Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ ĐN Jujutsu Kaisen ] Đuôi Nhỏ Của Lục Nhãn

#1:

Gia tộc Gojo trăm năm qua chưa từng có một ngày nào yên ả như thế, kể từ khi đứa trẻ sở hữu Lục Nhãn và Vô Hạ Hạn ra đời.
Gojo Satoru từ khi sinh ra đã được xem như một thần minh. Thần minh thì không cần bạn bè, không cần hơi ấm, và càng không cần sự thương hại.
Chú thuật sư mạnh nhất tương lai sống trong một căn phòng rộng lớn, xung quanh chỉ có những bức vách tường trượt kéo dài và những trưởng lão cúi đầu cung kính, nhưng ánh mắt của họ nhìn anh lại đầy rẫy sự sợ hãi và tham vọng.
Satoru ghét tất cả bọn họ.
Nhóc con sáu tuổi ngồi trên thềm hành lang, đôi mắt xanh thẳm như bầu trời bao la nhìn chăm chăm vào khoảng không.
Vô Hạn bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé ấy, đẩy lùi mọi hạt bụi, mọi giọt mưa, và đẩy lùi cả thế giới.
Cho đến khi em xuất hiện.
Em không phải là thiên tài, cũng chẳng sở hữu thuật thức gì chấn động.
Em chỉ là một đứa trẻ được gia tộc nhận nuôi từ một nơi nào đó về (giống như nhặt một món hàng).
Ngày đầu tiên người ta dẫn em đến bái kiến "Cậu chủ nhỏ", em sợ đến mức hai chân run rẩy, núp sau lưng người hầu, chỉ dám thò một mắt ra nhìn anh.
Satoru liếc mắt một cái, hừ lạnh một tiếng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Phiền phức. Đuổi đi.
Nhưng em không bị đuổi đi.
Vì một lý do nào đó, các trưởng lão xếp em vào làm người hầu cận nhỏ tuổi của anh.
Gọi là hầu cận, nhưng thực chất em chẳng làm được việc gì nặng nhọc.
Việc duy nhất em làm tốt... là làm một cái đuôi nhỏ.
Mỗi buổi sáng, khi Satoru bước ra khỏi phòng, việc đầu tiên anh thấy là một cái bóng nhỏ nhắn đang đứng chờ sẵn dưới gốc cây hoa đào.
Thấy anh, mắt em sáng lên, em bước tới nhưng lại rụt rè dừng lại ở khoảng cách ba bước chân.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Cậu... Cậu chủ, chào buổi sáng ạ.
Giọng em nhỏ xíu, mềm mại như bông.
Satoru không thèm trả lời, lạnh lùng lướt qua em.
Em liền lật đật chạy theo sau. Bước chân Satoru dài, em phải đi hai ba bước mới kịp một bước của anh.
Tiếng sột soạt của tà áo em nhỏ cứ thế bám đuôi anh từ hành lang này sang chính điện khác.
Ban đầu, Satoru nghĩ em sẽ sớm bỏ cuộc như những đứa trẻ khác, những kẻ chỉ nhìn vào mắt anh ba giây đã khóc thét lên vì áp lực của Lục Nhãn.
Nhưng em thì khác
Em nhút nhát, sợ người lạ, sợ tiếng sấm, sợ cả bóng tối, nhưng lại... không sợ anh.
...
Có một lần, Satoru cố tình giải phóng một chút chú lực để dọa em. Áp lực vô hình khiến những chiếc lá rụng trên sân bay tứ tán.
Em bị dọa cho giật mình, ngã ngồi xuống đất, đôi mắt ngập nước nhìn anh.
Satoru đứng trên cao, khoanh tay trước ngực, chờ đợi em sẽ khóc lóc chạy đi.
Nhưng không.
Em lồm cồm bò dậy, phủi phủi bụi trên váy, rồi lại tiến về phía anh. Em rụt rè, run run đưa tay ra, định níu lấy vạt áo của anh.
Bàn tay nhỏ bé của em chạm vào lớp Vô Hạn, không thể thực sự chạm vào vải áo, nhưng cái hành động ấy lại khiến Satoru sững người.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Cậu chủ... ngài đừng giận nhé?
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Em có mang bánh mochi dâu tây cho ngài này...
Em vừa nói vừa lôi từ trong túi áo ra một chiếc bánh nhỏ được bọc cẩn thận, cười tươi roi rói, đôi mắt cong lại thành hình vầng trăng khuyết.
Nụ cười đó thuần khiết đến mức khiến thế giới ngập tràn thông tin trong Lục Nhãn của Satoru bỗng chốc dừng lại.
Lần đầu tiên trong đời, anh không chủ động đẩy một ai đó ra.
Satoru giật lấy chiếc bánh, quay mặt đi, tai hơi ửng hồng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ngốc nghếch.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tôi không có giận.
Từ ngày đó, gia tộc Gojo xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ. Cậu chủ nhỏ Satoru kiêu ngạo, đi tới đâu cũng có một cô bé rụt rè bám theo sau.
Khi anh ngồi đọc sách, em sẽ ngồi cạnh bên, ngoan ngoãn ôm gối nhìn anh đầy ngưỡng mộ.
Khi anh lười biếng nằm ngủ dưới hiên nhà, em sẽ cầm chiếc quạt giấy nhỏ, nhẹ nhàng quạt cho anh, dù đôi lúc chính em lại gật gù ngủ quên trước.
Mọi trò đùa ngốc nghếch hay những câu nói đầy tính "bắt nạt" của Satoru, em đều tiếp nhận bằng một nụ cười ấm áp.
Cứ như thể, trong mắt đứa trẻ ngây thơ là em, Gojo Satoru không phải là một thần minh đáng sợ, mà chỉ đơn giản là một Satoru của riêng em mà thôi.
"Vô Hạn" của Satoru có thể đẩy lùi tất cả mọi thứ trên đời, nhưng từ khi còn là những đứa trẻ, nó đã tự động chừa ra một khoảng trống nhỏ để vừa vặn cho một cái đuôi luôn bám theo anh không rời.

#2:

Năm mười tuổi, Gojo Satoru đã biết thế giới này thối nát và đầy rẫy hiểm nguy đến mức nào.
Bên ngoài phủ Gojo, cái đầu của đứa trẻ sở hữu Lục Nhãn được treo thưởng với mức giá trên trời.
Những kẻ săn tiền thưởng, những nguyền sư, và cả lũ nguyền hồn gớm ghiếc, tất cả đều chực chờ ngoài rìa kết giới, chỉ muốn băm vầy anh ra thành trăm mảnh.
Ngay cả khi bước đi trong chính sân nhà mình, Satoru cũng chưa bao giờ dám lơ là, Lục Nhãn hoạt động hết công suất, liên tục tiếp nhận thông tin từ môi trường xung quanh để đề phòng một mũi tên bọc chú lực hay một con nguyền hồn cấp cao đột kích từ trên mái nhà.
Cuộc sống của anh là một chuỗi ngày căng thẳng, đề phòng và cô độc.
Anh không tin tưởng bất cứ ai, vì một kẻ vừa mỉm cười cúi đầu chào anh giây trước, giây sau đã có thể rút dao đâm lén anh.
Nhưng có một ngoại lệ duy nhất không nằm trong danh sách đề phòng của Lục Nhãn.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Cậu chủ ơi... ngài đi chậm một chút...
Giọng nói mềm mại, có chút hụt hơi vang lên từ phía sau. Satoru đứng lại dưới bóng một cây tùng lớn.
Anh khẽ thở ra một hơi, lớp Vô Hạn bao quanh người bấy lâu nay bỗng chốc buông lỏng.
Anh quay đầu lại, nhìn cái đuôi nhỏ của mình đang lật đật chạy tới.
Hôm nay trông em có vẻ mệt mỏi hơn mọi ngày, trên má còn dính một vệt bụi bẩn.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Lại chạy đi đâu đấy?
Satoru nhíu mày, giọng điệu có chút gắt gỏng nhưng ánh mắt lại dán chặt vào em để kiểm tra xem em có bị thương ở đâu không.
Em đứng thở hồng hộc trước mặt anh, hai tay run run đưa ra một chiếc túi vải nhỏ được thêu thùa vụng về.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Em... em vừa xin được bùa bình an ở chùa về cho ngài.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Ngài suốt ngày phải gặp nguy hiểm, em sợ lắm...
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Ngài đem cái này theo nhé?
Satoru sững người.
Anh nhìn chiếc bùa bình an rẻ tiền trong tay em, rồi lại nhìn đôi bàn tay nhỏ bé vốn mịn màng của em giờ lại chằng chịt những vết đâm đến rướm máu.
Hóa ra, vệt bụi trên mặt em là do em đã lén trốn các trưởng lão, một mình lặn lội qua ngọn đồi phía sau phủ để lên chùa cầu an cho anh.
Một đứa trẻ yếu ớt, không có một chút thuật thức nào, lại dám chạy ra ngoài kết giới an toàn chỉ để cầu xin một thứ bùa chú vô dụng của người thường cho một kẻ "mạnh nhất" như anh.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ngốc nghếch. Cái thứ này thì bảo vệ được ai chứ?
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Em biết nó không có sức mạnh như ngài...
Em cúi đầu, hai ngón tay bấu chặt vào tà áo, giọng lý nhí như sắp khóc.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Nhưng em không muốn cậu chủ bị đau đâu.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Mỗi lần thấy ngài đi ra ngoài rồi về mà quần áo dính máu, em... em sợ lắm.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Em chỉ muốn làm gì đó cho ngài thôi...
Nhìn bờ vai nhỏ bé của em khẽ run lên, cơn giận (vì em dám tự ý ra ngoài nguy hiểm) và sự cảm động trong lòng Satoru đan xen vào nhau, khiến ngực anh thắt lại.
Anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách ba bước chân bấy lâu nay giữa hai người. Lớp Vô Hạn hoàn toàn biến mất.
Satoru giật lấy chiếc bùa bình an, nhét thẳng vào túi áo ngực của mình, ngay vị trí gần trái tim nhất.
Sau đó, anh đưa bàn tay lớn hơn em lên, thô bạo nhưng đầy vụng về lau đi vệt bụi trên má em.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Biết thế là tốt.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Từ giờ cấm tự ý chạy ra ngoài, ngoài kia có rất nhiều kẻ muốn giết tôi, tụi nó sẽ bắt em để uy hiếp tôi đấy, hiểu chưa?
Em ngơ ngác ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập nước tròn xòe nhìn anh, rồi gật đầu lia lịa. May mà không bị anh mắng.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Em biết rồi ạ! Em sẽ luôn ở trong phủ, làm cái đuôi nhỏ của ngài !
Gojo Satoru
Gojo Satoru
*Đuôi nhỏ?*
Satoru hừ một tiếng, quay mặt đi để giấu đi vệt hồng đang lan nhanh trên má. Anh vươn tay ra, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé đầy vết gai đâm của em, kéo đi.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Đi thôi.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Về phòng bôi thuốc cho em.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tay chân gì mà trông phát gớm.
Em bị anh kéo đi nhưng không hề kháng cự, ngược lại còn cười tươi roi rói, những ngón tay nhỏ nhắn khẽ siết lại, đáp trả cái nắm tay của anh.
Giữa một thế giới đầy rẫy những cuộc truy sát, ám sát và mùi máu tanh, Satoru nhận ra mình đã tìm thấy một vùng an toàn duy nhất.
Cái đuôi nhỏ này tuy yếu ớt, nhút nhát, nhưng lại là người duy nhất nhìn anh bằng ánh mắt thuần khiết không chút mưu cầu, và là người duy nhất nguyện ý dùng cả sinh mạng nhỏ bé của mình để mong anh được bình an.

#3:

Hôm sau, trời trong xanh không một gợn mây.
Mới sáng sớm, Satoru đã cắp nách cái đuôi nhỏ của mình, lén lút trốn qua mắt các trưởng lão bằng lối cửa sau của phủ ngoài.
Lí do anh kéo em ra ngoài rất đơn giản và cũng rất "trẻ con".
Satoru thèm ăn đồ ngọt, mà mấy món bánh truyền thống nhạt nhẽo trong phủ đã khiến anh ngán tận cổ rồi.
Anh muốn ra ngoài tìm quả dại.
Hai đứa trẻ dắt díu nhau đi sâu vào khu rừng phía sau ngọn đồi, nơi có một cây cam cổ thụ mọc hoang, quả chín mọng vàng ươm, tỏa hương thơm ngọt lịm.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Cậu chủ Satoru ơi, chúng ta ra ngoài thế này có ổn không ạ?
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Các trưởng lão mà biết sẽ phạt em mất...
Em lật đật chạy theo sau, hai tay lí nhí nắm lấy vạt áo anh, mắt dáo dác nhìn xung quanh đầy lo lắng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Có tôi ở đây, ai dám phạt em?
Satoru hếch cằm, bộ dạng nghênh ngang vô cùng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Với lại, Lục Nhãn của tôi đã quét sạch xung quanh rồi, không có nguyền sư hay nguyền hồn nào đâu.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ngoan ngoãn đi theo đi.
Đến nơi, nhìn những chùm cam vàng ruộm ở tít trên cao, mắt Satoru sáng lên.
Anh thoăn thoắt bám vào thân cây leo vút lên như một chú mèo nhỏ, chọn cành to nhất rồi ngồi vắt vẻo trên đó.
Em đứng dưới gốc cây, ngửa cổ nhìn lên, hai tay chắp trước ngực đầy ngưỡng mộ.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Cậu chủ Satoru giỏi quá đi!
Được cái đuôi nhỏ khen, Satoru đắc ý lắm. Anh bẻ một quả cam chín, lột vỏ rồi cắn một cái nhai nhồm nhoàm.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ngọt thật đấy! Này, em có muốn lên đây không?
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Trên này mát lắm, nhìn được cả vùng thung lũng phía dưới nữa.
Em nhìn cái cây cao vút, hơi rụt rè nhưng vì tò mò, lại thêm tính khí bám đuôi anh, em liền gật đầu.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Em... em cũng muốn lên.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thế thì leo lên đi, tôi đỡ. /chìa một tay xuống/
Em bặm môi, dùng hết sức bình sinh, chật vật bám vào những mấu cây xù xì để leo lên.
Nhờ có Satoru kéo tay hỗ trợ, một lát sau, cô bé mười tuổi đã ngồi gọn lỏn trên một cành cây lớn cạnh anh.
Gió rừng thổi lồng lộng, từ góc nhìn này, em có thể thấy toàn cảnh thị trấn nhỏ xa xa nhộn nhịp.
Em thích thú cười híp cả mắt, quên luôn cả nỗi sợ hãi ban nãy.
Satoru nhìn nụ cười của em, khóe môi cũng vô thức cong lên.
Anh liên tục bẻ những quả cam chín nhất, ngọt nhất đưa cho em, hai đứa trẻ cứ thế vừa ăn vừa cười đùa khúc khích, quên hết thảy những nguy hiểm truy sát ngoài kia.
Thế nhưng, cuộc vui nào cũng đến lúc tàn.
Khi mặt trời bắt đầu đứng bóng, Satoru nhảy phắt một cái từ trên cành cây cao xuống đất một cách nhẹ nhàng, phủi phủi quần áo.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Được rồi, về thôi, kẻo tụi già trong nhà phát hiện ra lại phiền phức.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Vâng.
Lúc này, em nhìn xuống khoảng cách từ cành cây đến mặt đất, mặt bỗng chốc cắt không còn một giọt máu.
Ban nãy lúc leo lên có Satoru kéo, em không để ý.
Giờ nhìn xuống dưới, khoảng cách hơn hai mét đối với một cô bé mười tuổi nhút nhát chẳng khác nào một vực sâu vạn trượng.
Hai chân em bắt đầu run bần bật, hai tay ôm chặt lấy thân cây như một chú gấu túi, không dám nhúc nhích.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Satoru... Satoru ơi...
Giọng em run rẩy, nước mắt đã chực trào ra khoé mắt.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Cao quá... em không dám xuống...
Satoru đứng dưới gốc cây, khoanh tay trước ngực, nhìn bộ dạng thảm thương của cái đuôi nhỏ mà không nhịn được cười.
Anh còn cố tình trêu chọc.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Kìa, tự leo lên được thì tự leo xuống đi chứ.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Mau lên, không tôi bỏ về trước đấy.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Hu hu... Satoru đừng bỏ em mà...
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Em sợ ngã lắm...
Em mếu máo, nước mắt rốt cuộc cũng rơi lã chã trên má, trông đáng thương vô cùng.
Thấy em khóc thật, Satoru lập tức cuống cuồng, không dám trêu nữa.
Anh thở dài một tiếng, bước tới ngay dưới cành cây em đang ngồi, dang rộng hai tay ra, ngửa đầu lên nhìn em.
Đôi mắt xanh thẳm tràn ngập sự dung túng và dịu dàng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Được rồi, không trêu em nữa.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
NovelToon
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nhảy xuống đi, tôi đỡ được em mà.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tin tôi không?
Em cúi xuống, nhìn vào đôi mắt của anh. Lớp Vô Hạn bao quanh Satoru đã hoàn toàn biến mất, anh đang hoàn toàn mở lòng để đón lấy em.
Sự sợ hãi trong lòng em bỗng chốc vơi đi một nửa.
Em hít một hơi thật sâu, nhắm nghiền mắt lại rồi buông tay, thả người ngã xuống.
Bịch_
Em rơi trọn vào vòng tay ấm áp và vững chãi của Satoru.
Lực quán tính khiến hai người hơi lùi lại một bước, nhưng Satoru đã nhanh chóng siết chặt vòng tay, ôm gọn cô gái nhỏ vào lòng.
Hương cam ngọt ngào đan xen với mùi hương hoa nhài quen thuộc của em vây lấy anh.
Em sợ đến mức dù đã tiếp đất an toàn vẫn cứ ôm chặt lấy cổ Satoru, khóc thút thít vào vai anh.
Satoru một tay bế em, một tay nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng em, giọng nói trầm thấp dỗ dành.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nín đi nào, xuống đất rồi, có tôi ở đây thì em làm sao ngã được.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cái đuôi nhỏ nhút nhát này, lần sau xem em còn dám đòi leo cây nữa không.
Kurogamine Tsukiyamikaze
Kurogamine Tsukiyamikaze
Tại... tại Satoru rủ em mà...
Em nín khóc, lí nhí đáp lại.
Satoru bật cười, không thèm thả em xuống nữa mà cứ thế bế xốc em đi thẳng về hướng phủ Gojo.
Nắng chiều đổ dài bóng của hai đứa trẻ quấn quýt lấy nhau trên con đường mòn.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play