Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Duy Lân X Hoàng Long] Tìm Em

Căn nhà

_________
Duy Lân
Duy Lân
Anh về rồi
Tiếng khóa cửa vừa vang lên, Long đã từ phòng bếp ló đầu ra.
Trên người cậu vẫn còn chiếc tạp dề màu kem in, mái tóc hơi rối vì nấu ăn.
Hoàng Long
Hoàng Long
Anh về rồi
Hoàng Long
Hoàng Long
Rửa tay đi rồi vào ăn cơm nè
Lân mỉm cười, cởi áo vest treo lên giá.
Cả ngày họp hành khiến vai anh mỏi nhừ, nhưng chỉ cần nhìn thấy ánh đèn vàng trong căn hộ nhỏ và bóng dáng Long tất bật trong bếp, mọi mệt mỏi đều tan biến.
Con mèo Mít chạy lon ton ra cửa, cọ cọ vào ống quần anh như đang trách chủ về muộn.
Duy Lân
Duy Lân
Xin lỗi nay phải tăng ca
Lân cúi xuống bế nó lên.
Long đặt bát canh lên bàn, giả vờ nghiêm mặt.
Hoàng Long
Hoàng Long
Anh xin lỗi Mít hay xin lỗi em
Duy Lân
Duy Lân
Cả hai
Hoàng Long
Hoàng Long
Em đứng sau Mít à?
Duy Lân
Duy Lân
Không
Lân bước đến, rất tự nhiên ôm lấy eo Long từ phía sau.
Duy Lân
Duy Lân
Em luôn đứng trước tất cả
Tai Long đỏ lên.
Hoàng Long
Hoàng Long
Buông ra..nóng
Duy Lân
Duy Lân
Miệng nói vậy nhưng anh vẫn ôm đến khi Long đánh iu cho phát mới chịu buông.
Bữa cơm tối chỉ có ba món đơn giản: thịt kho, canh cải và trứng chiên.
Long luôn nói mình nấu không ngon, nhưng Lân chưa từng để thừa một hạt cơm.
Ăn xong, Long rửa bát còn Lân lau bàn.
Hai người chẳng ai bảo ai, mọi việc đã thành thói quen sau bốn năm yêu nhau.
Đêm xuống, cả hai ngồi ngoài ban công.
Thành phố lên đèn, gió đầu hè mang theo mùi hoa sữa nhè nhẹ.
Hoàng Long
Hoàng Long
[Tựa đầu lên vai Lân]
Hoàng Long
Hoàng Long
Mai cuối tuần
Duy Lân
Duy Lân
Em muốn gì?
Hoàng Long
Hoàng Long
Đi siêu thị đii
Duy Lân
Duy Lân
Được
Hoàng Long
Hoàng Long
Mua cát cho Mít
Hoàng Long
Hoàng Long
Mua rau
Hoàng Long
Hoàng Long
Mua trứng
Duy Lân
Duy Lân
Còn gì nữa không?
Long suy nghĩ một lúc rồi cười tươi.
Hoàng Long
Hoàng Long
Mua thêm ít hạnh phúc
Lân nghiêng đầu, xoa tóc rồi cười.
Duy Lân
Duy Lân
Thứ đó anh có sẵn
_________
/cắt/
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Há lô
nó chứ ai?
nó chứ ai?
T đã quay lại
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Này khúc tâm sự nhẹ cuối chap nên xin phép viết tắt xíu nha
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Truyện trc t lm nó ngọt r đk?
nó chứ ai?
nó chứ ai?
V h:)))
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Nó ngược
nó chứ ai?
nó chứ ai?
ha hah ha
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Thiệc ra định để BE r
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Nhm thấy Lân Long vậy hơi tội
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Nên sẽ có khúc cua xe nhẹ

Cuối tuần

_________
Sáu giờ sáng.
Long còn cuộn mình trong chăn thì đã nghe tiếng lạch cạch ngoài bếp.
Mở hé mắt, cậu thấy Lân đang loay hoay làm bữa sáng.
Hoàng Long
Hoàng Long
Nay mặt trời mọc đằng Tây à?
Duy Lân
Duy Lân
[Quay đầu nhìn em]
Duy Lân
Duy Lân
Muốn em ngủ thêm chút
Hoàng Long
Hoàng Long
Anh nấu gì đấy?
Hoàng Long
Hoàng Long
Hoàng Long
Hoàng Long
Mì gói?
Duy Lân
Duy Lân
Hoàng Long
Hoàng Long
[Bật cười]
Mười phút sau, đầu bếp chính đã đổi người.
Trong lúc Long chiên trứng, Lân đứng phía sau cắt cà chua, thỉnh thoảng lại lén lấy một miếng trứng vừa chín.
Hoàng Long
Hoàng Long
Anh Lân!
Duy Lân
Duy Lân
Hehe
Duy Lân
Duy Lân
Bị phát hiện rồi
Hoàng Long
Hoàng Long
Đợi em bày ra đĩa đã
Duy Lân
Duy Lân
Nhưng mà anh đói
Hoàng Long
Hoàng Long
Không
Duy Lân
Duy Lân
Anh săp chết đói rồi
Long gắp hẳn một miếng đưa đến trước miệng anh.
Hoàng Long
Hoàng Long
[Đưa đến trước miệng anh]
Hoàng Long
Hoàng Long
Há họng
Duy Lân
Duy Lân
[Ngoan ngoãn ăn]
Duy Lân
Duy Lân
Ngon
Hoàng Long
Hoàng Long
Đương nhiên
Ăn sáng xong, hai người dắt nhau đến siêu thị.
Long là kiểu người đi mua một chai nước rửa chén nhưng cuối cùng ôm thêm nến thơm, cây nhỏ để bàn và mấy cái cốc.
Duy Lân
Duy Lân
[Đẩy xe theo sau em]
Duy Lân
Duy Lân
Em có chắc là mình cần không?
Hoàng Long
Hoàng Long
Cần mà
Duy Lân
Duy Lân
Ba cái cốc rồi đấy?
Hoàng Long
Hoàng Long
Một cái để uống
Duy Lân
Duy Lân
Còn hai cái kia
Hoàng Long
Hoàng Long
Đẹp mà
Duy Lân
Duy Lân
[Cười]
Duy Lân
Duy Lân
Chịu em đấy
Tính tiền.
Hoàng Long
Hoàng Long
[Nhìn hoá đơn]
Hoàng Long
Hoàng Long
Lại tiêu quá tay rồi
Duy Lân
Duy Lân
[Xoa đầu]
Duy Lân
Duy Lân
Không sao
Hoàng Long
Hoàng Long
Chiều quá thằng Long nó hư đấy
Duy Lân
Duy Lân
Tiền kiếm để làm gì?
Hoàng Long
Hoàng Long
Để dành lỡ có sài
Hoàng Long
Hoàng Long
Cho lúc về già nữa
Duy Lân
Duy Lân
Không
Duy Lân
Duy Lân
Để làm em vui
Hoàng Long
Hoàng Long
[Khựng vài giây, rồi cười khúc khích]
Hoàng Long
Hoàng Long
Anh đúng là
Duy Lân
Duy Lân
[Nắm tay em]
Duy Lân
Duy Lân
Sao?
Duy Lân
Duy Lân
Ý kiến không?
_________
/cắt/
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Hi
nó chứ ai?
nó chứ ai?
hihi
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Truyện mới chắc sẽ khá đau nha
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Nói trước rồi ớ
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Cố chấp thì khóc ướt gối nhá
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Tao đọc mà t còn khóc cơ mà
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Không hiểu sao xây được cái cốt truyện tồi cỡ đó
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Thấy mình tồi quá😔

Lời hứa

_________
Buổi chiều chủ nhật.
Hai người đưa Mít đến phòng khám thú y để tiêm phòng.
Lúc trở ra, bầu trời bất ngờ đổ mưa.
Long và Lân đứng nép dưới mái hiên của một cửa hàng nhỏ.
Duy Lân
Duy Lân
Chờ chút chắc tạnh
Hoàng Long
Hoàng Long
[Nhìn màn mưa trước mắt]
Hoàng Long
Hoàng Long
Em thích mưa
Duy Lân
Duy Lân
Anh biết
Hoàng Long
Hoàng Long
Vì sao á nhỉ?
Duy Lân
Duy Lân
Mưa giúp thành phố nô nức trở nên chậm lại
Duy Lân
Duy Lân
Mưa giúp rửa trôi bụi bặm trần gian
Duy Lân
Duy Lân
Vì khi mưa mẹ em sẽ nấu canh chua cho em
Hoàng Long
Hoàng Long
Bingo
Hoàng Long
Hoàng Long
Nhưng mà đấy là quá khứ thôi
Hoàng Long
Hoàng Long
Còn một thứ ở hiện tại nữa
Hoàng Long
Hoàng Long
Giờ thì mỗi lần mưa là có anh nữa
Duy Lân
Duy Lân
[Cười]
Duy Lân
Duy Lân
Thế nếu một ngày không có anh thì sao?
Hoàng Long
Hoàng Long
[Lập tức quay sang]
Hoàng Long
Hoàng Long
Sao tự nhiên anh hỏi vậy?
Duy Lân
Duy Lân
Chỉ là nếu thôi
Hoàng Long
Hoàng Long
[Im lặng]
Hoàng Long
Hoàng Long
Em sẽ đi tìm
Duy Lân
Duy Lân
Nếu tìm mãi vẫn không thấy?
Hoàng Long
Hoàng Long
Em sẽ tìm anh
Hoàng Long
Hoàng Long
Tìm đến khi thấy được anh
Lân im lặng một lúc.
Rồi anh nắm lấy bàn tay đang lạnh vì gió của Long.
Duy Lân
Duy Lân
Long..
Duy Lân
Duy Lân
Nghe anh nói này
Hoàng Long
Hoàng Long
Dạ..
Duy Lân
Duy Lân
Nếu sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra
Duy Lân
Duy Lân
Anh nhất định sẽ tìm được em
Giọng anh bình tĩnh đến lạ.
Không phải lời hứa hoa mỹ.
Cũng chẳng giống một câu nói để dỗ dành người yêu.
Nó đơn giản như một sự thật.
Hoàng Long
Hoàng Long
[Nhìn anh lâu thật lâu]
Hoàng Long
Hoàng Long
Được
Hoàng Long
Hoàng Long
Em tin anh
Hoàng Long
Hoàng Long
[Cười tươi]
Mít cũng kêu lên như chứng nhận cho lời nói của cả hai.
Cơn mưa kéo dài gần nửa tiếng.
Đến lúc tạnh, hai người không gọi xe mà chậm rãi đi bộ về nhà.
Long cố tình giẫm lên những vũng nước nhỏ ven đường.
Duy Lân
Duy Lân
[Cười bất lực]
Duy Lân
Duy Lân
Nghịch vừa thôi
Duy Lân
Duy Lân
Bẩn hết người em rồi.
Hoàng Long
Hoàng Long
Bắt em đi
Duy Lân
Duy Lân
Đừng thách anh.
Hoàng Long
Hoàng Long
[Chạy đi]
Duy Lân
Duy Lân
[Chạy theo, nắm lấy tay em]
Duy Lân
Duy Lân
1 bước của anh bằng 2 bước của em đấy
Hoàng Long
Hoàng Long
Ỷ có cái giò dài muốn làm gì làm
Duy Lân
Duy Lân
Bồ em thế đấy
Duy Lân
Duy Lân
Có chịu không?
Hoàng Long
Hoàng Long
Chịu
Hoàng Long
Hoàng Long
Về thôi Mít nó mệt, ngủ rồi
Duy Lân
Duy Lân
Tuân lệnh
_________
/cắt/
nó chứ ai?
nó chứ ai?
Yêu, ngu, điên hay quá chúng mày ơi
nó chứ ai?
nó chứ ai?
bộ không ai..?
nó chứ ai?
nó chứ ai?
ai gọt ờ quát sờn

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play