Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Harry Potter] Cô Gái Nhà Bên

Đứa trẻ mồ côi

Thế giới này ngộ nghĩnh lắm, người ta cứ chia trẻ con làm hai loại: một loại ngậm thìa vàng sinh ra đã hạnh phúc, và một loại sinh ra trong nghèo khó nên chẳng hanh thông.
Nhưng con nhỏ Lumicy lại nằm ở cái kiểu thứ ba kiểu của một "mối hiểm họa"
Ba nó làm nghề đánh xe ngựa thuê, ngày nào về nhà người cũng sực nức mùi mồ hôi ngựa và mùi rơm rạ. Mẹ nó thì có một mẹt rau nhỏ bên vệ đường
Từ hồi năm tuổi, cái lưng thon nhỏ của mẹ đã là chiếc giường ngủ của Lumicy. Nó nằm trên đó, mùa hè thì nghe cái nóng ran từ mặt đường bốc lên làm lưng mẹ đẫm mồ hôi, mùa đông thì hít hà cái gió cắt da cắt thịt, thu mình trong chiếc áo vá
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Mẹ
Lucy Harmoine
Lucy Harmoine
Hửm
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Bụng con biết nói
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Sao nó cứ kêu hoài?
Lucy Harmoine
Lucy Harmoine
Ráng chút nha... mai mẹ bán hết sẽ có cơm
Ba nó nghèo lắm, tiền ăn còn chạy từng bữa, thế mà năm nó lên sáu, ông loay hoay cả đêm để thắt cho nó một sợi dây chuyền bằng vải thô, ở giữa có miếng bạc mỏng dính cào vội chữ "Lumicy".
Nhưng nhà nó chưa bao giờ ngớt tiếng cười khi ba về. Ba nó nghèo lắm, tiền ăn còn chạy từng bữa, thế mà năm nó lên sáu, ông loay hoay cả đêm để thắt cho nó một sợi dây chuyền bằng vải thô, ở giữa có miếng bạc mỏng dính cào vội chữ "Lumicy"
Kael Harmoine
Kael Harmoine
Nè, của con gái ba. Giữ cho kỹ nha, mai mốt có lạc đường, nhìn vào chữ này người ta biết đường dắt con về với ba mẹ.
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Con cất kỹ lắm! Con đeo suốt đời luôn!
Mỗi bận gió lớn thổi qua, mái nhà lại kêu xoành xoạch rồi bung ra một mảng, để lộ cả bầu trời đen kịt. Những lúc đó, ba sẽ ôm mẹ, mẹ sẽ ôm Lumicy, ba người cuộn tròn trong chiếc chăn bông cũ mềm. Lumicy thấy chẳng sao cả, gió lạnh ngoài kia có dữ dội mấy cũng bị chặn đứng trước cái ôm của ba.
Nó có thói quen cứ chiều tà là ra đứng tựa cửa, mắt nhìn chằm chằm ra con lộ nhỏ chờ tiếng bánh xe ngựa lộc cộc quen thuộc của ba.
Nhưng một ngày nọ, nắng đã tắt từ lâu, đom đóm đã lập lòe bay đầy bờ dậu mà đường vắng tênh.
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Mẹ ơi, hôm nay ngựa của ba mỏi chân nên đi chậm hả mẹ?
Mẹ nó không đáp. Hôm đó mẹ lạ lắm. Mẹ không nấu cơm, cũng không dọn hàng. Rồi thình lình, mẹ ôm chầm lấy Lumicy, khóc lớn chưa từng thấy.
Nước mắt mẹ thấm đẫm cả vai áo nó, lành lạnh, mặn chát. Tóc mẹ rũ rượi, xòa xuống mặt nó, sặc mùi nỗi đau mà một đứa trẻ lên bảy như nó hoàn toàn bất lực không thể hiểu nổi.
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
"sao mẹ lại khóc?"
Sáng hôm sau, mẹ đổ bệnh nặng, nằm mê sảng trên giường tre, miệng cứ gọi tên ba.
Lumicy thấy vậy, tự mình sắp xếp mấy bó rau muống, rau lang vào đôi gánh nhỏ. Nó vai mang gánh rau quay quắt, chân chạy khắp các ngõ hẻm để tìm ba. Trong cái đầu non nớt của nó, nó vẫn nghĩ ba chỉ đang bận việc ở đâu đó thôi.
Rồi khi chiều tàn buông xuống trên đường chạy về nhà với nổi thất vọng khi không tìm thấy cha
nó để ý đến nơi đông đúc mọi người đang tụ tập
Lumicy chen chúc cái thân hình nhỏ xíu qua khe hở của những chiếc váy úa màu. Cô Mari hàng xóm vừa nhìn thấy nó thì mặt cắt không còn giọt máu, lao đến ôm chầm lấy nó.
Mari
Mari
Trời ơi, Lumicy! Đừng nhìn con! Đi về nhà với cô, đừng nhìn!
Cô Mari khóc nấc lên, hai tay ghì chặt lấy đầu nó, áp mặt nó vào ngực cô để che mắt nó lại.
Nhưng qua kẽ tay thô ráp của cô Mari, đôi mắt Chim Yến của Lumicy vẫn nhìn thấy rõ mồn một. Thứ nằm trên bãi bùn kia... không phải là ba. ​Là mẹ.
Con sông Ilonmusi chảy xiết đã nuốt chửng mẹ khi bà tuyệt vọng đi tìm xác chồng.
Mari
Mari
Tội nghiệp con nhỏ, từ ngày hôm nay, nó thành đứa trẻ mồ côi rồi...
Lumicy ngơ ngác nhìn quanh. Mồ côi là gì? Có phải là một loại bánh mới, hay là một nơi nào đó xa lắm mà ba mẹ đã rủ nhau đi trước, bỏ lại nó một mình bên bờ sông lộng gió?
tg
tg
Ha lô
tg
tg
ờ thì đây là bộ mới của tui:>
tg
tg
tui viết cho thỏa đam mê chớ bik flop rùi=)
tg
tg
mà t sẽ phép drop bộ kia môt thời gian vì bí ý tưởng nhá,với bộ này tui cũng không chắc là sẽ rảnh để ra chap đều đặn vì năm nay tui lên c3 á
tg
tg
bộ này là ooc×Tom Riddle nha,ai ưu thích thì mong các bạn ủng hộ ạ cảm ơn💗

không gia đình

Nhà của Lumicy sau cái ngày định mệnh đó tự nhiên rộng ra một cách đáng sợ.
Lumicy sợ lắm. Nó cứ ngồi thỏm rỏm trên bậu cửa, hai tay ôm khư khư miếng bạc trước ngực, mắt mở to nhìn ra ngõ. Nó nghĩ, chắc mẹ đi ngủ một giấc dài cho đỡ mệt thôi, rồi mẹ sẽ dậy dắt nó đi bán rau tiếp.
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Chú ơi, mẹ cháu ngủ dậy chưa chú? Mẹ té xuống sông lạnh lắm, mẹ đã hết bệnh chưa hả chú?
Mấy người trong làng nhìn bộ dạng hớt hải của đứa nhỏ, ai cũng quay mặt đi chỗ khác để giấu tiếng thở dài. Bác trưởng thôn bóp trán, giọng nghẹn lại
?
?
Mẹ mày... mẹ mày đang nằm viện trên tỉnh cơ. Bác sĩ đang chữa cho, chưa về được đâu
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Thế cháu đi thăm mẹ được không bác? Cháu biết đường đi mà, cháu gánh rau phụ mẹ được luôn!
?
?
Không được! Trên đó xa lắm, trẻ con không được theo
Bác gắt gạt đi, thực ra là vì bác không đành lòng nói cho nó biết mẹ nó đã nằm sâu dưới ba thước đất cạnh bờ sông Ilonmusi rồi.
Mẹ thì ở viện, còn ba thì sao? Ba biến mất như một làn khói. Ngày ngày, Lumicy ra bờ sông, đứng trên mỏm đá mà gào khóc
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Ba ơi! Ba về đánh xe ngựa chở con đi tìm mẹ đi! Ba ơi!
Cho đến một ngày, nó đủ lớn để hiểu rằng "nằm viện" và "đi làm xa" chỉ là những lời nói dối tử tế. Nó đã thực sự mồ côi.
Những người từng thương hại, che chở cho nó cứ thưa thớt dần. Người thì dọn đi nơi khác, người già thì qua đời. Căn nhà tranh của ba mẹ để lại trở thành cái gai trong mắt những kẻ ác ôn trong vùng. Một buổi chiều xám xịt, mấy gã đàn ông bặm trợn mang gậy gộc đến, gầm rú rồi lao vào đập phá.
Cái giường tre gãy đôi. Mái tranh bị giật sập. Lumicy nhỏ bé chỉ biết ôm đầu rúm ró vào một góc góc cột, tiếng khóc nghẹn đặc trong cổ họng:
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Ba ơi... Mẹ ơi... Đừng đập nhà của ba mẹ con mà! Ba mẹ ơi cứu con với!
​Kể từ ngày đó, thế giới của Lumicy thu nhỏ lại bằng một góc phố vắng. Nó bắt đầu những chuỗi ngày lang thang, vất vưởng như một chiếc lá khô bị gió thổi bay khắp nẻo.
Chiếc áo vải ngày xưa ba mẹ may cho giờ đã rách tả tơi, chỉ có sợi dây chuyền vải mang miếng bạc khắc chữ "Lumicy" là vẫn bờn bợt sáng trên chiếc cổ gầy gộc.
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Xin cô bác làm phúc... cho con xin miếng cơm...
Hôm nào gặp được người tốt bụng quăng cho mẩu bánh mì khô khốc hay củ khoai sùng, nó mừng như bắt được vàng, nhai ngấu nghiến để quên đi cái cồn cào trong ruột.
Nhưng ngặt nỗi, cuộc đời đâu phải ngày nào cũng có người làm phúc. Như cái ngày hôm nay, nắng đã tắt từ lâu mà lòng bàn tay nó vẫn trống trơn.
Bụng nó réo lên dữ dội, rồi cơn đói chuyển thành một trận đau quặn thắt, khiến nó không run lên bần bật. Đầu óc Lumicy ong ong, hai mắt mờ đi. Nó lả người đi, gục đầu vào đầu gối.
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Ba ơi, mẹ ơi... Con nhớ nhà lắm... Cho con về với...
Đáng tiếc người chết thì không thể sống lại được

tóc đỏ?

Đêm đông hôm ấy, Lumicy cứ ngỡ mình đã chạm một chân vào cõi chết. Cái lạnh thấm qua manh áo rách, cái đói cào xé ruột gan rồi lịm đi, biến thành một sự tê dại trống rỗng.
Nó nghĩ bụng, chắc sắp được gặp lại ba mẹ rồi.
Thế nhưng, giữa ranh giới mập mờ của sự sống và cái chết, một tiếng bước chân nhẹ bẫng lướt qua. Tiếng động ấy khẽ khàng đến mức Lumicy tưởng đó là tiếng của một thiên thần bước ra từ giấc mơ của nó.
Rồi, một vật gì đó lành lạnh, nặng trĩu được đặt gọn gàng vào lòng bàn tay đang co quắp của nó. Một giọng nói trầm ấm, dù còn nét trẻ con nhưng vô cùng dứt khoát vang lên bên tai:
Tom Riddle
Tom Riddle
Cho cậu
Hai từ ngắn ngủi ấy giống như một gáo nước mát dội thẳng vào tâm hồn đang lụi tàn của Lumicy. Bằng tất cả chút tàn lực cuối cùng, nó cố hé mở đôi mi nặng trĩu. Dưới ánh trăng mờ ảo của đêm khuya muộn, nó nhìn thấy một bóng người.
Cậu bạn ấy có một gương mặt đẹp đẽ đến lạ lùng, ngũ quan sắc bén như được tạc từ một khối ngọc thạch quý giá, đôi mắt sáng lạnh nhưng không hề có sự khinh miệt. Cậu ấy mặc một chiếc áo choàng ấm áp, đứng hiên ngang giữa màn đêm hoang vu.
Trong lòng bàn tay bẩn thỉu của nó không phải là một đồng xu rỉ sét, mà là một đồng tiền bằng vàng ròng, lấp lánh dưới ánh trăng. Ngày trước, mẹ từng ôm nó vào lòng mà kể:
"Một đồng vàng lớn lắm nghe con, nó có thể mua được biết bao nhiêu là cơm, là bánh, đủ cho nhà mình ăn no nê suốt ba ngày trời đó."
Lúc ấy, Lumicy chẳng biết ba ngày dài rộng thế nào, nó chỉ biết đồng vàng này nghĩa là nó được sống. Nó sẽ không phải chết đói, không phải chịu cái bụng cồn cào nữa. Một niềm vui sướng nghẹn ngào thình lình vỡ òa trong lồng ngực gầy gộc của đứa trẻ mồ côi.
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Cảm... cảm ơn...
Trời còn chưa kịp sáng hẳn, màn sương mù dày đặc còn phong tỏa khắp các ngõ ngách thì Lumicy đã dùng hết sức bình sinh để chạy
Điểm đến của nó là một tiệm bánh mì ở góc phố nơi mà ngày nào đi ngang qua, cái bụng đói của nó cũng cồn cào vì mùi bơ thơm phức tỏa ra từ những chiếc lò nướng.
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Ông chủ ơi... bán cho con cái bánh này với ạ
Nó rụt rè xòe bàn tay ra, đồng xu vàng ròng lấp lánh dưới ánh đèn dầu mờ ảo của tiệm bánh. Lumicy ngây ngô, từ nhỏ đến lớn chỉ biết đến mấy đồng xu đồng rỉ sét của mẹ, bèn khẽ hỏi:
Lumicy Harmoine
Lumicy Harmoine
Ông chủ ơi, đồng tiền này... mua được bao nhiêu cái bánh như vầy ạ?
Nhìn bộ dạng lôi thôi, rách rưới như xơ mướp của Lumicy, rồi nhìn lại đồng vàng nguyên chất đang tỏa sáng trên tay nó, lòng tham trong lão trỗi dậy như diều gặp gió.
?
?
À... cái đồng xu này hả? Nó bị trầy xước hết rồi, giá trị chẳng bao nhiêu đâu nhóc. Thôi ta làm phúc, đổi cho mày một ổ bánh mì nhỏ này là vừa khít luôn đó! Đưa đây cho ta mau lên!
Lumicy giật mình, vội rụt tay lại. Trong cái đầu nhỏ bé của nó bỗng nhớ tới lời mẹ dặn ngày xưa, đồng vàng đáng giá tận ba ngày ăn cơ mà? Sao bây giờ chỉ mua được một mẩu bánh bé tí thế này? Nó định bụng không mua nữa, nhưng lão chủ tiệm đã nhoài người ra khỏi quầy, hối thúc bằng giọng gắt gỏng
Nó định bụng không mua nữa, nhưng lão chủ tiệm đã nhoài người ra khỏi quầy, hối thúc bằng giọng gắt gỏng:
?
?
Này, định giỡn mặt ta đấy à? Có đưa đây không thì bảo? Muốn chết đói tiếp đúng không?
Fred Weasley
Fred Weasley
Ê này ông chủ, làm ăn kiểu gì mà lại đi lừa gạt con nít thế hả?
Giọng nói vang lên bên tai trái của Lumicy đầy vẻ cợt nhả nhưng đanh thép. Ngay lập tức, một giọng nói khác y chang như đúc vang lên bên tai phải:
Geogre Weasley
Geogre Weasley
Một đồng xu vàng ròng của người ta mà ông dám bảo chỉ đáng giá một ổ bánh mì thiu thôi sao? Nghe có vẻ không lọt tai chút nào nhỉ?
Fred Weasley
Fred Weasley
Làm ăn gian dối thế là không nên đâu nha ông bạn già.
?
?
Tôi xin hai cậu, hai cậu làm ơn nói nhỏ lại giùm! Tôi đền cho con bé ba ổ bánh lớn này, coi như quà tặng, không lấy tiền! Xin hai cậu đừng phá chuyện làm ăn của tôi nữa!
Hai người tóc đỏ nhìn nhau cười khoái chí, lúc này mới chịu buông vai Lumicy ra. Họ dắt nó ra một góc đường vắng, cách xa cái tiệm bánh mì gian xảo kia. Người bên trái vuốt ngược mái tóc đỏ, toe toét cười tự giới thiệu
Fred Weasley
Fred Weasley
Chào nhóc, anh là Fred
Geogre Weasley
Geogre Weasley
Còn anh là George. Bọn anh là họ Weasley!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play