Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MasonB] Vết Sẹo Dưới Đế Giày.

Chap 1.

Tiếng mưa tầm tã của buổi sáng đầu thu trút xuống mái hiên kính cường lực của Trường Trung học Quý tộc Saint Lawrence, tạo nên những âm thanh lộp độp chát chúa. Đối với những học sinh bước ra từ những chiếc xe sang trọng có tài xế riêng, cơn mưa này chỉ là một chút bất tiện nho nhỏ. Nhưng với em, nó là một thảm họa.
Em đứng ở góc hành lang, ra sức dùng chiếc khăn lau cũ kỹ để thấm bớt nước trên gấu quần đồng phục đã sờn rách. Cậu là học sinh nhận học bổng toàn phần duy nhất của năm nay — một danh hiệu nghe thì mỹ miều, nhưng ở cái nơi mà lòng tự trọng được đo bằng độ dày của ví tiền này, nó chẳng khác nào một tấm bia ngắm bắn.
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Này, né ra coi! Tránh đường cho anh Mason đi chứ!
Một tiếng quát lớn kèm theo cú đẩy mạnh từ phía sau khiến em lảo đảo. Chiếc ba lô sũng nước tuột khỏi vai, rơi bịch xuống sàn hành lang bóng loáng. Sách vở bên trong, vốn là những cuốn sách cũ cậu mượn từ thư viện, văng tung tóe ra nền đất ẩm ướt.
Em vội vàng quỳ sụp xuống, gom vội đống giấy tờ.
Ngay khi những ngón tay gầy gò, lạnh ngắt của cậu vừa chạm vào mép một trang sách, một chiếc giày da đắt tiền, bóng loáng bỗng dẫm mạnh lên đó.
*Xoẹt.*
Tiếng giấy xé rách vang lên khô khốc. Chiếc giày không dừng lại mà thản nhiên di chuyển, đem theo bùn đất bẩn thỉu từ bên ngoài trượt dài trên trang sách trắng, và dừng lại ngay sát những ngón tay của em.
Em sững sờ. Cậu run rẩy ngước mắt lên. Đập vào mắt cậu là Bách.
Cậu chủ nhỏ của Tập đoàn Tài phiệt Bách — người được ví như "vua" ở cái trường Lawrence này. Bách sở hữu một gương mặt sắc sảo, hoàn hảo như tạc tượng, nhưng đôi mắt chim ưng của anh ta lại luôn tràn ngập sự ngạo mạn và lạnh lùng tột độ. Anh ta đứng đó, một tay đút túi quần, chiếc ô đen trên tay vẫn còn vương những giọt nước mưa lấp lánh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cậu... // Em mím chặt môi, giọng nói run rẩy vì cả giận lẫn sợ //.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh giẫm rách sách của tôi rồi.
Xung quanh bỗng chốc im bặt. Đám học sinh nhà giàu dừng lại, đổ dồn ánh mắt chế giễu về phía góc hành lang. Kẻ vừa đẩy em lúc nãy — cánh tay phải của Bách — bật cười thành tiếng:
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Mày mù à? Đi đứng không biết nhìn đường, làm bẩn giày của anh Bách rồi kìa!
Bách không thèm liếc nhìn cuốn sách bị nát dưới chân. Ánh mắt anh ta chậm rãi hạ xuống, dừng trên khuôn mặt tái mét nhưng quật cường của em. Một nụ cười nửa miệng, lạnh tanh và đầy khinh miệt xuất hiện trên môi anh ta.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sách?// Bách cất giọng, trầm thấp nhưng lạnh thấu xương //.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thứ rác rưởi này mà cũng gọi là sách sao?
Nói rồi, anh ta hơi nhấc chân lên, rồi lại dẫm mạnh xuống một lần nữa, xoay đế giày một vòng như muốn nghiền nát lòng tự trọng của người đối diện.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Trường Lawrence từ bao giờ lại tuyển cả loại nghèo kiết xác này vào học thế?
Bách cúi đầu, ghé sát tai em, thanh âm như ác quỷ thì thầm:
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn thấy cái bản mặt nghèo khổ của cậu... làm tôi thấy buồn nôn.
Em nắm chặt hai tay thành nắm đấm đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, đau nhói. Cậu muốn đứng dậy, muốn hét vào mặt con người kiêu ngạo này, nhưng sự thật nghiệt ngã về hoàn cảnh gia đình, về người mẹ đang đau ốm ở nhà giống như một cái xiềng xích vô hình ghì chặt vai cậu xuống. Cậu không thể bị đuổi học. Cậu cần tấm bằng này.
Nhìn thấy sự cam chịu hiện rõ trong đôi mắt đen láy của em, sự tàn nhẫn trong lòng Bách như được kích hoạt. Anh ta lùi lại một bước, chỉ vào vết bẩn nhỏ xíu bám trên mũi chiếc giày da hàng hiệu của mình
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Lau sạch nó đi.
Bách ra lệnh, giọng điệu thản nhiên
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cái gì...?// Em bàng hoàng ngẩng đầu // .
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi nói, lau sạch đế giày cho tôi. Bằng tay của cậu.
Bách lặp lại, ánh mắt không chút nhiệt độ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nếu không, ngày mai cậu không cần phải vác cái thân xác rẻ tiền này đến trường nữa đâu.
Đám đông xung quanh bắt đầu xầm xì, những tiếng cười rộ lên đầy phấn khích. Họ thích thú chờ đợi màn hạ nhục này.
Em nhìn vết bùn trên giày của Bách, rồi nhìn lại tập sách vở rách nát của mình. Nước mưa từ tóc nhỏ xuống, hòa cùng giọt nước mắt uất hận mà cậu ép bản thân không được để rơi. Ngày đầu tiên nhập học, bầu trời của em đã hoàn toàn sụp đổ dưới đế giày của một kẻ mang tên Bách.
Cuối cùng em vẫn dùng tay áo lau sạch đi vết dơ đó.
__________
xấu gấi
xấu gấi
Lần đầu tui viết truyện á mn
xấu gấi
xấu gấi
Có j sai sót thì bỏ qua cho tui với nhee

Chap 2.

Tiếng chuông báo tử của giờ vào lớp vang lên, kéo em ra khỏi phòng vệ sinh nam bốc mùi nước tẩy rửa. Cậu nhìn chằm chằm vào vạt áo đồng phục loang lổ vệt bùn đất đen kịt đã khô lại, lòng trĩu nặng. Cả tiết học hôm đó, em ngồi ở góc lớp cuối phòng, chịu đựng những cái chỉ trỏ, những tiếng khúc khích chế giễu từ đám con nhà giàu. Nhưng tất cả những thứ đó không đáng sợ bằng ánh mắt xám tro lạnh lẽo của Bách thỉnh thoảng lại quét qua người cậu từ dãy bàn đầu.
Ánh mắt ấy giống như một lưỡi dao vô hình, từ từ lột trần sự tự trọng của em, nhắc nhở cậu về sự nhục nhã dưới hành lang lúc sáng.
Khi tiếng chuông tan học vừa reo, em nhanh chóng gom đống sách vở rách nát vào ba lô, muốn rời khỏi cái lồng giam ngột ngạt này càng sớm càng tốt. Thế nhưng, ngay khi cậu vừa bước chân ra khỏi cổng trường, chiếc điện thoại cục gạch cũ kỹ trong túi quần bỗng rung lên bần bật.
Màn hình hiển thị số của bệnh viện trung tâm.
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Alo, có phải người nhà của bệnh nhân Nguyễn Thị không?
Giọng nói lạnh lùng, máy móc của cô y tá vang lên ở đầu dây bên kia.
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Bệnh nhân vừa lên cơn suy hô hấp cấp, hiện đã được đưa vào phòng cấp cứu hồi sức. Người nhà mau chóng đến ký giấy tờ và đóng trước khoản viện phí phát sinh là năm mươi triệu đồng.
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Nếu trong vòng hai mươi bốn giờ tới không có tiền nộp, chúng tôi buộc phải ngừng các liệu trình điều trị đặc biệt.
Oành!
Một tiếng sét như đánh ngang tai em. Năm mươi triệu đồng? Đối với một đứa trẻ mưu sinh bằng vài đồng lương ít ỏi từ việc phát tờ rơi và bốc vác ở khu ổ chuột như cậu, số tiền đó là một thiên văn số. Toàn thân em run rẩy, chiếc ba lô tuột khỏi tay rơi xuống đất. Cậu quỳ sụp xuống bên lề đường, nước mắt bất lực trào ra, hòa cùng nước mưa còn đọng lại trên mặt cỏ. Cậu phải làm sao đây? Chẳng lẽ đành lòng nhìn mẹ mình chết dần chết mòn trên giường bệnh sao?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cần tiền lắm sao, học sinh học bổng?
Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự giễu cợt quen thuộc vang lên đỉnh đầu. Em giật mình ngước lên.
Chiếc xe Maybach đen sang trọng đã dừng lại bên lề đường từ bao giờ. Kính xe hạ xuống một nửa, để lộ gương mặt góc cạnh, hoàn mỹ nhưng tàn nhẫn của Bách. Anh ta nhìn cậu bằng ánh mắt thích thú, giống như một con mèo đang vờn một con chuột đã kiệt sức trong ngõ cụt.
Em nhìn Bách, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ điên rồ. Quyền lực của nhà Bách... số tiền này đối với anh ta chỉ bằng một bữa ăn tối. Cậu cắn chặt môi đến bật máu, gạt bỏ tất cả lòng tự trọng vừa bị giẫm nát lúc sáng, lết từng bước chân run rẩy đến bên cửa xe. Cậu quỳ xuống, hai tay bám chặt vào thành cửa, giọng nói nghẹn ngào, van xin:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách... tôi xin anh... làm ơn cứu mẹ tôi với! Tôi cần năm mươi triệu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Chỉ cần anh cho tôi mượn số tiền đó, bảo tôi làm gì tôi cũng làm! Xin anh!
Bách không đáp. Anh ta thản nhiên dùng ngón tay thon dài gõ nhịp đều đặn lên vô lăng, ánh mắt xám tro nhìn xoáy vào sự tuyệt vọng tột cùng trong đôi mắt em. Sự kiên cường của cậu thiếu niên này rốt cuộc đã bị bẻ gãy trước đồng tiền. Cảm giác thỏa mãn vặn vẹo dâng lên trong lòng Bách. Anh ta hé môi, buông ra một câu lạnh lùng:
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Lên xe.
Chiếc xe lao vút đi trong màn mưa, đưa cả hai đến một căn biệt thự biệt lập nằm sâu trên đỉnh đồi. Không gian bên trong căn biệt thự vô cùng rộng lớn nhưng lại lạnh lẽo, u tối, không một bóng người làm. Bách thản nhiên cởi chiếc áo khoác vest đắt tiền vứt lên ghế sofa, rồi tiến về phía bàn làm việc. Anh ta rút ra một tờ giấy văn bản đã được in sẵn, ném thẳng vào mặt em.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ký vào đây.
Em nhặt tờ giấy lên, những dòng chữ đen ngòm đập vào mắt cậu như những con rắn độc: Bản hợp đồng tự nguyện phục tùng.
Nội dung bên trong vô cùng tàn nhẫn: Bách sẽ chi trả toàn bộ viện phí cho mẹ em. Đổi lại, em vĩnh viễn trở thành tài sản riêng của Bách, phải chịu sự sai khiến, hầu hạ độc quyền và không được phép phản kháng hay rời đi nếu không có sự đồng ý của anh ta. Đây không phải là một giao dịch, đây là một bản hợp đồng bán thân, biến em thành một nô lệ danh chính ngôn thuận trong bóng tối của Bách.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh... anh muốn biến tôi thành cái gì?
Em run rẩy, hai tay siết chặt tờ giấy đến nhăn nhúm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Một món đồ chơi để giải khuây.
Bách bước đến gần, nâng cằm em lên bằng đôi bàn tay lạnh ngắt, dùng lực mạnh đến mức khiến xương quai hàm của cậu đau nhói.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi đã nói rồi, tôi ghét sự kiên cường giả tạo của cậu. Ký vào đây, mẹ cậu sống.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Từ chối, ngày mai cậu có thể chuẩn bị hậu sự cho bà ta được rồi. Quyền lựa chọn nằm trong tay cậu.
Nước mắt em rơi lã chã, thấm ướt cả mặt giấy. Sự tàn nhẫn của con người này đã vượt qua giới hạn chịu đựng của cậu. Nhưng khuôn mặt gầy gò, khắc khổ của người mẹ đang thoi thóp trên giường bệnh lại hiện lên trong tâm trí. Cậu không có quyền lựa chọn. Cuộc đời của cậu, tương lai của cậu, từ giây phút này đã chính thức bị khai tử.
Em cầm lấy cây bút mực trên bàn bằng bàn tay run rẩy không ngừng. Cậu đặt bút xuống góc cuối trang giấy, chậm rãi ký tên mình vào đó. Mỗi một nét chữ vạch ra, đối với B, giống như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào linh hồn mình, rỉ máu.
Ngay khi chữ ký vừa hoàn thành, Bách liền giật phắt tờ giấy lại, nụ cười trên môi anh ta càng thêm đậm phần tàn bạo. Anh ta cầm lấy một chiếc thẻ ngân hàng ném xuống sàn nhà, ngay dưới chân em.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ngoan lắm.
Bách ghé sát tai cậu, thì thầm những lời cay nghiệt:
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cầm lấy tiền và cút đến bệnh viện đi. Nhưng nhớ cho kỹ, mười tiếng sau phải có mặt ở đây.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nếu cậu dám trễ dù chỉ một phút, tôi sẽ khiến cậu hiểu thế nào là sống không bằng chết.
Em quỳ rạp dưới đất, vội vàng nhặt chiếc thẻ ngân hàng lên, ôm chặt vào lòng như ôm lấy mạng sống của mẹ mình. Cậu lảo đảo đứng dậy, quay lưng chạy nhanh ra khỏi căn biệt thự u tối, lao thẳng vào cơn mưa tầm tã bên ngoài. Bản khế ước bằng máu đã thành lập, gông xiềng địa ngục đã chính thức khóa chặt vào cổ em, kéo cậu vào một chuỗi ngày dài đầy rẫy bạo lực và những tổn thương không bao giờ lành.
__________
xấu gấi
xấu gấi
truyện dở lắm hã 😞
xấu gấi
xấu gấi
NovelToon
xấu gấi
xấu gấi
ăm chã húi

Chap 3.

Mười tiếng. Đó là thời hạn Bách đưa ra, và em đã có mặt ở căn biệt thự trên đỉnh đồi đúng chín tiếng năm mươi phút sau.
Căn biệt thự rộng lớn, tĩnh mịch như một ngôi mộ cổ. Khi em bước vào phòng khách, Bách đang ngồi trên chiếc ghế da đối diện cửa sổ, tay cầm một ly rượu vang đỏ sẫm. Ánh đèn phòng khách không bật, chỉ có ánh sáng từ những cột đèn sân vườn hắt vào, in bóng anh ta xuống sàn thành một hình hài méo mó, lạnh lẽo.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đúng giờ đấy.
Bách lên tiếng, giọng nói trầm ổn vang lên trong khoảng không gian tĩnh lặng, khiến em giật mình.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi cứ nghĩ cậu sẽ nhân lúc mẹ được cấp cứu mà bỏ trốn.
Em đứng ở cửa, đôi vai gầy guộc run lên nhẹ. Cậu nắm chặt quai chiếc ba lô, môi mím chặt:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi đã ký khế ước. Tôi không có quyền đó.
Bách quay ghế lại. Ánh nhìn của anh ta ghim chặt vào người em, lạnh lùng và đầy dò xét.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu nói như thể cậu là một con nợ đầy trách nhiệm vậy.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng quên, thứ cậu đang trả nợ không phải là tiền, mà là phần đời còn lại của cậu.
Anh ta đứng dậy, chậm rãi bước về phía em. Mỗi bước chân của Bách như dẫm thẳng lên nhịp tim của cậu. Khi chỉ còn cách em một khoảng rất ngắn, anh ta dừng lại, đưa tay nâng cằm em lên, ép cậu phải nhìn vào mắt mình.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nói xem..
Bách khẽ thì thầm, hơi thở mang theo mùi rượu nồng đậm phả vào mặt em
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ở trường cậu vẫn luôn đóng vai học sinh gương mẫu, thế mà giờ lại đứng đây, trong nhà tôi, giữa đêm khuya?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu không thấy nhục nhã sao?
Em cố xoay mặt đi, giọng nghẹn lại:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh biết tại sao tôi ở đây mà. Đừng hỏi những câu không cần thiết.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi thích nghe cậu tự thừa nhận cơ.
Bách siết chặt cằm em hơn một chút, lực tay khiến da thịt cậu bắt đầu đau nhức.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu bán rẻ bản thân vì tiền, còn tôi mua sự phục tùng của cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chúng ta là kẻ tám lạng người nửa cân, đừng làm vẻ mặt chịu đựng đó với tôi.
Em nhắm chặt mắt, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh muốn tôi làm gì? Nếu là chuyện đó... làm ơn hãy nhanh lên.
Bách bỗng bật cười, một tiếng cười khan chói tai. Anh ta buông cằm em ra, xoay người đi về phía tủ rượu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu nghĩ tôi thấp kém đến mức mới mở đầu đã muốn làm chuyện đó sao?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi muốn cậu hiểu rõ vị trí của mình.
Anh ta chỉ tay vào một góc căn phòng, nơi có một chiếc bàn gỗ nhỏ và một chồng tài liệu cao ngất ngưởng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tối nay, phân loại và tóm tắt toàn bộ đống tài liệu tài chính này cho tôi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nếu ngày mai tôi kiểm tra mà có bất kỳ sai sót nào...
Mason tiến lại gần, ghé sát tai cậu, giọng lạnh như băng:
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thì đừng trách tôi tại sao lại cắt đứt nguồn viện phí của mẹ cậu.
Em nhìn đống tài liệu, rồi nhìn Bách:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Đây là chuyện của trợ lý anh, tại sao lại bắt tôi làm?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vì cậu bây giờ là đồ vật của tôi.
Bách quay lưng đi, không thèm quay lại nhìn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Và đồ vật thì không có quyền đặt câu hỏi. Làm đi, con chó nhỏ.
Em đứng lặng người giữa căn phòng rộng lớn. Cậu không phản kháng, cũng không tranh cãi thêm. Cậu lẳng lặng đi về phía góc phòng, ngồi xuống chiếc ghế cứng nhắc. Dưới ánh đèn vàng vọt, em bắt đầu mở tập tài liệu đầu tiên.
Tiếng lật giấy sột soạt vang lên đều đặn. Bách không rời đi, anh ta vẫn ngồi đó, lặng lẽ quan sát em. Không gian im ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng thở dồn dập của cậu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tại sao lại là tôi?
Em đột nhiên hỏi, mắt vẫn không rời khỏi những con số khô khan.
Bách im lặng một lúc lâu mới đáp:
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vì ở trường, cậu là người duy nhất nhìn tôi bằng ánh mắt không sợ hãi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sự ngoan cường đó... làm tôi thấy ngứa mắt.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vậy là anh phá hủy tôi chỉ vì cảm thấy ngứa mắt?
Em cười khổ, nụ cười không chạm đến mắt.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đúng vậy.
Bách nâng ly rượu, nhấp một ngụm rồi đặt xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm mặt gỗ nghe khô khốc.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thế giới này không có chỗ cho những kẻ cố tỏ ra kiên cường.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi sẽ nghiền nát cậu, cho đến khi cậu chỉ còn là cái bóng của chính mình.
Em không đáp, cậu chỉ cúi đầu, miệt mài làm việc. Trong căn phòng ngột ngạt đó, giữa hai con người đầy rẫy tổn thương, những lời nói sắc lẹm đã vô tình vẽ nên một vạch kẻ ngăn cách, bắt đầu hành trình dài đằng đẵng của sự đày đọa và trả giá.
__________
xấu gấi
xấu gấi
NovelToon
xấu gấi
xấu gấi
bách bếuuu

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play