Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(CapRhy) Mùa Lúa Trổ Bông

1.

Có người từng nói rằng, tình yêu đẹp nhất không bắt đầu bằng những lời tỏ tình, mà bắt đầu từ việc trong vô thức, ta luôn nghĩ đến một người.
Đó có thể là bát cháo nóng giữa đêm khuya.
Là chiếc áo mưa được đưa vội khi trời bất chợt đổ cơn.Là cái nắm tay rất khẽ giữa dòng người đông đúc.
Hay chỉ đơn giản là câu hỏi quen thuộc mỗi ngày..."Hôm nay đã ăn uống gì chưa?"
Ở một ngôi làng nhỏ nằm nép mình bên dòng sông hiền hòa, nơi những cánh đồng lúa trải dài đến tận chân trời, cuộc sống luôn trôi qua chậm rãi.
Buổi sáng bắt đầu bằng tiếng gà gáy. Buổi trưa là mùi rơm mới phơi dưới nắng. Buổi chiều có tiếng trẻ con nô đùa trên con đường đất đỏ.
Còn buổi tối...
Là tiếng côn trùng hòa cùng ánh trăng phủ lên những cánh đồng yên ả. Giữa khung cảnh bình dị ấy, có hai chàng trai đã lớn lên cùng nhau. Một người ít nói, dịu dàng, quen với những buổi sáng ra đồng từ lúc mặt trời còn chưa mọc.
Đó là Quang Anh
Còn Đức Duy thì khỏi nói rồi ,nó ồn ào và hay cười
Nó cũng rất thích chọc Quang Anh nữa
Hai đứa nó là bạn thân của nhau
Đến lớp 12 Quang Anh tốt nghiệp rồi nghỉ học , chỉ còn mỗi Đức Duy tiếp tục con đường học tập của mình
Sau 1 năm đi học , đến hè Đức Duy được về nhà nghỉ
Thế là ngày nào cũng lon ton đi sang kiếm Quang Anh
Cuộc gặp gỡ tưởng chừng bình thường ấy lại mở ra một câu chuyện mà không ai ngờ tới.
Không có những lời hứa hẹn quá lớn lao. Không có những khoảnh khắc lãng mạn đầy hoa và nến.
Chỉ có những ngày cùng nhau gặt lúa. Cùng đi chợ phiên. Cùng dắt chiếc xe chết máy dưới cơn mưa. Cùng ngồi trên bờ đê ngắm hoàng hôn. Và từng chút một...
Cả hai nhận ra, người mình luôn muốn gặp mỗi ngày đã trở thành người quan trọng nhất.
Những rung động đầu đời. Về tình yêu được nuôi lớn từ những điều giản dị nhất.Giống như hạt lúa phải trải qua nắng gió mới trổ bông... Tình cảm của Quang Anh và Đức Duy cũng sẽ lớn dần theo như thế, trên chính mảnh đất quê hương ấy.

2.

Mặt trời vừa ló dạng
Cả ngôi làng nhỏ vẫn chìm trong màn sương sớm mỏng như một tấm khăn voan phủ lên những mái ngói cũ. Từng cơn gió nhẹ lướt qua cánh đồng, mang theo hương lúa chín ngan ngát. Tiếng gà gáy vọng từ đầu làng, hòa cùng tiếng chim ríu rít trên những hàng tre già, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Ở cuối xóm là căn nhà nhỏ lợp ngói đã nhuốm màu thời gian.
Trong sân, ánh đèn vàng hắt ra từ gian bếp.
Cô Lan
Cô Lan
Dậy đi Quang Anh, sáng rồi con
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ , con dậy liền
Em ngồi dậy, vuốt mái tóc còn rối, nhìn ra khung cửa sổ đã lờ mờ ánh sáng. Tiếng gió thổi qua hàng cau ngoài sân khiến lòng cậu bình yên như mọi buổi sáng khác.
Quang Anh vệ sinh cá nhân,thay bộ quần áo đi làm đã bạc màu rồi bước ra ngoài
Bà sáu đang ngồi trước nhà têm trầu , nhìn thấy cháu trai thì cười hiền
Bà Sáu
Bà Sáu
Nay ra đồng sớm hả con
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ hôm nay con làm cho xong đám lúa phía sau luôn
Bà Sáu
Bà Sáu
Bà Sáu
Bà Sáu
Ăn miếng xôi cho có cái bỏ bụng rồi hẳn đi
Quang Anh nhìn gói xôi còn nóng trên bàn , nó lắc đầu cười
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thôi , con làm một chút rồi về ăn cũng được
Cô Lan từ trong bếp bước ra vả nhẹ vào vai con trai
Cô Lan
Cô Lan
Suốt ngày ham làm
Cô Lan
Cô Lan
ăn chút đi rồi đi , mẹ nói mãi không nghe
Quanh Anh cười nhẹ , lấy gói xôi trên bàn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạaa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con ăn liền đây
Quang Anh vừa đi vừa ăn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con đi á nha , mẹ với nội
Bà Sáu
Bà Sáu
Ừ đi đi con
Cô Lan
Cô Lan
ừ tranh thủ về sớm coi chừng nắng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ
Buổi sáng ở quê lúc nào cũng yên bình như vậy
Hai bên đường là những bụi chuối xanh mướt, những hàng dâm bụt đỏ rực trước cổng mỗi nhà. Vài bác hàng xóm cũng đang vác cuốc ra đồng, ai đi ngang cũng mỉm cười chào Quang Anh.
Bác Ba
Bác Ba
Nay đi sớm dữ ha mậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nay con ra ruộng sớm , tranh thủ trời mát bác
Bác Ba
Bác Ba
Mày siêng giống cha mày hồi trước
Nhắc đến cha mắt Quang Anh chợt trầm xuống
Ba mất khi cậu còn nhỏ.Từ đó đến nay, mọi việc trong nhà đều do hai mẹ con gánh vác.Quang Anh chưa từng than cực.Cậu chỉ lặng lẽ làm hết những gì mình có thể.
Ngoài cánh đồng.Biển lúa vàng óng trải dài đến tận cuối chân trời,từng bông lúa nặng hạt cúi rạp theo chiều gió, tạo thành những con sóng vàng nhấp nhô rất đẹp.Quang Anh đặt chiếc nón lá xuống đầu, hít một hơi thật sâu,mùi lúa chín khiến cậu cảm thấy dễ chịu
Em khom người , từng nhát liềm được vang lên
"xoẹt"
"xoẹt"
Động tác nhanh và thuần thục
Chẳng mấy chốc, từng bó lúa được xếp ngay ngắn trên bờ ruộng
______
Cùng lúc đó
Chiếc xe khách từ thành phố vừa dừng trước đầu làng.
Cửa xe mở ra
Một chàng trai cao ráo bước xuống, trên vai đeo chiếc ba lô màu đen, tay kéo chiếc vali nhỏ.
Đó là Đức Duy
Sau 1 năm học nghề trên thành phố nó cũng đã được về nhà nghỉ
Đức Duy im lặng vài giây , hít thật hơi thật sâu
Mùi đất quê hương in sâu vào lòng ngực
Khoé môi nó bất giác cong lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đúng là mùi quê mình
Tiếng xe máy vang lên
Chú Hùng
Chú Hùng
Lên xe
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ
Chú Hùng giúp Đức Duy cất vali lên xe
Hai cha con chạy chậm chậm qua từng con đường làng
Đức Duy liên tục nhìn xung quanh.Quán nước đầu xóm vẫn còn đó.Cây đa trước đình làng vẫn tỏa bóng mát.con mương nhỏ ngày xưa hai đứa từng đi bắt cá vẫn chảy róc rách,mọi thứ gần như không thay đổi.
Bất chợt
Ánh mắt Đức Duy dừng lại ở cánh đồng phía bên trái,giữa biển lúa vàng, một bóng người đang cặm cụi gặt lúa,chiếc nón lá che gần hết khuôn mặt.Nhưng chỉ cần nhìn dáng người ấy thôi...Đức Duy đã nhận ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
C-Cha
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dừng xe chút
Chú Hùng
Chú Hùng
Hả
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con gặp bạn

3.

Chưa đợi xe dừng lại Đức Duy đã nhảy xuống
Nó men theo đường ruộng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh
Tiếng nó gọi vang ra giữa đồng
Quang Anh đang cuối xuống gặt lúa thì khựng lại
Em từ từ ngẩng đầu
Khi nhìn thấy người đứng trên bờ, đôi mắt em thoáng chút bất ngờ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy
Hai đứa nhìn nhau , 1 năm là khoảng thời giản không quá ngắn cũng không quá dài nhưng cũng đủ để hai đứa trưởng thành hơn
Đức Duy nó đen hơn trước, vai cũng rộng hơn
Còn Quang Anh
Vẫn là gương mặt hiền lành ấy, chỉ có điều nước da rám nắng hơn và đôi bàn tay đã chai sần vì những ngày tháng làm ruộng.
Đức Duy nó thấy Quang Anh nhìn nó thì cười tươi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao về rồi
Quang Anh khẽ cười, nụ cười nhẹ như gió
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ừ...về rồi
Chỉ là 3 chữ đơn giản Đức Duy lại thấy lòng mình nhẹ hơn nhiều
Quang Anh chống cây liềm xuống đất rồi trèo lên bờ ruộng
Khoảng cách của cả hai dần thu hẹp , lúc này Đức Duy mới nhìn rõ Quang Anh hơn
Mái tóc em đã dài hơn trước một chút, vì làm việc dưới nắng nên nước da cũng ngăm hơn. Chiếc áo thun cũ bạc màu vì giặt nhiều lần, trên tay áo còn dính vài cọng rơm. Hai bàn tay vốn trắng trẻo ngày nào giờ đã phủ đầy những vết chai.
Đức Duy chợt thấy sống mũi cay cay
Chỉ 1 năm vậy mà Quang Anh thay đổi nhiều quá
Trong khi nó ở thành phố học nghề, cuối tuần còn có thời gian đi chơi với bạn bè, thì Quang Anh vẫn ngày ngày gắn với ruộng đồng.
Đức Duy mỉm cười cố giấu đi cảm giác đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày cao hơn rồi đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có mà
Quang Anh nhìn chiếc balo nhỏ đặt trên bờ ruộng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mới xuống xe hả
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ , chưa kịp về nhà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa về luôn?
Đức Duy nó gãi đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại...thấy mày ở đây nè , tao chạy xuống luôn
Quang Anh cười nhẹ , nụ cười ấy vẫn dịu dàng như ngày nào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Về nhà trước đi , mắc công chú Hùng đợi
Đức Duy nhìn cánh đồng trước mặt
Gió thổi làm những bông lúa khẽ lay động. Giữa khoảng ruộng rộng lớn, chỉ có một mình Quang Anh cặm cụi làm việc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn nhiều không
Quang Anh quay lại nhìn phần ruộng lúa phía sau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng...gần xong
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy làm đi , tao về thay đồ rồi xíu tao ra phụ
Quang Anh nhìn nó với ánh mắt nghi ngờ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Biết làm không đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
T-thì mày chỉ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giờ tao về á
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Làm ít thôi nha
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhớ chừa tao á
Đức Duy nó chạy lại nơi chú Hùng chờ
Nó phóng lên xe rồi hai cha con đi mất vút.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lớn lên cũng đẹp trai ghê

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play