƯƠNG
Đăng Dương
Đăng Dương
rồi rồi,tôi im
Nhưng Dương biết.
Có thứ gì đó đang thay đổi.
Hai người từng xem nhau là kẻ thù...
Bắt đầu để ý nhau mất rồi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play