Sông Còn Chảy,Người Còn Thương
?
Có những dòng sông mang phù sa nuôi lớn một đời người. Cũng có những mối thương, dù trải qua bao mùa nước nổi, bao lần xa cách, vẫn lặng lẽ chảy trong tim như con nước quê nhà.
Lấy bối cảnh miền Tây sông nước, câu chuyện kể về hai con người lớn lên bên cùng một bến sông
Từ những ngày chèo xuồng hái bông điên điển, giăng lưới giữa mùa nước nổi, đến lúc cuộc đời đẩy mỗi người về một ngả. Những hiểu lầm, biến cố gia đình và áp lực mưu sinh khiến họ lạc mất nhau giữa dòng đời.
Nhiều năm sau, khi trở về quê cũ, con sông vẫn lặng lẽ chảy, bến đò vẫn còn đó, chỉ có người xưa mang theo bao vết thương chưa kịp lành. Giữa hương lúa chín, tiếng mái chèo khua nước và những chiều hoàng hôn nhuộm đỏ mặt sông, họ phải lựa chọn: giữ mãi những tiếc nuối của quá khứ, hay can đảm nắm lấy bàn tay đã từng buông lỡ.
Bởi ở miền Tây, sông có thể đổi dòng, mùa nước có thể lên rồi rút, nhưng nếu còn thương nhau thật lòng, sẽ luôn có một ngày tìm được đường về.
Hoàng Đức Duy
Đức Duy – 22 tuổi
Chàng trai miền Tây hiền lành, thật thà, sống tình cảm. Lớn lên bên sông nước, gắn bó với nghề của gia đình và luôn đặt người mình thương lên trên hết.
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh – 23 tuổi
Điềm tĩnh, mạnh mẽ nhưng giàu cảm xúc. Sau nhiều năm rời quê lập nghiệp, cậu trở về với hy vọng tìm lại những điều đã từng bỏ lỡ, đặc biệt là mối tình năm xưa với Đức Duy.
Thanh Pháp
Thanh Pháp-22 tuổi
Bạn thân Duy
Thành An
Thành An -22 tuổi
Bạn thân Duy
Quang Hùng
Quang Hùng-23 tuổi
Bạn thân Quang Anh
Đăng Dương
Đăng Dương- 23tuổi
Bạn thân Quang Anh
"Sông còn chảy thì người còn thương, còn quê để nhớ, còn nhau để trở về." 🌾🌊
Mùa nước về
Con sông trước xóm lặng lẽ ôm lấy những hàng dừa nước, từng chiếc xuồng ba lá xuôi theo dòng, để lại những gợn sóng lăn tăn. Gió mang theo mùi phù sa, mùi lúa non và cả tiếng gọi nhau í ới của bà con ngoài bến
Đức Duy chống sào đưa chiếc xuồng nhỏ vào mé sông. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng gương mặt cậu vẫn bình thản. Cuộc sống ở quê chẳng giàu sang, nhưng đủ để Duy thấy yên lòng
Duy ơi, về ăn cơm nghen con
tiếng má của em vang vọng từ nhà ra
Hoàng Đức Duy
Dạ, con về liền
Duy buộc xuồng, ngước nhìn dòng sông đang chảy lững lờ. Đã bảy năm rồi, khung cảnh này vẫn chẳng đổi. Chỉ có một người... không còn ở đây nữa.
Cái tên ấy đã lâu không ai nhắc, nhưng chưa bao giờ biến mất khỏi lòng Duy
Ngày Quang Anh rời quê, cậu chỉ để lại một câu
Nguyễn Quang Anh
"Đợi tao. Có ngày tao sẽ về"
Đợi qua những mùa nước nổi, những mùa lúa chín vàng, đợi đến mức chẳng còn biết mình đang đợi một lời hứa... hay một người đã quên mất quê nhà.
Ở một nơi cách quê hàng trăm cây số, Quang Anh ngồi trên chuyến xe trở về. Qua ô cửa kính, cánh đồng xanh mướt hiện ra nối tiếp nhau
Nguyễn Quang Anh
//khẽ cười//
Nguyễn Quang Anh
Miền tây... tao về rồii
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, hướng về nơi có con sông vẫn ngày đêm chảy, và có một người vẫn chưa hề biết rằng cuộc gặp gỡ sau bảy năm xa cách sắp bắt đầu
“Sông vẫn chảy, nhưng người trở về… liệu còn kịp để thương như ngày cũ?” 🌊
Người về qua bến cũ
Sáng sớm miền Tây, sương còn đọng trên ngọn dừa, con đường đất dẫn vào xóm nhỏ vẫn ướt hơi đêm. Tiếng gà gáy lẫn trong tiếng máy xuồng nổ lạch bạch ngoài bến sông
Đức Duy gánh rổ cá vừa kéo lưới được từ đêm qua. Mọi thứ vẫn như cũ, chỉ là lòng cậu đã quen với cảm giác thiếu vắng một người
nhân vật nam
Duy! Có khách kìa
Tiếng thằng bạn hàng xóm làm Duy khựng lại
Một bóng người đứng ở đầu bến
Áo sơ mi trắng, balo đen, dáng đứng quen đến mức tim Duy chợt siết lại một nhịp
Hoàng Đức Duy
không thể nào...
Chỉ một cái tên thôi mà cả dòng ký ức như ùa về: những buổi trưa trốn nắng dưới bóng dừa, những lần chèo xuồng ra giữa sông cười đùa, và cả lời hứa bỏ lại sau lưng một chiều mưa
Duy đứng im, tay còn cầm rổ cá, không biết nên tiến lại hay quay đi.
Nguyễn Quang Anh
Duy//bước chậm lại gần bến//
Chỉ một tiếng gọi thôi, nhưng như kéo cả quá khứ quay về
Hoàng Đức Duy
//Cười nhạt, giọng khàn đi// về rồi đó hả
Quang Anh không trả lời ngay. Cậu nhìn dòng sông phía sau Duy, rồi nhìn người trước mặt mình
Nguyễn Quang Anh
Ừ,tao về rồi
Một khoảng lặng dài rơi xuống giữa hai người
Dòng sông vẫn chảy, nhưng lòng người thì đứng lại
Hoàng Đức Duy
// Duy quay mặt đi, giấu cảm xúc//Về rồi… chắc cũng không còn nhớ gì đâu ha
Quang Anh bước thêm một bước, giọng trầm xuống
Nguyễn Quang Anh
Nhớ,tao nhớ hết
Gió thổi qua bến sông, làm mái lá kêu xào xạc
Và trong khoảnh khắc đó, cả hai đều biết—cuộc gặp này không chỉ là trở về, mà là bắt đầu lại tất cả những điều từng dang dở
_“Có những người tưởng đã quên, nhưng chỉ cần gặp lại… cả một đời ký ức lại sống dậy bên bến sông xưa.” 🌾_
tgia
mn thấy bộ này như nào cho tớ xin ý kiến ạ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play