Vết Mưa...[Linhgill]
01.
Trường Giang gục xuống sàn lớp học lạnh lẽo, tiếng cười nhạo báng của bạn bè xung quanh vẫn còn vang vọng. Góc áo đồng phục của cậu đầy vết giày bẩn và những vết bầm tím bắt đầu rát lên đau đớn
Ngay trước mặt cậu, Trường Linh – kẻ vừa thẳng tay giáng xuống những đòn roi và lời sỉ nhục cay đắng
Bùi Trường Linh.
//thản nhiên phủi bụi trên tay, ánh mắt nhìn cậu không chút dao động//
Bùi Trường Linh.
Thứ rác rưởi như mày tốt nhất nên biến mất đi cho khuất mắt tao//buôn ra những câu nói lạnh lùng đầy châm biếm//
Bùi Trường Linh.
Nhìn cái bản mặt của mày là tao ngứa mắt!
Nam Sơn và Xuân Bách – hai người bạn thân của Linh – đứng tựa vào cửa ra vào, bật cười
Đỗ Nam Sơn.
//hất mặt, nói giọng cợt nhả//Đi thôi Linh, chấp gì loại đấy. Đánh nó chỉ bẩn tay mày thôi
Nguyễn Xuân Bách.
//khoác vai Linh, thúc giục//Đúng đấy, đi làm vài ván game cho khuây khỏa đi, ở lại đây ngột ngạt quá
Ba người nhanh chóng rời đi, để lại một bãi chiến trường lộn xộn
Vũ Trường Giang.
//im lặng, không một tiếng khóc, không một lời phản kháng//
Cậu đã quen với việc chịu đựng sự tàn nhẫn này từ Linh như một điều định sẵn.
Ngay khi nhóm của Linh vừa khuất sau dãy hành lang, hai bóng người hớt hải lao vào lớp
Thành Công và Nhật Hoàng – hai người bạn duy nhất luôn sát cánh bên Giang – chạy đến với gương mặt đầy lo lắng và xót xa
Nguyễn Thành Công.
Giang! Cậu có sao không? Khốn kiếp, bọn chúng lại ra tay nữa à..?//đỡ Giang ngồi dậy, giọng run lên vì tức giận//
Nguyễn Thành Công.
Sao cậu không nói với tụi tớ hả?
Phan Đức Nhật Hoàng.
//nhanh chóng lấy từ trong ba lô ra chai nước và hộp cứu thương mini//
Phan Đức Nhật Hoàng.
// nhẹ nhàng lau đi vết máu rớm trên khóe môi Giang//
Phan Đức Nhật Hoàng.
chịu đau một chút nhé...
Nguyễn Thành Công.
Giang ạ! Sao cậu cứ mãi chịu đựng như vậy chứ.Bọn tớ có thể cùng cậu lên báo với nhà trường, thậm chí là gia đình cậu mà...?
Vũ Trường Giang.
//khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhợt nhạt để trấn an hai bạn, giọng khàn đặc//
Vũ Trường Giang.
Tớ... tớ không sao đâu. Cảm ơn hai cậu. Đừng làm lớn chuyện
Vũ Trường Giang.
tớ...tự chịu được...
Trong vòng tay an ủi ấm áp của Công và Hoàng, Giang im lặng, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng hoàng hôn.
02.
cook quả nhạc peak vãi lồn
Tách ra khỏi vòng tay của Công và Hoàng, bước chân của Giang nặng trĩu khi tiến về phía ngôi nhà của mình
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đặc quánh,giống như bầu không khí nghẹt thở đang chờ đợi cậu phía sau cánh cửa gỗ cũ kỹ kia..
Vũ Trường Giang.
//hít một hơi thật sâu, run rẩy vặn nắm cửa//
Một chiếc chai thủy tinh bay sượt qua tai cậu, vỡ tan tành thành trăm mảnh găm vào bức tường phía sau
Mùi rượu nồng nặc và mùi thuốc lá khét lẹt xộc thẳng vào mũi. Giọng nói khàn đặc, đầy mùi say xỉn của bố cậu vang lên như sấm
bố.
Mày còn biết đường vác mặt về cái nhà này à?
bố.
Đi học hay đi đàn đúm phá phách ở đâu bây giờ mới dẫn xác về!
Chưa kịp để Giang lên tiếng thanh minh, một bàn tay hộ pháp đã lao đến
bố.
//túm chặt lấy cổ áo cậu lôi xộc vào trong nhà//
Sức mạnh của gã đàn ông say rượu khiến Giang loạng choạng ngã nhào xuống nền đất lạnh lẽo
Những vết thương bầm tím cũ trên người chưa kịp lành nay lại bị chấn động mạnh, đau đến thấu xương...
Vũ Trường Giang.
Con...con đi học nhóm với bạn..//lý nhí, hai tay vô thức ôm lấy đầu theo bản năng tự vệ//
bố.
Mày tưởng tao là thằng ngu chắc?
Một cú đá tàn nhẫn giáng thẳng vào hông Giang. Cậu quằn quại, cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng khóc thét.
Trong căn nhà tối tăm không một ánh đèn, những trận đòn roi, những lời chửi rủa cay nghiệt cứ thế trút xuống tấm thân gầy gò của cậu học sinh cấp ba như một cơn giông bão không có hồi kết...
Vũ Trường Giang.
//nhắm nghiền mắt chịu đựng, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng vệt máu tươi bên khóe miệng//
Lúc này, trong tâm trí mơ màng của cậu bỗng hiện lên lời nói lúc chiều của Công và Hoàng
Cậu tự hỏi, liệu bản thân thực sự có thể chịu đựng được cảnh địa ngục này bao lâu nữa, và liệu cậu có nên mở lòng để nhận lấy sự giúp đỡ từ họ hay không...?
03.
thích Linhgill, cũng thích tezgill, thích luôn Masongill, Gill bot là ok
Cửa chính đột ngột bật mở sau một tiếng "rầm" khô khốc. Đình Dương vừa bước chân vào nhà, chiếc balo trên vai anh lập tức rơi bịch xuống sàn khi đập vào mắt anh là cảnh tượng kinh hoàng trước mặt
Trường Giang đang nằm co quắp dưới đất, thân hình gầy gò run lên bần bật dưới những trận đòn roi tàn nhẫn của bố
Không một chút do dự, dòng máu nóng trong người Đình Dương sôi lên, anh lao thẳng vào như một mũi tên, lấy thân mình che chắn hoàn toàn cho đứa em trai bé bỏng.
Nguyễn Đình Dương.
Bố dừng tay lại đi! Bố điên rồi à?!
Tiếng gầm của Đình Dương vang lên nghẹn uất. Anh ôm chặt lấy Giang, tấm lưng vững chãi gồng lên hứng trọn một cú vụt nảy lửa thay cho cậu
Vũ Trường Giang.
//hé mở đôi mắt nhòe lệ, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc và vòng tay bảo vệ của anh trai, nước mắt lại càng trào ra nghẹn ngào//
Thế nhưng, cơn điên loạn của người bố đã hoàn toàn mất kiểm soát. Gương mặt ông ta hằn lên những tia máu hung tợn, trên tay không biết từ lúc nào đã vớ lấy con dao gọt hoa quả nhọn hoắt trên bàn
bố.
Mày dám cản tao à?!//gầm lên, vung tay đâm tới tấp trong cơn mù quáng//
Một tiếng phập lạnh người vang lên...
Lưỡi dao bén ngót cắm ngập vào bụng của Đình Dương. Thời gian như ngưng đọng lại trong giây lát
Nguyễn Đình Dương.
//khựng lại, gương mặt anh tái mét đi trong tích tắc//
một dòng máu đỏ tươi nhanh chóng loang ra, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng. Thế nhưng, đôi tay anh vẫn siết chặt lấy Giang không buông, như thể đó là mệnh lệnh duy nhất mà lý trí anh còn nhận thức được
Vũ Trường Giang.
//kinh hoàng nhìn bàn tay mình dính đầy máu của anh trai//
Vũ Trường Giang.
//gào lên thảm thiết, thanh âm xé lòng vang vọng khắp căn phòng u tối//Anh Hai!!!
Vũ Trường Giang.
//run rẩy nhìn xung quanh kiếm điện thoại// Cấp-Cấp...cứu
Vũ Trường Giang.
//quơ tay lấy, bấm số gọi xe cấp cứu//
Vũ Trường Giang.
Anh...hai...
Vũ Trường Giang.
//òa khóc//Anh hai không sao đâu...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play