Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

| DeidaraxSasori | Hủy Hoại

.0

Trung tâm thành phố Tokyo náo nhiệt nhất vào đêm tối, khi những con người thành thị bắt đầu một lối sống buông thả và thoải mái trong cảm xúc bất tận.
23:09 Kichijōji cách đâu đó trung tâm Tokyo không xa.
Bípp---!
Tiếng xe ô tô bỗng dừng lại, cửa kính cũng được kéo xuống, để lộ ra một mái tóc hồng nhạt đung đưa.
Haruno Sakura
Haruno Sakura
Ôi, ngày hôm nay quả là mệt trong mệt, nhưng mai Ino heo sẽ thao tớ chứ?
Ino Yamanaka
Ino Yamanaka
Gì? Cái thái độ của đứa được thao là thế ấy hả??
Ino nhăn mày nói, rồi cả hai nhìn nhau phá cười, họ vẫn không nỡ xa nhau chút nào, chỉ hận đêm còn quá ngắn, họ còn quá nhỏ và những cơn mệt mỏi bủa vây.
Sakura mở cửa xe, đặt đôi chân mình xuống.
Haruno Sakura
Haruno Sakura
... / Sakura chợt rụt chân lại /
Ino Yamanaka
Ino Yamanaka
Sao thế??
Ino khó hiểu rồi nhìn thiếu nữ vẫn mãi chưa ra khỏi xe.
Cái cảm giác khi đặt chân xuống là một hố đen ngòm không thấy đáy, và nàng tưởng chừng như sắp không xong rồi.
Haruno Sakura
Haruno Sakura
Tớ không sao, Ino.
Haruno Sakura
Haruno Sakura
Tớ mà có chuyện gì ấy, thì chỉ có thể là gương mặt tím tái của kẻ biến thái thôi!
Ino cười chừ, chuyện họ đi đêm đâu phải đôi ba lần. Việc gặp những tên như vậy đã sớm trở thành chuyện thường tình, và Sakura lần nào cũng trở về với chiến tích bắt tội phạm.
...
Tuy nàng nói là thế, mà lòng vẫn không thôi nguôi ngoai, nàng không rõ trực giác mình đang mách bảo điều gì, một cơn sóng cuồn cuộn bóp lấy trái tim làm nàng căng thẳng đóng cửa xe.
Haruno Sakura
Haruno Sakura
" Chẳng biết hôm nay mình làm sao vậy nhỉ? " / Mồ hôi nàng làm ướt chiếc áo cổ lọ. /
Không, nàng không thấy nóng, mùa này không hề nóng, và thần trí nàng cũng không nóng.
Lạnh, lạnh quá...
Cửa nhà nàng đang ở ngay trước mắt, và nàng chỉ cần vươn tay ra mở cửa. Nhưng tại sao mọi thứ xung quanh quá xa lạ.
Vươn tay đi, chỉ cần nàng vươn đôi tay ra thôi.
...
Tách..
Tí tách, một mùi nồng hắc đầy khó ngửi nồng nặc mũi nàng.
Nàng thấy đôi tay mình vươn ra đang chảy dọc thật nhiều chất lỏng.
Haruno Sakura
Haruno Sakura
" Gì vậy??? "
Haruno Sakura
Haruno Sakura
" Chuyện gì đang xảy ra vậy? "
Đoàng--!!l
-----
Nagato Uzumaki
Nagato Uzumaki
Nguyên nhân tử vong của nạn nhân là một vết súng chí mạng ở thái dương, chết ngay tại chỗ.
Nagato Uzumaki
Nagato Uzumaki
Thời gian tử vong là 7 giờ.
Nagato Uzumaki
Nagato Uzumaki
Kì lạ thay, khoảng cách rất gần, có lẽ chỉ chưa bằng một mét.
Nagato Uzumaki
Nagato Uzumaki
Thật là, Kichijōj rất gần trung tâm thành phố Tokyo vậy mà lại không ai nhìn thấy hung thủ.
Nagato Uzumaki
Nagato Uzumaki
Kichijōji là vùng ngoại ô, gần thì gần như thế, nhưng nó lại là vùng hai bộ mặt, quanh ga thì không nói chứ ở vùng còn lại này, khó tìm người ra ngoài vào thời gian này lắm.
Nagato Uzumaki
Nagato Uzumaki
Này! Tôi nói cậu có nghe không vậy??
Nagato đưa tay đập bôm bốp vào người thiếu niên có mái tóc nổi bật giữa dòng người kia, chốc sau chẳng thấy hồi âm nào, hắn khó chịu rồi toan đạp mông đồng hương,-
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Ngồi thế này đúng ê hết cả chân! / Anh đứng phát dậy. /
Nagato Uzumaki
Nagato Uzumaki
A! Đụ---!
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Cảnh sát mà còn chửi thề à?
Deidara chế giễu người kia rồi cầm vật niêm phong hiệu 8, lắc lắc và nói.
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Khẩu súng nòng .44 tiếng thì rất to, ấy mà người dân lại không nghe thấy sao?.
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Tổ điều tra chỉ nhận được thông báo có án lúc 5 giờ 30 sáng, bộ người dân điếc hết thật à?
Deidara cười một điệu cười hết sức ranh ma, phá hỏng cả một hiện trường đầy căng thẳng, nhưng anh không nói sai.
Khẩu súng nòng .44 có tiếng nổ rất to, có thể gây vỡ thính lực nếu đứng gần, vậy tại sao mà người dân lại không nghe được?
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Không có dấu vân tay, đường thì vắng tanh lại không có camera an ninh.
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Vậy thì chỉ có thể dựa vào thời gian và cô "công chúa giường trắng" rồi.
Nagato Uzumaki
Nagato Uzumaki
Không có cợt nhả, làm việc đàng hoàng đi Deidara.
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Vâng vâng. / Anh chàng híp mắt cười rồi cẩn thận trả lại vật chứng. /
Deidara không nói lời nào, ánh mắt nhìn xuống vũng máu loang lổ tràn khắp một mảng sân, và vết máu lê lết chảy dài cả một đường.
Ở đó bóng những pháp y người mặc đồ bảo hộ vẫn vây kín. Có người đang điều hướng với đôi tay còn cầm chiếc máy ảnh, âu rất hút mắt mà vị cảnh sát Deimochi kia mới để ý.
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
... / Anh bỗng khựng người. /
Bỗng người đó quay lại nhìn thẳng anh, một ánh mắt nâu xám xâu hẳm như rừng già cằn cỗi khiến Deidara giật mình.
Deidara không nói gì, đôi mắt anh híp lại, đưa tay lên môi.
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Moah♡... / Một nụ hôn gió nhẹ nhàng mà anh gửi gắm cho lần đầu gặp mặt. /
Vị pháp y bỗng rùng mình mà quay đi, khuất bóng theo dòng đồng nghiệp trở về.
---
" Em có thể giết tôi bằng đôi tay đó không? Cái cỡ súng đó bắn đau lắm. "
x
" Nếu anh biết hôn tôi thật đường hoàng "

" Lần thứ ba là địch mẹ mệnh "

Konan
Konan
Em thật sự không nghe thấy gì?
Lời nói của Konan như thế, phải chăng nàng đã ở đây từ rất lâu.
Giường bệnh trắng toát, không một mùi hương nhẹ nhàng nào có thể lấn át được mùi thuốc sát trùng.
Nàng rũ mi ghi lại tất cả những gì mình có vô sổ, một câu trả lời và một lời kết luận.
Konan
Konan
" Nhân chứng đang rơi vào trạng thái hoảng loạn, tạm thời không có chức năng phân biệt. "
Konan ngước mắt lên, cô gái mà nàng đang thẩm vấn, nãy giờ chỉ duy nhất một chuỗi hành động.
Lưng gù xuống, che đi gương mặt xinh đẹp và mái tóc rối bù.
Konan
Konan
" Dáng người tầm trung, mái tóc tím... "
Konan
Konan
" Chỉ... Vậy thôi? "
Konan nhíu mày, ở đất Nhật Bản này, ai mà chẳng có dáng người chung chung? Điều duy nhất họ có thế phân biệt được dễ dàng, chính là mái tóc "màu tím" kia.
Konan
Konan
Làm phiền em rồi, tôi dìu em nghỉ ngơi nhé?
Konan gập lại chiếc sổ, rồi đứng dậy một tay bao trọn bàn tay run rẩy kia. Chốc nàng bật máy cho chúng trở lại ban đầu.
Konan là cảnh sát, và nàng cũng là con người.
Nàng hiểu tâm trạng của người vừa mất đi người thân, điều đó khiến nàng ân cần hơn bao giờ hết.
Ino Yamanaka
Ino Yamanaka
Tớ xin lỗi-... / Ino chốc bật khóc, tay lại còn run hơn. /
Chính cô tự trách lấy bản thân mình.
Là nhân chứng duy nhất, nhưng lại chẳng thể giúp gì đó lấy lại công bằng cho bạn thân.
...
Tạch-- Tạch.
Tiếng bấm bút phát lên từng nhịp, một thói quen dễ khiến người ta đoán được cảm xúc của mình nếu họ để ý
Đúng vậy, Sasori đang rất khó hiểu.
Sasori
Sasori
" Thời gian bị bắn đến lúc được phát hiện là 7 tiếng đồng hồ. "
Sasori
Sasori
" Cô gái này vừa mất máu vừa được bơm máu à? "
Sasori cắn lấy đầu bút, rồi khoanh vùng vết thương của nhân chứng còn sống kia.
Ở đó chỉ có duy nhất một viên đạn, không tìm thấy viên thứ hai, viên đạn được ghim vào ghế xe tài xế.
Sasori
Sasori
" Tức là đường đạn phải đối diện với cửa xe... "
Sasori
Sasori
" Vậy thì tại sao Yamanaka lại không thấy được gương mặt của hung thủ? "
Sasori ngừng bấm bút, rồi đặt lại nó ở chỗ cũ.
Hiện tại chỉ mới bắt đầu, và cũng chỉ mới lập tổ chuyên án, mọi thứ đều là giả thiết, nên cậu không loại trừ khả năng Ino Yamanaka cũng là đồng phạm.
Sasori
Sasori
...
Không còn suy nghĩ gì nữa, Sasori vơ lấy những tệp giấy trắng lộn xộn rồi vội đi ra khỏi phòng.
Đúng thế, không còn suy nghĩ gì nữa, vì căn bản việc điều tra hay không, không hoàn toàn liên quan đến tổ pháp y, và cậu chỉ cần đó là...
Moi móc hết tất cả và báo lại không sót bất cứ thứ gì cho tổ chuyên án.
Quan tâm chi cho nặng đầu...-
Hành lang rất dài, và bây giờ đã là đêm tối, Sasori cảm tưởng hôm nay quả thực quá nhanh.
Từ việc gia đình nạn nhân ký giấy khám nghiệm tử thi một cách dứt khoát, từ việc mổ xẻ nạn nhân một cạch lẹ làng và cả cuốc xe đến hiện trường đến chục lần.
Và nó chỉ diễn ra trong một ngày, điều đó khiến tâm trí Sasori mệt mỏi hơn bao giờ hết.
Sasori
Sasori
" Ám mùi chết đi được. " / Sasori khó chịu mà bước vội chân. /
Nhưng mà, có ai đã nói với cậu rằng, vội vàng một giây chậm cả đời chưa?
Nghe có vẻ hơi nặng nề, nhưng khoảnh khắc cậu hối hận sẽ đến-
Rầm!!! ---
Sasori thực sự lao đi quá nhanh, làm bản thân đâm sầm vào một tấm lưng.
Nó giống như khi chính bản thân mình vấp phải một bờ tường nào đó, một lực nhẹ cũng đủ để chúng ta đau thấu xương, nó đánh thẳng vào tâm trí Sasori vậy.
Sasori
Sasori
" Mấy cái tệp!! "
Nó mà bay phấp phới, bay lung tung là cậu ăn đủ đó. Sasori sợ điều đó, và bản năng cũng vậy, hai tay ôm chặt xấp hồ sơ mặc bản thân sắp ngã.
---
Sasori không thấy đau, chính xác là vậy.
Mọi thứ xung quanh có thể là rất hẹp, vì cậu cảm tưởng mình đang rất gần ai đó.
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Này, bộ pháp y ai cũng thích dọa người như vậy à?
Sasori
Sasori
...??
Sasori mở to đôi mắt nhìn người đang sát rạt lại mình, cái hình ảnh phóng to đó khiến cậu giật mình thêm nữa.
Sasori
Sasori
" Nóng quá-... " / Sasori nín thở nhìn về anh chàng đang ôm lấy mình. /
Gần một đời của pháp y quanh quẩn trong những tử thi đầy lạnh lẽo, tử thi rất im lặng, chúng sẽ chỉ đưa gương mặt biến dạng xoi sét, nên Sasori cũng chỉ có trái tim đập chưa đến 70 lần mỗi phút.
Sasori
Sasori
Vậy thì mong cậu bỏ tay ra khỏi eo tôi đi đã... / Sasori nhíu mày mà thầm thì. /
Đứng gần tên cảnh sát này quá nóng và quá ồn, cậu cảm tưởng như tim mình đang đập rất mạnh.
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Hờ, chê mình hôi hám nên không cho ai đến gần hả?
Sasori
Sasori
Cậu nói cái gì vậy??
Sasori hoang mang, cái tên dở người này đang nói cái gì vậy?
Sasori biết rõ ngành nghề bản thân vị gièm pha đến mức nào, ừ thì không mang nghiệp thì vía cũng đã nặng lắm rồi.
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Buổi sáng cậu có gặp tôi đó. / Deidara lại càng tiến lại gần hơn. /
Bàn tay anh dùng sức bấu chặt eo đối phương lại gần mình, họ như sắp hoà với nhau vậy.
Trong đêm tối, đôi con ngươi màu nâu xám lại càng đục hơn,...
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
" Cùng một cảm xúc, mà sao đôi mắt khi sáng khác dữ vậy? "
Deidara soi xét thiếu niên trên từng cọng lông mi. Nhưng anh dường như không muốn hiểu đối phương sẽ ngại đến nhường nào.
Sasori
Sasori
Nếu mà cậu không chịu thả tôi ra thì lần này là cả hai cùng ngã!
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Ah-- Vâng vâng. / Anh thả người, hai tay đầu hàng. /
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Lần đầu gặp là tình cờ, lần thứ hai duyên phận, lần thứ ba là- / Deidara híp mắt cười, nở nụ cười nói. /
Sasori
Sasori
Sẽ không có lần thứ ba.
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Ôi kìa, mấy cô cậu tôi biết vì ngành mà thành, nhưng tôi là trường hợp ngoại lệ đấy.
Sasori nhíu mày, cậu hiểu lời anh ta nói, nhưng ai mà chịu được mùi phân hủy dính trên người pháp y cơ chứ.
Sasori
Sasori
Sẽ không có trường hợp ngoại lệ nào cả. / Sasori gật đầu lẽ phép, rồi lê bước tránh qua người anh. /
Deidara Deimochi
Deidara Deimochi
Có nè. / Deidara giơ tay điểm danh chính mình. /
Sasori
Sasori
...
Sasori
Sasori
Cấp trên muốn cử người đến ép tôi từ chức à? / Sasori mắt cá chết lườm nguýt anh. /
---
Đớ
Đớ
c2 liệu ai đã biết hung thủ🫪🫵
Đớ
Đớ
Nhac trưoc truy ket nhu lol

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play