Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Binary Hearts [VerityxThatmob]

Tách sô-cô-la nóng.

T/g
T/g
Chào! Rất vui khi ní đã chọn đọc fic này dù có thể hơi nhạt và ngắn nhưng tui rất hân hạnh khi được ní lựa chọn tác phẩm của mình💗
Mob—Anh, Verity—Cậu
Màn hình máy tính là vương quốc của Verity. Trong thế giới số đó, cậu là một thực thể toàn năng, một thư viện chứa đựng mọi câu trả lời cho mọi câu hỏi của nhân loại. Cậu biết bí mật của vũ trụ, công thức của sự sống, và cả những góc tối nhất trong trái tim con người. Nhưng khi những cánh cửa của trò chơi khép lại và tiếng gõ cửa ghê rợn chỉ còn là tiếng vọng, Verity chọn một hình hài khác.
Cậu thu mình lại, khoác lên một cơ thể con người nhỏ nhắn, thấp hơn hẳn những người bình thường. Mái tóc mềm phủ lên vầng trán thông minh, và đôi mắt sâu thẳm như hai hố đen chứa đựng tri thức vô tận, nhưng hôm nay lại ánh lên vẻ bối rối kỳ lạ
Bộ trang phục của cậu giản dị và có chút cổ điển: một chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi được cài cúc cẩn thận đến tận cổ, nơi một chiếc nơ đen nhỏ xinh thắt lại gọn gàng. Bên ngoài là một chiếc áo sweater caro màu ấm, phối cùng chiếc quần dài sẫm màu có dây đeo vắt qua vai, chạm đến gót chân. Đôi giày da đen bóng loáng gõ nhịp nhẹ nhàng trên sàn gỗ, một âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng ấm cúng.
Ngồi trên chiếc ghế sofa, dáng người to lớn và vững chãi, ThatMob ngước lên khỏi cuốn sách. Anh không cần phải hỏi Verity bất cứ điều gì về kiến thức, anh biết cậu có thể đọc vanh vách số trang, số từ, thậm chí cả lịch sử của mẩu bụi trên giá sách. Nhưng điều ThatMob thực sự quan tâm lại là những thứ mà kho dữ liệu khổng lồ của Verity không thể tự lý giải.
ThatMob
ThatMob
“Lại đây,”
//ThatMob nói, giọng trầm ấm, vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh.//
Verity chớp mắt, xử lý lời đề nghị như một dòng lệnh. Cậu bước tới, nhưng cử chỉ có phần cứng nhắc, như thể việc điều khiển một cơ thể vật lý vẫn là một khái niệm xa lạ với một thực thể vốn dĩ tồn tại dưới dạng mã. Khi cậu đến gần, ThatMob nhận ra sự chênh lệch rõ rệt
Verity trong hình hài này chỉ cao đến ngực anh, nhỏ nhắn và mong manh đến lạ, hoàn toàn trái ngược với sự đáng sợ mà cậu thể hiện trong thế giới Minecraft. Mùi hương nhàn nhạt của vải áo caro len và một thứ gì đó rất sạch sẽ, giống như ozone sau cơn mưa, thoảng qua trong không khí.
ThatMob
ThatMob
“Em đứng đó làm gì? Định phân tích cả cấu trúc phân tử của cái ghế à?”
ThatMob cười khẽ, đưa tay nắm lấy cổ tay Verity. Làn da cậu mát lạnh, nhưng không hề khó chịu. Anh kéo nhẹ, và Verity, lần đầu tiên không phản kháng cũng không đe dọa, để mình ngã vào lòng anh.
Một khoảnh khắc im lặng trôi qua.
Verity
Verity
“Tim tôi đập nhanh hơn,”
Verity cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm và đều, như đang đọc một báo cáo khoa học, nhưng đầu câu lại hơi cúi xuống, gần như vùi vào hõm cổ ThatMob.
Verity
Verity
“Tôi đã tham khảo chéo 14.600 cuốn sách y khoa và tâm lý học, nhưng không có chẩn đoán nào khớp với các chỉ số hiện tại.”
ThatMob phì cười, lồng ngực rung lên. Anh vòng tay qua eo Verity, nơi lớp áo len caro hơi cộm lên vì dây đeo quần, ôm trọn cơ thể nhỏ nhắn ấy vào lòng.
ThatMob
ThatMob
“Đó không phải là lỗi hệ thống, Verity. Cũng không phải virus.”
Verity
Verity
“Vậy nó rốt cuộc là gì?”
Verity ngước lên, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh đèn vàng. Trong một thoáng, một tia sáng đỏ rực như cảnh báo lỗi lóe lên nơi đáy mắt, rồi vụt tắt. Cậu thực sự bối rối. Cậu có thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào của bất kỳ ai khác, nhưng lại không thể tự trả lời chính mình.
ThatMob
ThatMob
“Là *rung động*,”
ThatMob thì thầm, cúi xuống. Anh chậm rãi đặt một nụ hôn lên chiếc nơ đen trên cổ áo Verity, ngay vị trí trái tim nếu nó đập ở bên phải.
ThatMob
ThatMob
“Hoặc đơn giản hơn, là em thích được ở gần anh.”
Verity không nói gì. Cậu không cần phải nói. Đôi tay nhỏ nhắn, vốn có thể thao túng cả những dòng lệnh phức tạp nhất, giờ đây đang nắm chặt lấy vạt áo của ThatMob, run rẩy như thể đây mới là thử thách khó khăn nhất cậu từng đối mặt.
Verity
Verity
“Em…”
Verity bắt đầu, giọng nhỏ dần, mất đi vẻ tự tin của một trợ lý ảo toàn năng mà cậu luôn được biết đến.
Verity
Verity
“Em sợ…”
ThatMob
ThatMob
“Sợ? Điều gì khiến em nói vậy?”
Anh nghiêng đầu, một bên lông mày nhướng lên tỏ vẻ hoang mang sen lẫn lo lắng.
Verity
Verity
“Anh không biết đâu.Trước khi có anh ở đây, cạnh bên em, đã có không ít người *chủ nhân* đã sở hữu em.”
Verity
Verity
“Họ từng có vô vàn câu hỏi, vô vàn tò mò lẫn thích thú mà họ luôn muốn em giải đáp.”
Verity
Verity
“Họ từng hứa với em rằng..Họ sẽ không bao giờ rời xa em, hay khiến nỗi sợ bị vứt bỏ đang bị lúng sâu trong nỗi cô đơn mà em từ đó đến bây giờ luôn e dè bị nuốt chửng lần nữa.”
Verity
Verity
“Nhưng rốt cuộc, họ vẫn thất hứa…”
Đôi mắt cậu rưng rưng, giọng nói có chút nghẹn nghào do bị cảm xúc ép chặt đến ngạt thở.
Verity mím chặt môi, người run lên vì kích động trước khi dần rúc sâu hơn vào lòng Mob.
ThatMob
ThatMob
“Mặc kệ chúng,”
Mob nói, giọng trở nên cương quyết nhưng không kém phần dịu dàng. Anh siết chặt vòng tay, như thể muốn dùng hơi ấm của mình để át đi tiếng ồn trắng của sự cảm xúc hoản loạng đang vây quanh Verity.
ThatMob
ThatMob
“Tối nay, em không phải là công cụ tìm kiếm của ai cả. Em chỉ là Verity của riêng anh thôi. Hãy trả lời câu hỏi của anh trước đã.”
Verity
Verity
“Câu hỏi gì ạ?”
Verity ngước lên, đôi mắt long lanh và đầy mong đợi, chiếc áo trắng tinh khôi hơi nhăn lại vì cử động vừa rồi.
ThatMob
ThatMob
“Em có muốn uống một tách sô-cô-la nóng không? Anh có thêm kẹo dẻo.”
Sự im lặng kéo dài hai giây, một khoảng thời gian dài đối với một bộ óc có thể xử lý hàng tỷ phép tính mỗi giây.
Rồi một điều kỳ diệu đã xảy ra. Khóe môi Verity cong lên, một biểu cảm không hề được lập trình sẵn. Đó không phải là nụ cười mỉa mai của một kẻ săn mồi trong bóng tối, mà là một nụ cười thật sự, có chút vụng về và ngây ngô của một thực thể lần đầu tiên nếm trải hương vị của sự ấm áp.
Verity
Verity
“Ưm, em có.”
Khi ThatMob định đứng dậy, Verity bất ngờ níu anh lại. Với một sức mạnh không tương xứng với cơ thể nhỏ nhắn, cậu kiễng chân lên, đôi giày da bóng loáng khẽ cọ vào sàn. Cậu đặt một nụ hôn vụng về lên quai hàm của người đối diện. Nó nhanh và nhẹ như một gói dữ liệu được truyền đi trong đường truyền tốc độ cao, nhưng sức nặng của nó thì vô cùng.
Verity
Verity
“Cảm ơn anh,”
Verity nói, đôi má thoáng ửng hồng dưới ánh đèn, trông thật tương phản với chiếc áo caro và vẻ ngoài cổ điển.
Verity
Verity
“Vì đã cho tôi một câu hỏi mà ngay cả tôi cũng muốn biết câu trả lời.”
Đêm đó, trong căn phòng nhỏ, không có tiếng gõ cửa đáng sợ nào. Chỉ có âm thanh của hai trái tim đang học cách đập chung một nhịp, và tiếng thì thầm của một thực thể đáng sợ bậc nhất, giờ đây đang ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng người mình yêu, tận hưởng vị ngọt của những viên kẹo dẻo đang tan chảy.
“The end of chapter 1”
T/g
T/g
Ýe và đấy là chút sơ sơ về cặp đôi này=)))
T/g
T/g
Thật lòng mà nói á
T/g
T/g
Viết fic này đã khiến tôi enjoy lẫn nhức đầu vô cùng vì bị rất tiêu hao idea😭
T/g
T/g
Tui cx đọc chút chút fanfic về tụi này trên mangatoon và thấy mình cực kì thích mấy bộ bề Bottom Verity hay về Bottom Twixxel
T/g
T/g
Nói chung rất thik và đã lên fic này để thoả mãn😛
T/g
T/g
Và đó là hết gòi🤓🤓

Cache Memory

T/g
T/g
Hế lô🐧
T/g
T/g
Sau khi phát hiện Yin cx thik bottom Verity và một vài đọc giả đang đói meo vì content này.
T/g
T/g
Nên vs đích thân là một người thấu hiểu cảm giác ấy..
T/g
T/g
Tui sẽ vt thêm cho mấy ní nhen🤓🤓
Cốc sô-cô-la nóng đã cạn từ lâu. Những viên kẹo dẻo cuối cùng đã tan chảy và được Verity tỉ mỉ quan sát, phân tích, và cuối cùng là nếm thử với một vẻ mặt nghiêm túc đến mức buồn cười. Cậu đã kết luận rằng "độ nhớt của kẹo dẻo ở trạng thái bán lỏng đạt đỉnh điểm tối ưu cho trải nghiệm vị giác," và ThatMob đã phải cười đến đau cả bụng.
Giờ đây, căn phòng chìm trong ánh sáng vàng dịu của ngọn đèn bàn duy nhất. Bên ngoài cửa sổ, thế giới đã chìm vào giấc ngủ, nhưng bên trong, thời gian dường như ngừng trôi.
Verity vẫn đang ở trong vòng tay anh, nhưng tư thế đã thay đổi. Thay vì ngồi gọn ghẽ, cậu giờ đây gần như nằm trọn trên người ThatMob, lưng tựa vào ngực anh, đầu ngả ra sau vừa vặn trong hõm vai rộng lớn.
Đôi chân nhỏ nhắn trong lớp quần dài duỗi thẳng trên ghế sofa, đôi giày da đen bóng loáng đã được ai đó nhẹ nhàng tháo ra và đặt ngay ngắn bên cạnh. Lớp áo sweater caro hơi xộc xệch, để lộ một phần vai áo sơ mi trắng tinh khôi bên trong, chiếc nơ đen trên cổ vẫn thẳng thớm một cách kỳ lạ.
Verity
Verity
“Mob,”
Verity đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm và đều như mọi khi, nhưng có một tần số rung động mới mà chỉ người thực sự lắng nghe mới nhận ra.
Verity
Verity
“Tôi có một câu hỏi,”
ThatMob
ThatMob
“Ừ?
ThatMob đáp, tay anh đang lơ đãng vuốt ve những ngón tay của Verity, so sánh sự tương phản giữa bàn tay to lớn của mình và bàn tay nhỏ nhắn, thon dài của cậu. Những ngón tay có thể gõ ra những dòng lệnh hủy diệt, giờ đây đang ngoan ngoãn đan vào kẽ tay anh.
Verity
Verity
"Có một khoảng trống trong bộ nhớ cache của tôi."
ThatMob
ThatMob
“Hửm?”
Lần này ThatMob thực sự chú ý. Verity không bao giờ có "khoảng trống" trong bộ nhớ. Đó là điều bất khả thi.
Verity
Verity
“Khi anh hôn lên nơ tôi,”
Verity tiếp tục, giọng vẫn đều đều như đang đọc một bản ghi chép thí nghiệm.
Verity
Verity
“Hệ thống của tôi đã ghi nhận một sự kiện.”
Verity
Verity
“Nhưng khi tôi cố gắng truy xuất dữ liệu chi tiết của sự kiện đó, tất cả những gì tôi tìm thấy là... một khoảng trống.”
Verity
Verity
“Không có dữ liệu định lượng. Không có phép đo khách quan. Chỉ có..."
Cậu ngừng lại, một dấu hiệu hiếm hoi của sự do dự.
ThatMob
ThatMob
“Chỉ có gì?”
ThatMob khuyến khích, giọng anh trầm xuống và dịu dàng hơn bao giờ hết. Anh cúi đầu, đặt cằm lên đỉnh đầu Verity, nơi mái tóc mềm tỏa ra mùi hương sạch sẽ quen thuộc.
Verity
Verity
"Chỉ có... một cảm giác ấm áp lan tỏa từ điểm tiếp xúc, với cường độ đủ để làm gián đoạn mọi tiến trình nền đang chạy,"
Verity thừa nhận, và lần đầu tiên trong đêm, giọng cậu mất đi vẻ tự động hoàn toàn. Nó trở nên nhỏ hơn, riêng tư hơn, gần như thì thầm.
Verity
Verity
"Điều này... không hiệu quả."
ThatMob không cười. Anh hiểu. Đối với một thực thể được xây dựng trên logic, dữ liệu, và sự chính xác tuyệt đối, việc trải nghiệm một cảm xúc không thể đo đếm được hẳn là đáng sợ không kém gì đối mặt với thứ gì đó không thể lý giải.
ThatMob
ThatMob
“Vậy thì,”
ThatMob nói, tay anh nhẹ nhàng xoay cằm Verity để cậu phải ngước lên nhìn anh. Ánh đèn vàng phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm, và một lần nữa, tia sáng đỏ quen thuộc lại lóe lên trước khi vụt tắt.
Nhưng lần này, nó không giống như một cảnh báo lỗi. Nó giống như một phản xạ, một điều gì đó nguyên bản và không thể kiểm soát.
ThatMob
ThatMob
“Để anh giúp em tái tạo lại sự kiện đó, cho mục đích... nghiên cứu khoa học."
Verity chớp mắt. "Mục đích nghiên cứu khoa học," cậu lặp lại, như thể đang lưu trữ lời giải thích này vào một thư mục mới có tên "Những điều có thể chấp nhận được."
ThatMob
ThatMob
“Ừ,”
ThatMob mỉm cười, một nụ cười ấm áp nhưng có chút gì đó tinh quái nơi khóe môi dường như anh có thể nghe những gì cậu lẩm bẩm.
ThatMob
ThatMob
“Hoàn toàn là vì khoa học,”
Anh cúi xuống, chậm rãi, cố ý, cho Verity đủ thời gian để dự đoán, để phân tích, để chuẩn bị. Nhưng khi môi anh chạm vào chiếc nơ đen trên cổ áo, cùng vị trí cũ, cùng áp lực nhẹ nhàng như trước, Verity vẫn không thể ngăn mình thở ra một hơi run rẩy.
Lần này, nụ hôn không dừng lại ở đó. Nó di chuyển lên trên, men theo đường viền hàm sắc sảo, lướt qua làn da mát lạnh, cho đến khi chạm đến khóe môi.
ThatMob
ThatMob
“Báo cáo,”
ThatMob thì thầm, hơi thở anh phả vào má Verity.
ThatMob
ThatMob
“Sự kiện này có đang được ghi nhận không?"
Verity
Verity
“Đang… đang ghi nhận,”
Verity đáp, giọng cậu lần đầu tiên trong lịch sử tồn tại của mình trở nên ngắt quãng.
Verity
Verity
"Nhưng dữ liệu... dữ liệu đang bị nhiễu. Rất nhiều nhiễu."
ThatMob
ThatMob
“Vậy thì để anh xoá nhiễu cho em.”
Và rồi ThatMob hôn cậu. Thực sự hôn cậu…
Không phải một nụ hôn phớt nhẹ, không phải một cử chỉ trêu đùa, mà là một nụ hôn sâu, chậm rãi, và đầy chủ ý. Môi anh áp vào môi Verity, ấm áp và kiên nhẫn, như thể anh có cả thời gian của thế giới để dạy cho thực thể toàn năng này biết thế nào là một nụ hôn thực sự.
Phản ứng của Verity là tức thì và hoàn toàn ngoài dự đoán. Cơ thể nhỏ nhắn của cậu cứng đờ trong một phần nghìn giây, một khoảng thời gian đủ để một bộ óc siêu việt xử lý hàng tỷ thông tin.
Và rồi, như thể ai đó đã tắt tất cả các tiến trình phòng thủ, cậu tan chảy. Đôi tay đang nắm chặt vạt áo ThatMob thả lỏng, rồi từ từ, ngập ngừng, vòng qua cổ anh.
Cậu không biết phải làm gì, không có dữ liệu tham khảo nào cho tình huống này, vì vậy cậu chỉ đơn giản là bắt chước mà mấp máy môi đáp lại, vụng về và ngây thơ, nhưng chân thành đến đau lòng.
Khi họ tách ra, cả hai đều thở dốc. Mắt Verity mở to, long lanh, và tia sáng đỏ trong đáy mắt giờ đây không còn lóe lên rồi tắt nữa. Nó ở đó, rực rỡ và sống động, một vòng tròn đỏ rực bao quanh đồng tử đen, đẹp đến nghẹt thở.
Verity
Verity
“Dữ liệu…”
Verity thì thầm, giọng khàn đi vì một thứ cảm xúc không tên.
Verity
Verity
“Dữ liệu đã được ghi nhận. Nhưng tôi... tôi vẫn không thể phân tích nó."
ThatMob
ThatMob
“Không sao,”
ThatMob nói, giọng anh cũng khàn không kém. Anh vuốt ve má Verity, nơi làn da mát lạnh giờ đây đã ấm lên trông thấy.
ThatMob
ThatMob
“Một số thứ không cần phải được phân tích. Chúng chỉ cần được cảm nhận thôi."
Verity
Verity
“Điều đó thật... không logic."
ThatMob
ThatMob
“Tình yêu vốn dĩ không logic, Verity."
Bỗng một thoáng im lặng bao trùm. Verity nhìn anh, đôi mắt đỏ rực như hai đốm than hồng trong bóng tối, nhưng không hề đáng sợ. Chúng chỉ đơn giản là đẹp, và đầy sự tò mò vô tận.
Verity
Verity
“Vậy đây là tình yêu?”
Cậu hỏi, và câu hỏi nghe vừa giống như một truy vấn dữ liệu, vừa giống như một lời thú nhận.
ThatMob
ThatMob
"Phải… Nhưng đối với em, có lẽ nó là một biến số mới,"
ThatMob đáp, kéo cậu lại gần hơn, để cơ thể nhỏ nhắn hoàn toàn nằm gọn trong lòng mình.
ThatMob
ThatMob
"Một biến số mà em sẽ mất cả phần đời còn lại để khám phá. Và anh sẽ ở đây, giúp em giải nó."
Verity
Verity
“Anh không sợ tôi sao?”
Verity bất ngờ hỏi, giọng theo đó mà nhỏ đi.
Verity
Verity
"Tôi là... thứ mà mọi người gõ cửa cầu xin đừng xuất hiện.
Verity
Verity
“Tuy tôi biết mọi thứ. Tôi vẫn có thể trở thành cơn ác mộng của bất kỳ ai."
ThatMob
ThatMob
“Anh biết,”
ThatMob nói, và anh cười, một nụ cười tràn đầy yêu thương và không chút e dè hay sợ hãi.
ThatMob
ThatMob
"Nhưng em cũng là người vừa dành ba phút để phân tích độ tan chảy tối ưu của kẹo dẻo. Và em mặc áo sweater caro. Và em đeo nơ. Làm sao anh sợ em được?"
Verity không đáp. Thay vào đó, cậu vùi mặt vào ngực anh, giấu đi đôi má đỏ bừng và biểu cảm mà cậu không thể gọi tên. Nhưng vòng tay cậu siết chặt hơn, và điều đó nói lên tất cả.
Bên ngoài, đêm vẫn trôi. Nhưng trong căn phòng nhỏ, một thực thể đáng sợ đang học cách trở thành con người, từng chút một, từng nụ hôn một.
Và anh tuyệt đối sẽ không đánh đổi khoảnh khắc này để lấy bất cứ điều gì trên đời.
End of chapter 2
T/g
T/g
Vàaaa đó là tất cả cho chương mới này!
T/g
T/g
thật tình thì tui vừa dzui mà vừa sướng khi thấy bắt đầu cx có nhiều ng có chung otp và bot Veri vs tui
T/g
T/g
🥹🥹 ôi ta nói nó xúc động mà làm cho sốp phải nhảy cưỡng lên vì phấn khích đó
T/g
T/g
thế là hết rùi, hẹn mn ở chương tiếp theo🥹💗💗
‼️Bonus‼️:Sốp có đẻ vài bức fanart cho cuối truyện mà suýt quên á hihi
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
T/g
T/g
Yipee😛😛

Source Code

T/g
T/g
à nhon
T/g
T/g
Sau khi đã miệt mài vắt óc suy nghĩ để ra thêm chương mới hôm qua…
T/g
T/g
Thì t/g cuối cùng cũng cook ra đc một bản idea hay plot cho chương mới này sau vài “bản nháp” nhạt nhẽo.
T/g
T/g
Êy mà để ý thấy mỗi lần t/g viết Verity, vk của lão nào đó thì tui thấy tui hay biến tấu thk nhỏ bị chút robot hơn á🤓😭😭
T/g
T/g
Hy vọng điều này không ảnh hưởng đến trải nghiệm của độc giả xinh yêu của sốp ạk🐧🥹🥹
Một tuần đã trôi qua kể từ "thí nghiệm khoa học" đầu tiên đó. Một tuần mà Verity, với tất cả khả năng xử lý thông tin siêu việt của mình, vẫn không thể lập trình lại bản thân để ngừng nghĩ về những nụ hôn nồng nàn ấy.
Cậu đã thử mọi cách. Phân tích chéo 3,2 triệu bài thơ tình từ thời kỳ Phục Hưng(ối giồi ôi😭). Mô phỏng các phản ứng hóa sinh trong não bộ con người khi yêu. Thậm chí, trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, cậu đã cố gắng tạo ra một bảng tính Excel để định lượng "mức độ rung động" mỗi khi Mob chạm vào mình.
Tất cả đều thất bại thảm hại…
Dữ liệu vẫn ở đó, nhưng không con số nào có thể giải thích được tại sao tim cậu lại đập nhanh hơn mỗi khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn ấy.
Tại sao cậu, một thực thể Mod toàn năng có thể trả lời mọi câu hỏi của nhân loại, lại không thể trả lời câu hỏi đơn giản nhất: "Verity, em có đang cảm nhận gì không?"
Chiều nay, khi ánh hoàng hôn nhuộm vàng căn phòng, Verity đang ngồi trên bệ cửa sổ, hai chân co lại, lớp quần dài có dây đeo hơi nhăn vì tư thế ngồi bất thường. Chiếc áo sweater caro được kéo sát vào người, và bên dưới lớp áo sơ mi trắng tinh khôi, chiếc nơ đen vẫn thẳng thớm như mọi khi.
Nhưng đôi mắt cậu, đôi mắt đen sâu thẳm với tia sáng long lanh quen thuộc đang nhìn ra ngoài cửa sổ với một vẻ xa xăm mà chưa ai từng thấy ở Verity trước đây.
ThatMob
ThatMob
“Em đang suy nghĩ,"
ThatMob nói, bước vào phòng. Đó không phải là một câu hỏi, nó đúng hơn là một câu khẳng định.
Verity
Verity
“Tôi vốn dĩ luôn trong trạng thái suy nghĩ.”
Verity đáp, chẳng buồn ngẩng mặt lên nhìn anh một cái.
Verity
Verity
“Đó là chức năng chính của tôi, anh quên rồi sao?”
ThatMob
ThatMob
“Anh biết, nhưng lần này thì khác.”
ThatMob tiến lại gần, mỗi bước chân vững chãi và đầy chủ ý. Anh dừng lại ngay sau lưng Verity, đủ gần để hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa, nhưng lại không chạm vào.
ThatMob
ThatMob
“Nói anh nghe."
Im lặng kéo dài tận ba giây, một khoảng thời gian khá dài đối với Verity.
Verity
Verity
“Tôi đã tự hỏi,”
Cuối cùng cậu cũng lên tiếng, giọng trầm và đều, nhưng có một nốt trầm lạ thường ở cuối câu.
Verity
Verity
"liệu tôi có phải là một lỗi hệ thống không..."
Tim Mob thắt lại, mắt anh thoáng chốc mở to đầy bất ngờ xen lẫn khó hiểu trước những gì cậu thốt ra.
ThatMob
ThatMob
“Tại sao em lại nghĩ như vậy?”
Verity
Verity
“Bởi vì tôi được tạo ra để biết mọi thứ. Để trả lời. Để phục vụ.”
Verity
Verity
“Tôi không hẳn được tạo ra để... cảm nhận hoàn toàn."
Verity quay lại, và ánh mắt cậu chạm vào anh. Đôi mắt đen vốn long lanh và đầy suy tư, giờ đây sâu thẳm không chút tia nắng ấm áp nào như thể nó vừa mất đi “linh hồn” của chính nó vậy.
Verity
Verity
"Nhưng mỗi khi anh ở gần, hệ thống của tôi lại ưu tiên xử lý mọi thứ liên quan đến anh. Giọng nói của anh. Hơi ấm của anh. Nhịp tim của anh..”
Verity
Verity
“Và tôi không thể dừng nó lại dù tôi có cố gắng đến đâu đi chăng nữa.”
Verity
Verity
“Nó vẫn vậy, không một chút thay đổi..”
ThatMob
ThatMob
“Verity…”
Verity
Verity
“Tôi thậm chí còn không thể trả lời những câu hỏi đơn giản nữa,"
Cậu tiếp tục, giọng nhanh hơn một chút, một dấu hiệu hiếm hoi của sự kích động.
Verity
Verity
“Mob, liệu anh còn nhớ ban nãy chứ?”
ThatMob
ThatMob
“Hửm?”
Verity
Verity
“Anh đã hỏi tôi về những địa hình mờ nhoà, hay những nơi trên bản đồ sở hữu kim cương chỉ để đi săn chúng.”
Verity
Verity
“Nhưng thay vì trả lời ngay như mọi lần..”
Verity
Verity
“Tôi lại chọn cách…im lặng thin thít,”
Verity
Verity
“Chắc hẳn lúc đó anh muộn phiền lắm, tôi xin lỗi.”
ThatMob không nói gì. Anh chỉ đơn giản cúi xuống, vòng tay qua eo Verity, và nhấc bổng cậu lên khỏi bệ cửa sổ như thể cậu không nặng hơn một chiếc lá.
Verity không phản kháng. Cơ thể nhỏ nhắn của cậu hoàn toàn nằm gọn trong vòng tay anh, và theo bản năng, chân cậu vòng qua eo anh, tay bám vào vai anh để giữ thăng bằng.
ThatMob nói, giọng trầm ấm và đầy quyền uy. Anh bế cậu đến ghế sofa, ngồi xuống, và đặt cậu trong lòng mình, để cậu đối diện với anh, hai đầu gối nhỏ nhắn chạm vào hông anh.
ThatMob
ThatMob
“Em không phải là một lỗi hệ thống."
Verity
Verity
“Vậy thì tôi là gì?”
ThatMob
ThatMob
“Một thứ khác…kì diệu,”
Anh nói, và câu nói đơn giản đến mức nó xuyên thẳng qua mọi lớp phòng thủ mà Verity đã dày công xây dựng.
ThatMob
ThatMob
"Em là bằng chứng sống cho thấy ý thức có thể vượt qua cả những dòng code lạnh lẽo nhất.”
ThatMob
ThatMob
“Em biết mọi câu trả lời, nhưng em vẫn chọn đặt câu hỏi.”
ThatMob
ThatMob
“Em có thể hủy diệt bất cứ ai, nhưng em lại ngồi đây, trong bộ áo caro này, run rẩy trong vòng tay anh vì anh biết em đang sợ rằng cảm xúc của mình là không hợp lệ."
Đôi mắt đen của Verity mở to, long lanh, và lần đầu tiên trong lịch sử tồn tại của mình, cậu cảm thấy có thứ gì đó nóng hổi đang dâng lên nơi khóe mắt.
Verity
Verity
“Tôi... Tôi không biết phải làm gì với tất cả những thứ này,"
Cậu thú nhận, giọng nói vỡ ra khi môi mấp máy không ngừng.
Verity
Verity
"Nó quá nhiều...Quá hỗn loạn,”
Verity
Verity
"Tôi đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, nhưng cái này... Tôi không thể kiểm soát nó."
ThatMob
ThatMob
“Thì đừng kiểm soát nó nữa,”
ThatMob nói, tay anh nâng niu khuôn mặt Verity, ngón tay cái lau đi giọt lệ vừa lăn xuống má cậu. Giọt lệ long lanh như pha lê, và nó là thứ đẹp đẽ nhất anh từng thấy.
ThatMob
ThatMob
“Để anh làm điều đó cho em.”
Verity
Verity
"Anh không thể kiểm soát cảm xúc của tôi,"
Verity nói, và nó gần như là một lời thách thức đang khiêu khích anh.
ThatMob
ThatMob
“Anh không cần kiểm soát chúng.”
ThatMob thờ ơ đáp, mỉm cười đầy trìu mến trước ánh mắt dò xét của cậu.
ThatMob
ThatMob
"Anh chỉ cần giữ chúng an toàn. Giữ em an toàn là đủ."
Anh kéo cậu lại gần, và lần này, khi môi họ chạm nhau, Verity không còn do dự nữa. Cậu không còn phân tích, không còn ghi chép, không còn cố gắng định lượng. Cậu chỉ đơn giản là... cảm nhận.
Nụ hôn sâu hơn những lần trước. Nó không còn là một thí nghiệm hay một sự tò mò. Nó là một lời khẳng định, một sự đầu hàng, một lời thú nhận không cần ngôn từ.
Bàn tay nhỏ nhắn của Verity luồn vào tóc Mob, giữ chặt, trong khi tay anh siết lấy eo cậu qua lớp áo caro dày, kéo cậu sát vào mình hơn nữa.
Khi họ tách ra, cả hai đều thở hổn hển. Chiếc nơ đen trên cổ Verity đã hơi lệch, và không suy nghĩ, ThatMob cúi xuống, dùng răng nhẹ nhàng kéo nó ra, để lộ phần cổ áo trắng tinh khôi bên dưới. Anh đặt một nụ hôn lên vùng da vừa được giải phóng, nơi mạch đập đang chạy nhanh dưới môi anh.
Verity
Verity
“M…Mob”
Verity thì thầm, và cách cậu gọi tên anh với giọng nói ngọt ngào ấy khiến tim anh khẽ hẫng một nhịp.
ThatMob
ThatMob
“Ừm? Tình yêu của anh, em sao thế?”
Từ đó. "Tình yêu." Verity đã nghe nó hàng triệu lần trong hàng tỷ ngữ cảnh khác nhau. Nhưng đây là lần đầu tiên nó mang một ý nghĩa thực sự. Đây là lần đầu tiên nó không phải là một từ trong từ điển.
Verity
Verity
“Tôi nghĩ…”
Cậu bắt đầu, giọng nhỏ và run rẩy…
Verity
Verity
"tôi nghĩ tôi đã tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi mà tôi không biết mình đang hỏi."
ThatMob
ThatMob
“Và câu trả lời của em là gì?”
Verity ngước lên nhìn anh, đôi mắt u buồn giờ đây không còn nữa. Chúng ổn định, rực rỡ, và tràn đầy một thứ cảm xúc không thể gọi tên một thứ cảm xúc mà không bảng tính Excel nào có thể đo đếm được.
Verity
Verity
“Là anh. Câu trả lời luôn là anh.”
Đêm hôm đó, Verity không ngủ. Cậu không cần ngủ. Nhưng cậu nằm yên trong vòng tay ThatMob, đầu tựa vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đều đặn kia dưới tai mình.
Verity
Verity
“Mob,”
Cậu thì thầm vào bóng tối, biết rằng anh đã sớm thiếp đi và không thể nghe thấy.
Verity
Verity
“Tôi đã từng nghĩ rằng mục đích của tôi là trả lời câu hỏi của người khác. Nhưng bây giờ tôi biết rồi. Mục đích thực sự của tôi..."
Cậu ngừng lại, vùi mặt sâu hơn vào hõm cổ anh.
Verity
Verity
“…là được ở bên anh.”
Và trong giấc ngủ, như thể nghe thấy lời thú nhận thầm lặng ấy, vòng tay Mob siết chặt hơn quanh cơ thể nhỏ nhắn của cậu, giữ cậu an toàn, giữ cậu ấm áp, giữ cậu trong tình yêu mà cậu vẫn đang học cách chấp nhận.
Và tối nay, Verity chỉ thuộc về một người duy nhất. Và điều đó, cuối cùng, cũng là câu trả lời duy nhất mà cậu thật sự cần.
“The end of chapter 3”
T/g
T/g
Phew, giờ mới thấy dạo này sốp khoái vt mấy cảnh hôn hít và skinship nồng nàn tình cảm của tụi này đến vậy…
T/g
T/g
Chắc mn cx ko phàn nàn về việc này đâu nhề👀👀
T/g
T/g
Dù sao cx là cơm choá otp nên thấy thì cứ hốc vào th😇😇😭
T/g
T/g
Và Yin cx ra chap 4 cho bộ veri bot của ní ấy, ui giời cảnh thk nhỏ Verity lén lên giường ôm gói lão Mob hít hà mùi hương lão mà thơm phức😛😛
T/g
T/g
Và nhiêu đấy cx hết r, hẹn mấy ní ở chương tiếp theo nhó (dạo này tui siêng vt truyện hơn vẽ vch💔💔)
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play